Nhạc nềnSteam_Fortress

Bẫy Sắt Đêm Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước thải cống ngầm lạnh buốt và nồng nặc mùi lưu huỳnh ngập đến ngang đầu gối, sủi bọt xám xịt dưới những tia sáng gas yếu ớt hắt ra từ các khe nứt của vòm đá phía trên. Vũ Kỳ bước đi lầm lũi, đôi ủng da thuộc bám đầy bùn đen miết xuống lòng cống trơn trượt. Mỗi bước đi của anh đều phải tính toán cẩn thận để không tạo ra tiếng động quá lớn vang vọng trong đường ống rỗng.


Anh đưa tay lên quệt nhẹ vào má phải. Vết cắt do mảnh kính vỡ từ cuộc đụng độ với Độc Nhãn trước đó đã khô, nhưng dòng máu sắt từ đặc trưng của gia tộc họ Vũ khi tiếp xúc với không khí ẩm ướt của cống ngầm vẫn khẽ dao động, tạo ra một cảm giác ngứa rát, râm ran dọc theo quai hàm.


Chiếc Mặt nạ lọc khí độc lưu huỳnh mạ bạc đeo trên mặt Vũ Kỳ phát ra những tiếng rít đều đặn mỗi khi anh hít thở. Lớp màng lọc than hoạt tính mạ bạc bên trong đang hoạt động hết công suất để lọc bỏ thứ sương độc lưu huỳnh nồng nặc đang tràn xuống từ các nhà máy dệt phía trên. Dù có mặt nạ bảo vệ, lồng ngực anh vẫn nhói lên từng cơn. Cơn đau nhức xương tủy của hội chứng nhiễm độc chì cấp một đang âm ỉ tàn phá các khớp ngón tay phải, khiến anh thỉnh thoảng phải siết chặt nắm tay để giữ cho các ngón tay không bị co quắp vĩnh viễn.


Anh dừng lại dưới một ngã ba cống, lôi từ trong ngực áo da thợ hàn sờn cũ ra tấm sơ đồ ngầm bằng da dê hoen ố dầu mỡ mà Lục Phong đã giao cho. Dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn bão rỉ sét cầm tay, những đường vân từ tính ẩn chạy dọc theo các rãnh xả thải trên tấm da dê khẽ phát ra một luồng sáng xanh lục cực kỳ nhạt, chỉ có đôi mắt nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy mới có thể nhận biết được.


"Lối này..." Vũ Kỳ lẩm bẩm, giọng nói bị bóp méo qua bộ lọc của mặt nạ nghe rè rè như tiếng bánh răng cọ xát. "Đi qua đường ống xả thải số 9 sẽ dẫn thẳng vào lòng bãi phế liệu hoàng gia mà không chạm vào hàng rào điện từ bề mặt."


Anh cẩn thận cất tấm sơ đồ vào túi trong, siết chặt thắt lưng da nơi giắt chiếc kìm từ tính và hộp dụng cụ rèn dã chiến. Nghĩ đến Vy Vy đang ngủ đông sâu dưới gác xép với áp suất lò hơi tụt xuống dưới 3 atmosphere, lòng anh như lửa đốt. Linh hồn của em gái anh đang chập chờn phân rã từng phút dưới tác động của hội chứng rỉ sét linh hồn. Nếu đêm nay anh không tìm được bộ bánh răng đồng thau cổ và dầu bảo trì hoàng gia loại 3, liên kết thần kinh đồng sinh học của cô bé sẽ hoàn toàn đứt gãy.


Vũ Kỳ tiếp tục tiến bước. Sau gần nửa giờ luồn lách qua những đường ống chật hẹp, anh tiếp cận lối ra của đường ống xả thải số 9. Phía trước anh là một tấm lưới sắt rỉ sét khổng lồ, ngăn cách cống ngầm với Bãi phế liệu hoàng gia khu số 9.


Anh ghé sát mắt vào khe lưới sắt. Qua làn sương muối lưu huỳnh dày đặc như sữa đặc, bãi phế liệu hoàng gia hiện ra như một nghĩa địa khổng lồ của những cỗ máy khổng lồ đã chết. Những xác automaton chiến đấu bọc đồng, những lò hơi công nghiệp bị nổ tung, và những bánh xích của tàu bay quân sự rách nát chồng chất lên nhau tạo thành những ngọn núi sắt rỉ cao hàng chục mét. Ánh đèn pha từ những khinh khí cầu tuần tra hoàng gia thỉnh thoảng lại quét qua màn sương, để lại những vệt sáng quét loang loáng trên các vách thép rỉ sét.


