Điện Thờ Hoang Phế
Ánh mắt thấu kính hồng ngoại đỏ rực của con Nanh Thép xé rách màn sương mù, bộ hàm răng cưa titanium của nó tự xoay tít gầm rú lao thẳng về phía lồng ngực hở của Vy Vy.
*Rắc... két...*
Tiếng rít cơ khí chói tai dội vào màng nhĩ Vũ Kỳ. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi mối hàn đồng đỏ trên lồng ngực Vy Vy còn chưa kịp nguội hoàn toàn và đang ở trạng thái giòn nhiệt dễ vỡ nhất, Kael đột ngột ra tay. Gã mù không cần nhìn bằng mắt, nhưng thính giác siêu phàm của gã đã định vị chính xác quỹ đạo vồ mồi của con quái vật bốn chân. Gã vung mạnh cây gậy sắt rỗng tuếch của mình, nện thẳng vào đường ống dẫn nhiệt rỉ sét chạy dọc vòm cống ngay phía trên đầu con Nanh Thép.
*BOONG!*
Một tiếng vang trầm hùng, chấn động như tiếng chuông thánh đường bị nứt dội thẳng vào không gian hẹp của ngách cống. Sóng âm tần số thấp cộng hưởng qua lớp vỏ sắt rỗng của cây gậy, tạo ra một luồng xung kích vô hình làm nhiễu loạn hoàn toàn bộ cảm biến từ tính nhạy cảm của con chó máy. Con Nanh Thép khựng lại giữa chừng, bộ hàm titanium xoay lệch hướng, nện mạnh thân mình bọc thép nặng nề của nó vào vách đá ẩm ướt ngay sát cạnh tấm tôn nơi Vy Vy đang nằm.
"Vũ Kỳ! Bế con bé lên! Đi theo lối này!" Kael khàn giọng hét lớn, gã không đợi con quái vật kịp định hình lại, lập tức dùng gậy sắt cạy tung một tấm cửa sập bằng đồng rỉ sét giấu sau đống phế liệu.
Vũ Kỳ nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ nướu. Anh dùng cả hai cánh tay bỏng rộp của mình ôm chặt lấy thân hình đồng thau nặng gần tám mươi ký của Vy Vy. Cơn đau từ vết bỏng mưng mủ ở tay phải và vết bỏng nhiệt mới đỏ hừng ở tay trái cắn xé da thịt anh như hàng vạn mũi kim nung đỏ. Đáng sợ hơn, do huyết mạch sắt từ trong cơ thể cộng hưởng với lò hơi mini đang duy trì ở mức mười lăm atmosphere của em gái, tim Vũ Kỳ co thắt dữ dội, đập dồn dập theo nhịp pít-tông rên rỉ của cô bé.
Mỗi bước di chuyển của anh là một lần lồng ngực nhói lên như bị đinh đóng chặt. Đôi bàn tay run rẩy do độc chì cấp một khiến anh suýt chút nữa đã đánh rơi Vy Vy, nhưng lời thề rèn thép bảo vệ em gái đã nâng đỡ ý chí đang trên bờ vực sụp đổ của anh. Anh ôm chặt lấy em, cảm nhận tiếng vo vo đều đặn, êm ái của bộ bánh răng đồng thau cổ 'V.S' đang quay trong lồng ngực cô bé như một nhịp tim cơ khí thứ hai.
Kael đẩy Vũ Kỳ chui qua tấm cửa sập. Ngay khi gã mù vừa lách người vào sau, con Nanh Thép đã khôi phục lại cảm biến, nó gầm rú lao đầu vào tấm cửa sập đồng thau.
*RẦM!*
Tấm cửa sắt rỉ biến dạng dưới lực tông kinh hoàng của con quái vật, nhưng chốt khóa cổ xưa bằng đồng đỏ vẫn kịp sập xuống, giam hãm bầy truy binh của đặc vụ Số 09 ở phía bên kia chiến tuyến.
