Nhạc nềnSteam_Fortress

Nữ Kỹ Sư Lập Dị

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ những rãnh nước thải màu xám ngoét dưới lòng Smog-Town, len lỏi qua từng kẽ hở của chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc, xộc thẳng vào buồng phổi khô khốc của Vũ Kỳ. Anh khẽ rùng mình, đôi bàn tay quấn băng gạc dính những vệt máu sắt từ sẫm màu co rúm lại vì lạnh. Cơn bỏng nhiệt từ ca phẫu thuật dã chiến dưới cống ngầm đêm qua vẫn âm ỉ cắn xé da thịt anh như hàng vạn chiếc kim nung đỏ. Đáng sợ hơn, hội chứng nhiễm độc chì cấp một đang khiến các khớp ngón tay phải của anh run rẩy dữ dội, cứng đờ và mất đi sự linh hoạt vốn có của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy.


Nhưng Vũ Kỳ không có thời gian để bận tâm đến thể xác đang rệu rã của mình. Trong đầu anh lúc này chỉ có hình ảnh chiếc đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay sau lưng Vy Vy, với chiếc kim chỉ đang ngấp nghé ở ngưỡng mười một atmosphere. Thời gian ngủ đông của em gái anh chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ. Nếu không có Thạch anh áp điện tinh thể để chế tạo bộ điều nhịp ổn định áp suất linh hồn, Vy Vy sẽ vĩnh viễn bị đồng hóa bởi cấu trúc sắt thép lạnh lẽo và tan biến vào hư vô.


Anh trườn đi lặng lẽ trong đường ống thông gió cũ kỹ của ga tàu điện ngầm bỏ hoang. Đường ống hẹp và tối đen, rỉ sét bám đầy vách thép tạo ra những tiếng sột soạt ghê người mỗi khi tà áo da thợ hàn của anh quẹt qua. Vũ Kỳ đưa tay lên, khẽ xoay vòng đồng thau bên ngoài của chiếc Kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc đeo bên mắt phải. Thấu kính quang học đa tầng lập tức xoay chuyển tiêu cự, lọc bỏ làn sương mù lưu huỳnh dày đặc, hiển thị rõ ràng những đường rãnh và khớp nối cơ khí của hệ thống thông gió phía trước.


Theo bản đồ da dê của Lục Phong, lối đi này dẫn thẳng vào kho chứa trung tâm của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia—nơi lô thạch anh áp điện đang được niêm phong. Thính giác nhạy cảm của một kỹ sư bậc thầy giúp Vũ Kỳ nghe thấy những tiếng động cơ hơi nước trầm đục của bầy chó máy tuần tra đang hoạt động ở tầng trên. Chúng đang lùng sục vệt dầu hoàng gia loại ba rò rỉ từ hòm gỗ bảo vệ của Vy Vy mà anh đã bỏ lại trên mái tôn hẻm Than Đen.


Sau gần mười phút trườn bò nghẹt thở, Vũ Kỳ tiếp cận được một tấm lưới sắt thông gió nhìn xuống kho chứa. Anh dùng chiếc kìm từ tính khéo léo gạt chốt khóa rỉ sét, nhẹ nhàng đẩy tấm lưới ra và nhảy xuống, đáp nhẹ nhàng lên một chồng bao tải than cám mềm.


Kho chứa trung tâm ngập trong bóng tối, chỉ được chiếu sáng bởi vài ngọn đèn gas treo tường tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù. Mùi dầu hỏa, mùi than đá và mùi kim loại nung nóng quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc trưng của Nghiệp đoàn. Vũ Kỳ lướt nhanh qua những dãy kệ gỗ khổng lồ chứa đầy các thùng linh kiện bọc thép. Mắt anh không ngừng quét qua các ký hiệu đục lỗ trên các hòm gỗ để tìm kiếm mục tiêu.


Đột ngột, một tiếng động lách cách rất khẽ vang lên từ góc tối phía đối diện, lọt vào thính giác nhạy bén của Vũ Kỳ. Đó không phải là tiếng chuyển động đều đặn của bánh răng chó máy, mà là tiếng kim loại va chạm ngẫu nhiên do thao tác của con người. Anh lập tức áp sát người vào bóng tối của một kiện hàng lớn, tay trái vô thức siết chặt chiếc kìm từ tính.


Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn gas gần đó, Vũ Kỳ kinh ngạc nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đang lúi húi bên một thùng gỗ chứa thuốc nổ đen của Nghiệp đoàn. Đó là một cô gái khoảng mười tám tuổi, mái tóc đen buộc đuôi ngựa cao nghếch lên đầy tinh nghịch. Cô đeo một chiếc thắt lưng da bản lớn treo lỉnh kỉnh các quả lựu đạn hơi nước tự chế và bẫy lò xo mini. Gương mặt cô lấm lem muội than đen kịt, nhưng đôi mắt dưới chiếc kính bảo hộ tròn xoe lại sáng ngời lên vẻ lém lỉnh và đam mê kỳ lạ.


