Sóng Âm Cuồng Tín
Tần số từ tính phát ra từ bức tượng bắt đầu truyền đi một chuỗi tín hiệu báo động vô hình, vang vọng qua các đường ống đồng rỉ sét dẫn thẳng về phía thánh đường trung tâm của Giáo hội Sắt thép.
"Đi mau!" Giọng Kael trầm thấp rít lên qua kẽ răng. Dù đôi mắt gã mù lòa, nhưng đôi tai to bất thường của gã co giật liên tục, thu nhận từng rung động nhỏ nhất của không khí. Gã vung chiếc gậy sắt rỗng gõ mạnh xuống nền đá, tạo ra một tiếng *bộp* đanh gọn để định vị phương hướng. "Tiếng rít của cơ quan đá cổ đã truyền âm qua các đường ống dẫn hơi nước. Trong vòng mười nhịp thở nữa, Phùng Giáo Sĩ và đám Chấp sự cuồng tín sẽ tràn xuống đây!"
Vũ Kỳ nghiến chặt răng, nén cơn đau thắt ngực đang cuộn lên dữ dội. Dòng máu mang mật độ sắt từ cao của gia tộc họ Vũ đang sôi sùng sục, cộng hưởng một cách tàn nhẫn với từ trường rực đỏ đang tỏa ra từ bức tượng đồng khổng lồ trước mặt. Cả hai cánh tay anh đều bị bỏng nhiệt nặng từ ca phẫu thuật dã chiến dưới cống ngầm lưu huỳnh; tay phải mưng mủ rỉ máu, tay trái đỏ hừng bỏng rát. Mỗi chuyển động nhỏ nhất đều khiến da thịt anh như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua.
Nhưng khi nhìn xuống Vy Vy đang nằm im lìm trên bệ thờ đá, anh không cho phép mình gục ngã. Cơ thể búp bê đồng thau cao mét rưỡi của em gái anh lạnh ngắt. Lồng ngực cô bé đóng kín, giữ cho chiếc lò hơi mini tuần hoàn khép kín duy trì ổn định ở mức mười lăm atmosphere. Đốm sáng linh hồn màu xanh lam yếu ớt bên trong lõi năng lượng đang ngủ đông sâu để tự bảo tồn, phát ra tiếng vo vo đều đặn, êm ái của bộ bánh răng đồng thau cổ 'V.S'. Vy Vy đang ngủ, và cô bé không được phép thức tỉnh trong trạng thái rã rời này. Lời thề rèn thép bảo vệ em gái vây chặt lấy tâm trí anh như một gọng kìm thép.
Vũ Kỳ cúi người, dùng cả hai cánh tay bỏng rộp ôm chặt lấy thân hình đồng thau nặng gần tám mươi ký của Vy Vy. Cơn co thắt từ tính song song dội ngược từ lồng ngực em gái truyền sang khiến tim anh đập dồn dập, đau đớn đến mức tầm nhìn nhòe đi. Anh lảo đảo bước theo Kael, chui vào lối đi tối tăm dốc ngược vừa được mở ra sau bệ thờ đá.
*ẦM... RẮC...*
Ngay khi họ vừa lách qua, bức tượng đồng khổng lồ phía sau vung mạnh chiếc bánh răng thánh giá khổng lồ, nện thẳng xuống bệ thờ đá nơi Vy Vy vừa nằm. Cú đập kinh hoàng làm đá granite vỡ vụn thành trăm mảnh, bụi đá và mạt sắt bắn ra rào rào. Tiếng xích sắt và tiếng động cơ hơi nước nén áp của bức tượng gầm rú vang dội khắp không gian điện thờ cổ, báo hiệu trạng thái cảnh giới đỏ đã được kích hoạt hoàn toàn.
Đường hầm dốc ngược lên phía trên hẹp và ẩm ướt, vách đá bọc đồng ngả màu patina xanh lục lạnh ngắt. Vũ Kỳ bế Vy Vy lầm lũi bước đi, từng bước chân nặng nề nện xuống nền đá dốc. Anh không dám đeo lại chiếc mặt nạ lọc khí đã nghẹt cứng bụi lưu huỳnh, chấp nhận hít thở bầu không khí khô khốc, nồng nặc mùi tro tàn của lò hơi đã nguội lạnh ba mươi năm. Đầu óc anh choáng váng, các khớp ngón tay xám xịt do độc chì tích tụ bắt đầu run rẩy mất kiểm soát.
