Nhạc nềnSteam_Fortress

Hàn Vá Trong Vực Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng cống ngầm lưu huỳnh đặc quánh như hắc ín, bị xé toạc bởi những luồng hơi nước trắng xóa phun ra từ lồng ngực rạn nứt của Vy Vy.


Vũ Kỳ loạng choạng bước đi trong dòng nước thải sền sệt ngập đến đầu gối. Nước cống nóng bỏng, sủi bọt xèo xèo do chứa đầy hóa chất axit thải ra từ các nhà máy dệt sợi công nghiệp phía trên, liên tục gặm nhấm đôi ủng da thuộc rách nát của anh. Mỗi bước đi là một cực hình. Vai trái của anh—vết thương bị chém rách từ trận chiến trước—vẫn rỉ ra dòng máu sắt từ sẫm màu, khẽ co thắt đau đớn dưới tác động của từ trường rò rỉ từ cơ thể Vy Vy. Nhưng nỗi đau đớn thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cơn bỏng nhiệt tàn khốc đang thiêu rụi bàn tay phải của anh.


Bàn tay phải sắt từ của Vũ Kỳ, vốn đã bị tàn phá bởi hội chứng Nhiễm độc chì cấp một khiến các khớp ngón tay xám xịt run rẩy, giờ đây bỏng rộp, da thịt đỏ hừng và rỉ ra dòng máu mang mật độ sắt từ cao đặc trưng của gia tộc họ Vũ. Khi anh siết chặt vòng tay ôm lấy cơ thể đồng thau nặng nề của Vy Vy, dòng máu sắt từ khẽ dao động dưới lực hút từ tính yếu ớt phát ra từ lò hơi mini của em gái, tạo ra một mối liên kết từ tính song song đầy tàn nhẫn. Tim Vũ Kỳ co thắt dữ dội, đập dồn dập theo nhịp pít-tông đang rên rỉ yếu ớt của búp bê cơ khí.


*Xìííí... Xìííí...*


Tiếng rít chói tai của hơi nước một trăm năm mươi độ liên tục rò rỉ từ lồng ngực Vy Vy dội thẳng vào thính giác nhạy cảm của Vũ Kỳ. Áp lực dội ngược cực hạn tám mươi atmosphere từ đòn phản chấn trước đã làm nứt toác ống đồng đỏ chịu áp lực chính trong ngực cô bé. Vết nứt dài hai milimet đang không ngừng phun khí nóng, đẩy nhanh hội chứng rỉ sét linh hồn. Đốm sáng linh hồn màu xanh lam nhạt của Vy Vy trong lõi năng lượng chập chờn như ngọn nến trước bão, chìm sâu vào trạng thái ngủ đông khẩn cấp để tự bảo tồn. Cô bé nằm im lìm, đôi mắt thủy tinh xám tro vô hồn phản chiếu thứ ánh sáng lân quang nhợt nhạt của nấm độc bám trên vách cống ẩm ướt.


"Ráng chịu đựng một chút, Vy Vy... Anh hai sẽ vá lại lồng ngực cho em ngay..." Vũ Kỳ khàn giọng thì thầm qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ lọc khí độc lưu huỳnh mạ bạc. Giọng anh qua lớp màng than hoạt tính nghe rè rè, đứt quãng.


Kael lầm lũi dẫn đường phía trước, cây gậy sắt rỗng của gã gõ nhịp *cộc... cộc...* xuống lòng cống để định vị lối đi bằng tiếng vang. Gã mù đột ngột dừng bước, tai gã khẽ giật mạnh.


"Vũ Kỳ, chúng ta phải trốn vào ngách phụ phía trước. Ta nghe thấy tiếng bánh xích xọc xạch của bầy Nanh Thép. Biệt đội Mật thám Hoàng gia đã ngửi thấy mùi dầu máy rồi."


