Manh Mối Từ Thạch Anh
Sương muối lưu huỳnh ngoài ngõ hẻm Smog-Town dày đặc như một lớp mỡ xám xịt phủ lên những mái tôn rỉ sét. Dưới lòng ga tàu điện ngầm bỏ hoang, không khí ẩm ướt nồng nặc mùi sắt rỉ và dầu hỏa cũ. Vũ Kỳ tựa lưng vào vách gỗ mục của một toa tàu cũ nát, lồng ngực phập phồng thở dốc qua bộ lọc rách rưới của chiếc mặt nạ da thuộc.
Cả hai cánh tay anh run lên bần bật. Cơn bỏng nhiệt từ ca phẫu thuật dã chiến dưới cống ngầm đêm qua vẫn đang hành hạ anh; tay phải mưng mủ rỉ máu sắt từ sẫm màu, tay trái đỏ hừng bỏng rát. Mỗi chuyển động nhỏ nhất đều khiến da thịt anh như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với tiếng rít kèn kẹt, yếu ớt phát ra từ lồng ngực của Vy Vy.
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng gạt tấm vải dầu cách nhiệt bọc quanh cơ thể búp bê đồng thau cao mét rưỡi của em gái. Đôi mắt thủy tinh xám tro của Vy Vy nhắm nghiền, lạnh ngắt và vô hồn trong trạng thái ngủ đông sâu. Kim của chiếc đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay gắn sau lưng cô bé đã tụt xuống mức mười một atmosphere—ngưỡng nguy hiểm có thể làm sụp đổ hoàn toàn liên kết linh hồn yếu ớt bên trong. Bộ bánh răng đồng thau cổ khắc ký hiệu 'V.S' dù tương thích cao, nhưng do chưa có bộ điều nhịp ổn định, các khớp đồng đang bị mài mòn và rỉ sét với tốc độ đáng sợ. Hội chứng rỉ sét linh hồn đang gặm nhấm em gái anh từng giờ, từng phút.
"Vy Vy... ráng chịu đựng một chút. Anh hai nhất định sẽ tìm được bộ điều nhịp cho em."
Vũ Kỳ thì thầm, giọng khàn đặc nghẹn ngào. Anh biết rõ, nếu không nhanh chóng tìm được Thạch anh áp điện tinh thể để làm bộ điều nhịp tim cơ khí ổn định áp suất, linh hồn của Vy Vy sẽ vĩnh viễn bị đồng hóa bởi cấu trúc sắt thép lạnh lẽo này.
Anh cẩn thận đắp lại tấm vải dầu bảo vệ cho em gái, giao chiếc gậy sắt rỗng định vị cho Kael đang đứng cảnh giới trong bóng tối hầm tàu, rồi lầm lũi bước ra ngoài màn sương độc lưu huỳnh. Mục tiêu của anh là Quán rượu Hơi Nước Say—trung tâm tin tức ngầm lớn nhất của Smog-Town.
***
Quán rượu Hơi Nước Say nằm sâu dưới tầng hầm của một nhà máy dệt sợi bỏ hoang, luôn ngập tràn tiếng ồn ào hỗn loạn của đám thợ máy, phu mỏ và những gã buôn lậu phế liệu. Hơi nước nóng rò rỉ từ các đường ống rách nát trên trần nhà ngưng tụ thành từng giọt nóng hổi rơi xuống sàn gỗ cáu bẩn bám đầy muội than. Ánh đèn gas mờ ảo chiếu lên những gương mặt khắc khổ, nhợt nhạt vì nhiễm độc chì.
Hoa Tỷ, bà chủ quán quyến rũ với mái tóc nhuộm đỏ rực, đang bận rộn rót những ly rượu mạnh pha cồn công nghiệp khét lẹt cho đám đấu sĩ ngầm. Ở một góc khuất tối tăm nhất, khói thuốc xám nhạt tỏa ra đều đặn từ chiếc tẩu bằng đồng thau của Lục Phong. Gã buôn lậu gầy guộc như bộ xương di động đang lim dim mắt, tay khẽ gõ nhịp lên chiếc kính lúp đa tròng đặt trên bàn.
Vũ Kỳ lách qua đám đông nồng nặc mùi mỡ khét và hơi men, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lục Phong. Anh cố gắng giấu đôi bàn tay quấn băng gạc dính máu dưới gầm bàn gỗ mục.
"Cậu trông như vừa bò ra từ lò hỏa thiêu của Giáo hội vậy, Vũ Kỳ," Lục Phong hé mắt nhìn, giọng gã lanh lảnh qua tiếng rít của tẩu thuốc. "Tôi nghe nói Phùng Giáo Sĩ đang điên cuồng lùng sục khắp giáo khu ngoại vi. Cậu vẫn còn giữ được mạng để đến đây tìm tôi sao?"
