Nhạc nềnSteam_Fortress

Ký Ức Phai Tàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt thấu kính hồng ngoại đỏ rực của Khớp Đen khóa chặt lấy lồng ngực rỉ sét của Vy Vy. Gã vung đôi dao găm tẩm độc chuẩn bị tung nhát đâm quyết định để kết liễu cả hai.


Dưới sàn đá ẩm ướt của dưỡng đường ngầm, Vũ Kỳ quỳ rạp, bả vai phải và cẳng tay phải của anh nhói lên từng cơn đau đớn tột cùng. Vết cắt nông từ lưỡi dao găm của Khớp Đen đang sủi bọt xèo xèo, chất dầu hắc ín đen đặc gặm nhấm da thịt anh, ngấm sâu vào huyết quản. Dòng máu sắt từ mang mật độ sắt từ cao đặc trưng của gia tộc họ Vũ lập tức phản ứng, sôi lên như nước trong lò hơi. Độc chì từ dầu hắc ín truyền thẳng vào dây thần kinh, khiến cơn run rẩy của hội chứng nhiễm độc chì cấp một bùng phát dữ dội. Các khớp ngón tay anh co quắp, xám xịt và cứng đờ, không thể nhấc nổi chiếc búa hơi nước mini đeo tay đã cạn kiệt khí nén.


"Tránh ra..." Vũ Kỳ khàn giọng gầm lên, cố dùng chút sức tàn cuối cùng để nhoài người che chắn cho em gái. Nhưng chất độc hắc ín đã làm tê liệt nửa thân người anh.


Khớp Đen cười lạnh dưới lớp mặt nạ lọc khí bọc đồng đen. Đôi dao găm tẩm độc của gã rạch một đường vòng cung lạnh lẽo trong không khí, hướng thẳng vào cổ họng Vũ Kỳ. Gã không chỉ muốn cướp đoạt automaton cấm thuật Vy Vy, mà còn muốn nghiền nát kẻ chế tạo ra nó để bịt đầu mối cho Bá tước Delacroix. Khoảng cách chỉ còn vài tấc, luồng gió mang mùi hắc ín khét lẹt đã áp sát da cổ Vũ Kỳ.


*OÓNG!*


Đột ngột, một tiếng ngân từ tính trầm hùng vang lên từ lồng ngực của Vy Vy đang nằm trên bàn mổ dã chiến. Khối thạch anh áp điện tinh thể cấy sau gáy cô bé đột ngột phát sáng xanh lam nhạt rực rỡ, kích hoạt dòng điện từ cực mạnh chạy dọc theo các dây đồng bọc tơ tằm dẫn xung.


*XOẠCH! SẦM!*


Đôi mắt thủy tinh xám tro vốn đang khép hờ của Vy Vy đột ngột mở bừng, nhưng không còn là màu xám tĩnh lặng thường ngày. Một sắc đỏ rực rỡ, điên cuồng của áp suất quá ngưỡng bao trùm lấy nhãn cầu sứ. Các van xả phụ sau lưng búp bê đồng thau đồng loạt bung ra, phun ra những luồng hơi nước nóng một trăm năm mươi độ mù mịt, che khuất hoàn toàn ánh đèn gas mờ nhạt của dưỡng đường.


Linh hồn yếu ớt của Vy Vy, vốn đang ngủ đông sâu để bảo tồn liên kết thần kinh, đã cảm nhận được mối đe dọa chí mạng nhắm vào anh trai mình thông qua mối liên kết từ tính song song. Ý chí bảo vệ Vũ Kỳ mãnh liệt vượt lên trên mọi lập trình cơ học, ép buộc lõi năng lượng của cô bé tự động kích hoạt chiêu thức cấm kỵ: Xả áp tốc độ cao (Overdrive).