Vũ Kỳ nghiến răng, cố sức bế Vy Vy lách vào một ngách cống cụt khô ráo hơn, nơi đặt những đường ống dẫn nhiệt cũ kỹ đã rỉ sét. Anh đặt em gái nằm lên một tấm tôn phẳng bám đầy mạt sắt. Lồng ngực Vy Vy giờ đây nóng bỏng như một lò than, lớp amiăng bọc cách nhiệt bị cháy sém bốc mùi khét lẹt. Nếu không hàn kín vết nứt trên ống đồng dẫn khí chính ngay lập tức, áp suất lò hơi sụt giảm dưới mười atmosphere sẽ khiến liên kết thần kinh đồng sinh học đứt gãy vĩnh viễn.


Từ khoảng không tối tăm phía ngoài ngách cống, một tiếng rít từ tính siêu vi vang lên, kéo theo tiếng lạch cạch của các khớp cơ khí bốn chân di chuyển nhanh trên mặt nước thải.


Đó là bầy chó máy Nanh Thép của cảnh sát mật. Thiết bị nghe trộm tần số của đặc vụ Số 09 đã bắt được tiếng rít hơi nước đặc trưng của Vy Vy. Số 09 lầm lũi đi sau bầy chó săn bọc thép, tay cầm thiết bị định vị từ tính, mắt cơ khí màu xanh lam tự động xoay tiêu cự quét qua từng vách đá ẩm ướt.


"Quét toàn bộ khu vực ngách số 4," giọng Số 09 lạnh lùng vang vọng qua đường ống cống ngầm. "Con búp bê cấm thuật đó bị hỏng lò hơi, tiếng rít hơi nước của nó không thể giấu được."


Trong ngách cống tối, Vũ Kỳ hiểu rằng mình không còn thời gian. Anh phải chạy đua với tử thần. Đầu tiên, anh cố dùng một tuýp keo đồng dán nguội dã chiến bôi lên vết nứt trên ống đồng đỏ chịu áp lực của Vy Vy để bịt tạm thời.


*BÙNG!*


Áp suất hơi nước nén ba mươi atmosphere bên trong lập tức thổi bay lớp keo dán nguội thành những mảnh vụn, hơi nước nóng một trăm năm mươi độ phun thẳng vào cổ tay phải đã bị bỏng của Vũ Kỳ, khiến anh đau đớn đến mức suýt chút nữa đã hét lên. Máu sắt từ sẫm màu rỉ ra nhiều hơn, khẽ dao động dữ dội trên bề mặt đồng thau nóng bỏng của Vy Vy.


"Vô ích thôi," Vũ Kỳ tự nhủ, thính giác nhạy cảm của anh nghe ra tiếng rạn nứt vi mô đang lan rộng dọc theo thân ống đồng. "Axit lưu huỳnh trong không khí cống ngầm đang ăn mòn mép vết nứt cực nhanh. Nếu không dùng nhiệt độ cao để nóng chảy đồng đỏ dập liên kết, mối hàn sẽ bị axit gặm nhấm rụng ra ngay lập tức."


Anh quyết định sử dụng Kỹ thuật hàn xì dã chiến bằng khí đá—phương pháp mạo hiểm nhất trong môi trường cống ngầm đầy khí độc lưu huỳnh dễ cháy.


Vũ Kỳ rút từ thắt lưng da ra chiếc bình khí đất đèn tự chế, kết nối dây dẫn đồng với mỏ hàn đeo tay. Đôi bàn tay run rẩy do độc chì cấp một khiến anh phải mất đến ba lần mới đánh lửa thành công.


*XÈO!*


Một ngọn lửa màu xanh lét cực nóng phun ra từ mỏ hàn, xua tan bóng tối âm u của ngách cống. Ánh sáng rực rỡ của mỏ hàn ngay lập tức phản chiếu lên những vách đá ẩm ướt, tạo thành một quầng sáng rực rỡ chỉ điểm vị trí của họ giữa lòng đất.


"Phía trước có nguồn nhiệt lớn!" Tiếng đặc vụ Số 09 vang lên dồn dập. Tiếng xích sắt của bầy Nanh Thép tăng tốc, lao nhanh qua các đường cống ngập nước thải.