"Lối này dẫn xuống sâu hơn, vượt ngoài tầm quét của khinh khí cầu tuần tra." Giọng Kael vang vọng trong bóng tối của đường hầm dốc đứng. Gã mù di chuyển nhanh nhẹn như một con mèo bóng đêm, cây gậy sắt rỗng gõ nhịp *cọc... cộc...* đều đặn xuống nền đá để dẫn đường.
Vũ Kỳ bế Vy Vy đi sau gã, hơi thở anh nặng nề và đứt quãng qua chiếc Mặt nạ lọc khí độc lưu huỳnh mạ bạc. Màng lọc than hoạt tính đã bám đầy bụi lưu huỳnh đen kịt, khiến lượng dưỡng khí sụt giảm nghiêm trọng, đầu óc anh bắt đầu choáng váng do thiếu oxy và nhiễm độc chì tích tụ.
Càng đi xuống sâu, không khí xung quanh càng thay đổi. Làn sương muối lưu huỳnh nồng nặc và mùi nước thải sôi sùng sục của cống ngầm Smog-Town nhạt dần, thay vào đó là cái lạnh khô khốc, nồng nặc mùi rỉ sắt cổ xưa và bụi bặm của hàng thế kỷ không có dấu chân người. Những bức tường gạch đỏ rẻ tiền của khu ổ chuột được thay thế bằng những khối đá granite khổng lồ, bọc ngoài bằng những tấm đồng dày cộp đã ngả màu xanh lục của patina.
"Chúng ta đã ra khỏi hệ thống cống thải công nghiệp." Kael dừng lại trước một vòm cửa đá khổng lồ bọc thép rỉ sét. Gã đưa tay sờ soạn các đường rãnh bánh răng khắc trên vách đá. "Đây là Điện thờ Sắt Thép cổ. Nơi này bị bỏ hoang từ ba mươi năm trước sau một vụ nổ lò hơi trung tâm. Giáo hội Sắt thép - Giáo khu ngoại vi đã niêm phong nó, nhưng họ không biết rằng lớp tường đá bọc đồng dày gần một mét ở đây là một lá chắn tự nhiên hoàn hảo. Không một sóng quét từ tính hay thiết bị dò tìm tần số nào của cảnh sát mật có thể xuyên qua được nơi này."
Vũ Kỳ lách người qua vòm cửa đá, bước vào lòng điện thờ.
Một không gian u tối, rộng lớn và rêu phong hiện ra dưới ánh sáng lân quang yếu ớt phát ra từ những đường ống dẫn khí nén bị vỡ trên trần cao. Điện thờ khổng lồ được xây dựng theo kiến trúc cơ khí gothic cổ điển. Những cột trụ bằng thép đúc chống đỡ vòm trần cao vút, dọc theo các bức tường là những bức tượng thánh bằng đồng rỉ sét đứng im lìm trong bóng tối, tay cầm những bánh răng thánh giá khổng lồ. Ở trung tâm điện thờ, một lò hơi trung tâm đã vỡ nát, các đường ống đồng rách nát vươn ra như những xúc tu của một con quái vật kim loại đã chết.
Vũ Kỳ loạng choạng bước đến bệ thờ đá ở trung tâm, nhẹ nhàng đặt Vy Vy nằm xuống. Cơ thể búp bê đồng thau cao mét rưỡi của cô bé lạnh ngắt, các khớp nối bọc da thuộc chịu nhiệt bám đầy muội than và vết ăn mòn của axit lưu huỳnh. Lồng ngực cô bé đóng kín, mối hàn đồng đỏ mới đắp vẫn còn âm ấm, giữ cho áp suất lò hơi mini ổn định ở mức mười lăm atmosphere. Vy Vy vẫn ngủ đông sâu, đôi mắt thủy tinh xám tro mở hờ không ánh sáng.
