Sát Thủ Khớp Đen
Tiếng rít rạn nứt từ tính phát ra từ chiếc hòm gỗ dội thẳng vào thính giác nhạy bén của Vũ Kỳ, báo hiệu lồng ngực Vy Vy đang trên bờ vực nổ tung.
Trong bóng tối nhớp nháp của những ngõ hẻm dốc ngược dẫn xuống ngách Smog-Town, tiếng bước chân của Lão Thiết và A Sâm nện dồn dập trên những tấm tôn rỉ sét. Sương muối lưu huỳnh vừa bị vụ nổ hơi nước quét tan một góc nay lại nhanh chóng tụ lại, đặc quánh và xám xịt như tro tàn. Vũ Kỳ lảo đảo chạy theo sau, một tay ôm chặt lồng ngực đang co thắt dữ dội. Dòng máu sắt từ mang mật độ sắt từ cao của gia tộc họ Vũ đang sôi lên dưới lớp áo da thợ hàn, cộng hưởng một cách tàn nhẫn với lõi năng lượng của em gái. Mỗi nhịp thở của anh đều rít lên đau đớn, phổi như bị thiêu đốt bởi bụi chì và hơi nóng dư chấn.
"Lối này! Nhanh lên!" Kael khàn giọng giục giã phía trước. Gã mù chỉ đường vung cây gậy sắt rỗng gõ liên tục xuống những nắp cống, mượn tiếng vọng âm tần để dẫn cả nhóm luồn lách qua các trạm gác bọc thép đang rục rịch báo động của tuần tra hoàng gia.
Họ lao qua lối vào tiệm giặt là sập xệ, đẩy tung cánh cửa sập bí mật để trượt thẳng xuống tầng hầm. Dưỡng đường của Diệp Anh hiện ra dưới ánh đèn gas mờ nhạt, lạnh lẽo và sặc sụa mùi carbolic pha lẫn mùi rỉ sắt đặc trưng.
"Đặt con bé lên bàn mổ! Mau!" Diệp Anh hét lớn, chiếc khẩu trang lọc khí bằng da thuộc của cô đã bám đầy vết muội than. Cô nhanh chóng gạt phăng đống kìm kẹp mạch máu sinh học trên chiếc bàn mổ cơ-sinh học ngầm, chuẩn bị sẵn sàng các ống nghiệm chứa chất trung hòa độc chì.
Lão Thiết và A Sâm cẩn thận đặt chiếc hòm gỗ sồi rách nát xuống. Vũ Kỳ nhào tới, đôi bàn tay quấn băng gạc rộp bỏng của anh run rẩy đến mức không thể tự tháo nổi chốt khóa hòm. Khớp ngón tay xám xịt vì hội chứng nhiễm độc chì cấp một co quắp lại, đau nhức thấu xương tủy.
*CẠCH!*
Tấm nắp hòm mở ra. Thân hình đồng thau cao mét rưỡi của Automaton Vy Vy lộ ra dưới ánh sáng vàng vọt của đèn gas. Lồng ngực đồng thau của cô bé đang rực đỏ lên như than nung, phát ra tiếng rít xì xì chói tai của hơi nước một trăm năm mươi độ rò rỉ từ ống dẫn chính. Mối hàn dã chiến mới đắp bị rạn nứt một đường dài hai milimet do lực kéo từ tính cực hạn của khối thạch anh áp điện trong túi áo Vũ Kỳ trước đó.
"Con bé đang bị quá nhiệt lò hơi cực hạn! Áp suất đã vọt lên ba mươi lăm atmosphere!" Vũ Kỳ gào lên, thính giác nhạy cảm của anh nghe rõ tiếng các bánh răng truyền động đồng thau cổ 'V.S' đang nghiến vào nhau kèn kẹt, mài mòn lớp mỡ dã chiến khét lẹt bám trên chân trái cô bé.
Diệp Anh không lãng phí một giây. Cô dùng bộ kim khâu phẫu thuật sinh-cơ học siêu mảnh, nhanh chóng luồn những sợi dây đồng bọc tơ tằm dẫn xung vào các đường rãnh vi mạch đồng sinh học trên lồng ngực Vy Vy để ổn định dòng xung thần kinh.
"Vũ Kỳ! Đặt khối thạch anh vào bộ điều nhịp! Chỉ có nó mới dập tắt được tần số cộng hưởng tự hủy!" Diệp Anh ra lệnh.
Vũ Kỳ nghiến răng chịu đựng cơn đau thắt ngực, thò bàn tay bỏng rộp vào ngực áo da, rút ra khối Thạch anh áp điện tinh thể đang phát sáng màu xanh lam nhạt. Anh cẩn thận đặt nó vào hộp điều khiển cơ học sau gáy Vy Vy, ép chặt chốt khóa lò xo.
