Đường Lên Thượng Uyển
Căn hầm ngầm của dưỡng đường nhuốm một màu xám xịt của khói than rò rỉ và mùi carbolic nồng nặc. Trên chiếc bàn mổ dã chiến bám đầy vết dầu mỡ rỉ sét, Vy Vy đã chìm lại vào trạng thái ngủ đông sâu để bảo tồn liên kết linh hồn yếu ớt. Đôi mắt thủy tinh xám tro của cô bé nhắm nghiền, tĩnh lặng và lạnh ngắt như một khối đồng thau vô tri.
Vũ Kỳ quỳ sụp bên cạnh bàn mổ, hai bàn tay quấn băng gạc trắng xóa nhưng đã thấm đẫm những vệt máu sắt từ sẫm màu. Vết chém tẩm độc hắc ín của Khớp Đen trên cẳng tay phải anh vẫn đang âm ỉ cháy bỏng, thứ độc chì độc hại đang ngấm dần vào huyết quản, khiến các khớp ngón tay anh co quắp và run rẩy dữ dội. Cơn đau thể xác ấy không thấm tháp gì so với nỗi dằn vặt đang cào xé tâm can anh. Câu hỏi ngây ngô cuối cùng của em gái trước khi lịm đi vẫn văng vẳng bên tai anh như một bản án chung thân: "Anh ơi... mẹ chúng ta trông như thế nào? Em không nhớ nữa..."
"Vy Vy..." Giọng Vũ Kỳ khản đặc, nghẹn ngào giữa làn hơi nước lạnh. Anh đã cứu được thể xác cơ khí của em gái, nhưng cái giá phải trả là những mảnh ký ức con người của cô bé đang bị mài mòn và đồng hóa bởi cỗ máy chiến đấu tàn nhẫn này. Mỗi lần bộc phát Overdrive là một lần linh hồn em gái anh tiến gần hơn đến sự vô cảm lạnh lẽo của sắt thép.
"Đừng cử động mạnh, Vũ Kỳ. Chất độc hắc ín của Khớp Đen rất hiểm độc, nếu cậu không để tôi trung hòa mạch máu, đôi tay này của cậu sẽ hóa đá vĩnh viễn trước khi kịp chạm vào bộ bánh răng mới của con bé."
Nữ bác sĩ Diệp Anh lạnh lùng lên tiếng, bàn tay đeo găng da thuộc của cô khéo léo dùng kim bạc dẫn xung lực đâm vào các huyệt đạo trên bả vai Vũ Kỳ. Một dòng chất lỏng màu xanh lục nhạt từ ống nghiệm được cô truyền thẳng vào vết thương, sủi bọt xèo xèo và tỏa ra mùi hăng hắc của thảo dược trung hòa chì. Vũ Kỳ nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng thính giác nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy vẫn giúp anh nghe ra tiếng rít xì xì cực nhỏ phát ra từ khớp gối trái mới lắp của Vy Vy.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ lối cầu thang sắt rỉ. Cánh cửa sập bí mật bật mở, Lục Phong lách người lao xuống hầm ngầm, hơi thở đứt quãng, chiếc tẩu thuốc đồng thau trên môi gã đã tắt lịm tự bao giờ. Gương mặt gầy guộc của gã buôn lậu chợ đen xám ngoét đi vì hoảng sợ.
"Hỏng rồi, Vũ Kỳ! Smog-Town bị phong tỏa hoàn toàn rồi!" Lục Phong thở dốc, ném mạnh chiếc mũ da xuống đất. "Thám tử Cao Tư đã phát đi lệnh truy nã đỏ. Cảnh sát tuần tra bọc thép khu vực 4 cùng bầy chó máy Nanh Thép đang lùng sục từng ngõ ngách. Cầu treo Sắt Rỉ—con đường duy nhất dẫn lên khu trung tâm—đã bị dựng các rào chắn từ trường dày đặc."
Vũ Kỳ cố nén cơn đau thắt ngực do mối liên kết từ tính song song với Vy Vy dội về, anh ngước mắt nhìn Lục Phong: "Giấy thông hành giả của anh thì sao? Chúng ta không thể dùng nó để qua trạm gác sao?"