Cách lối ra không xa là bốt gác của người giữ kho Lão Tiền. Vũ Kỳ nín thở, lắng nghe. Qua tiếng rít gió của những đường ống xả áp trên cao, thính giác Master nhạy bén của anh nghe thấy tiếng ngáy sấm sét quen thuộc phát ra từ trong bốt gác. Lão Tiền—lão già mù một mắt, lưng gù bọc trong chiếc áo khoác bông rách nát bám đầy mạt sắt—đang gục đầu trên bàn gỗ, bên cạnh là một chai rượu mạnh công nghiệp rẻ tiền đã cạn sạch. Chiếc đèn bão rỉ sét của lão treo lơ lửng trên cửa bốt gác, tỏa ra ánh sáng gas màu vàng nhạt chao đảo.


Nhờ sự lơ là của Lão Tiền, Vũ Kỳ dùng chiếc kìm từ tính nhẹ nhàng bẻ gãy các chốt khóa lò xo đã bị axit ăn mòn của tấm lưới sắt. Anh lách người qua khe hở, chính thức đặt chân vào vùng cấm hoàng gia.


Không khí bên trong bãi phế liệu lạnh buốt và nồng nặc mùi dầu thủy lực cũ pha lẫn rỉ sắt. Vũ Kỳ nhanh chóng di chuyển dưới bóng của những đống xác máy khổng lồ, hướng về khu vực đổ bỏ vũ khí quân sự hoàng gia đào thải—nơi được gọi là Mộ địa Automaton. Mỗi bước đi của anh trên đống phế liệu đều cực kỳ cẩn trọng, tránh những mảnh tôn sắc nhọn và những vũng axit lưu huỳnh có thể ăn mòn da thịt ngay lập tức.


Anh rút chiếc Kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc giắt bên hông, đeo lên mắt phải và xoay vòng đồng thau bên ngoài để điều chỉnh tiêu cự thấu kính nhiều lớp. Dưới ánh sáng phân cực, thế giới cơ khí xung quanh hiện ra với những đường vân áp suất và từ trường phức tạp. Vũ Kỳ bắt đầu lùng sục các đống phế thải, tìm kiếm dấu vết của dòng năng lượng Aether thô.


Sau mười phút tìm kiếm trong vô vọng, đôi tai nhạy cảm của anh bỗng nghe thấy một tần số dao động từ tính cực kỳ quen thuộc phát ra từ dưới một tấm che lò hơi khổng lồ bị sập. Nhịp đập từ tính ấy rất nhẹ, nhưng nó có một tần số cộng hưởng kỳ lạ với dòng máu sắt từ đang chảy trong huyết quản của anh.


Vũ Kỳ lao đến, dùng hai tay ra sức gạt bỏ những mảng xỉ than và các mảnh thép rỉ sét bám đầy muội đen. Bên dưới đống đổ nát, xác của một automaton chiến đấu cổ đại hiện ra. Khung xương của nó được chế tác vô cùng tinh xảo, dù đã bị bỏ hoang nhiều năm nhưng không hề bị rỉ sét ăn mòn.


Anh áp sát kính bảo hộ vào lồng ngực của automaton cổ đại. Dưới lớp bụi than dày đặc, một bộ bánh răng đồng thau cổ hiện ra dưới ánh sáng gas phản chiếu. Đó là một cơ cấu truyền động ba tầng không khe hở, các răng khớp khít vào nhau hoàn hảo đến mức đáng kinh ngạc. Và ngay trên trục thăng bằng chính của bộ bánh răng, Vũ Kỳ nhìn thấy một ký hiệu viết tắt được khắc vi mô bằng axit: "V.S".


Tim Vũ Kỳ đập hụt một nhịp. Ký hiệu "V.S"—Vũ Sinh!


Đây chính là tác phẩm của cha anh! Người cha quá cố của anh đã từng chế tạo ra bộ bánh răng này trước khi ông bị hoàng gia thủ tiêu. Sự tương thích từ tính kỳ lạ mà anh cảm nhận được từ trước không phải là ngẫu nhiên; bộ bánh răng này được thiết kế để tương thích hoàn hảo với huyết mạch sắt từ của gia tộc họ Vũ. Vy Vy sẽ hoạt động trở lại trơn tru nếu có được bộ bánh răng này.