*OÓNG...*
Một luồng xung điện từ nhẹ lan tỏa khắp khung xương búp bê. Tiếng rít gầm rú trong khoang ngực Vy Vy dịu đi rõ rệt, kim đồng hồ đo áp suất từ từ hạ xuống mức an toàn mười lăm atmosphere. Vy Vy khẽ thở ra một luồng hơi nước mỏng qua van xả phụ, đôi mắt thủy tinh xám tro khép hờ, tiếp tục chìm sâu vào trạng thái ngủ đông sâu để bảo tồn liên kết linh hồn.
Vũ Kỳ quỳ sụp xuống cạnh bàn mổ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh nhìn em gái, lòng dằn vặt tột cùng. Lời hứa trả lại cho em một cơ thể bằng xương bằng thịt vẫn còn dang dở, vậy mà mỗi ngày trôi qua, anh lại phải chứng kiến em bị cơ khí hóa sâu hơn, mất dần đi những ký ức tuổi thơ quý giá.
"Mối hàn ống dẫn khí tạm thời đã ổn định," Diệp Anh lau mồ hôi trên trán, giọng trầm xuống. "Nhưng mỡ dã chiến trên chân con bé đang đóng cặn đen kịt. Nếu không chạy rà trơn tru bằng dầu bôi trơn hoàng gia loại ba, khớp gối trái của con bé sẽ bị khóa cứng vĩnh viễn trong vòng mười hai tiếng nữa."
"Tôi biết..." Vũ Kỳ thào thào, bàn tay phải run rẩy khẽ vuốt ve mái tóc giả bằng sợi tơ tằm của em gái. "Tôi sẽ tìm cách liên lạc với Lục Phong để..."
Đột ngột, thính giác nhạy cảm của Vũ Kỳ giật nảy.
Một tiếng động cực nhỏ—tiếng rít nhẹ như bọt khí sủi tăm—vang lên từ vách tường gạch ẩm ướt của dưỡng đường. Nhưng đó không phải tiếng nước thải rò rỉ.
Đó là tiếng rít của axit.
Mùi hắc ín khét lẹt, nồng nặc và lạnh lẽo đột ngột cắt ngang mùi carbolic của dưỡng đường. Vũ Kỳ trợn tròn mắt, huyết quản sắt từ trong người anh đột ngột co thắt dữ dội, cảnh báo một nguồn từ tính lạ đang áp sát với tốc độ kinh hoàng.
"Diệp Anh! Tránh ra!" Vũ Kỳ hét lớn, dùng hết sức bình sinh đẩy nữ bác sĩ ngã nhào ra khỏi bệ mổ.
*XOẢNG! CRẮC!*
Tấm cửa sập bằng gỗ bọc sắt của dưỡng đường bị chém đứt đôi như một tờ giấy mỏng. Từ trong bóng tối của đường hầm, một bóng người mảnh mai bọc trong bộ quần áo bó sát bằng da đen chịu nhiệt lao ra như một con nhện khổng lồ. Gương mặt gã che kín bởi chiếc mặt nạ lọc khí bọc đồng đen, đôi mắt thấu kính hồng ngoại đỏ rực chớp tắt liên tục.
Sát thủ Khớp Đen.
Gã di chuyển theo quỹ đạo hình nhện cực kỳ quái dị nhờ Né tránh không tiếng động, hai bàn tay lăm lăm đôi dao găm tẩm thứ dung dịch đen đặc, sủi bọt xèo xèo. Đó là dầu hắc ín độc hại—thứ phế thải công nghiệp cực độc có khả năng ăn mòn đồng thau và gây nhiễm độc chì ngay lập tức khi tiếp xúc với da thịt người.
Ý đồ của Bá tước Delacroix đã rõ ràng. Gã quý tộc lập dị kia không muốn mua lại Vy Vy một cách sòng phẳng; ông ta phái sát thủ chuyên nghiệp đến để tước đoạt cỗ máy cấm thuật này về phục vụ cho thí nghiệm trích xuất linh hồn điên cuồng của mình.
Khớp Đen không hề nói một lời. Gã lướt đi trên vách tường đá ẩm ướt, đôi dao găm tẩm độc hắc ín vung lên, nhắm thẳng vào lồng ngực đang để hở của Vy Vy trên bàn mổ.
"Không được đụng vào em ấy!"
Vũ Kỳ gầm lên phẫn nộ. Bất chấp đôi bàn tay đang run rẩy dữ dội do nhiễm độc chì cấp một, anh kích hoạt chiếc Búa hơi nước mini đeo tay gắn cố định ở cổ tay phải.
