Nhạc nềnSteam_Fortress

Đòn Phản Chấn Cuối Cùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn sương axit lưu huỳnh màu vàng xám bắt đầu phun ra từ ngực Thiết Nhai, rít lên xèo xèo hướng thẳng về phía lồng ngực hở của Vy Vy. Sức nóng kinh hoàng từ luồng khí độc hóa học ngay lập tức làm biến dạng lớp sơn phủ bảo vệ bằng bột than đá dã chiến trên cơ thể búp bê đồng thau. Dưới tác động ăn mòn tàn bạo, các khớp đồng thau nguyên chất ở bả vai trái của Vy Vy bắt đầu sủi bọt trắng, tiếng kim loại bị rỉ sét gặm nhấm vang lên ghê rợn.


"Vy Vy! Gạt van xả phụ bên hông!" Vũ Kỳ hét lên qua bộ đàm hơi nước, giọng anh khản đặc, nghẹn ngào vì đau đớn.


Cơn co thắt từ tính song song dội ngược từ lồng ngực Vy Vy truyền thẳng về tim anh qua dòng máu sắt từ sẫm màu đang sôi lên dưới lớp băng gạc vai trái. Tim Vũ Kỳ đập điên cuồng đạt nhịp một trăm năm mươi lần một phút, đồng nhịp một cách tàn nhẫn với tiếng pít-tông đang gầm rú của em gái. Đôi mắt thấu kính hồng ngoại của anh nhòe đi, ngực đau nhói như bị một chiếc đinh đóng chặt, nhưng anh vẫn bám chặt lấy lan can sắt rỉ của đấu trường, không chịu gục ngã.


Vy Vy, vận hành theo chuỗi phản xạ của tấm Thẻ chì thô đục lỗ bước ba, khựng lại một nhịp do khớp gối trái bị cặn mỡ dã chiến bám chặt. Nhưng ngay khi luồng axit lưu huỳnh chuẩn bị bao phủ hoàn toàn lồng ngực chứa đốm sáng linh hồn màu xanh lam yếu ớt của cô bé, hệ thống tự động nhận diện mối đe dọa. Đôi mắt thủy tinh xám tro của Vy Vy chớp tắt liên tục, chuyển sang sắc đỏ rực rỡ của trạng thái quá nhiệt khẩn cấp. Cô bé nghiêng người, chấp nhận để luồng axit gặm nhấm bả vai trái, đổi lại, cánh tay phải của cô bật ra chớp nhoáng. Lưỡi dao lò xo thép nén giấu trong cẳng tay bật mạnh với lực nén ba mươi atmosphere, đâm thẳng vào khe hở nhỏ dưới nách của Thiết Nhai—nơi đặt van xả một chiều mà Vũ Kỳ đã định vị bằng thính giác trước đó.


*XOẢNG!*


Cú đâm chính xác đến từng milimet làm nổ tung lò hơi đeo lưng của Thiết Nhai. Luồng hơi nước siêu nóng và axit dội ngược áp suất thổi bay cỗ máy của Lôi Nặc văng ra xa, nổ tung thành một đống phế liệu thép đen rỉ sét. Lôi Nặc trên bục điều khiển bị chấn động hất văng xuống đất, gào thét nhục nhã trong màn sương khói mịt mù.


Đấu trường Thiết Huyết lặng đi trong giây lát, rồi bùng nổ những tiếng reo hò điên cuồng của đám thợ máy nghèo khổ. Vy Vy đứng sừng sững giữa võ đài, bả vai trái rỉ ra từng dòng dầu máy đen kịt lẫn hơi nước nóng xì xì, đôi mắt thủy tinh mờ đi do liên kết linh hồn bị chấn động mạnh.


Vũ Kỳ lảo đảo bước lên bệ lưới sắt, chỉ tay về phía bục cao bọc thép của Cai ngục đấu trường: "Hắc Thiết Tát! Trận đấu đã kết thúc! Mau giao tấm thẻ chì tự do ra đây!"