Cô gái đang dùng một chiếc kìm cắt dây cáp bằng hợp kim siêu cứng để cắt chốt khóa của thùng thuốc nổ. Vũ Kỳ nhận ra ngay kỹ thuật của cô—đó là cách tháo chốt bẫy của trường phái "Vô Ảnh Cơ Quan". Đây chính là Bạch Ly, nữ kỹ sư lập dị chuyên chế tạo bẫy cơ khí nổi tiếng ở thế giới ngầm Smog-Town.


"Ai đó?" Bạch Ly đột ngột khựng lại, đôi tai cô khẽ động đậy dưới làn tóc. Cô cảm nhận được sự thay đổi áp suất không khí rất nhỏ khi Vũ Kỳ di chuyển.


Biết mình đã bị phát hiện, Vũ Kỳ chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc khẽ xoay tiêu cự phát ra tiếng rít từ tính nhỏ: "Tôi không muốn gây rắc rối. Tôi chỉ đến đây lấy thứ tôi cần."


Bạch Ly nheo mắt nhìn Vũ Kỳ, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc kính bảo hộ tinh xảo của anh và đôi bàn tay quấn băng gạc dính máu sắt từ: "Kính bảo hộ của lão mù Tôn Kính? Anh là Vũ Kỳ—gã kỹ sư lập dị ở ngách Smog-Town?"


Chưa kịp để Vũ Kỳ trả lời, Bạch Ly giật mình thối lui một bước. Nhưng trong bóng tối tù mù của kho chứa, gót chiếc ủng da bọc thép của cô vô tình giẫm phải một tấm áp lực bằng đồng rỉ sét giấu dưới lớp bụi than.


*Cạch!*


Một tiếng động cơ khí khô khốc vang lên từ dưới sàn nhà. Vũ Kỳ biến sắc, thính giác của anh lập tức bắt được tiếng chuyển động của một trục cam bên trong vách tường.


"Tránh ra!" Vũ Kỳ hét lên.


Anh bất chấp cơn đau thắt ngực do liên kết từ tính dội ngược, lao tới đẩy mạnh Bạch Ly ra khỏi vị trí cũ. Ngay lập tức, *Xìííí!*, một luồng hơi nước siêu nóng đạt áp suất lên tới bốn mươi atmosphere phun ra xối xả từ một van xả ẩn trên trần nhà, dội thẳng xuống mặt sàn nơi Bạch Ly vừa đứng. Luồng khí nóng hai trăm độ C quét qua bả vai Vũ Kỳ, khiến lớp áo da thợ hàn sờn cũ của anh cháy sém, bốc lên mùi khét lẹt.


"Chết tiệt! Là bẫy hơi nước bảo vệ của Vương Đốc Công!" Bạch Ly lảo đảo gượng dậy, gương mặt lém lỉnh của cô lần đầu tiên hiện lên vẻ hoảng hốt.


Từ các góc tường, tiếng xích sắt rít lên kèn kẹt. Hệ thống bẫy tự động đã được kích hoạt hoàn toàn. Những đường ống đồng đỏ dẫn áp lực chạy dọc trần nhà bắt đầu rực đỏ lên vì nhiệt lượng dâng cao. Van xả phụ bị kẹt khiến hơi nước nóng bắt đầu phun ra mù mịt khắp phòng chứa, làm tầm nhìn giảm xuống dưới một mét.


"Cửa thoát hiểm bị khóa chặt bằng chốt cơ học từ xa rồi!" Bạch Ly hét lên qua tiếng rít của hơi nước, cô cố sức giật cánh cửa thép nhưng vô hiệu.


Vũ Kỳ nén cơn đau bỏng rát trên bả vai, đưa tay điều chỉnh chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc. Dưới chế độ lọc nhiệt lượng của thấu kính đa tầng, làn sương mù hơi nước nóng bỏng trở nên trong suốt. Anh nhìn xuyên qua làn khói để trace ngược đường đi của các dây cáp kích nổ siêu nhỏ đang kết nối từ tấm áp lực dưới đất lên hộp điều khiển bẫy mìn cơ khí trên trần.


"Dây cáp kích nổ nằm ở góc ba giờ, phía sau đường ống dẫn khí chính!" Vũ Kỳ chỉ tay, hét lớn.


Bạch Ly không hề do dự. Cô rút từ thắt lưng da ra một quả mìn hơi nước mini, nhanh nhẹn lên dây cót bằng một chuyển động xoay cổ tay thuần thục rồi ném thẳng vào chốt khóa của cửa thoát hiểm.


*BÙM!*


Tiếng nổ đanh gọn vang lên. Sức ép từ mìn hơi nước thổi bay chốt khóa đồng thau của cửa thoát hiểm, tạo ra một lối thoát nhỏ. Thế nhưng, sự chênh lệch áp suất đột ngột do vụ nổ gây ra lại vô tình kích hoạt hệ thống bẫy xả khí độc phụ. Một làn khói xám xịt nồng nặc mùi lưu huỳnh và chì bắt đầu rò rỉ ra từ các khe hở của vách tường.