Lục Phong cười khổ, rút từ trong túi áo khoác ra một tấm thẻ chì thông hành bị cháy sém một góc: "Vô dụng thôi. Tôi vừa lén cho người thử dùng giấy thông hành giả tẩm mực từ tính cũ để qua Cầu treo Sắt Rỉ. Nhưng Cao Tư đã trang bị hệ thống quét từ tính hồng ngoại mới tích hợp công nghệ hoàng gia. Tấm thẻ giả lập tức bị phát hiện và bị dòng điện áp suất cao của trạm gác thiêu rụi. Người của tôi suýt nữa thì bị bắt sống. Con đường bộ đã hoàn toàn bị khóa chết."
Diệp Anh dừng mũi kim phẫu thuật, sắc mặt cô trở nên vô cùng nghiêm trọng: "Nếu đường bộ bị phong tỏa, Khớp Đen chắc chắn sẽ báo cáo lại cho Bá tước Delacroix. Chúng ta đang bị kẹt trong một cái bẫy sương muối lưu huỳnh khổng lồ. Vy Vy không thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa dưới bầu không khí độc hại này. Các mạch dẫn tơ tằm trong ngực con bé đang bị ăn mòn."
Vũ Kỳ lầm lì đứng dậy. Anh lách qua bàn mổ, đi đến góc hầm nơi đặt chiếc hộp nhạc đồng thau xoa dịu. Bằng đôi bàn tay run rẩy bám đầy vết bỏng, anh khéo léo tháo cơ cấu bánh răng của hộp nhạc, để lộ một khe hẹp nhỏ ở đáy. Từ trong ngực áo da thợ hàn sờn cũ, anh rút ra tấm thẻ chì đục lỗ mật mã của Tôn Kính—kỷ vật duy nhất người thầy mù để lại trước khi bị bắt đi.
Tấm thẻ chì bị trầy xước nhẹ ở mép lỗ đục cuối cùng do cơ cấu đá của điện thờ cổ bị kẹt cơ học ở tập trước, nhưng các rãnh đục vi mô ở giữa vẫn còn nguyên vẹn. Vũ Kỳ cẩn thận đẩy tấm thẻ chì vào khe hẹp của hộp nhạc, rồi dùng ngón tay xoay nhẹ tay quay đồng thau.
*Lạch cạch... Cạch...*
Tiếng bánh răng cọ xát vang lên khô khốc. Chiếc hộp nhạc không phát ra bản ballad quen thuộc của mẹ, mà thay vào đó là một chuỗi âm tần siêu vi, phát ra từ những lá thép gõ vào các lỗ đục trên thẻ chì. Vũ Kỳ nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ thính giác nhạy cảm của mình để lắng nghe và giải mã tần số âm thanh vô hình ấy.
Trong tâm trí anh, một sơ đồ cấu trúc cơ khí khổng lồ dần hiện ra, kết nối các đường ống hơi nước ngầm của Smog-Town trực tiếp với lõi Tháp Lò Hơi Hoàng Gia ở Thượng Uyển.
"Tháp giải nhiệt số 4..." Vũ Kỳ mở mắt, ánh mắt rực sáng lên ngọn lửa quyết tâm. "Sư phụ đã để lại lối thoát cho chúng ta. Có một đường ống xả khí nén siêu nóng khép kín chạy dọc từ đáy Tháp giải nhiệt số 4 thẳng lên khu phố thượng lưu. Đó là con đường duy nhất không bị Cao Tư lắp đặt thiết bị quét từ tính hồng ngoại."
Lục Phong trợn tròn mắt, gã rít lên một hơi khí lạnh: "Cậu điên rồi sao, Vũ Kỳ?! Tháp giải nhiệt số 4 là ngọn tháp khổng lồ giải nhiệt cho toàn bộ lò hơi công nghiệp tầng đáy. Đường ống xả khí ở đó có áp suất vận hành lên tới một trăm atmosphere và nhiệt độ luôn duy trì ở mức hai trăm độ C! Đó không phải là đường đi, đó là lò hỏa thiêu!"
