Nhạc nềnSteam_Fortress

Lửa Lạnh Smog-Town

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn đạn đinh sắt rít gió găm nát vụn kiện hàng gỗ che chắn ngay sát bả vai bỏng rát của Vũ Kỳ. Khói súng hơi nước xám xịt cuộn lên từ họng súng của Vương Đốc Công, che khuất cả những dầm thép khổng lồ phía trên.


"Chạy lối này!" Bạch Ly hét lên qua tiếng rít của đạn. Cô giật phăng một quả mìn hơi nước tự chế từ thắt lưng da, ngón tay nhanh nhẹn gạt chốt lò xo xoay tít.


Vũ Kỳ nén cơn đau thắt từ bả vai trái bị bỏng nhiệt mảng lớn. Đôi bàn tay anh quấn băng gạc dính những vệt máu sắt từ sẫm màu khẽ co rút dưới tác động của từ trường hỗn loạn trong kho chứa. Anh siết chặt khối Thạch anh áp điện tinh thể vừa lấy được vào lồng ngực áo da thợ hàn sờn cũ, cảm nhận xung điện màu xanh lam nhạt khẽ rung động nhịp nhàng theo nhịp tim dồn dập của mình.


"Cửa thoát hiểm bị xích bọc đồng khóa chặt rồi!" Vũ Kỳ dùng thính giác nhạy cảm hét lớn, anh nghe ra tiếng rít của xích sắt đang chịu lực căng cực đại.


"Để đó cho tôi!" Bạch Ly ném quả mìn hơi nước vào chân cánh cửa thép, đồng thời Vũ Kỳ dùng chiếc kìm từ tính nhào tới, khóa chặt bánh răng thăng bằng của bộ kích nổ bẫy tự động trên vách tường để ngăn chặn một vụ nổ dây chuyền có thể chôn vùi cả hai.


*BÙM!*


Sức nổ áp lực đẩy tung cánh cửa thép rỉ sét. Vũ Kỳ cùng Bạch Ly lao mình vào đường ống thoát nước thải tối tăm ngay khi Vương Đốc Công dẫn theo đội tuần tra bọc thép ập vào phòng chứa. Họ chạy điên cuồng trong lòng cống ngầm ngập sương lưu huỳnh để cắt đuôi toán lính tuần tra. Bạch Ly rẽ sang ngõ khác để phân tán lực lượng địch, hẹn gặp lại anh sau khi mọi chuyện êm xuôi.


Vũ Kỳ lầm lũi ôm khối thạch anh trở về khu ổ chuột Smog-Town. Nhưng khi vừa bước ra khỏi lối cống ngầm hẻm Than Đen, đập vào mắt anh là một cảnh tượng thê lương đến tột cùng.


Smog-Town đang bị bóp nghẹt bởi cái lạnh tàn nhẫn của mùa đông. Nhiệt độ sụt giảm xuống dưới độ âm, nhưng bầu trời không có tuyết trắng, chỉ có một màn sương muối lưu huỳnh dày đặc, xám xịt và nhớp nháp đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Đây là hệ quả từ việc Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia cố tình xả thải lượng lớn khí thải chưa qua lọc từ các nhà máy Thượng Uyển xuống tầng đáy để đàn áp cuộc bãi công của thợ rèn. Sương muối lưu huỳnh bám vào các chi giả cơ khí của dân nghèo, gây ra hiện tượng rỉ sét hóa học cực nhanh. Khắp nơi vang lên những tiếng rên rỉ đau đớn. Những người thợ mỏ, phu khuân vác bị khóa cứng khớp chân lò xo, khớp vai đồng rỉ sét bám xanh bét, cọ xát vào da thịt rách nát.


Vũ Kỳ lội qua những đống phế liệu đóng băng, lòng nặng trĩu. Anh trở về toa tàu điện ngầm bỏ hoang, nơi Kael đang gác cổng. Vy Vy vẫn nằm im lìm trong hòm gỗ sồi bọc da dê. Kim đồng hồ áp suất chỉ đúng mười một atmosphere. Linh hồn cô bé đang ngủ đông sâu, đốm sáng xanh lam mờ nhạt chập chủ bám trụ trong lõi năng lượng. Bộ bánh răng đồng thau cổ 'V.S' trong ngực cô bé phát ra tiếng vo vo đều đặn nhưng yếu ớt.


