Kế Hoạch Đột Nhập Vùng Cấm
Sương muối lưu huỳnh của đêm thứ Tư ngập tràn khu ổ chuột Smog-Town, dày đặc đến mức có thể nuốt chửng những tia sáng gas yếu ớt phát ra từ những ngọn đèn đường rỉ sét.
Trong bóng tối chập chờn của căn gác xép thuộc xưởng đồng hồ rỉ sét ngách Smog-Town, Vũ Kỳ đứng lặng bên bàn bảo trì của em gái. Hơi nóng từ chiếc lò hơi mini đeo lưng của Vy Vy vẫn tỏa ra hầm hập, mang theo mùi khét lẹt của mỡ động vật dã chiến đã bị thiêu cháy thành một lớp cặn đen kịt bám chặt vào các bánh răng. Dưới lớp vải amiăng cách nhiệt sờn cũ, đốm sáng xanh lam từ lõi linh hồn của cô bé mười tuổi chỉ còn nhấp nháy những nhịp yếu ớt, tựa như một đốm lửa tàn sắp bị bóng đêm nuốt chửng.
Vũ Kỳ đưa tay lên quệt ngang má phải. Vết cắt do mảnh kính vỡ từ cú đập phá cửa của Độc Nhãn lúc trước vẫn còn rỉ ra một vệt máu đỏ sậm kỳ lạ. Nhờ huyết mạch sắt từ đặc trưng của gia tộc thợ đúc cổ đại chảy trong huyết quản, dòng máu của anh có mật độ sắt từ cao, khi nhỏ xuống tấm sàn gỗ mục bám đầy bụi kim loại liền tạo thành những vệt sẫm màu, khẽ dao động dưới tác động từ tính vô hình của các thiết bị xung quanh. Đôi bàn tay anh run lên bần bật—không chỉ vì giận dữ trước sự tàn bạo của gã cho vay nặng lãi, mà còn vì cơn đau nhức xương tủy của hội chứng nhiễm độc chì cấp một đang âm ỉ tàn phá các khớp ngón tay sau những năm tháng hít khói lò nung.
Anh biết mình không còn thời gian. Kim trên chiếc đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay nối sau lưng Vy Vy đã chỉ sát vạch đỏ nguy hiểm: 2.8 atmosphere. Nếu áp suất giảm xuống dưới mức này, liên kết thần kinh đồng sinh học sẽ hoàn toàn đứt gãy, và Vy Vy sẽ ngủ đông vĩnh viễn, đồng nghĩa với việc linh hồn cô bé sẽ tan biến vào đống sắt thép vô tri.
"Vy Vy, ráng chịu đựng một chút... Anh hai nhất định sẽ mang dầu bảo trì hoàng gia và bánh răng mới về cho em."
Vũ Kỳ thì thầm, giọng khàn đặc vì khói than. Anh cẩn thận dùng chiếc kìm từ tính để khóa chặt van xả phụ, tắt hoàn toàn hệ thống tuần hoàn hơi nước của Vy Vy để triệt tiêu nguồn phát nhiệt lượng, ngăn không cho các thiết bị quét hồng ngoại tầm xa của cảnh sát mật phát hiện ra sự tồn tại của cô bé. Sau đó, anh thu dọn hộp dụng cụ rèn dã chiến, giấu chiếc kìm vào thắt lưng da sờn cũ. Anh khoác lên mình chiếc áo da thợ hàn bám đầy dầu mỡ đen, đeo chiếc Mặt nạ lọc khí độc lưu huỳnh mạ bạc lên mặt, rồi bước ra ngoài sương mù lưu huỳnh dày đặc của Smog-Town.
