Bánh Răng Nghiền Nát
Ánh đèn gas trong toa tàu điện ngầm bỏ hoang chập chờn, hắt lên những vệt sáng đỏ lòm như máu trên vách sắt rỉ sét. Gió rít qua các khe hở của đường ống dẫn khí công cộng phía trên, mang theo cái lạnh cắt da và mùi lưu huỳnh nồng nặc của Smog-Town.
Vũ Kỳ quỳ bên băng ghế gỗ mục, hơi thở của anh nặng nề qua bộ lọc kim loại của chiếc mặt nạ mạ bạc sứt mẻ. Cánh tay phải của anh—bị tàn phá bởi hội chứng Nhiễm độc chì cấp một—đang run rẩy dữ dội. Các khớp ngón tay xám xịt, khô khốc co quắp lại mỗi khi anh cố siết chặt chiếc kìm từ tính. Vết thương bị chém rách trên vai trái từ đêm trước vẫn âm ỉ rỉ ra dòng máu sắt từ sẫm màu. Dưới tác động từ trường của những cỗ máy khổng lồ đang vận hành ngoài kia, dòng máu ấy khẽ dao động dưới lớp băng gạc dã chiến, dội ngược những cơn đau co thắt tàn nhẫn thẳng về tim anh.
"Vy Vy..." Vũ Kỳ khàn giọng thì thầm.
Anh nhìn em gái đang nằm im lìm. Khớp gối trái của cô bé—nơi lắp bộ bánh răng bằng đồng thau cổ khắc ký hiệu 'V.S'—đang rỉ ra một làn khói xám nhạt, khét lẹt. Lớp mỡ lợn pha dầu hỏa bôi trơn dã chiến của Tô Tam từ trận chiến trước đã bị nhiệt độ cao nung chảy, sủi bọt axit nhẹ và đóng lại thành một lớp cặn đen kịt, bít kín các rãnh răng truyền động Tier 3. Mỗi lần anh dùng dũa thép gạt nhẹ, tiếng rít khô khốc của kim loại bị kẹt lại vang lên kèn kẹt, buốt nhói vào tận tâm can.
Thời gian chỉ còn chưa đầy mười hai tiếng trước khi trận đấu sinh tử diễn ra. Hắc Thiết Tát đã có được sơ đồ điểm yếu khớp vai trái của Vy Vy từ tên phản đồ Tống Kiệt. Lôi Nặc, gã thiên tài ngạo nghễ của đấu trường Thiết Huyết, chắc chắn sẽ tập trung toàn bộ hệ thống lưỡi cưa vonfram để cắt đứt cánh tay trái của em gái anh.
"Anh Vũ Kỳ... thuốc thải độc của bác sĩ Diệp Anh đây." Tiểu Thạch lo lắng bước vào, tay bưng một bát nước sắc đắng ngắt từ rễ cây vạn tuế dại.
Vũ Kỳ đón lấy bát thuốc, uống cạn không chút do dự. Vị đắng chát xộc lên tận đỉnh đầu, nhưng dòng nước nóng ấm nhanh chóng lan tỏa, tạm thời làm dịu đi cơn run rẩy của các sợi thần kinh đồng sinh học trong ngón tay anh. Anh thở hắt ra, nhấc chiếc búa rèn nhỏ lên, đôi mắt sắc sảo sau lớp kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc tập trung hoàn toàn vào khối Đồng thau nguyên chất mỏ cổ đặt trên đe.
Anh phải rèn một tấm đệm giáp vai mới cho Vy Vy. Một tấm đệm giáp bằng đồng thau dẻo dai, có khả năng hấp thụ lực nén cực đại để đánh lừa quỹ đạo chém của Lôi Nặc. Đôi tay run rẩy của anh bắt đầu quai búa. *Boong! Boong! Boong!* Tiếng búa gõ nhịp điệu đều đặn vang lên trong toa tàu tối tăm, đồng điệu với nhịp tim đang đập dồn dập của anh. Anh mài giũa từng rãnh răng truyền động bằng tay trần, mài mòn bằng axit yếu để đạt độ chính xác khít khao đến 99.9%.
Khi tấm giáp bảo vệ vai trái hoàn thành, Vũ Kỳ cẩn thận lắp nó vào khớp vai của Vy Vy. Tiếp đó, anh lấy ra một tấm Thẻ chì thô đục lỗ mới đúc từ chì phế thải. Dưới ánh đèn gas mờ, anh dùng mũi kim cương đục từng lỗ nhỏ theo sơ đồ logic mà anh đã tính toán suốt đêm. Đây là chuỗi lập trình phản xạ bước 3: "Liên hoàn kích bánh răng" (Gear Chain). Anh sẽ biến chính bộ khớp cùi chỏ của Vy Vy thành một cỗ máy nghiền nát vũ khí của đối thủ.