"Đúng vậy," Diệp Anh bước tới, giọng cô run lên vì lo ngại. "Thể chất con người không thể chịu đựng nổi nhiệt độ và áp suất đó. Ngay cả Vy Vy, dù có khung xương đồng thau cổ dẻo dai, các khớp nối của con bé cũng sẽ bị giãn nở nhiệt, biến dạng và nổ tung lò hơi mini đeo lưng ngay lập tức."
Vũ Kỳ nhìn xuống cơ thể búp bê của em gái, bàn tay anh khẽ vuốt ve gương mặt sứ trắng lạnh ngắt của cô bé: "Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu ở lại đây, linh hồn Vy Vy sẽ bị rỉ sét hoàn toàn. Tôi đã thề trước mộ mẹ là sẽ bảo vệ em ấy, dù có phải tự tay cơ khí hóa bản thân. Diệp Anh, cô có chất hóa học làm mềm khớp đồng thau chịu nhiệt không?"
Diệp Anh khựng lại một nhịp, rồi thở dài rệu rã: "Tôi có... Chất hóa học gốc thạch anh và mỡ cá voi tinh luyện có thể giúp các khớp đồng của Vy Vy tạm thời co giãn dẻo dẻo dai dưới áp suất cao mà không bị khóa cứng. Nhưng còn cậu? Cậu chỉ là người trần mắt thịt!"
"Tôi có bộ đồ bảo hộ bọc chì cách nhiệt của cha tôi để lại trong phòng thí nghiệm ẩn," Vũ Kỳ điềm tĩnh trả lời. "Nó có thể chịu được nhiệt độ hai trăm độ trong vòng mười lăm phút. Chỉ cần mười lăm phút là đủ để chúng ta bò qua đường ống dẫn hơi nước đó."
Lục Phong đi đi lại lại trong hầm ngầm, điếu tẩu thuốc trên tay gã gõ côm cốp vào lòng bàn tay: "Nhưng còn Cao Tư? Gã thám tử hoàng gia đó sở hữu bộ não cơ khí hóa bán phần siêu việt. Gã đã lắp đặt hệ thống pháo hơi nước bắn xích quanh toàn bộ khu vực Tháp giải nhiệt số 4 để đề phòng bạo động. Chỉ cần chúng ta tiếp cận chân tháp, gã sẽ phát hiện ra tần số từ tính của Vy Vy ngay lập tức."
"Chúng ta sẽ dùng bẫy ngụy trang và đánh lạc hướng," Vũ Kỳ trải bản đồ đường ống dẫn hơi nước lên bàn mổ, dùng chiếc bút chì vẽ những đường ranh giới đỏ rực. "Lục Phong, anh và Bạch Ly hãy chuẩn bị các mìn hơi nước dã chiến để tạo ra một vụ nổ ngụy trang ở phía Cầu treo Sắt Rỉ. Cao Tư sẽ nghĩ chúng ta cố gắng vượt biên bằng đường bộ và dồn lực lượng về đó. Trong lúc đó, tôi, Diệp Anh và Vy Vy sẽ thâm nhập vào chân Tháp giải nhiệt số 4."
Lục Phong nhìn bản đồ, rồi nhìn vết thương tẩm độc hắc ín trên vai Vũ Kỳ: "Cậu phải bỏ lại toàn bộ xưởng đồng hồ cũ của cha cậu. Cả chiếc búa hơi nước mini đeo tay đã hỏng và những thiết bị rèn hạng nặng nữa. Chúng ta không thể mang theo những thứ nặng nề đó khi bò qua đường ống hơi nước."
Vũ Kỳ nhìn ra khoảng không tối tăm của hầm ngầm. Việc bỏ lại xưởng rèn cũ—nơi lưu giữ những kỷ niệm cuối cùng về người cha quá cố Vũ Sinh—như một vết cắt sâu hoắm vào lòng anh. Nhưng nhìn đốm sáng linh hồn màu xanh lam đang chập chờn yếu ớt trong lồng ngực Vy Vy, anh biết mình phải buông bỏ. Sự sống của em gái quan trọng hơn bất kỳ đống sắt thép vô tri nào.