Vũ Kỳ giật phăng chiếc mặt nạ lọc khí đã nghẹt cứng ra khỏi mặt, quỳ sụp xuống bên cạnh bệ thờ. Anh ho sặc sụa, nhổ ra bãi đờm xám xịt mùi chì độc hại. Đôi bàn tay anh run rẩy dữ dội, các khớp ngón tay co quắp đau đớn do hội chứng nhiễm độc chì cấp một bùng phát sau ca phẫu thuật dã chiến kéo dài dưới cống ngầm.
Anh nhìn khuôn mặt bằng sứ trắng vẽ hoa văn cơ khí nhạt của em gái, lòng tràn ngập nỗi dằn vặt tội lỗi tột cùng. Vy Vy của anh, đứa em gái ngây thơ từng chạy nhảy trên đồng cỏ trong mơ, giờ đây chỉ còn là một khối sắt đồng lạnh lẽo. Cô bé không biết mình đã chết sinh học; cô bé nghĩ mình chỉ đang mang bộ giáp nặng nề để chữa bệnh phổi. Và tàn nhẫn hơn cả, sau mỗi lần bộc phát bạo tẩu, linh hồn cô bé lại bị đồng hóa máy móc, xóa đi những ký ức tuổi thơ quý giá nhất. Vy Vy đã quên bản nhạc của mẹ. Liệu một ngày nào đó, cô bé có quên luôn cả anh?
"Vy Vy... Anh hai xin lỗi... Anh hứa nhất định sẽ trả lại cho em một cơ thể bằng xương bằng thịt..." Vũ Kỳ khàn giọng thề nguyện, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhỏ xuống bệ ngực đồng thau của búp bê cơ khí nhưng lập tức bị hơi nóng lò hơi làm hóa hơi không để lại dấu vết.
"Cậu không có nhiều thời gian đâu, Vũ Kỳ." Kael đứng tựa lưng vào một cột thép, tai gã khẽ hướng về phía vòm cửa đá. "Bầy Nanh Thép tuy bị chặn lại ở cửa sập, nhưng đặc vụ Số 09 sẽ sớm tìm đường vòng qua các nhánh cống khác. Chúng ta cần tìm lối thoát lên khu Thượng Uyển trước khi toàn bộ thánh đường cổ này bị phong tỏa."
Vũ Kỳ hít một hơi sâu để ổn định nhịp thở. Anh lau vết máu rỉ ra từ vết thương vai trái—vết chém của Vy Vy trong cơn bạo tẩu trước vẫn đang rỉ ra dòng máu sắt từ sẫm màu. Anh thò tay vào ngực áo da thợ hàn sờn cũ, rút ra chiếc Hộp nhạc đồng thau xoa dịu—kỷ vật duy nhất của cha để lại, và Thẻ chì đục lỗ mật mã của Tôn Kính.
Tấm thẻ chì mỏng dính, bám đầy bụi than của khu ổ chuột, trên bề mặt là hàng trăm lỗ đục vi mô xếp thành những chuỗi logic cơ học phức tạp. Đây là mật thư cuối cùng mà người thầy mù Tôn Kính đã lén giấu vào túi anh trước khi bị cảnh sát mật bắt đi.
"Sư phụ đã nói, tấm thẻ chì này chứa tọa độ của căn hầm bí mật dưới thánh đường và sơ đồ đường ống dẫn khí nén trực tiếp lên Thượng Uyển." Vũ Kỳ thì thầm, đôi mắt anh rực sáng lên tia hy vọng duy nhất giữa màn sương u tối.
Anh cẩn thận đặt chiếc Hộp nhạc đồng thau xoa dịu lên bệ thờ đá ngay cạnh đầu Vy Vy. Chiếc hộp nhạc bọc bìa đồng khắc nổi hình bánh răng vô tận phát ra một luồng từ tính yếu ớt, khẽ cộng hưởng với đĩa đục lỗ bằng vàng trong lồng ngực Vy Vy, giúp xoa dịu dao động linh hồn của cô bé đang ngủ đông.
Vũ Kỳ dùng ngón tay run rẩy mở nắp hộp nhạc, để lộ khay đĩa đục lỗ bằng đồng siêu vi bên trong. Anh cẩn thận đặt Thẻ chì đục lỗ mật mã của Tôn Kính vào khay đĩa.