"Kael... lối này dẫn đi đâu?" Vũ Kỳ khàn giọng hỏi, giọng anh rè rè như tiếng hai mảnh thép cọ xát.
"Lên phía trên, hướng về các hầm mộ tối dưới thánh đường cũ," Kael trả lời mà không ngoảnh lại, gậy sắt của gã vẫn gõ nhịp đều đặn. "Phía trên có mạng lưới đường ống dẫn khí nén rách nát. Nếu chúng ta lách qua được đó, tôi có thể dẫn cậu ra ga tàu điện bỏ hoang. Nhưng trước hết, chúng ta phải trốn thoát khỏi Phùng Giáo Sĩ."
Chưa đầy năm phút sau, tiếng bước chân nặng nề và tiếng xích sắt kéo lê sột soạt bắt đầu vang lên từ phía trên đường hầm dốc. Rõ ràng, tín hiệu báo động từ bức tượng đồng cổ đã kéo truy binh của Giáo hội Sắt thép đến cực nhanh.
"Hỡi những kẻ báng bổ xương thịt dơ bẩn!"
Một giọng nói cao vút, rít lên chói tai như tiếng mài giũa kim loại vang vọng khắp các vách đá hầm mộ. Đó là giọng của Phùng Giáo Sĩ. "Thần Sắt Thép đã nhìn thấy sự báng bổ của các ngươi! Trốn chạy dưới lòng đất là vô ích! Hãy bước ra để nhận sự thanh tẩy của ngọn lửa hơi nước vĩnh cửu!"
Vũ Kỳ giật mình. Anh lập tức áp sát lưng vào vách đá granite, nín thở. Kael cũng nhanh chóng đứng im, gậy sắt thu hồi sát thân mình.
Vũ Kỳ kích hoạt Kỹ năng Cảm nhận từ trường robot tuần tra. Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào dòng máu sắt từ đang sôi sục trong người. Trong bóng tối của tâm trí, một sơ đồ từ trường vô hình bắt đầu hiện ra. Anh cảm nhận được những vòng sóng từ trường màu xanh lam nhạt phát ra từ động cơ hơi nước của các tượng đồng tuần tra đang di chuyển phía trên. Nhưng đáng sợ hơn là một nguồn năng lượng từ tính khổng lồ, đỏ rực rỡ và hỗn loạn đang tiến lại gần từ ngách hầm bên cạnh—đó là Phùng Giáo Sĩ.
Tên giáo sĩ cuồng tín bọc trong bộ áo choàng tu sĩ bằng thép nhẹ màu đen, cổ đeo chiếc chữ thập bằng thép bọc đồng khổng lồ. Chiếc chữ thập ấy tích hợp nguồn điện từ pin hơi nước đeo sau lưng gã, liên tục phóng ra những làn sóng từ trường quét khắp các hầm mộ tối để truy tìm kim loại cấy ghép trái phép.
*U u u...*
Tiếng hum hum của sóng từ trường quét qua vách đá khiến cánh tay phải bọc đồng của Vũ Kỳ đau nhức dữ dội. Chất đồng trong chi giả của anh phản ứng mạnh mẽ với từ trường của chữ thập, tạo ra những cơn co thắt cơ bắp đau đớn như muốn xé rách lớp da thịt bọc ngoài. Vũ Kỳ phải cắn chặt môi đến bật máu tươi để không phát ra tiếng rên rỉ.
"May mắn là vách đá granite ở đây chứa các vỉa quặng sắt từ tự nhiên," Kael ghé sát tai Vũ Kỳ, thì thầm cực nhỏ. "Lớp quặng sắt này hoạt động như một lá chắn tự nhiên, làm tán xạ sóng quét từ tính của gã. Nhưng nếu gã tiến lại gần hơn năm mét, gã sẽ phát hiện ra khối lượng đồng khổng lồ của Vy Vy."
