Nhạc nềnSteam_Fortress

Bước Nhảy Áp Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa lưu huỳnh trút xuống Đường hẻm Than Đen như những sợi chỉ chì xám xịt, gặm nhấm những mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột Smog-Town bằng tiếng rào rào lạnh lẽo. Bóng tối ở đây không bao giờ thuần khiết; nó luôn bị pha loãng bởi làn sương khói công nghiệp đậm đặc, khét lẹt mùi than đá anthracite và sực nức vị chát đắng của lưu huỳnh rò rỉ từ các tháp giải nhiệt phía trên.


Vũ Kỳ lảo đảo bước đi, đôi chân như đeo đá đổ gục vào một ngách hẻm tối tăm, ẩm ướt. Trên tay anh, cơ thể búp bê đồng thau nặng nề của Vy Vy được bọc tạm trong những lớp vải amiăng sờn cũ cách nhiệt. Lồng ngực cô bé không ngừng phát ra những tiếng rít xì xì khô khốc, mỗi tiếng rít là một luồng hơi nước nóng một trăm năm mươi độ thoát ra, mang theo mùi dầu bôi trơn hoàng gia loại 3 bị đốt cháy. Mối hàn tạm thời trên lò hơi của Vy Vy đã bị bung ra hoàn toàn sau cuộc đấu trí nghẹt thở với Thám tử Cao Tư ngoài giàn giáo Tháp giải nhiệt số 4.


"Vào đây mau, Vũ Kỳ!" Giọng nói của nữ bác sĩ ngầm Diệp Anh vang lên khe khẽ từ phía sau một cánh cửa gỗ sập xệ của một lò gạch bỏ hoang. Cô nhô đầu ra, chiếc khẩu trang lọc khí bằng da thuộc tinh xảo bám đầy muội than đen kịt, đôi mắt lộ rõ vẻ hốt hoảng.


Vũ Kỳ không còn sức để trả lời. Anh nghiến chặt răng, dùng chút tàn lực cuối cùng bước qua bực cửa ẩm mốc, đổ sụp xuống nền đất lạnh nện chặt bám đầy mạt sắt. Diệp Anh lập tức đóng sập cửa lại, cài chặt chốt sắt rỉ sét để ngăn chặn làn sương muối lưu huỳnh độc hại tràn vào.


Trong không gian chật hẹp của lò gạch cũ, chỉ có ánh sáng leo lét, chập chờn từ một ngọn nến mờ đặt trên một thùng gỗ thông rách nát. Vũ Kỳ đặt Vy Vy nằm xuống bệ gạch phẳng. Ngay khi tấm vải amiăng được hé mở, một luồng hơi nước nóng bỏng lập tức ập vào mặt anh, làm mờ mịt chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc đeo bên mắt phải.


Thính giác nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy giúp Vũ Kỳ nghe rõ tiếng rạn nứt cơ học đang diễn ra bên trong lồng ngực em gái. Trục khuỷu thăng bằng của lò hơi mini đeo lưng đang bị mài mòn hoàn toàn do ma sát cực đại từ trận chiến trước. Sự mất cân bằng này tạo ra những độ rung động vi mô tàn nhẫn, gặm nhấm liên kết thần kinh giữa linh hồn Vy Vy và cơ thể búp bê đồng thau. Hội chứng rỉ sét linh hồn đang tiến triển với tốc độ đáng sợ. Đốm sáng linh hồn màu xanh lam yếu ớt của cô bé mười tuổi bên trong lõi năng lượng thạch anh áp điện đang chập chờn dao động, nhạt dần như một ngọn nến sắp lịm tắt.


"Áp suất đang tụt xuống dưới bảy atmosphere," Diệp Anh nhìn vào chiếc Đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay nối sau lưng Vy Vy, giọng cô run lên. "Nếu nó chạm mức năm, linh hồn con bé sẽ bị đồng hóa hoàn toàn bởi cấu trúc kim loại vô tri này. Vũ Kỳ, chúng ta phải bịt vết nứt và cân bằng lại trục khuỷu ngay lập tức!"