*Cạch... cạch...*
Anh bắt đầu xoay chiếc khóa đồng nhỏ ở đáy hộp nhạc để lên dây cót thủ công. Lò xo dây cót bên trong rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc, tỏa ra nhiệt lượng từ sự ma sát cơ học do đã lâu không được bảo trì định kỳ.
Khi Vũ Kỳ thả tay, chiếc hộp nhạc bắt đầu vận hành. Bộ bánh răng truyền động siêu vi bên trong quay tròn, các mũi kim thép nhỏ xíu bắt đầu quét qua các lỗ đục trên tấm thẻ chì của Tôn Kính.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Những nốt nhạc đầu tiên vang lên. Đó không phải là bản ballad ballad ngọt ngào của mẹ, mà là một chuỗi âm thanh trầm bổng kỳ lạ, khô khốc và mang nhịp điệu toán học chuẩn xác. Tiếng nhạc phát ra từ hộp nhạc đồng thau vang vọng vào không gian tĩnh mịch của Điện thờ Sắt Thép cổ, đập vào những vách đá granite bọc đồng và tạo ra những tiếng vang vọng kỳ bí.
Kael đột ngột đứng thẳng người, đôi tai to bất thường của gã giật mạnh liên tục. Gã mù áp tai sát vào bức tường đá bọc đồng của điện thờ, lắng nghe tiếng vang âm thanh để xác định các cơ quan đá đang chuyển dịch trong tường.
"Có chuyển động!" Kael thì thầm, giọng gã run lên vì phấn khích. "Sóng âm từ hộp nhạc đang kích hoạt các chốt khóa từ tính giấu sâu trong vách đá. Các bánh răng đá cổ đại đang xoay!"
*ẦM... ẦM...*
Sâu bên trong bức tường granite phía sau bệ thờ, tiếng gầm rú trầm đục của đá và kim loại ma sát vào nhau bắt đầu vang lên. Một khe nứt hẹp từ từ mở ra, để lộ một lối đi tối tăm dốc ngược lên phía trên—con đường thoát hiểm dẫn lên Thượng Uyển đang hiện ra trước mắt họ.
Nhưng niềm phấn khích chưa kịp định hình thì tai họa đã ập đến.
Sóng âm phát ra từ chiếc hộp nhạc của Tôn Kính không chỉ giải mã lối đi, mà tần số đặc biệt của nó đã vô tình kích hoạt hệ thống phòng thủ từ tính tự động của điện thờ cổ. Điện thờ Sắt Thép vốn là vùng cấm tôn giáo cực đoan, nơi các tượng thánh bằng đồng rỉ sét được gài bẫy tự động để tiêu diệt bất kỳ kẻ dị giáo nào dám xâm nhập.
*KÉT... KÉT...*
Một tiếng rít kim loại chói tai đột ngột vang lên từ góc tối của điện thờ.
Vũ Kỳ giật mình quay lại. Một bức tượng thánh bằng đồng rỉ sét cao hơn hai mét, tay cầm chiếc bánh răng thánh giá khổng lồ, bắt đầu xoay khớp cổ một cách chậm chạp và giật cục. Đôi mắt vốn là hai hốc tối tăm của bức tượng đột ngột rực sáng lên một thứ ánh sáng xanh lam nhạt—thứ ánh sáng của năng lượng từ tính đang được nạp đầy cực nhanh.
"Nguy rồi!" Kael hét lên. "Bức tượng thánh đang cộng hưởng từ tính với hộp nhạc! Tần số âm thanh của tấm thẻ chì đã đánh thức nó!"
Luồng từ trường phát ra từ bức tượng đồng cổ mạnh mẽ đến mức khủng khiếp. Sóng từ tính vô hình quét qua không gian, tạo ra một lực hút cực mạnh nhắm thẳng vào bệ thờ đá.