Bên ngoài, khu ổ chuột nằm ở tầng đáy của đế quốc hơi Sương Mù giống như một hố sâu khổng lồ ngập tràn rác thải cơ khí. Từ trên độ cao hàng trăm mét, những đường ống xả khổng lồ của khu phố thượng lưu Thượng Uyển liên tục phun ra những luồng hơi nước nóng bỏng và sương muối lưu huỳnh thải loại, tạo thành một lớp mây độc hại bao phủ toàn bộ vùng đất của dân nghèo. Những người lao động rách rưới, phổi đã bị tàn phá bởi độc chì, co rúm người lại bên những lò sưởi công cộng rỉ sét, cố gắng đổi những đồng xu mạ kẽm lẻ lấy vài mẩu than đá vụn để sinh tồn qua đêm đông lạnh giá.
Vũ Kỳ bước đi lặng lẽ trong những con hẻm chật hẹp, bóng anh nhạt nhòa dưới ánh đèn gas mù mịt. Điểm đến của anh là Quán rượu Hơi Nước Say—trung tâm giao thương hắc ám và là nơi ẩn náu của giới thợ máy ngoài vòng pháp luật. Lối vào quán rượu nằm sâu dưới tầng hầm của một nhà máy dệt sợi bỏ hoang. Để bước qua cánh cửa sắt bọc đồng nặng nề, Vũ Kỳ phải nộp cho gã gác cổng lực lưỡng một đồng xu mạ kẽm và gọi một ly rượu mạnh "Hơi Nước Say" trị giá 5 xu đồng. Thứ chất lỏng đắng ngắt, nồng nặc mùi cồn công nghiệp này là tấm vé bắt buộc để bất kỳ ai muốn bước vào thế giới ngầm của Hoa Tỷ.
Bên trong quán rượu, không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Tiếng gầm rú của những đường ống dẫn hơi nước rò rỉ trên trần nhà hòa lẫn với tiếng gào thét của những gã thợ máy, buôn lậu và đấu sĩ ngầm đang say xỉn. Khói thuốc lá trộn lẫn với hơi dầu máy khét lẹt tạo thành một làn sương mù màu xám đục. Ở các góc tối, những cuộc giao dịch linh kiện cấm và cá cược đấu trường ngầm diễn ra một cách âm thầm dưới những ánh đèn gas chao đảo.
Vũ Kỳ đảo mắt nhìn quanh và nhanh chóng tìm thấy mục tiêu của mình. Ở một bàn gỗ sát vách tường bọc thép rỉ sét, gã buôn lậu phụ tùng Lục Phong đang ngồi một mình. Lục Phong trông gầy guộc như một bộ xương di động bọc trong chiếc áo khoác da thợ hàn bám đầy các túi đựng ốc vít và lò xo, đôi mắt hí lanh lợi nheo lại khi gã nhả ra một luồng khói xám nhạt từ chiếc tẩu thuốc bằng đồng thau xả khói.
Vũ Kỳ bước đến, lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
"Cậu em thợ sửa đồng hồ," Lục Phong nhếch môi cười, để lộ hàm răng ám khói thuốc. "Đêm hôm khuya khoắt thế này mà lại mò đến đây? Ta nghe nói Độc Nhãn vừa ghé thăm xưởng của cậu tối nay. Xem ra cậu vẫn còn nguyên vẹn cả hai tay để đến đây uống rượu."
Vũ Kỳ không có tâm trạng để đùa cợt. Anh kéo nhẹ chiếc mặt nạ lọc khí xuống cổ, để lộ vết cắt vẫn còn rỉ máu sắt từ trên má. "Tôi cần dầu bôi trơn hoàng gia loại 3. Ngay trong đêm nay."
Lục Phong khựng lại, nụ cười trên môi gã vụt tắt. Gã rít một hơi thuốc dài, ánh mắt hí liếc nhìn xung quanh một lượt trước khi ghé sát mặt về phía Vũ Kỳ, hạ thấp giọng: "Cậu điên rồi sao? Dầu loại 3 là hàng độc quyền của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia. Mỗi giọt của nó có giá trị bằng cả tuần ăn của cả cái ngách Smog-Town này. Hơn nữa, tuần tra bọc thép vừa siết chặt kiểm soát sau vụ mất cắp ở kho số 4. Không có tiền mặt vàng ròng, đừng hòng chạm vào một giọt."