"Vy Vy! Không được! Dừng lại!" Vũ Kỳ hét lên trong kinh hoàng. Anh biết rõ cái giá của Overdrive—nó sẽ đẩy áp suất lò hơi lên tới năm mươi atmosphere, tạo ra nhiệt lượng và ma sát đủ để đun sôi dầu bảo trì và thiêu rụi các mạch dẫn tơ tằm chứa ký ức của cô bé.


Vũ Kỳ liều mạng nhoài người lên, cố gắng ôm chặt lấy lồng ngực Vy Vy để khóa van xả phụ, ngăn chặn dòng áp lực đang dâng cao điên cuồng. Nhưng ngay khi tay anh vừa chạm vào bả vai đồng thau của em gái, một luồng khí nén siêu nóng từ các khe khớp bộc phát, tạo ra lực đẩy khổng lồ hất văng thân hình gầy gò của Vũ Kỳ ra xa, nện mạnh vào chồng hòm gỗ phế liệu góc phòng.


*BÙM!*


Trong làn sương hơi nước rực đỏ, Vy Vy bật dậy khỏi bàn mổ với tốc độ nhanh gấp ba lần giới hạn cơ học thông thường. Đôi bàn chân bằng gỗ sồi ngâm dầu của cô bé miết xuống sàn đá không hề phát ra một tiếng động ma sát nhờ Né tránh không tiếng động (Silent Step). Cô bé lướt đi như một vệt sáng đồng thau, chắn ngay trước mũi dao găm của Khớp Đen.


Khớp Đen kinh hoàng trợn mắt sau thấu kính hồng ngoại. Gã chưa từng thấy một automaton nào có tốc độ phản xạ phi sinh học khủng khiếp đến thế khi đang bị rỉ sét ăn mòn lồng ngực.


*CRẮC! CẠCH!*


Vy Vy không cho gã sát thủ cơ hội thoái lui. Cánh tay phải bọc đồng thau của cô bé vung lên, giải phóng đôi lưỡi dao giấu trong cẳng tay bằng lực nén lò xo cực đại. Chiêu thức Trảm kích lò xo nén (Spring Blade) được thi triển hoàn hảo dưới áp suất năm mươi atmosphere. Đôi lưỡi dao thép nén bật ra chớp nhoáng với tiếng rít kim loại chói tai, chém thẳng vào đôi dao găm tẩm độc hắc ín của Khớp Đen.


*XOẢNG! SẦM!*


Một tiếng nổ kim loại đanh gọn vang vọng khắp hầm ngầm. Đôi dao găm bằng thép rèn thượng hạng của Khớp Đen, dưới sức mạnh của cú trảm kích quá tải áp suất, lập tức rạn nứt rồi vỡ tan thành trăm mảnh vụn đen kịt, bắn tung tóe vào vách đá dưỡng đường. Lực phản chấn cực đại từ Spring Blade hất văng Khớp Đen lùi lại sát vách tường gạch, các khớp giả bọc đồng đen của gã phát ra tiếng rên rỉ khô khốc vì quá tải từ tính.


Khớp Đen nhìn đôi chuôi dao trống rỗng trên tay, rồi nhìn vào búp bê cơ khí đang đứng sừng sững trước mặt. Vy Vy lúc này như một chiến thần đồng thau bước ra từ địa ngục hơi nước. Lồng ngực cô bé đỏ rực lên như than nung, hơi nước nóng phun ra xối xả từ các khe hở trên giáp vai bị ăn mòn, tiếng pít-tông dập liên hồi dồn dập như tiếng trống trận. Đôi mắt thủy tinh rực đỏ không một chút dao động nhân tính.


Gã sát thủ chuyên nghiệp hiểu rằng, đối đầu với một cỗ máy đang bạo tẩu Overdrive ở cự ly hẹp là tự sát. Không một chút do dự, Khớp Đen nhún người nhảy vọt lên dầm thép trần nhà, lách thân hình dẻo dai của mình qua đường ống thông gió cũ rách, biến mất vào bóng tối của cống ngầm Smog-Town.


Căn phòng mổ ngầm rơi vào trạng thái tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng xì xì của hơi nước đang nguội dần.


