Nhạc nềnSteam_Fortress

Phẫu Thuật Dưới Ánh Đèn Gas

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối lưu huỳnh len lỏi qua những khe hở của cánh cửa gỗ sập sệ, mang theo cái lạnh buốt và mùi khét đặc trưng của khu ổ chuột Smog-Town. Vũ Kỳ lảo đảo bước vào xưởng đồng hồ rỉ sét ngách Smog-Town qua lối cửa sau dẫn từ cống ngầm. Áo khoác da thợ hàn của anh đã rách nát hoàn toàn phần vai phải, để lộ vết bỏng nhiệt đỏ ửng, phồng rộp và rỉ máu do va chạm với ống xả hơi nước nóng ở bãi phế liệu hoàng gia. Mỗi nhịp thở của anh đều nặng nề, rít lên qua bộ lọc của chiếc mặt nạ mạ bạc đã bám đầy bụi than đen kịt.


Anh không kịp lau vết máu đang rỉ ra từ vết cắt nhỏ trên má phải, cũng chẳng màng đến cánh tay phải đang run rẩy dữ dội. Trong lồng ngực anh, dòng máu sắt từ đang sôi sùng sục, nhịp tim đập dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ. Vũ Kỳ lao thẳng lên căn gác xép tối tăm, nơi Vy Vy đang nằm im lìm trên chiếc bàn gỗ bảo trì dã chiến.


Trên lồng ngực bằng đồng thau của cô bé, chiếc đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay chỉ còn 2.5 atmosphere—mức giới hạn sinh mệnh cực kỳ nguy hiểm. Tiếng rít xì hơi nước yếu ớt từ chiếc lò hơi mini đeo lưng nghe như hơi thở đứt quãng của một người sắp chết. Đáng sợ hơn, một lớp màng rỉ sét màu xanh lục nhạt đang lan nhanh từ khớp vai trái xuống các đường vân vi mạch đồng dẫn truyền thần kinh. Linh hồn Vy Vy trong lõi năng lượng đang chập chờn dao động, đốm sáng màu xanh lam mờ nhạt dần bị nuốt chửng bởi sự lạnh lẽo của sắt thép vô tri.


"Vy Vy... Anh hai về rồi. Anh hai tìm được bánh răng của cha rồi..." Vũ Kỳ thì thầm, giọng nói khàn đặc nghẹn ngào.


Tiếng gõ cửa dồn dập theo nhịp ba ngắn hai dài vang lên từ phía dưới xưởng rèn. Vũ Kỳ giật mình, tay siết chặt chiếc kìm từ tính. Anh nhanh chóng bước xuống cầu thang, hé mở cánh cửa sắt rỉ sét. Nữ bác sĩ Diệp Anh bước vào, mang theo chiếc hòm dụng cụ y tế bọc da thuộc sờn cũ. Cô vẫn đeo chiếc khẩu trang lọc khí bằng da thuộc tinh xảo, đôi mắt sắc sảo nhìn lướt qua vết bỏng trên tay Vũ Kỳ rồi dừng lại ở chiếc hòm gỗ anh đang ôm chặt.


"Cậu lấy được bộ bánh răng cổ rồi sao?" Diệp Anh hỏi, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán.


"Là bộ bánh răng 'V.S' của cha tôi. Nó hoàn toàn tương thích với hệ thần kinh của Vy Vy," Vũ Kỳ gật đầu, vội vã dẫn cô lên gác xép.


Nhìn thấy tình trạng của Vy Vy, chân mày Diệp Anh nhíu chặt lại. Cô nhanh chóng đặt hòm dụng cụ lên bàn, mở khóa đồng và lấy ra Bộ kim khâu phẫu thuật sinh-cơ học. Những mũi kim bằng thép không rỉ siêu mảnh lấp lánh dưới ánh đèn gas chao đảo.


"Mạch dẫn thần kinh đồng sinh học của cô bé đang bị rỉ sét ăn mòn nghiêm trọng. Nếu không khâu nối lại các mạch máu sinh học với bộ bánh răng mới ngay lập tức, linh hồn cô bé sẽ bị cô lập và phân rã hoàn toàn," Diệp Anh vừa nói vừa dùng kẹp mạch máu cố định các bó cơ sinh học mỏng dính trong khoang ngực búp bê của Vy Vy.


Vũ Kỳ đưa tay lên quệt mồ hôi trên trán, vô tình làm vết cắt trên má phải rách thêm. Một giọt máu đỏ sẫm chứa mật độ sắt từ cao rỉ ra, rơi thẳng xuống bộ bánh răng đồng thau cổ khắc ký hiệu 'V.S' đang đặt trên bàn. Kỳ lạ thay, ngay khi giọt máu sắt từ tiếp xúc với kim loại cổ đại, các rãnh đục lỗ vi mô trên bánh răng khẽ phát ra một luồng sáng xanh lam nhạt, tự động xoay chuyển nhẹ nhàng và phát ra tiếng vo vo từ tính êm ái. Sự tương thích từ tính kỳ lạ giữa dòng máu của Vũ Kỳ và tác phẩm của cha anh đã kích hoạt liên kết dẫn truyền ổn định đến mức không ngờ.


"Đôi tay cậu đang run rẩy," Diệp Anh liếc nhìn bàn tay phải của Vũ Kỳ. "Cơn run tay do nhiễm độc chì cấp 1 của cậu đang bùng phát. Với trạng thái này, cậu không thể khâu nối các sợi dây đồng siêu mảnh được đâu."