Vũ Kỳ bỏ qua tiếng động cơ đang tiến sát gót. Anh đeo Mặt nạ lọc khí độc lưu huỳnh mạ bạc sát vào mặt, nhưng màng lọc hoạt tính bắt đầu bị bám cặn lưu huỳnh dày đặc từ làn sương độc xung quanh, làm sụt giảm ba mươi phần trăm lượng dưỡng khí. Lồng ngực anh nghẹn lại, hơi thở dốc và nặng nề.


Anh nhắm mắt lại, áp tai sát vào lồng ngực đồng thau của Vy Vy, sử dụng Định vị rò rỉ bằng thính giác để nghe ra điểm yếu nhất của vết nứt rộng chưa đầy hai milimet giữa tiếng gầm rú của bầy chó máy bên ngoài.


"Ngay đây..."


Vũ Kỳ đưa ngọn lửa xanh lét của mỏ hàn khí đá tiếp xúc trực tiếp với ống đồng đỏ chịu áp lực. Sức nóng kinh hoàng làm nóng chảy thanh đồng đỏ phụ trợ trên tay trái anh, từng giọt đồng nóng chảy rực rỡ nhỏ xuống, lấp đầy vết nứt rạn.


Tuy nhiên, nhiệt độ cực cao từ mỏ hàn bắt đầu khiến lượng khí lưu huỳnh tích tụ trong ngách cống nhỏ hẹp bắt lửa. Những đốm lửa màu xanh lam nhạt bắt đầu nhảy múa lơ lửng trong không khí xung quanh họ. Chỉ cần một tia lửa hàn bắn lệch vào túi khí lưu huỳnh đậm đặc phía trên trần cống, một vụ nổ bụi khí công nghiệp sẽ lập tức thổi bay cả ngách cống thành tro bụi.


"Vũ Kỳ! Nhanh lên! Chúng đã đến khúc quanh rồi!" Kael khàn giọng cảnh báo, tay gã siết chặt cây gậy sắt rỗng bảo vệ lối vào.


Mồ hôi hòa lẫn máu sắt từ chảy ròng ròng trên trán Vũ Kỳ, thấm qua lớp đệm da của mặt nạ lọc khí. Tay phải anh run lên bần bật do độc chì và vết bỏng nhiệt cắn xé xương tủy, nhưng anh vẫn ép bản thân phải giữ ổn định tuyệt đối. Anh dùng ngọn lửa mỏ hàn tôi cứng bề mặt mối hàn đồng thau ngay lập tức, mượn dòng nước thải axit lạnh buốt dưới chân dội lên để tôi nguội khẩn cấp trước khi axit lưu huỳnh kịp ăn mòn mép hàn mới đắp.


*XÈÈÈO!*


Một làn khói trắng đục bốc lên nghi ngút. Tiếng rít xì xì rò rỉ hơi nước của Vy Vy đột ngột dịu đi, chỉ còn tiếng vo vo êm ái, đều đặn của bộ bánh răng đồng thau cổ 'V.S' hoạt động trở lại trong lồng ngực. Mối hàn đã được bịt kín thành công, giữ cho áp suất lò hơi của Vy Vy tạm thời ổn định ở mức mười lăm atmosphere.


Nhưng đúng lúc Vũ Kỳ vừa tắt mỏ hàn khí đá, bóng tối lập tức ập trở lại, lạnh lẽo và nghẹt thở.


*GỪRRRR...*


Một tiếng rít kim loại của Nanh Thép vang lên ngay khúc quanh cống ngầm, chỉ cách Vũ Kỳ vài mét khi mối hàn cuối cùng chưa kịp đông nguội hoàn toàn. Đôi mắt thấu kính hồng ngoại đỏ rực của con quái vật cơ khí bốn chân xé rách màn sương mù, phản chiếu bộ hàm răng cưa titanium đang xoay tít hướng thẳng về phía lồng ngực chưa kịp bọc giáp của Vy Vy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!