"Tôi biết..." Vũ Kỳ khàn giọng nói.


Anh lôi từ trong túi áo da thợ hàn sờn cũ ra một chiếc dũa thép nhỏ. Đôi bàn tay anh—vốn đã bị tàn phá nặng nề bởi hội chứng Nhiễm độc chì cấp 1—bắt đầu run rẩy dữ dội. Các khớp ngón tay xám xịt, cứng đờ co quắp lại như những móng vuốt chim ưng, đau nhức thấu tận xương tủy. Tiếp xúc quá lâu với quặng chì độc hại và khói than đen trong xưởng cũ đã đẩy giới hạn sinh học của anh đến ngưỡng sụp đổ. Anh cố gắng siết chặt chiếc dũa, nhưng ngón tay trỏ đột ngột co rút, làm chiếc dũa thép rơi keng xuống nền đất.


"Chết tiệt!" Vũ Kỳ nghiến răng gầm lên, nỗi bất lực và dằn vặt tội lỗi dâng trào trong lồng ngực. Mỗi nhịp lò hơi rên rỉ của Vy Vy đều truyền thẳng về tim anh qua mối liên kết từ tính song song, khiến lồng ngực anh thắt lại đau đớn dữ dội. Nhịp tim anh đập dồn dập đạt mức điên cuồng, đồng điệu một cách tàn nhẫn với sự sụp đổ áp suất của em gái.


"Đừng cử động mạnh! Cậu đang tự hủy hoại dây thần kinh của mình đấy!" Diệp Anh nhào tới, giữ chặt lấy cánh tay phải đang run bần bật của Vũ Kỳ. Cô nhanh chóng mở hòm dụng cụ y tế dã chiến, rút ra một lọ gốm nhỏ chứa thứ nước sắc đắng ngắt từ rễ cây vạn tuế dại—Liệu pháp trung hòa độc chì bằng thảo dược duy nhất mà cô có thể điều chế trong điều kiện thiếu thốn này.


Cô dùng một chiếc kim bạc dẫn xung lực, châm cứu chính xác vào ba huyệt đạo trên cổ tay Vũ Kỳ, rồi ép anh uống cạn bát thuốc thảo dược đắng ngắt. "Thuốc này chỉ giúp cậu khống chế cơn co thắt ngón tay trong vòng nửa tiếng. Nếu cậu còn tiếp tục đốt lò rèn thép dã chiến mà không có bộ lọc chì, đôi tay này của cậu sẽ hóa đá vĩnh viễn!"


Dược tính đắng ngắt ngấm vào huyết quản, mang theo cảm giác mát lạnh xoa dịu các sợi thần kinh đang bị chì gặm nhấm. Đôi bàn tay của Vũ Kỳ dần lấy lại sự ổn định tạm thời. Anh nhặt chiếc dũa thép lên, ánh mắt kiên định đến lạnh lùng hướng về phía Vy Vy. Lời thề rèn thép bảo vệ em gái khóa chặt mọi nỗi sợ hãi về thể xác.


Anh cúi người sát vào lồng ngực hở của Vy Vy, dùng thính giác nhạy bén để nghe tiếng rít khí. Anh bắt đầu dùng dũa thép mài lại các răng của trục khuỷu Vy Vy dưới ánh nến mờ. Những hạt mạt đồng thau li ti rơi xuống xào xạc. Mỗi đường dũa đòi hỏi sự chính xác đến từng micro-giây, bởi chỉ cần lệch một milimet dưới lực nén hơi nước, lồng ngực búp bê sẽ nổ tung.


"Tôi cần một bộ tản nhiệt đồng thau nguyên chất mỏ cổ để giảm nhiệt tức thời," Vũ Kỳ vừa mài vừa nói, mồ hôi trộn lẫn muội than chảy ròng ròng trên trán. "Mối hàn này bị bung vì nhiệt độ lò hơi vượt ngưỡng thiết kế. Nếu không có bộ tản nhiệt mới để ổn định dòng khí, ống đồng sẽ liên tục bị nứt lại."