Vũ Kỳ cảm thấy dòng máu sắt từ trong huyết quản của mình sôi lên sùng sục, vết thương vai trái co thắt dữ dội khiến anh đau đớn ngã quỵ xuống bệ đá. Đáng sợ hơn, cơ thể búp bê đồng thau của Vy Vy bắt đầu bị lực từ trường kéo trượt dần về phía bức tượng đang tiến lại gần.
*Rắc... rắc...*
Mối hàn dã chiến mới đắp trên ngực Vy Vy rít lên những tiếng nứt vỡ vi mô dưới lực kéo từ tính cực hạn. Nếu để cơ thể cô bé va chạm vật lý trực tiếp với bức tượng đồng khổng lồ kia, mối hàn sẽ vỡ toác và lò hơi sẽ phát nổ tự hủy ngay lập tức.
"Phải khóa khớp nó lại!" Vũ Kỳ gầm lên trong đau đớn.
Anh gượng dậy, dùng hết sức lực cuối cùng của đôi bàn tay run rẩy, rút chiếc kìm từ tính giấu trong túi áo da thợ hàn. Anh lao về phía bức tượng đồng đang tiến bước nặng nề, định dùng kìm kẹp chặt vào khớp gối của nó để khóa cứng bánh răng truyền động.
Nhưng anh đã đánh giá thấp sức mạnh từ trường của cổ vật Giáo hội.
Ngay khi Vũ Kỳ vừa đưa chiếc kìm từ tính lại gần bức tượng, luồng từ trường cực mạnh phát ra từ lồng ngực bọc đồng của nó lập tức hút chặt lấy chiếc kìm. Lực hút mạnh đến mức giật phăng công cụ ra khỏi bàn tay đang run rẩy của anh, bắn mạnh chiếc kìm phẳng dẹt vào giáp ngực của bức tượng đồng với một tiếng *Xoảng* chói tai.
"Không được! Từ trường của nó quá mạnh!" Kael la lên, gã mù vung gậy sắt cố gắng đánh lạc hướng bức tượng nhưng gậy sắt của gã cũng bị lực từ tính hút lệch hướng, suýt chút nữa đã tuột khỏi tay.
Trong lúc hỗn loạn, một tiếng *rắc* khô khốc vang lên từ chiếc hộp nhạc trên bệ thờ. Một bánh răng đá cổ đại trong vách tường bị kẹt cứng do bụi bặm lâu ngày, khiến khay đĩa đục lỗ của hộp nhạc bị khựng lại một nhịp. Tấm thẻ chì mật mã của Tôn Kính bị cơ cấu đá kẹt nghiến qua, tạo thành một vết trầy xước nhẹ dọc theo các lỗ đục. Chiếc lò xo dây cót của hộp nhạc đồng thau bắt đầu nóng ran lên dưới áp lực kẹt truyền động, đe dọa sẽ nổ tung lò xo và phá hủy hoàn toàn mật thư duy nhất.
Bức tượng đồng cổ đại đã tiến sát bệ thờ, chiếc bánh răng thánh giá khổng lồ trên tay nó từ từ nâng lên, chuẩn bị giáng một đòn chí mạng xuống Vy Vy đang ngủ đông.
Vũ Kỳ đứng giữa lằn ranh sinh tử, đầu óc anh xoay chuyển cực nhanh. Thính giác nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy giúp anh nghe ra tiếng rít cộng hưởng đặc trưng giữa hộp nhạc và lồng ngực bức tượng đồng.
"Cơ quan của Giáo hội cổ vận hành bằng sóng âm cộng hưởng từ tính!" Vũ Kỳ suy luận trong chớp mắt. "Tần số âm thanh của hộp nhạc đang tiếp năng lượng cho lõi từ tính của bức tượng. Mình phải tạo ra một tần số nghịch đảo để dập tắt dao động từ tính của nó!"
Anh không còn búa hơi mini đeo tay để gõ nhịp phá hoại, đôi bàn tay bỏng rộp và run rẩy cũng không thể chế tác công cụ dã chiến ngay lập tức. Vũ Kỳ nhìn quanh bệ thờ đá, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc ống đồng đỏ chịu áp lực cũ bị bỏ hoang của lò hơi trung tâm nằm lăn lóc dưới đất.