"Vy... Vy..." Vũ Kỳ lảo đảo gượng dậy từ đống đổ nát, bả vai rỉ máu sắt từ đau đớn. Anh lao về phía em gái.


Ngay khi bóng dáng sát thủ biến mất, trạng thái Overdrive tự động ngắt kết nối. Áp suất năm mươi atmosphere sụt giảm đột ngột khiến lò hơi mini sau lưng Vy Vy phát ra tiếng rít rỉ sét khô khốc do quá nhiệt cực hạn. Lớp mỡ dã chiến bôi trơn tạm thời ở khớp gối trái bốc khói khét lẹt, cháy bám đen kịt các bánh răng đồng thau cổ 'V.S'.


*BỊCH!*


Vy Vy đổ sụp xuống như một khối kim loại vô tri, các khớp đồng thau rã rời rên rỉ kèn kẹt. Đôi mắt đỏ rực từ từ tắt lịm, trả lại màu thủy tinh xám tro mờ đục và vô hồn.


"Diệp Anh! Mau trung hòa độc hắc ín trên ngực em ấy!" Vũ Kỳ gào lên, đôi bàn tay run rẩy do độc chì bấu chặt lấy bả vai Vy Vy.


Nữ bác sĩ Diệp Anh gượng dậy từ góc phòng, nhanh chóng ôm lấy bình hóa chất trung hòa, dội trực tiếp lên vết ăn mòn sủi bọt xanh lục trên lồng ngực búp bê. Khói độc bốc lên nghi ngút, lớp rỉ sét tạm thời ngừng loang rộng, nhưng cấu trúc mạch dẫn thần kinh tơ tằm dẫn xung bên trong đã bị nhiệt lượng Overdrive thiêu sém loang lổ.


"Lò hơi đã hạ nhiệt," Diệp Anh khàn giọng nói, ánh mắt đầy u uất nhìn Vũ Kỳ. "Nhưng... liên kết thần kinh chứa ký ức của con bé đã bị hủy hoại nghiêm trọng do ma sát nhiệt cực đại. Vũ Kỳ, con bé đã trả cái giá quá đắt để cứu cậu."


Vũ Kỳ như rụng rời tay chân. Nỗi dằn vặt tội lỗi dâng trào bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh run rẩy thò tay vào túi áo, rút ra chiếc Hộp nhạc đồng thau xoa dịu—kỷ vật duy nhất của người cha quá cố chế tạo riêng cho Vy Vy. Anh lên dây cót bằng những ngón tay run bần bật, đặt chiếc hộp nhạc lên bàn mổ.


*TÍNG... TANG...*


Bản ballad dịu dàng, quen thuộc của người mẹ quá cố vang lên giữa căn hầm ẩm ướt, lạnh lẽo. Giai điệu từng là mỏ neo duy nhất xoa dịu linh hồn Vy Vy mỗi khi cô bé rơi vào trạng thái bạo tẩu.


Vy Vy khẽ chớp mắt. Đôi mắt thủy tinh xám tro của cô bé từ từ mở ra, nhìn thẳng vào gương mặt bám đầy muội than và máu của Vũ Kỳ. Nhưng trong ánh mắt ấy không còn sự ấm áp, ngây thơ của đứa em gái mười tuổi thường ngày.


Nó trống rỗng, lạnh lẽo và vô cảm đến đáng sợ, như một mặt hồ đóng băng không một gợn sóng.


Cô bé nhìn chiếc hộp nhạc đang quay đều, rồi nhìn sang Vũ Kỳ. Đôi môi sứ vẽ hoa văn cơ khí của cô bé mấp máy, phát ra giọng nói qua bộ lọc âm thanh bằng đồng—không còn là giọng nói trong trẻo của trẻ thơ, mà là một âm điệu kim loại phẳng lặng, đều đều và vô cảm:


"Anh ơi... mẹ chúng ta trông như thế nào? Em không nhớ nữa..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!