Anh không giấu nổi sự phấn khích, lập tức rút chiếc kìm từ tính ra, chuẩn bị tháo dỡ bộ bánh răng cổ khỏi lồng ngực automaton.


Nhưng đúng lúc đầu kìm của anh vừa chạm vào chốt khóa đồng thau, một tiếng gầm rú cơ khí trầm đục, mang theo tiếng rít của hệ thống xả áp lực cao vang lên từ phía sau ngọn núi phế liệu.


Vũ Kỳ cứng đờ người. Anh từ từ quay đầu lại.


Từ trong màn sương mù lưu huỳnh dày đặc, hai đốm sáng hồng ngoại màu đỏ rực rỡ đột ngột xuất hiện, quét thẳng về phía anh. Đó là Nanh Thép—robot săn lùng sinh học của cảnh sát mật hoàng gia. Cơ thể bốn chân bằng thép đen bóng loáng của nó di chuyển lặng lẽ trên đống phế liệu nhờ những đệm chân cao su chịu nhiệt. Bộ hàm bằng răng cưa titanium tự xoay của nó phát ra những tiếng rít từ tính chói tai, rỉ ra những giọt dầu thủy lực đen kịt xuống đất.


Con Nanh Thép thứ nhất hạ thấp trọng tâm, bộ não sinh học cấy ghép tế bào khứu giác của sói đã khóa chặt mùi dầu bảo trì dã chiến bám trên áo da của Vũ Kỳ.


*Hưu!*


Không một tiếng cảnh báo, con Nanh Thép thứ nhất phóng tới với tốc độ kinh hoàng. Bộ hàm răng cưa titanium xoay tròn xé toạc không khí, nhắm thẳng vào cổ họng Vũ Kỳ mà vồ xuống.


Vũ Kỳ theo bản năng sinh tồn dã chiến, lăn lộn một vòng trên đống sắt rỉ để né tránh.


*Xoạc!*


Móng vuốt thép sắc lẹm của con thú máy sượt qua vai anh, xé rách mảng lớn chiếc áo khoác da thợ hàn dày cộp, để lại những vết cào sâu hoắm trên lớp da thuộc bảo vệ. Vũ Kỳ nhanh chóng lùi lại, lưng tựa sát vào một dầm thép rỉ sét.


Con Nanh Thép thứ nhất trượt dài trên đất, nhanh chóng xoay người lại, bốn chân thép cào mạnh xuống đống phế liệu tạo ra những tia lửa điện chói mắt. Con thứ hai cũng từ từ bước ra từ bóng tối, khóa chặt lối thoát duy nhất của anh dẫn về đường ống xả thải.


Trong tình thế hiểm nghèo, Vũ Kỳ nhặt vội một thanh ống sắt rỉ lớn dưới đất, vung mạnh đập thẳng vào đầu con Nanh Thép thứ nhất khi nó vừa lao lên lần hai.


*Rắc!*


Cú đập cực mạnh bằng sức người thường không hề làm suy chuyển lớp giáp thép đen của con thú máy. Ngược lại, bộ hàm răng cưa titanium của nó lập tức clamps down, ngoạm chặt lấy thanh ống sắt và nghiền nát nó thành những mảnh vụn kim loại như gỗ khô trong vòng một giây.


Vũ Kỳ kinh hoàng ném phần ống sắt còn lại đi. Anh nhận thấy một giới hạn vật lý: không thể đối đầu trực diện về mặt lực lượng với những quái vật cơ khí này. Anh phải dùng trí tuệ cơ học để tìm lối thoát.


Anh quan sát kỹ chuyển động của hai con Nanh Thép qua chiếc kính bảo hộ một mắt. Dù đệm chân cao su giúp chúng di chuyển hoàn toàn im lặng, nhưng lò hơi mini đeo lưng của chúng bắt buộc phải xả áp suất khí nén ra ngoài qua hai lỗ mũi thép ngay trước mỗi lần vồ mồi để tăng lực đẩy cho các bó cơ lò xo ở chân sau.