"Tôi sẽ trả bằng linh kiện phục chế," Vũ Kỳ đề xuất, giọng kiên định. "Cho tôi mua chịu một lọ nhỏ. Ba ngày nữa tôi sẽ thanh toán đủ."
Lục Phong lắc đầu quầy quậy, chiếc tẩu thuốc gõ nhịp xuống mặt bàn gỗ ọp ẹp: "Không được! Luật sắt của chợ đen: không có tiền vàng, không có giao kèo. Nghiệp đoàn đang siết nợ gắt gao, nếu ta cho cậu nợ, ngày mai đám tuần tra bọc thép của Lôi Ân sẽ đến tháo dỡ cả cái tiệm lậu này của ta để thế nợ. Ta trọng nghĩa khí, nhưng ta cũng cần giữ mạng để tiêu tiền."
Nỗi tuyệt vọng dâng lên trong lòng Vũ Kỳ. Anh biết Lục Phong không nói đùa. Áp lực từ Nghiệp đoàn đang đè nặng lên toàn bộ Smog-Town. Nhưng nếu không có dầu bảo trì, Vy Vy sẽ không qua khỏi đêm nay. Anh hít một hơi sâu, nén cơn đau thắt ngực do độc chì dâng cao, đôi bàn tay khẽ siết chặt. Vũ Kỳ thò tay vào túi áo da, lôi ra một chiếc hộp nhung sờn cũ và đặt nhẹ lên bàn. Khi anh mở nắp hộp, một ánh sáng đồng thau rực rỡ, ấm áp tỏa ra dưới ánh đèn gas mờ tối.
Bên trong hộp là một chiếc đồng hồ quả lắc bỏ túi bọc đồng thau cổ xưa. Đó là tác phẩm mà Vũ Kỳ đã dành cả tháng trời để tự tay phục chế bằng Kỹ thuật rèn bánh răng không khe hở. Chiếc đồng hồ không hề có một kẽ hở cơ học nào, các bánh răng truyền động siêu vi khớp khít vào nhau hoàn hảo đến mức tạo ra một nhịp đập êm ái, gần như không phát ra bất kỳ tiếng tíc tắc nào.
Lục Phong trợn tròn mắt. Gã nhanh chóng rút chiếc kính lúp đa tròng tích hợp đèn chiếu khí gas mini giắt bên hông, áp sát vào mắt để soi kỹ cấu trúc bên trong chiếc đồng hồ.
"Thần thánh ơi..." Lục Phong lẩm bẩm, giọng run lên vì kinh ngạc. "Kỹ thuật rèn bánh răng không khe hở... Cậu rèn cái này bằng tay trần sao? Không có một vết rạn nứt vi mô nào trên trục cân bằng. Cái này... cái này là một kiệt tác cơ khí thời tiền hơi nước!"
"Nó có thể hoạt động liên tục mười năm mà không cần bảo trì," Vũ Kỳ lạnh lùng nói. "Tôi dùng nó làm vật thế chấp. Cho tôi thông tin hoặc linh kiện tương đương."
Lục Phong nhìn chiếc đồng hồ với ánh mắt thèm khát tột độ, nhưng rồi gã khẽ thở dài, tiếc nuối đóng nắp hộp lại. "Cậu em, kiệt tác này của cậu đáng giá ít nhất mười đồng vàng hoàng gia ở khu trung tâm. Nhưng ta nói thật, hiện tại trong kho của ta không còn một giọt dầu loại 3 nào cả. Nghiệp đoàn đã niêm phong toàn bộ các tuyến đường vận chuyển lậu."
Vũ Kỳ siết chặt nắm tay, lồng ngực anh co thắt đau đớn khi nghĩ đến lò hơi đang nguội dần của Vy Vy. "Vậy là... không còn cách nào sao?"