Anh nhặt chiếc ống đồng đỏ lên bằng bàn tay trái bỏng rát. Bất chấp cơn đau cắn xé, anh dùng lực nén của cánh tay bọc đồng, đập mạnh chiếc ống đồng đỏ vào một tấm đồng cộng hưởng lớn gắn trên cột thép bên cạnh bệ thờ.
*KENG... GGG...*
Một âm thanh sắc lạnh, chói tai phát ra, tạo ra một luồng sóng âm nghịch tần dội thẳng vào không gian điện thờ. Luồng sóng âm này lập tức va chạm với tần số phát ra từ hộp nhạc, triệt tiêu lẫn nhau và tạo ra một vùng lặng từ tính tạm thời.
Khớp cổ của bức tượng đồng khổng lồ khựng lại một nhịp, luồng ánh sáng xanh lam trong mắt nó chập chờn dao động.
Chỉ chờ có thế, Vũ Kỳ lao mình về phía bệ thờ đá. Anh bất chấp nhiệt độ nóng bỏng của chiếc hộp nhạc đồng thau đang quá tải, dùng bàn tay phải bỏng rộp của mình nắm chặt lấy con lắc thăng bằng của hộp nhạc, giữ chặt nó lại để ngắt hoàn toàn âm thanh giải mã.
*Cạch...*
Tiếng nhạc tắt lịm.
Không gian Điện thờ Sắt Thép cổ rơi vào một sự im lặng chết chóc. Lực từ trường khổng lồ đột ngột biến mất, chiếc kìm từ tính rơi rụng xuống sàn đá kêu *xoảng*. Bức tượng đồng khổng lồ đứng im lìm ngay sát cạnh Vy Vy, chiếc bánh răng thánh giá dừng lại giữa khoảng không lộng gió.
Vũ Kỳ quỳ sụp xuống bên bệ thờ, ôm lấy bàn tay phải đang bốc khói nhẹ do bỏng nhiệt từ hộp nhạc nóng bỏng. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn. Tấm thẻ chì mật mã của Tôn Kính đã bị trầy xước nhẹ ở mép lỗ đục cuối cùng, nhưng sơ đồ đường ống dẫn khí nén lên Thượng Uyển đã được Kael ghi nhớ hoàn chỉnh trong đầu.
"Cậu làm được rồi, Vũ Kỳ..." Kael thở phào nhẹ nhõm, gã mù tiến lại gần bệ đá. "Lối thoát hiểm đã mở. Chúng ta phải đi ngay trước khi..."
Lời của Kael chưa kịp dứt thì một tiếng *rắc... rắc...* trầm đục lại vang lên từ sâu trong lồng ngực bức tượng đồng cổ.
Dù âm thanh giải mã đã tắt, nhưng những nốt nhạc cuối cùng của chuỗi tần số lạ đã kịp khóa chặt vào hệ thống cơ quan đá cổ đại của điện thờ, hoàn thành chu kỳ kích hoạt cuối cùng của nó.
*KÉT... RẮC...*
Bức tượng đồng khổng lồ không còn đứng im nữa. Đôi mắt hốc tối tăm của nó đột ngột snap mở bừng ra, không phải là thứ ánh sáng xanh lam nhạt chập chờn nữa, mà là một luồng ánh sáng từ tính màu đỏ rực rỡ, chói lòa và đầy chết chóc. Lồng ngực bọc đồng của nó rít lên những tiếng piston hơi nước nén áp cực đại, chiếc bánh răng thánh giá trên tay tự động xoay tít phát ra tiếng rít xé gió kinh hoàng.
Tần số từ tính phát ra từ bức tượng bắt đầu truyền đi một chuỗi tín hiệu báo động vô hình, vang vọng qua các đường ống đồng rỉ sét dẫn thẳng về phía thánh đường trung tâm của Giáo hội Sắt thép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!