"Bỏ lại tất cả," Vũ Kỳ khàn giọng quyết định. "Chỉ mang theo những gì tối cần thiết để bảo trì cho Vy Vy."
Suốt đêm đó, hầm ngầm của dưỡng đường hoạt động hết công suất dưới ánh đèn gas mờ nhạt. Diệp Anh cẩn thận dùng cọ lông quét một lớp chất hóa học làm mềm khớp đồng màu xám bạc lên khắp các khớp nối của Vy Vy. Thứ hóa chất đặc chế này rít lên xèo xèo, thấm sâu vào các thớ da thuộc chịu nhiệt bọc ngoài khung xương đồng thau, khiến cơ thể búp bê trở nên dẻo dẻo dai kỳ lạ.
Trong khi đó, Vũ Kỳ dùng đôi tay run rẩy bọc trong găng da để căn chỉnh lại chiếc đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay. Anh kết nối chiếc đồng hồ đo áp suất với van xả phụ sau lưng Vy Vy bằng một đoạn ống đồng đỏ chịu áp lực mới rèn. Thính giác nhạy cảm của anh căng ra như dây đàn, lắng nghe từng tiếng động cơ cơ học nhỏ nhất bên trong lồng ngực búp bê để đảm bảo không có bất kỳ vết rạn nứt vi mô nào có thể gây nổ lò hơi dưới áp suất một trăm atmosphere.
"Áp suất lò hơi Vy Vy đang ổn định ở mức mười lăm atmosphere," Vũ Kỳ khẽ nói, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng trên má. "Bộ điều nhịp Thạch anh áp điện tinh thể hoạt động tốt. Linh hồn em ấy đang được bảo vệ ổn định."
Lục Phong từ ngoài bước vào, mang theo một chiếc hòm gỗ sồi bọc da thuộc chịu nhiệt dày cộp: "Hành trang đã chuẩn bị xong. Bạch Ly đã gài mìn hơi nước ngụy trang tại Cầu treo Sắt Rỉ. Chỉ cần cậu phát tín hiệu, cô ấy sẽ kích nổ để thu hút Cao Tư."
Vũ Kỳ mặc vào bộ đồ bảo hộ bọc chì cách nhiệt cũ kỹ của cha. Bộ đồ nặng nề, sặc sùi mùi chì và nhựa thông, đè nặng lên bả vai đang rỉ máu sắt từ của anh. Anh đeo chiếc Mặt nạ lọc khí độc lưu huỳnh mạ bạc lên mặt, siết chặt các dây da thuộc. Tầm nhìn của anh lúc này hoàn toàn phụ thuộc vào chiếc Kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc đeo bên mắt phải.
Anh cẩn thận bế Vy Vy đặt vào trong chiếc hòm gỗ sồi bọc da thuộc cách nhiệt, rồi khóa chặt nắp hòm bằng các chốt lò xo chịu lực.
"Đi thôi," Vũ Kỳ nói qua bộ lọc khí của mặt nạ, giọng nói nghe rè rè và trầm đục.
Họ l lặng lẽ rời khỏi dưỡng đường ngầm của Diệp Anh, trượt thẳng xuống hệ thống cống ngầm lưu huỳnh tối tăm. Lực lượng tự vệ dã chiến Smog-Town của Lão Độc đã giúp họ thiết lập các rào chắn ngụy trang vòng ngoài, che giấu lối đi khỏi tầm quét của chó máy tuần tra.
Sương muối lưu huỳnh của đêm thứ Sáu dày đặc đến mức tầm nhìn chưa đầy một mét. Những luồng khí độc xám xịt bốc lên từ dòng nước thải sôi sùng sục, ăn mòn các vách thép cống ngầm phát ra những tiếng rít kèn kẹt. Vũ Kỳ bế chiếc hòm gỗ chứa Vy Vy, bước từng bước nặng nề dưới lòng đất ẩm ướt, lồng ngực anh đau nhói theo từng nhịp đập piston chập chờn của em gái qua mối liên kết từ tính song song.