Để chứng minh cho lời nói của mình, Vũ Kỳ cố gắng dùng một đoạn ống đồng đỏ chịu áp lực cũ nhặt từ bãi rác để chắp vá tạm thời vào vết nứt. Nhưng ngay khi anh vừa siết chặt đai ốc và ép áp suất lên mức mười atmosphere để chạy thử van xả:


*XOẢNG! BÙM!*


Đoạn ống đồng cũ không chịu nổi áp lực nhiệt đã nứt toác hoàn toàn, nổ tung ngay trước mặt hai người, phun ra một luồng hơi nước nóng bỏng làm cháy sém một mảng vách gạch của lò nung. Vy Vy phát ra một tiếng rít từ tính yếu ớt, đốm sáng linh hồn màu xanh lam trong ngực cô bé dao động dữ dội ở mức nguy kịch, kim áp suất tụt thẳng xuống sát vạch đỏ.


"Không được rồi!" Diệp Anh hét lên, nhanh chóng dùng giẻ ướt phủ lên để hạ nhiệt khẩn cấp. "Ống cũ đã bị giòn hóa do lưu huỳnh ăn mòn. Chúng ta bắt buộc phải có linh kiện đồng thau nguyên chất chưa qua xử lý công nghiệp của Nghiệp đoàn!"


"Chợ phế liệu Răng Cưa Rỉ đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi cảnh sát mật của Cao Tư," Vũ Kỳ siết chặt nắm tay quấn băng gạc, lòng đau như cắt. "Tất cả các kho linh kiện của Nghiệp đoàn đều có chó máy Nanh Thép canh gác. Chỉ còn một nơi..."


Anh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lò gạch, hướng về phía rìa khu ổ chuột nơi ánh đèn gas màu vàng đục của một xưởng chế tác chi giả dã chiến đang nhấp nháy trong màn sương muối.


"Hàn Phong," Vũ Kỳ mím môi, giọng nói lạnh ngắt.


"Gã chế tạo chi giả giá rẻ đó sao?" Diệp Anh rùng mình. "Gã căm ghét cậu tột cùng vì cậu thường xuyên sửa chi giả miễn phí cho dân nghèo, phá hỏng đường làm ăn của gã. Đến đó chẳng khác nào tự nộp mạng!"


"Gã có một bộ tản nhiệt đồng thau nguyên chất mỏ cổ trong kho phế liệu riêng. Tôi từng nghe tiếng rít từ tính của nó khi đi qua xưởng của gã," Vũ Kỳ đứng dậy, dùng những dải vải amiăng sờn cũ bọc chặt lấy Vy Vy để ngụy trang hoàn toàn cơ thể búp bê và giảm thiểu tiếng rít rò rỉ hơi nước xuống mức tối thiểu năm atmosphere để di chuyển. "Dù là bẫy rập, tôi cũng phải bước vào."


Anh bế Vy Vy lên, bước ra ngoài màn sương muối lưu huỳnh lạnh buốt của Đường hẻm Than Đen. Nhưng hai người không hề hay biết, phía sau một đống xỉ than đen kịt đối diện lò gạch cũ, một bóng người gầy gò đeo mặt nạ lọc khí rẻ tiền đang nấp trong bóng tối.


Gã tay sai của Hàn Phong lảng vảng ngoài ngõ hẻm từ lâu để rình mò. Đôi mắt ti hí của gã sáng lên khi nhìn thấy Vũ Kỳ bế một bọc lớn bọc vải amiăng đang rò rỉ những giọt dầu bôi trơn hoàng gia loại 3 lấp lánh từ tính xuống nền đất ẩm ướt. Gã hít hà mùi dầu máy quý hiếm pha lẫn mùi máu sắt từ sẫm màu đặc trưng, rồi nhanh chóng quay người, lủi mất vào bóng tối sương mù để chạy đi báo tin cho đại ca.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!