Anh đặt khối thạch anh áp điện lên bàn. Để lắp đặt bộ điều nhịp này, anh cần nung chảy đồng đỏ để làm mạch dẫn thần kinh mới. Nhưng lò rèn dã chiến của anh lạnh ngắt. Tiểu Thạch chạy vào, gương mặt nhỏ thó tím tái vì lạnh, hơi thở phả ra làn khói trắng:


"Sư phụ... Nghiệp đoàn... Mục Giám Sát đã ra lệnh khóa toàn bộ van dẫn hơi nước sưởi ấm của khu vực 4 rồi! Họ nói... trừ khi chúng ta giao nộp gã thợ sửa đồng hồ đã trộm dầu hoàng gia và thạch anh, bằng không cả khu ổ chuột sẽ phải chết cóng!"


Vũ Kỳ khựng lại. Đôi bàn tay run rẩy do nhiễm độc chì cấp một siết chặt chiếc dũa thép. Nghiệp đoàn đang dùng tính mạng của hàng vạn dân nghèo để ép anh lộ diện.


"Mọi người đang tập trung ở Quảng trường Lò Hơi Phế Thải," Tiểu Thạch khóc nấc lên, "Lão Thiết và các thợ rèn nghèo đang cố dùng búa đập vào chiếc lò sưởi công cộng khổng lồ đã hỏng để kích hoạt lại piston, nhưng không thể làm nó chạy được. Gỗ thông thường đốt không đủ nhiệt, van dẫn khí nén bị kẹt cứng rồi. Sương muối đang làm rỉ sét hết chi giả của họ... Sư phụ, cứu họ với!"


Vũ Kỳ nhìn Vy Vy đang ngủ đông sâu. Nếu anh mang cô bé ra ngoài, cô bé có thể bị phát hiện. Nhưng nếu anh trốn ở đây, cả Smog-Town sẽ biến thành một nghĩa địa băng giá. Lời thề rèn thép bảo vệ em gái đấu chọi với lòng trắc ẩn đối với những người thợ rèn nghèo từng bảo vệ anh. Anh khẽ vuốt ve bề mặt gỗ của chiếc hòm sồi:


"Tiểu Thạch, giúp ta khênh hòm gỗ của Vy Vy đi. Chúng ta ra quảng trường."


Quảng trường Lò Hơi Phế Thải ngập trong sương mù lưu huỳnh xám ngoét. Hàng ngàn người dân nghèo co quắp quanh chiếc lò hơi công cộng khổng lồ bị bỏ hoang mười năm qua. Lò hơi cao bằng ngôi nhà hai tầng, rỉ sét loang lổ, lạnh ngắt như một con quái vật sắt thép đã chết. Lão Thiết—thợ rèn già lưng còng—đang điên cuồng quai chiếc búa tạ nặng hai mươi ký vào thân lò. Tiếng búa nện *RẦM! RẦM!* vang lên khô khốc, bất lực.


"Chết tiệt! Piston bị kẹt cứng rồi! Lửa đốt bằng củi vụn không đủ áp suất để đẩy van một chiều!" Lão Thiết gầm lên, hơi thở nồng nặc mùi rượu rẻ tiền hòa cùng làn khói xám.


A Sâm, cựu thợ mỏ với chiếc chân giả lò xo bọc thép rỉ sét, đang quỳ sụp dưới đất. Chiếc chân giả của ông bị sương muối lưu huỳnh ăn mòn, khớp gối bị khóa cứng phát ra tiếng rít kèn kẹt đau đớn. Ông cố lết người đến bệ lò sưởi nhưng ngã quỵ.


Mục Giám Sát của Nghiệp đoàn—gã đàn ông mập mạp bọc trong áo khoác nhung mạ kẽm—đang đứng trên bục cao của xe hơi nước bọc thép đỗ gần đó. Gã cầm chiếc roi da bện dây đồng, đeo kính một mắt bằng vàng ròng, cười khẩy nhìn đám đông đang tuyệt vọng:


"Lũ thợ rèn rác rưởi! Các ngươi bãi công để đòi quyền tự trị năng lượng sao? Không có than đá Anthracite và hơi nước của Nghiệp đoàn, các ngươi chỉ là đống sắt vụn chờ rỉ sét mà thôi! Giao nộp gã kỹ sư Vũ Kỳ ra đây, ta sẽ cho mở lại van giảm áp khu vực!"