"Tôi cần Thạch anh áp điện tinh thể," Vũ Kỳ đi thẳng vào vấn đề, không mảy may quan tâm đến lời đùa cợt của gã buôn lậu. "Một tinh thể tự nhiên không lẫn tạp chất, kích thước đồng đều để làm bộ điều nhịp. Cậu có nguồn hàng nào không?"
Lục Phong khẽ cười, gã rít một hơi thuốc dài rồi phả khói xám vào mặt Vũ Kỳ: "Thạch anh áp điện? Cậu đang đùa tôi à? Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia - Chi nhánh Smog-Town đã siết chặt kiểm soát toàn bộ kho khoáng sản từ tuần trước. Mọi thợ máy tự do mua bán thạch anh không có tem kiểm định đều bị gán tội khủng bố công nghệ. Tôi đã thử liên hệ với mấy sạp phế liệu của Lão Bản Răng Cưa Rỉ, nhưng họ đều xua tay từ chối ngay khi nghe thấy cái tên đó."
Vũ Kỳ nghiến chặt răng, cơn đau thắt ngực do mối liên kết từ tính song song với Vy Vy lại cuộn lên dữ dội. Anh biết Lục Phong đang nâng giá. Không nói một lời, Vũ Kỳ chậm rãi đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ bọc da thuộc sờn cũ.
Khi nắp hộp mở ra, một chiếc đồng hồ bỏ túi bọc đồng thau cổ hiện ra dưới ánh đèn gas mờ. Đó là tác phẩm phục chế cuối cùng của Vũ Kỳ—chiếc đồng hồ kỷ niệm duy nhất anh còn giữ lại được từ xưởng rèn cũ của cha. Các bánh răng bên trong được mài giũa thủ công khít đến chín mươi chín phẩy chín phần trăm, dao động con lắc chuyển động hoàn hảo mà không phát ra bất kỳ tiếng rít cơ học nào.
Đôi mắt hí của Lục Phong lập tức rực sáng. Gã vội vàng nhặt chiếc đồng hồ lên, đeo chiếc kính lúp đa tròng tích hợp đèn gas mini vào mắt phải để soi kỹ từng chi tiết vi mô bên trong trục bánh răng thăng bằng.
"Kỹ thuật rèn nguội không khe hở..." Lục Phong lẩm bẩm đầy kinh ngạc, gã vuốt ve lớp vỏ đồng thau bóng loáng. "Trời đất, con lắc này cân bằng tuyệt đối. Đây là một kiệt tác kỹ nghệ, Vũ Kỳ. Giới trung lưu ở khu trung tâm sẵn sàng trả hàng chục đồng vàng hoàng gia cho thứ này."
"Nó thuộc về cậu," Vũ Kỳ lạnh lùng nói, bàn tay run rẩy bấu chặt vào mép bàn. "Đổi lấy thông tin về tinh thể thạch anh."
Lục Phong cẩn thận cất chiếc đồng hồ vào túi áo khoác da dày cộp của mình, thái độ gã lập tức thay đổi. Gã ghé sát người về phía Vũ Kỳ, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, đồng thời lén lút trải một tấm bản đồ da dê hoen ố dầu máy lên bàn.
"Nghiệp đoàn Năng lượng đang vận chuyển một lô Thạch anh áp điện tinh thể chất lượng cao từ Thượng Uyển xuống để lắp đặt cho siêu máy tính điều khiển của Tháp Lò Hơi," Lục Phong chỉ ngón tay gầy guộc vào một ký hiệu đục lỗ màu đỏ trên bản đồ. "Đêm nay, chuyến tàu chở quặng của họ sẽ trung chuyển qua ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town trước khi đưa vào xưởng đúc tối mật. Lô thạch anh được niêm phong trong một chiếc hòm gỗ sồi bọc thép đặt ở phòng chứa trung tâm của nhà ga."
Vũ Kỳ đeo chiếc Kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc lên mắt phải, tập trung nhìn vào sơ đồ đường ống áp lực chạy quanh nhà ga ngầm. Bộ não thiên tài của một kỹ sư bậc thầy bắt đầu tính toán các thông số vật lý một cách nhanh chóng.
"Tinh thể thạch anh áp điện cần một lực nén cơ học liên tục từ pít-tông phụ của Vy Vy," Vũ Kỳ lẩm bẩm tính toán. "Ở áp suất ba mươi lăm atmosphere, cấu trúc mạng tinh thể của nó sẽ bị ép chặt, phát ra các xung điện siêu vi tính bằng micro-ampe để kích thích các đường dẫn tơ tằm sinh học... Tôi cần đột nhập vào đó đêm nay."