Hắc Thiết Tát ngồi trên chiếc ngai sắt khổng lồ, nụ cười tàn nhẫn trên môi gã từ từ nở rộng. Gã đứng dậy, chiếc áo khoác lông thú bám đầy bụi than khẽ lay động, bàn tay phải bọc giáp đồng mạ vàng gõ nhịp *cọc... cọc...* lên lan can sắt. Đôi mắt gã gầm ghè đầy nghi ngờ và tham lam nhìn chằm chằm vào Vy Vy: "Tự do? Cho một cỗ máy mang linh hồn tà đạo của cấm thuật chuyển hồn? Bản khế ước đẫm máu này chỉ có giá trị khi đối thủ của ngươi là con người, không phải một con quái vật cơ khí biết suy nghĩ!"


Hắn giơ bản khế ước đẫm máu lên, dùng móng vuốt đồng xé nát nó thành trăm mảnh, để những mảnh giấy hoen ố dầu mỡ bay lả tả xuống võ đài.


"Khóa chặt mọi lối thoát hiểm trên cao!" Hắc Thiết Tát gầm lên đầy điên cuồng. "Hôm nay, ta sẽ tháo dỡ con búp bê này để trích xuất bộ bánh răng linh hồn hoàng gia, còn thằng thợ sửa đồng hồ nghèo hèn kia... ném nó xuống lò đúc làm mẻ thép tiếp theo!"


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Những cánh cửa thép khổng lồ quanh đấu trường đồng loạt sập xuống, khóa chặt mọi lối thoát hiểm. Tiếng xích sắt va vào nhau loảng xoảng vang dội. Từ phía sau bức tường bọc thép của đấu trường, một tiếng gầm rú cơ khí khổng lồ vang lên. groaning. Cánh cửa sắt rỉ sét nặng nề trượt mở, và Đao Phủ Sắt bước ra.


Đó là một cỗ máy khổng lồ nặng hai tấn làm bằng thép đen rỉ sét, lò hơi khổng lồ sau lưng phun khói đen mù mịt che khuất cả ánh đèn gas đỏ rực. Hai cánh tay của nó là hai lưỡi cưa tròn bằng thép vonfram siêu cứng đang xoay tít với tốc độ chóng mặt, tạo ra những tiếng rít chói tai xé rách sàn gỗ võ đài làm đôi. Sức mạnh vật lý và giáp thép đen dày mười ly của nó tỏa ra một áp lực hủy diệt nghẹt thở.


Vy Vy, dù bả vai trái đang rò rỉ khí nóng liên tục và khớp gối bị kẹt, vẫn bản năng di chuyển chắn trước mặt Vũ Kỳ. Cô bé bật đôi lưỡi dao lò xo thép nén còn lại, lao thẳng về phía chân của Đao Phủ Sắt nhằm cắt đứt đường dẫn khí nén.


*KENG! KENG!*


Đôi lưỡi dao lò xo chém mạnh vào chân gã khổng lồ nhưng lập tức bị mẻ hoàn toàn, bắn ra những tia lửa xanh lét trước lớp giáp thép đen dày cộp. Đao Phủ Sắt không hề hề hấn gì, nó vung cánh tay cưa tròn khổng lồ quét ngang. Cú dập vật lý cực mạnh tạo ra xung lực nén khí thổi bay Vy Vy văng mạnh vào vách lưới sắt võ đài. Lò hơi mini đeo lưng của cô bé bị chấn động mạnh, rò rỉ khí nóng xì xì, áp suất sụt giảm nhanh chóng xuống dưới mức giới hạn sinh mệnh.


"Vy Vy!" Vũ Kỳ gào lên.


Chứng kiến em gái bị chà đạp, nỗi dằn vặt tội lỗi và lời thề rèn thép bảo vệ em bùng phát mãnh liệt trong lòng anh. Bất chấp sự run rẩy dữ dội của đôi bàn tay do hội chứng Nhiễm độc chì cấp một dâng cao, Vũ Kỳ dùng hết sức lực nhảy vọt qua lan can sắt rỉ, lao thẳng lên võ đài bọc thép đang rung chuyển.


Anh chạy đến bên Vy Vy khi Đao Phủ Sắt đang từ từ quay người lại, hai lưỡi cưa tròn khổng lồ của nó bắt đầu hạ thấp xuống để xé xác cô bé.


"Anh hai..." Giọng Vy Vy rè rè qua bộ đàm hơi nước, đốm sáng linh hồn màu xanh lam trong lồng ngực hở dao động cực kỳ yếu ớt. "Bộ giáp... bộ giáp của em... sắp hỏng rồi..."