Cô rút ra một lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu xanh đậm—Liệu pháp trung hòa độc chì bằng thảo dược chiết xuất từ rễ cây vạn tuế dại—và đưa cho anh. "Uống đi. Nó sẽ giúp cậu ổn định cơ bắp trong vòng một giờ, nhưng cái giá phải trả là những cơn đau nhức xương tủy sau đó sẽ dữ dội gấp đôi."


Vũ Kỳ không hề do dự, giật lấy lọ thuốc và uống cạn. Vị đắng ngắt, tê dại lan tỏa từ đầu lưỡi xuống cổ họng, sộc thẳng lên đại não. Anh nghiến chặt răng chịu đựng cơn co thắt cơ bắp dữ dội khi độc chì bị đẩy lùi tạm thời. Anh đeo chiếc Kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc lên mắt phải, xoay vòng đồng thau bên ngoài để điều chỉnh tiêu cự thấu kính nhiều lớp. Dưới ánh sáng phân cực của thấu kính, toàn bộ hệ thống mạch dẫn thần kinh và các sợi dây đồng siêu mảnh trong ngực Vy Vy hiện ra rõ nét như một tấm bản đồ vi mô.


"Bắt đầu thôi," Vũ Kỳ nói, đôi bàn tay thon dài đã lấy lại sự ổn định tuyệt đối nhờ ý chí sắt đá từ lời thề rèn thép.


Diệp Anh dùng kìm kẹp giữ chặt mạch máu sinh học yếu ớt của Vy Vy. Vũ Kỳ cầm Bộ kim khâu phẫu thuật sinh-cơ học, luồn sợi Dây đồng bọc tơ tằm dẫn xung qua lỗ kim. Sợi dây đồng mảnh hơn cả sợi tóc, được bọc bằng tơ tằm ngâm hóa chất trung hòa để tránh bị cơ thể sinh học đào thải.


Anh ghé sát mắt vào lồng ngực Vy Vy, thính giác nhạy cảm lắng nghe từng nhịp piston chập chờn của lò hơi mini. Dưới ánh đèn gas lung linh, mũi kim bạc của anh di chuyển cực kỳ chính xác, khâu nối từng sợi dây đồng dẫn xung vào mạch máu thần kinh sinh học của em gái. Mỗi mối khâu đòi hỏi sự tỉ mỉ đến từng micro-mét, chỉ cần một sai lệch nhỏ, dòng điện áp suất cao từ lò hơi sẽ đun sôi mạch máu sinh học, gây chết não vĩnh viễn.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa sắt dữ dội từ phía dưới xưởng rèn vang lên, cắt đứt sự im lặng tĩnh mịch của ca phẫu thuật. Tiếng kim loại va đập chan chát vào cửa sập khiến toàn bộ căn gác xép rung lắc nhẹ, bụi than từ trên trần nhà rơi lả tả xuống bàn mổ.


"Vũ Kỳ! Thằng ranh con sửa đồng hồ! Mở cửa ra cho tao!" Giọng nói ồm ồm, tàn nhẫn của Độc Nhãn vang lên từ ngoài ngõ hẻm Than Đen. "Hết hạn hoãn nợ rồi! Hôm nay mày không giao đủ hai mươi đồng vàng hoàng gia, tao sẽ tháo dỡ cái xưởng rác này của mày!"


Tim Vũ Kỳ thắt lại. Cơn đau nhức từ hội chứng nhiễm độc chì cấp 1 dâng lên như muốn bẻ gãy các khớp ngón tay anh. Mũi kim khâu trên tay anh khẽ lệch đi một milimet, suýt chút nữa đã đâm rách mạch máu thần kinh sinh học của Vy Vy.


"Giữ bình tĩnh!" Diệp Anh gắt lên, đôi găng tay bám vết máu của cô vẫn giữ chặt kẹp mạch máu không hề dịch chuyển. "Nếu cậu run tay lúc này, cô bé sẽ chết vĩnh viễn!"


Vũ Kỳ cắn chặt môi đến mức bật máu, kích hoạt huyết mạch sắt từ trong cơ thể để cưỡng ép các dây thần kinh ngón tay ổn định trở lại. Anh lờ đi tiếng xà-beng đang cạy khóa cửa sắt rầm rầm phía dưới, tiếp tục đưa mũi kim khâu nối sợi dây đồng bọc tơ tằm dẫn xung thứ mười một vào bộ bánh răng cổ 'V.S'.


*Rắc!*


Tiếng khóa sắt cửa dưới nhà bị đạp gãy hoàn toàn vang lên chói tai. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của Độc Nhãn và đám tay sai bang Thiết Huyết bắt đầu nện rầm rầm lên cầu thang gỗ dẫn lên gác xép.


Sự căng thẳng tột độ khiến nhiệt độ lò hơi của Vy Vy đột ngột tăng vọt do dòng máu sắt từ của Vũ Kỳ cộng hưởng quá mức. Áp suất hơi nước nóng dồn ngược về phía não bộ sinh học. Đúng lúc Vũ Kỳ chuẩn bị hoàn thành mối khâu cuối cùng, một sợi dây đồng dẫn xung bị đứt đột ngột dưới áp lực nhiệt, phát ra tiếng *bựt* mảnh dẻ.


Luồng hơi nước nóng phun ra từ khe hở rách, chiếc kim của đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay vọt thẳng lên mức quá tải nguy hiểm, tiếng rít xì hơi nước nóng rít lên chói tai ngay khi cánh cửa gác xép bị Độc Nhãn dùng chân đạp tung, đổ sập xuống sàn gỗ bám đầy bụi kim loại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!