Dân nghèo im lặng, căm hờn nhưng bất lực. Không một ai mở miệng chỉ điểm. Họ thà chịu lạnh chứ không bán đứng người kỹ sư đã sửa chi giả miễn phí cho họ. Đúng lúc đó, đám đông dạt ra. Vũ Kỳ bước ra từ màn sương lưu huỳnh mù mịt. Anh mặc chiếc áo da thợ hàn sờn cũ bám đầy dầu mỡ, bả vai trái cháy sém rỉ máu sắt từ sẫm màu. Trên mặt anh là chiếc Mặt nạ lọc khí độc lưu huỳnh mạ bạc phản chiếu ánh đèn gas tù mù. Phía sau anh, Tiểu Thạch và Tiểu Ngưu khênh chiếc hòm gỗ sồi bọc da thuộc dày—bên trong là Vy Vy đang ngủ đông sâu.


Vũ Kỳ đặt chiếc hòm gỗ sát cạnh bệ lò hơi, nơi hơi ấm ít ỏi có thể giữ nhiệt độ cho cô bé.


"Vũ Kỳ! Cậu điên rồi sao?" Lão Thiết hét lên, đôi mắt đỏ ngầu vì khói lò nhìn anh đầy lo lắng.


Vũ Kỳ không trả lời. Anh bước thẳng về phía bệ lò hơi công cộng khổng lồ dưới những ánh mắt kinh ngạc, hy vọng và cả lo sợ của hàng ngàn người dân. Mục Giám Sát nheo mắt nhìn qua chiếc kính một mắt bằng vàng:


"Ồ, con chuột nhắt cuối cùng cũng chịu chui ra khỏi cống ngầm. Bắt lấy nó!"


Hai đặc vụ bọc thép của Nghiệp đoàn định tiến lên, nhưng Lão Thiết và đám thợ rèn dũng cảm vác búa rèn, xẻng xúc than lập tức chặn trước bệ lò, tạo thành một bức tường người che chở cho Vũ Kỳ.


"Để cậu ấy sửa lò sưởi! Đứa nào bước lên, tao đập nát sọ!" Lão Thiết gầm lên, quai búa tạ xuống đất phát ra tiếng nổ đanh gọn.


Vũ Kỳ áp sát tai vào vách thép dày của lò hơi công cộng. Anh nhắm mắt lại, kích hoạt Thính giác nhạy cảm của một kỹ sư bậc thầy. Trong môi trường ồn ào đầy tiếng la hét và tiếng gió rít, thính giác nhạy bén của anh lọc bỏ mọi tạp âm, đi sâu vào lòng cỗ máy khổng lồ.


*Xì... xì... cọc... cọc...*


Anh nghe thấy tiếng nước sôi chập chùng bên trong lò nung, nhưng piston chính hoàn toàn im lặng. Có một âm thanh tắc nghẽn, khô khốc phát ra từ đường ống dẫn khí nén chính nối với van giảm áp trung tâm.


"Cặn vôi..." Vũ Kỳ lẩm bẩm qua bộ lọc của mặt nạ. Nước ô nhiễm từ các nhà máy dệt xả xuống bị đóng cặn vôi dày đặc, bít kín toàn bộ đường dẫn khí nén chính dưới nhiệt độ thấp của mùa đông. Lực nén từ củi đốt thông thường không thể đẩy bay lớp cặn vôi hóa đá này. Vũ Kỳ rút từ thắt lưng ra chiếc búa hơi nước mini đeo tay—chiếc búa vốn đã bị nứt vỡ hoàn toàn đầu búa ở tập trước, nhưng cơ cấu piston nén khí của nó vẫn có thể hoạt động ở mức tối thiểu.


Anh đeo kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc, điều chỉnh tiêu cự để nhìn rõ điểm yếu cấu trúc của đường ống dẫn khí.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Vũ Kỳ bắt đầu gõ nhịp phá hoại lên vách ống đồng đỏ của lò hơi. Anh không gõ mạnh bằng sức cơ bắp, mà gõ theo một nhịp điệu mật mã tinh xảo—tần số cộng hưởng từ tính mà người thầy mù Tôn Kính từng dạy.