"Sẽ không sao đâu, Vy Vy! Có anh hai ở đây!"


Vũ Kỳ quỳ rạp xuống sau lưng em gái. Anh rút chiếc búa rèn mini đeo tay chạy bằng bình khí nén nhỏ, dùng hết lực dập đập mạnh ba nhịp liên tiếp vào van bảo vệ lò hơi sau lưng Vy Vy.


*BOONG! BOONG! BOONG!*


Tấm nắp bảo vệ bằng đồng đỏ vỡ nát, lộ ra hệ thống đường ống tuần hoàn hơi nước đang sôi sùng sục ở nhiệt độ hai trăm độ C. Vũ Kỳ bỏ qua cơn bỏng nhiệt rát bỏng đang thiêu rụi da thịt lòng bàn tay phải, anh dùng chiếc kìm từ tính khóa chặt van xả phụ một chiều của hệ thống làm mát.


Đây là một quyết định điên rồ và liều lĩnh nhất của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy. Khóa van xả phụ nghĩa là hơi nước nóng sẽ không thể thoát ra ngoài, toàn bộ áp suất tích lũy sẽ dội ngược trở lại piston truyền động, biến lò hơi của Vy Vy thành một quả bom hơi nước có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Kim đồng hồ đo áp suất cầm tay giật mạnh, vọt qua vạch đỏ nguy hiểm: sáu mươi... bảy mươi... rồi tám mươi atmosphere cực hạn.


Dòng máu sắt từ trong huyết quản của Vũ Kỳ cộng hưởng mạnh mẽ với từ trường cực đại của lò hơi quá tải, khiến ngực anh co thắt đau đớn dữ dội, máu tươi trào ra khóe môi. Nhưng anh vẫn siết chặt kìm, hét lớn:


"Vy Vy! Giải phóng áp lực ngược! Đảo dòng khí nén phản chấn!"


Đốm sáng linh hồn của Vy Vy trong lồng ngực bùng lên một quầng sáng xanh lam nhạt pha lẫn sắc đỏ rực rỡ của năng lượng áp suất cực đại. Toàn bộ dòng khí nén nén áp tám mươi atmosphere không còn đường xả phụ, bị ép dồn ngược về hệ thống piston trung tâm sau lưng cô bé.


*OÀNH!*


Một luồng khí nén ngược cực mạnh, rực nóng và trắng xóa phun ra từ lồng ngực Vy Vy như một động cơ phản lực dã chiến tầm ngắn. Luồng xung lực phản chấn khổng lồ tạo ra một sức đẩy vật lý tàn bạo, thổi bay cỗ máy Đao Phủ Sắt nặng hai tấn văng ngược trở lại phía sau.


Gã khổng lồ thép đen mất thăng bằng hoàn toàn, bay thẳng vào cột lò hơi trung tâm của Đấu trường Thiết Huyết.


*ẦM! OÀNH! OÀNH!*


Vụ va chạm cực mạnh làm vỡ nát đường ống dẫn hơi nước áp suất cao của cột lò hơi chính, kích hoạt một chuỗi nổ dây chuyền kinh hoàng. Những luồng hơi nước siêu nóng hai trăm độ phun ra xối xả, gạch đá và khung thép của đấu trường sụp đổ rầm rầm trong tiếng la hét hoảng loạn của đám quý tộc sa đọa. Màn sương khói trắng xóa bao phủ toàn bộ không gian.


Vũ Kỳ nén cơn đau thắt ngực, dùng cánh tay phải đang bỏng rộp bế thốc cơ thể đồng thau nặng nề của Vy Vy lên. Anh lao thẳng về phía nắp cống ngầm sắt rỉ dưới chân võ đài vừa bị chấn động vụ nổ làm bật tung, nhảy xuống đường cống ngầm lưu huỳnh tối tăm để trốn chạy trong đống đổ nát hỗn loạn.


Nhưng ngay khi bóng tối của cống ngầm bao trùm lấy họ, một tiếng *rắc* khô khốc và chói tai vang lên từ sâu trong lồng ngực Vy Vy. Áp lực dội ngược cực hạn tám mươi atmosphere đã vượt quá giới hạn chịu đựng vật lý của hệ thống dẫn khí.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!