Sau hai tiếng luồn lách qua các ngách hầm tối dốc ngược, họ đã tiếp cận được chân Tháp giải nhiệt số 4.
Ngọn tháp khổng lồ cao hàng trăm mét sừng sững hiện ra giữa màn sương mù như một con quái vật cơ khí khổng lồ. Từ đỉnh tháp, những luồng hơi nước nóng rực rỡ từ tính phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả một vùng trời đêm của khu ổ chuột bằng một sắc cam chết chóc. Tiếng gầm rú của các lò hơi công nghiệp hoạt động ở áp suất cực đại bên trong tháp dội vào tai Vũ Kỳ như tiếng sấm rền liên hồi dưới lòng đất.
"Lối vào đường ống thông gió ở ngay phía trên giàn giáo sắt rỉ kia," Kael—người dẫn đường mù—khẽ thì thầm, gậy sắt rỗng của gã chỉ thẳng về phía bục sắt treo lơ lửng ở độ cao ba mươi mét của tháp.
Vũ Kỳ siết chặt chiếc hòm gỗ chứa Vy Vy trong vòng tay bỏng rộp. Anh nhìn lên giàn giáo sắt rỉ đang rung lắc dữ dội dưới sức ép của những luồng khí nóng phun ra từ tháp.
Đúng lúc đó, từ phía Cầu treo Sắt Rỉ cách xa hàng cây số, một tiếng nổ khổng lồ vang dội xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Quầng lửa màu cam rực sáng một góc trời, kéo theo tiếng còi hơi báo động phong tỏa vang lên liên hồi từ các tháp canh của cảnh sát mật.
"Bạch Ly đã kích nổ mìn hơi nước rồi!" Lục Phong nói nhanh, tay gã nắm chặt khẩu súng bắn đinh hơi nước. "Cao Tư và đội tuần tra bọc thép chắc chắn đang dồn về phía cầu. Chúng ta phải hành động ngay!"
Vũ Kỳ gật đầu, anh bước lên những bậc thang sắt rỉ sét đầu tiên của giàn giáo tháp giải nhiệt, bất chấp những cơn đau co thắt lồng ngực đang dội về từng hồi.
Tuy nhiên, điều họ không thể ngờ tới là Thám tử hoàng gia Cao Tư—với bộ não cơ khí hóa bán phần siêu việt—đã không hề bị đánh lạc hướng bởi vụ nổ ngụy trang tại cầu treo. Đối với một kẻ lý trí tuyệt đối như Cao Tư, mọi vụ nổ tự phát trong đêm phong tỏa đều là một cái bẫy logic cơ học quá rõ ràng.
Trên bầu trời đêm đầy khói than của Smog-Town, chiếc khinh khí cầu tuần tra bọc thép khổng lồ của Biệt đội Mật thám Hoàng gia đang lặng lẽ hạ độ cao, trôi nổi ngay phía trên đỉnh Tháp giải nhiệt số 4.
Cao Tư đứng sừng sững ở mép boong tàu khinh khí cầu lộng gió, chiếc măng-tô đen bọc thép nhẹ bay phần phật trong không trung. Nhãn cầu cơ khí màu xanh lam bên mắt trái của gã tự động xoay chuyển tiêu cự, phát ra những tiếng rít từ tính siêu vi khi quét qua giàn giáo sắt rỉ của tháp giải nhiệt.
Dưới ánh sáng rực rỡ từ tính của luồng khói nóng khổng lồ phun ra từ đỉnh tháp, bóng dáng gầy gò bọc trong bộ đồ bảo hộ bọc chì của Vũ Kỳ hiện lên rõ ràng trên màn hình hồng ngoại của gã thám tử.
Gã khẽ vuốt ve báng súng của khẩu súng lục hơi nước nạp đạn ổ xoay bằng bạc chế tác thủ công siêu chính xác bên hông, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, vô cảm của máy móc:
"Ta biết ngươi sẽ chọn con đường này, Vũ Kỳ."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!