*PHÙUUU! CẠCH!*
Bình khí nén nhỏ đeo sau lưng giải phóng lực nén cực đại, đẩy đầu búa hợp kim đồng-titan vọt mạnh về phía trước. Vũ Kỳ vung búa chặn đứng đường dao găm của Khớp Đen ngay sát mép bàn mổ.
*KENG! XOẸT!*
Tia lửa bắn ra rực rỡ trong bóng tối. Lực va đập vật lý cực mạnh từ chiếc búa hơi đẩy lùi Khớp Đen nửa bước, nhưng gã sát thủ nhanh chóng thăng bằng lại nhờ các khớp giả bôi trơn bằng dầu hắc ín dẻo dai. Gã xoay người trên không trung, vung dao găm tạo ra ba đường chém nhanh như chớp xé rách lớp áo da thợ hàn của Vũ Kỳ.
Một vết cắt nông xuất hiện trên cẳng tay phải của anh. Cảm giác bỏng rát dữ dội ập đến ngay lập tức khi chất dầu hắc ín bám vào vết thương, độc chì ngấm thẳng vào huyết quản khiến các ngón tay anh co quắp lại đau đớn.
"Khốn kiếp..." Vũ Kỳ nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh nhận ra gã sát thủ này di chuyển hoàn toàn bằng cách bám vào các khớp nối dầm thép của hầm ngầm, bước chân của gã cực kỳ linh hoạt nhưng phụ thuộc vào độ thăng bằng của trọng lực.
Anh không thể cận chiến tầm gần với đôi dao găm tẩm độc đó. Vũ Kỳ lùi lại nửa bước, dồn toàn bộ lực nén hơi nước còn lại vào đầu búa đeo tay, đập mạnh xuống sàn gỗ mục nát của dưỡng đường.
*RẦM! CRẮC!*
Cú dập búa với lực nén gấp năm lần sức người tạo ra một chấn động địa chấn lan truyền qua các dầm gỗ và dầm thép chịu lực của hầm ngầm. Sàn gỗ nứt toác, các dầm thép rung lắc dữ dội. Rung động từ tính đột ngột làm nhiễu loạn hệ thống thăng bằng trong khớp giả của Khớp Đen, khiến bước chân hình nhện của gã bị khựng lại, lệch hướng trong gang tấc.
Nhân cơ hội đó, Vũ Kỳ dùng tay trái giật phăng chiếc bình khí Heli đeo bên hông, mở van xả tối đa hướng thẳng về phía Khớp Đen hòng đóng băng đôi dao găm độc của gã.
*PHÙUUU!*
Luồng sương lạnh buốt giá phun ra mù mịt. Nhưng Khớp Đen là một sát thủ chuyên nghiệp của Thượng Uyển. Gã nhạy bén nhận ra mối đe dọa từ khí lạnh, lập tức dùng một chân giả bọc thép đá văng chiếc bình khí nén khỏi tay Vũ Kỳ. Chiếc bình rơi xuống sàn đá, lăn lốc xả khí lạnh vô ích vào góc tường.
Khớp Đen lách qua luồng sương lạnh, luồn thẳng vào góc khuất tầm nhìn của Vũ Kỳ. Gã vung chiếc dao găm tẩm dầu hắc ín đen đặc, đâm thẳng một nhát chí mạng vào lồng ngực đang mở hở của Vy Vy.
"Vy Vy!"
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vũ Kỳ không hề do dự. Lời thề rèn thép bảo vệ em gái bùng cháy trong tâm trí anh. Anh lao mình lên phía trước, dùng chính tấm thân sinh học gầy gò, bám đầy vết sẹo của mình làm lá chắn sống, che chở hoàn toàn cho em gái.
*XOẸT! xèo xèo...*
Lưỡi dao găm sắc lẹm của Khớp Đen chém sượt qua vai phải của Vũ Kỳ, xé toạc da thịt anh trước khi găm mạnh vào tấm giáp bọc ngoài lồng ngực của Vy Vy.
Chất dầu hắc hắc ín cực độc trên lưỡi dao lập tức bám chặt vào bề mặt đồng thau của búp bê. Tiếng rít xèo xèo ghê rợn vang lên khi chất độc hóa học bắt đầu ăn mòn tàn nhẫn lớp vỏ đồng thau nguyên chất mỏ cổ. Lớp sơn chống từ tính bị phân hủy, bốc lên làn khói xám nhạt khét lẹt.
Vũ Kỳ quỳ sụp bên cạnh em gái, đôi mắt sau chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc co rụt lại trong sự kinh hoàng tột độ.
Vết ăn mòn rỉ sét màu xanh lục đang loang nhanh như một loài ký sinh trùng khát máu, gặm nhấm sâu vào cấu trúc kim loại chịu áp lực, đe dọa làm rò rỉ trực tiếp đến lõi năng lượng chứa đốm sáng linh hồn màu xanh lam yếu ớt của Vy Vy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!