Lục Phong lén liếc nhìn xung quanh, gã ghé sát tai Vũ Kỳ, thì thầm bằng giọng cực nhỏ: "Ta không có dầu, nhưng ta biết nơi có thứ tốt hơn. Chiều tối nay, ta nhận được tin mật từ một thợ lái tàu đường sắt ngách. Quân đội hoàng gia vừa đổ bỏ một lô automaton chiến đấu phế thải tại Bãi phế liệu hoàng gia khu số 9. Trong số đó có những xác máy cổ đại vẫn còn giữ nguyên bộ bánh răng đồng thau cổ và lò hơi mini chứa bụi vàng Aether thô. Nếu cậu dám đột nhập vào đó, cậu không chỉ tìm được bánh răng tương thích hoàn hảo cho 'dự án' của cậu, mà còn có thể trích xuất được dầu bảo trì nguyên chất từ lõi của chúng."
Vũ Kỳ khựng lại. Bãi phế liệu hoàng gia khu số 9 là vùng cấm nghiêm ngặt. Nơi đó được bảo vệ bằng tường rào điện từ và bầy chó máy tuần tra Nanh Thép của cảnh sát mật. Đột nhập vào đó không khác gì tự sát.
Nhưng đó là con đường sống duy nhất của Vy Vy.
Lục Phong lặng lẽ đẩy chiếc hộp nhung chứa chiếc đồng hồ bỏ túi về phía mình, đồng thời lén lút luồn một tấm da dê hoen ố dầu mỡ qua dưới gầm bàn vào tay Vũ Kỳ. "Đây là sơ đồ ngầm dẫn đến lối vào bãi phế liệu qua đường ống xả thải cũ. Ta đã đánh dấu thời gian tuần tra của lính gác bọc thép. Coi như chiếc đồng hồ này đã mua đứt thông tin này."
Vũ Kỳ siết chặt tấm sơ đồ trong lòng bàn tay. Anh cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo của tấm da dê ngấm dầu thô. "Cảm ơn, Lục Phong."
Lục Phong rít một hơi thuốc cuối cùng, đôi mắt hí của gã bỗng co rút lại khi nhìn ra phía cửa kính mờ mịt bụi than của quán rượu. Gã vội vàng gõ tẩu thuốc vào gạt tàn, sắc mặt trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
"Cậu em, có biến rồi," Lục Phong thì thầm, giọng run lên một cách bất thường. "Thám tử hoàng gia Cao Tư của cảnh sát mật vừa xuất hiện tại khu ổ chuột Smog-Town tối nay. Ta nghe nói gã đang điều tra một vụ rò rỉ sóng từ tính cực mạnh phát ra từ ngách này cách đây vài giờ."
Vũ Kỳ giật mình. Vụ rò rỉ sóng từ tính? Đó chính là lúc lò hơi của Vy Vy bị quá nhiệt bạo tẩu và nhịp tim sắt từ của anh cộng hưởng mạnh mẽ khi đối chất với Độc Nhãn. Sóng từ trường phát ra từ huyết mạch sắt từ của anh đã kích hoạt hệ thống dò tìm tầm xa của cảnh sát mật.
Đúng lúc đó, qua lớp kính bám bụi lưu huỳnh của quán rượu, Vũ Kỳ nhìn thấy một bóng người lảng vảng ngoài ngõ tối dưới ánh đèn gas chao đảo. Đó là một nam tử mặc bộ quần áo bảo hộ bọc thép nhẹ màu xám—Đặc vụ mật thám Số 09, cánh tay phải của Cao Tư.
Tên mật thám đang cầm trên tay một thiết bị nghe trộm tần số dao động cầm tay. Chiếc thấu kính màu xanh lam trên mắt kính của hắn tự động xoay chuyển tiêu cự, quét qua từng ô cửa kính của quán rượu. Thiết bị trên tay hắn bắt đầu phát ra những tiếng tạch tạch từ tính dồn dập, kim đo tần số rung động bánh răng chỉ thẳng về hướng chiếc bàn của Vũ Kỳ và Lục Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!