"Cậu điên rồi, Vũ Kỳ!" Lục Phong gõ mạnh chiếc tẩu thuốc xuống bàn, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. "Kế hoạch đột nhập cửa chính của cậu hoàn toàn bị bẻ gãy rồi. Vương Đốc Công—gã đốc công bãi phế liệu tham lam—vừa nhận tiền hối lộ để tăng cường gấp đôi lính gác bọc thép tuần tra 24/7 quanh nhà ga. Chưa kể gã còn thả thêm ba bầy chó máy tuần tra mới được nâng cấp cảm biến từ tính hồng ngoại quanh khu vực mặt đất."
Vũ Kỳ khựng lại. Đôi mắt anh nheo lại dưới vách kính bảo hộ rạn nứt. Đúng lúc đó, thính giác nhạy cảm của anh đột ngột bắt được một chuỗi âm thanh đáng ngờ phát ra từ bàn bên cạnh, lọt qua tiếng ồn ào của quán rượu.
Ở chiếc bàn sát vách tường đá ẩm ướt, một gã đàn ông mặc áo choàng xám bọc thép nhẹ—trang phục đặc trưng của đặc vụ mật thám dưới trướng Thám tử Cao Tư—đang ghé sát vào Hoa Tỷ. Gã mật thám đang chìa ra một mảnh tơ tằm dẫn xung rách nát mang vệt máu sắt từ sẫm màu, gặng hỏi bà chủ quán về tung tích của một kỹ sư đồng hồ nghèo mang theo búp bê cơ khí cấm.
Hoa Tỷ khéo léo lắc đầu từ chối, nhưng gã mật thám vẫn không buông tha, bàn tay gã khẽ đặt lên chuôi súng lục hơi nước bắn xích bên hông.
Vũ Kỳ cảm thấy dòng máu sắt từ trong huyết quản mình khẽ sôi lên, tim anh co thắt một nhịp đau đớn dữ dội do sự cộng hưởng từ tính song song với Vy Vy đang ngủ đông cách đó không xa. Xích sắt bao vây của cảnh sát mật đang từ từ thắt chặt quanh anh.
Lục Phong cũng nhận ra sự hiện diện của gã mật thám. Gã buôn lậu khẽ rùng mình, vội vàng thu hồi tấm bản đồ da dê giấu vào trong ngực áo, rồi ghé sát tai Vũ Kỳ. Giọng gã run lên vì một nỗi sợ hãi thực sự:
"Nghe này, Vũ Kỳ... Có một chuyện kinh khủng hơn nhiều mà cậu buộc phải biết. Thám tử hoàng gia Cao Tư đã tự tay phát hiện ra vết dầu bôi trơn hoàng gia loại 3 rò rỉ mà Vy Vy để lại tại ga tàu điện ngầm đêm qua. Gã thám tử cơ khí đó cực kỳ nhạy bén. Gã không chỉ cho lính phong tỏa nhà ga, mà gã đang tự tay thiết lập một bẫy từ trường khổng lồ ngay tại phòng chứa thạch anh, chỉ chờ cậu mang dòng máu sắt từ của mình tự dẫn thân vào lưới."
Lục Phong nhìn thẳng vào ánh mắt kiên định đến lạnh lùng của Vũ Kỳ, giọng gã nghẹn lại: "Đó là một cái bẫy chết chóc được thiết kế riêng cho cậu. Cậu mà bước chân vào ga tàu điện đêm nay, Cao Tư sẽ tháo dỡ cả cậu lẫn con bé thành phế liệu vĩnh viễn!"
Vũ Kỳ đứng im lặng giữa ánh đèn gas chập chờn của quán rượu, lồng ngực phập phồng thở dốc. Tiếng rít rò rỉ áp suất của Vy Vy như đang vang vọng bên tai anh, thúc giục anh đưa ra quyết định sinh tử. Thời gian ngủ đông của em gái anh chỉ còn kéo dài được hai mươi tư giờ trước khi linh hồn bị rỉ sét hoàn toàn.
Anh không còn đường lui.
"Tôi sẽ sử dụng hệ thống ống thông gió cũ dẫn thẳng từ cống ngầm vào kho chứa," Vũ Kỳ lạnh lùng đứng dậy, siết chặt chiếc kìm từ tính trong túi áo da thợ hàn sờn cũ. "Để tránh bầy chó máy tuần tra mặt đất và bẫy từ trường của Cao Tư. Đêm nay, tôi sẽ hành động."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!