"Lò xo kích nổ chính chuẩn bị đâm xuống hạt nổ của bẫy mìn liên hoàn trên trần!" Vũ Kỳ nghe thấy tiếng rít của bánh răng thăng bằng đang quay tít với tốc độ cực hạn trong hộp điều khiển. Chỉ còn ba giây trước khi toàn bộ kho chứa bị thổi bay.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Vũ Kỳ lao tới. Anh quỳ một gối trên đống bao than, tay trái siết chặt chiếc kìm từ tính bằng hợp kim siêu cứng. Bằng một thao tác chính xác đến từng micro-mét bất chấp đôi bàn tay đang run rẩy vì độc chì, anh luồn mũi kìm qua khe hở nhỏ của hộp bẫy, kẹp chặt lấy bánh răng thăng bằng của bẫy lò xo.


Lực từ tính mạnh mẽ từ chiếc kìm khóa chặt chuyển động của bánh răng, giữ cho kim nổ dừng lại cách hạt nổ chỉ một phần mười milimet.


"Cắt dây dẫn áp lực chính ngay!" Vũ Kỳ hét lên, mồ hôi hòa cùng máu sắt từ chảy ròng ròng trên má anh.


Bạch Ly phối hợp cực kỳ ăn ý. Cô lao tới, dùng chiếc kìm cắt dây cáp thép vonfram siêu cứng của mình, dồn toàn lực cắt đứt đường ống dẫn áp lực bằng đồng đỏ nối với van xả trung tâm.


*PHÙUUU!*


Luồng hơi nước nóng còn sót lại phun ra một tiếng dài rồi tắt lịm. Hệ thống phun khí nóng và khí độc phụ hoàn toàn bị dập tắt. Kho chứa trung tâm chìm vào sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập của hai kỹ sư trẻ.


Bạch Ly nhìn Vũ Kỳ bằng ánh mắt hoàn toàn kinh ngạc và nể phục. Cô chưa từng thấy ai có thính giác nhạy bén và đôi bàn tay có thể thực hiện một thao tác cơ khí chính xác đến mức điên rồ như vậy trong điều kiện ngặt nghèo này. Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề nhỏ: bộ quần áo thợ hàn của Vũ Kỳ đã bị cháy sém mảng lớn, da thịt bả vai đỏ rộp; trong khi Bạch Ly cũng bị rơi mất một nửa số thuốc nổ đen quý giá vừa trộm được trong lúc chạy trốn bẫy hơi nước.


"Anh đúng là một gã quái vật cơ khí," Bạch Ly lẩm bẩm, khẽ lau muội than trên mặt.


"Thạch anh áp điện..." Vũ Kỳ không quan tâm đến lời khen của cô, anh lảo đảo bước về phía chiếc hòm gỗ sồi bọc thép đặt ở bục trung tâm, vốn đã bị sức nổ của mìn hơi nước làm nứt toác một bên góc.


Anh dùng kìm từ tính cạy mạnh tấm thép bảo vệ, thò tay vào trong và rút ra một khối tinh thể thạch anh tự nhiên có kích thước bằng nắm tay, phát ra những xung điện từ siêu vi màu xanh lam nhạt cực kỳ ổn định khi chịu áp lực nén của vỏ hộp. Đây chính là Thạch anh áp điện tinh thể—mỏ neo cứu mạng cho Vy Vy.


Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì thính giác nhạy cảm của Vũ Kỳ đột ngột bắt được một chuỗi âm thanh kim loại va chạm nặng nề từ phía hành lang bên ngoài. Tiếng bước chân của những bộ giáp bọc đồng chạy bằng hơi nước áp suất cao dội rầm rầm xuống sàn đá.


*UỲNH!*


Cánh cửa thép khổng lồ của kho chứa trung tâm đột ngột bị sập xuống từ phía trên, khóa chặt mọi lối thoát hiểm bằng những sợi xích sắt dày cộp.


Giọng nói ồm ồm, hách dịch của Vương Đốc Công vang lên đầy tàn nhẫn qua hệ thống loa phát thanh bằng đồng treo trên tường:


"Vũ Kỳ! Bạch Ly! Hai con chuột nhắt khu ổ chuột tưởng có thể trộm đồ của Nghiệp đoàn mà thoát được sao? Thám tử Cao Tư đã giăng bẫy chờ các ngươi từ lâu rồi! Đêm nay, các ngươi sẽ phải làm mồi cho súng hơi nước bắn xích của ta!"


Ngay lập tức, từ các lỗ châu mai trên vách tường cao, những họng súng hơi nước bắn xích bọc thép bắt đầu nhô ra. Tiếng rít xả áp của động cơ nạp khí vang lên chói tai, chuẩn bị cho một làn mưa đạn đinh sắt xuyên giáp nã xuống căn phòng chứa thạch anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!