*Xì!*


Một luồng khói trắng phun ra từ mũi con Nanh Thép thứ nhất.


"Là lúc này!" Vũ Kỳ thầm nghĩ.


Anh không tránh né mà thò tay vào túi hộp dụng cụ, bốc một nắm mạt sắt từ tính cực mịn—thứ sản phẩm phụ thu được từ quá trình rèn dập hàng ngày—và ném mạnh thẳng vào mặt con Nanh Thép thứ nhất khi nó vừa rời mặt đất.


Những hạt mạt sắt từ tính li ti lập tức bị hút chặt vào các thấu kính hồng ngoại và bộ cảm biến từ trường nhạy cảm trên đầu con thú máy dưới tác động của từ trường mạnh phát ra từ động cơ của chính nó.


*Rít! Rít!*


Con Nanh Thép thứ nhất bị mù cảm biến hoàn toàn. Nó mất phương hướng giữa không trung, đâm sầm vào một đống xác máy rỉ sét bên cạnh và ngã nhào, giãy giụa điên cuồng để gạt bỏ lớp mạt sắt đang làm chập mạch các vi mạch cảm biến.


"Cậu chỉ có 2 giây!" Vũ Kỳ tự nhủ.


Anh quay lại phía xác automaton cổ đại, dùng chiếc kìm từ tính với tốc độ của một Master watchmaker, xoay mạnh chốt khóa đồng thau ngược chiều kim đồng hồ 90 độ, rồi giật mạnh bộ bánh răng cổ "V.S" ra ngoài.


Đúng lúc bộ bánh răng vừa rời khỏi lồng ngực automaton, con Nanh Thép thứ hai đã áp sát sau lưng anh. Nó phun ra một luồng khí nén nóng bỏng xé toạc màn sương mù, móng vuốt thép giơ cao chuẩn bị cào nát lồng ngực Vũ Kỳ.


Không còn đường lui, Vũ Kỳ quyết định kích hoạt chiếc Vòng đeo tay nhiễu từ tính tự chế đeo ở cổ tay trái. Anh gạt công tắc đồng nhỏ, giải phóng toàn bộ năng lượng từ viên pin than dã chiến tích lũy.


*Oành!*


Một luồng xung lực từ trường mạnh mẽ bộc phát từ chiếc vòng đeo tay, tạo ra một làn sóng phản chấn vô hình quét qua không gian hẹp. Con Nanh Thép thứ hai bị luồng xung lực đập trúng trực diện, các bánh răng truyền động trong khớp chân của nó bị từ hóa đột ngột, khóa cứng lại khiến nó khựng lại giữa chừng và ngã quỵ xuống đất, các khớp chân phát ra tiếng kêu cọc cạch liên tục do kẹt cơ học.


Tuy nhiên, chiếc vòng đeo tay nhiễu từ tính của Vũ Kỳ cũng bị quá tải nhiệt cực đại do dòng điện phóng ra quá mức, nổ tung thành những mảnh đồng vụn nóng bỏng.


"Chết tiệt!" Vũ Kỳ rên rỉ đau đớn.


Trong lúc hỗn loạn tháo chạy, anh trượt chân ngã nhào xuống một rãnh xả thải phế thải. Cánh tay phải bọc đồng thau của anh vô tình va đập mạnh vào một ống xả hơi nước nóng đang rò rỉ khí nén áp suất cao bên vách đá.


*Xì!*


Hơi nước nóng bỏng ở nhiệt độ gần 150 độ C phun thẳng vào bắp tay phải của anh, gây ra một vết bỏng nhiệt đau rát tột cùng. Vũ Kỳ nghiến chặt răng để không phát ra tiếng hét, tay trái vẫn ôm chặt lấy bộ bánh răng cổ "V.S" vào lồng ngực áo da rách nát.


Anh trượt người xuống đường ống xả khói phế thải dốc đứng bên dưới bãi phế liệu để thoát ra ngoài cống ngầm lưu huỳnh.


Nhưng tiếng còi báo động tự động của bãi phế liệu hoàng gia đã bắt đầu rú lên những âm thanh chói tai, vang vọng khắp bầu trời đêm sương mù của khu ổ chuột Smog-Town. Ánh đèn pha từ các khinh khí cầu tuần tra phía trên bắt đầu tập trung quét về phía lối ra của đường ống xả thải số 9.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!