Vũ Kỳ nhìn xuống Vy Vy. Khớp chân trái bôi mỡ dã chiến của cô bé bốc mùi khét nhẹ do hơi ấm lò hơi rò rỉ, lớp sơn phủ chống từ tính bằng bột than đã bị axit lưu huỳnh ăn mòn nham nhở. Nếu sóng từ trường quét trúng khớp vai trái bị nứt của cô bé, nó sẽ kích hoạt hệ thống tự hủy tự động ngay lập tức.
Anh thò tay vào ngực áo, định rút thiết bị quấy nhiễu từ tính cầm tay tự chế bằng pin than dã chiến để tạo sóng nhiễu. Nhưng khi ngón tay run rẩy chạm vào hộp gỗ cách điện, anh bàng hoàng nhận ra hộp gỗ lạnh ngắt. Viên pin than dã chiến đã bị cạn kiệt hoàn toàn năng lượng sau trận chiến ở xưởng đúc của Hắc Thiết Tát, không còn đủ công suất để phát ra dù chỉ một xung từ trường yếu.
"Chết tiệt..." Vũ Kỳ rủa thầm. Công cụ bảo mệnh duy nhất đã vô dụng.
Tiếng bước chân của Phùng Giáo Sĩ ngày càng gần. *Cọc... cạch... cọc... cạch...* Tiếng khớp đồng không được bôi trơn của các Chấp sự đi theo gã rít lên khô khốc trong bóng tối. Ánh sáng đỏ rực từ đôi mắt thấu kính của một tượng đồng tuần tra bọc giáp sắt rỉ đầu tiên đã quét qua lối vào ngách hầm mộ nơi họ đang ẩn nấp.
Bức tượng đồng tuần tra khổng lồ, tay cầm quả chùy sắt rỉ sét, từ từ bước vào ngách hầm. Bộ cảm biến quang học của nó nhấp nháy liên tục, bắt đầu nhận diện khối lượng kim loại bất thường của Vy Vy đang nằm trong tay Vũ Kỳ. Nó dừng lại, nâng cao quả chùy sắt khổng lồ, chuẩn bị giáng xuống để đập tan cỗ máy báng bổ.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vũ Kỳ không thể dùng búa hơi nước mini đeo tay đã bị nứt vỡ hoàn toàn từ tập trước. Anh cũng không thể để Vy Vy thức tỉnh chiến đấu trong tình trạng lò hơi suy kiệt.
Anh liếc nhanh lên vòm trần hầm mộ đá. Đó là một cấu trúc vòm granite cổ điển, có khả năng truyền âm cực tốt. Ngay góc tường đá phía sau bức tượng là một tấm đồng cộng hưởng lớn—di vật của hệ thống điều áp lò hơi cũ của điện thờ.
Thính giác nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy giúp Vũ Kỳ nghe rõ tiếng vo vo của bộ bánh răng truyền động chính trong đầu bức tượng đồng tuần tra. Anh suy luận: bộ não cơ khí của tượng tuần tra vận hành dựa trên một con lắc thăng bằng nhạy cảm; gõ vào tấm đồng cộng hưởng ở góc phòng với một lực chính xác sẽ tạo ra tần số sóng âm nghịch đảo hội tụ thẳng vào đầu bức tượng, làm quá tải hệ thống tự thăng bằng của nó.
Vũ Kỳ buông Vy Vy ra để Kael đỡ lấy. Anh dùng bàn tay trái bỏng rát của mình nhặt một đoạn ống đồng đỏ chịu áp lực cũ nằm dưới đất. Anh nín thở, lắng nghe tiếng rít bánh răng của bức tượng đang tiến lại gần, tính toán tần số cộng hưởng chính xác.
*BOONG... GGG...*
Vũ Kỳ vung mạnh ống đồng đỏ, đập thẳng vào tấm đồng cộng hưởng trên vách đá.
Âm thanh trầm hùng, chói tai phát ra, dội ngược vào vòm trần granite khổng lồ, tạo ra một luồng sóng âm tần số cao vô hình, sắc bén như lưỡi dao truyền thẳng về phía bức tượng đồng tuần tra.