*Rầm... rầm... rít...*


Sóng âm vô hình từ những cú gõ nhịp điệu lan truyền dọc theo đường ống, tạo ra những rung động siêu vi trùng khớp với tần số liên kết của tinh thể cặn vôi. Mục Giám Sát tức giận gầm lên:


"Lũ rác rưởi! Các ngươi dám chống cự? Bắn bỏ chúng cho ta!"


Đúng lúc đó, *CRẮC! CRẮC!*


Lớp cặn vôi hóa đá bám cứng dày năm phân bên trong đường dẫn khí nén chính bị sóng âm cộng hưởng đánh nứt toác, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ và bị áp lực hơi nước đẩy bay ra ngoài qua van xả phụ.


*PHÙUUUUUUUUUU!*


Tiếng rít khổng lồ của luồng hơi nước áp suất cao thoát ra từ lò hơi công cộng vang dội khắp quảng trường. Chiếc piston khổng lồ bằng thép đen bắt đầu chuyển động nhịp nhàng: *Xình xịch! Xình xịch!* Lửa đỏ bùng lên rực rỡ bên trong buồng đốt khi Tiểu Ngưu nhanh tay xúc những xẻng than đá Anthracite phế thải chất lượng cao trộm từ nhà kho ném vào. Nhiệt lượng tỏa ra cực đại.


Hơi sưởi ấm nóng bắt đầu lan tỏa qua hệ thống đường ống dẫn nhiệt công cộng, tỏa ra khắp Quảng trường Lò Hơi Phế Thải. Làn sương muối lưu huỳnh độc hại bị hơi nước nóng đẩy lùi, tan biến dần. Hơi ấm cứu mạng bao phủ lấy hàng ngàn dân nghèo Smog-Town. Những khớp chi giả cơ khí bị khóa cứng của họ dần được làm mềm, rỉ sét bị thổi bay, mang lại sự sống và sự dễ chịu cho những thân thể tàn tật.


"Lò sưởi chạy rồi! Chúng ta cứu được rồi!" Tiếng reo hò vang dội khắp quảng trường. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên những gương mặt lấm lem bụi than. Uy tín và lòng tôn sùng của Hội thợ rèn tự do dành cho Vũ Kỳ đạt đến đỉnh điểm.


Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài được mười giây. Từ rìa quảng trường, làn sương lưu huỳnh xám xịt đột ngột bị rẽ đôi bởi những luồng ánh sáng đèn pha hơi nước rực đỏ. Tiếng động cơ hơi nước nén áp suất cực đại gầm rú dữ dội nện rầm rầm xuống mặt đường đá. Một toán lính tuần tra bọc thép thuộc Lực lượng cảnh sát tuần tra bọc thép khu vực 4 xuất hiện, bọc trong những bộ giáp đồng nặng nề chạy bằng lò hơi đeo lưng rít lên chói tai.


Dẫn đầu là Đội trưởng tuần tra bọc thép Lôi Ân—gã khổng lồ vạm vỡ bọc trong bộ giáp đồng rực lửa hơi nước, tay lăm lăm chiếc búa xích khổng lồ bện xích sắt bọc đồng phát ra những tia điện từ xanh nhạt. Gã nhìn chằm chằm vào Vũ Kỳ đang đứng trên bệ lò hơi công cộng, vung chiếc búa xích nện mạnh xuống mặt đất tạo ra một tiếng nổ đanh gọn xé toạc tấm đá quảng trường:


"Vũ Kỳ! Ngươi bị bắt vì tội trộm cắp tài nguyên hoàng gia và tàng trữ automaton cấm thuật! Lũ thợ rèn kia, đứa nào dám cản đường, bắn bỏ không tha!"


Vũ Kỳ đứng sừng sững trên bệ lò hơi, tay phải bám chặt lấy lan can thép nóng bỏng, ánh mắt sau chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc nhìn thẳng vào họng súng hơi nước bắn xích đang từ từ nâng lên của đội tuần tra bọc thép.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!