*KÉT... RẮC...*
Cú đập chính xác đến mức kinh ngạc. Sóng âm cộng hưởng dội thẳng vào bộ não cơ khí của tượng tuần tra. Bộ bánh răng truyền động trong đầu nó đang xoay tít đột ngột bị kẹt cứng, các răng đồng nghiến vào nhau phát ra tiếng rít chói tai. Con lắc thăng bằng bên trong bị quá tải dao động, khiến bức tượng khổng lồ mất thăng bằng hoàn toàn. Quả chùy sắt trên tay nó rơi rụng xuống sàn đá kêu *xoảng*, cả thân hình bọc giáp nặng nề của nó đổ sập xuống, nằm im lìm không thể nhúc nhích.
"Xong rồi! Chạy mau!" Vũ Kỳ hét lên, anh lập tức bế Vy Vy lên, cùng Kael lao thẳng qua lối thoát hiểm dốc ngược lên phía trên.
Nhưng tiếng nổ cộng hưởng sóng âm quá lớn đã báo động cho Phùng Giáo Sĩ.
"Dị giáo! Chúng ở ngách hầm số 4!" Tiếng gầm rú điên cuồng của Phùng Giáo Sĩ vang vọng khắp hầm mộ. "Đuổi theo! Đốt cháy linh hồn dơ bẩn của chúng!"
Vũ Kỳ và Kael chạy điên cuồng qua các ngách hầm tối tăm, luồn lách qua những đường ống dẫn khí nén rách nát để cắt đuôi truy binh. Sức khỏe của Vũ Kỳ đã đạt đến giới hạn cực hạn, vết thương vai trái rỉ máu sắt từ làm ướt sũng cả vạt áo da thợ hàn, đôi bàn tay bỏng rộp run rẩy đau đớn tột cùng.
Phía sau họ, tiếng xích sắt và tiếng động cơ hơi nước của đám Chấp sự đuổi sát gót. Nhưng nhờ Kael dẫn đường lách qua các ngách ngầm bí mật, họ tạm thời thoát khỏi tầm mắt của đối thủ, chui lên một lối thoát hiểm dẫn ra khu vực thánh đường cũ đã bị bỏ hoang.
Trong khi đó, dưới ngách hầm mộ cổ nơi Vũ Kỳ vừa trốn thoát, Phùng Giáo Sĩ dẫn theo đám Chấp sự bọc thép bước vào. Gã giáo sĩ cuồng tín trừng trừng đôi mắt điên dại nhìn bức tượng đồng tuần tra bị tê liệt nằm dưới đất.
Gã bước đến bệ thờ đá cổ kính nơi Vũ Kỳ đã đặt Vy Vy nằm trước đó. Ánh sáng đỏ rực từ chiếc chữ thập thép quét qua bề mặt đá granite xám xịt.
Đột ngột, Phùng Giáo Sĩ dừng lại. Đôi mắt gã co rụt lại khi nhìn thấy một vệt chất lỏng sẫm màu, óng ánh từ tính đang rò rỉ trên bề mặt bệ đá thờ.
Gã cúi người, đưa ngón tay gầy guộc bám đầy bụi than quẹt lấy một giọt chất lỏng đưa lên mũi ngửi.
Mùi dầu khoáng tinh luyện cao cấp pha lẫn bụi thạch anh siêu vi đặc trưng tỏa ra—thứ mùi hương không thể nhầm lẫn của công nghệ tối cao chỉ dành riêng cho giới hoàng gia Thượng Uyển.
"Dầu bôi trơn hoàng gia... loại 3..."
Phùng Giáo Sĩ gầm lên một tiếng kinh hoàng, gương mặt gã méo mó đi vì phẫn nộ tột cùng. Chiếc chữ thập thép trên cổ gã phóng ra những tia điện từ xanh lét xèo xèo.
"Một cỗ máy mang linh hồn báng bổ... đang sử dụng dầu thánh của hoàng gia ngay dưới lòng thánh đường của chúng ta! Đây là sự sỉ nhục tối cao đối với Thần Sắt Thép!"
Gã quay lại phía đám Chấp sự đang quỳ rạp phía sau, gầm lên ra lệnh với giọng rít chói tai:
"Truyền lệnh của ta! Phong tỏa toàn bộ giáo khu ngoại vi! Đóng chặt tất cả các cửa van hơi nước dẫn lên khu trung tâm! Không được để bất kỳ kẻ báng bổ nào thoát khỏi Smog-Town!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!