Anh nhẹ nhàng đẩy tấm thẻ chì vào hộp điều khiển cơ học sau gáy Vy Vy. Tiếng lạch cạch của bộ giải mã vang lên, và đốm sáng linh hồn màu xanh lam nhạt trong lồng ngực cô bé khẽ dao động. Vy Vy từ từ mở đôi mắt thủy tinh xám tro vô cảm.
"Anh hai..." Giọng cô bé vang lên qua bộ đàm hơi nước, mang theo âm điệu kim loại rè rè nhưng vẫn tràn đầy sự ngây thơ. "Hôm nay... chúng ta lại đi chữa bệnh phổi tiếp ạ? Bộ giáp bảo hộ này... hôm nay có vẻ nặng hơn hôm qua."
Vũ Kỳ thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Anh cố nở một nụ cười gượng gạo, bàn tay bám đầy muội than khẽ vuốt ve mái tóc giả bằng sợi tơ của em gái: "Ừ, Vy Vy ngoan. Đây là liệu trình điều trị cuối cùng ở Smog-Town. Chỉ cần vượt qua hôm nay, anh hai sẽ đưa em lên Thượng Uyển, tìm cho em một cơ thể mới thật nhẹ nhàng, có thể chạy nhảy dưới ánh mặt trời."
"Em tin anh hai," Vy Vy khẽ gật đầu, các khớp đồng ở cổ phát ra tiếng rít nhỏ do lớp mỡ dã chiến đóng cặn ở chân vẫn chưa được làm sạch hoàn toàn. Cô bé không hề biết mình đã chết sinh học, không biết linh hồn mình đang bị giam cầm trong một cỗ máy chiến đấu tàn bạo.
***
Đêm xuống, sương muối lưu huỳnh bao phủ dày đặc lòng đất Smog-Town. Đấu trường Thiết Huyết rực sáng dưới ánh đèn gas đỏ rực như một chảo lửa khổng lồ. Tiếng gào thét, chửi thề và tiếng va chạm của những đồng xu mạ kẽm từ hàng vạn khán giả quý tộc tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, điên cuồng.
Hắc Thiết Tát ngồi sừng sững trên bục cao bọc thép, chiếc áo khoác lông thú của gã khoác hờ qua vai, đôi mắt gầm ghè đầy sát khí nhìn xuống võ đài bọc thép bên dưới. Đứng gác ngay sát cạnh gã là Đao Phủ Sắt—cỗ máy chiến đấu khổng lồ nặng hai tấn chạy bằng lò hơi áp suất cực đại, đôi lưỡi cưa tròn của nó thỉnh thoảng khẽ xoay nhẹ phát ra tiếng rít ghê rợn như một lời đe dọa vô hình.
Ở phía đối diện võ đài, Lôi Nặc bước ra. Gã mặc chiếc áo khoác da hở ngực phô bày những vết sẹo bỏng hơi nước, kính bảo hộ một mắt màu đỏ rực rỡ lấp lánh dưới ánh đèn. Đi bên cạnh gã là cỗ máy giác đấu cải tiến "Thiết Nhai" (Iron Jaw). Đó là một khối thép đen bóng loáng, lò hơi đeo lưng rít lên xành xạch ở áp suất 40 atmosphere, và đáng sợ nhất là hai cánh tay của nó đã được thay thế bằng đôi lưỡi cưa tròn xoay liên tục bằng thép vonfram siêu cứng.
"Vũ Kỳ! Thằng thợ sửa đồng hồ nghèo hèn!" Lôi Nặc gầm lên, giọng gã ngạo nghễ vang vọng khắp đấu trường. "Hôm nay tao sẽ cho mày thấy thế nào là kỹ nghệ đỉnh cao của Thượng Uyển! Con búp bê rác rưởi của mày sẽ bị cắt thành từng mảnh phế liệu!"
Vũ Kỳ đứng ở hàng ghế thợ máy sát vách lưới sắt võ đài, không trả lời. Vai trái anh nhói đau, máu sắt từ khẽ rỉ ra dưới lớp băng gạc khi tim anh bắt đầu đập dồn dập, đồng điệu một cách tàn nhẫn với nhịp lò hơi 10 atmosphere của Vy Vy qua mối liên kết từ tính song song. Anh siết chặt lan can sắt rỉ, đôi mắt tập trung hoàn toàn qua kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc.
*BOONG!*
Tiếng chuông hơi nước vang lên, báo hiệu trận đấu bắt đầu.
Ngay lập tức, Lôi Nặc vung tay điều khiển. Cỗ máy Thiết Nhai lao tới như một cơn lốc thép đen, đôi lưỡi cưa vonfram xoay tít tạo ra những tiếng rít chói tai xé rách màn sương khói. Vy Vy chiến đấu theo lập trình dã chiến bước hai, cô bé cố gắng bật đôi lưỡi dao lò xo thép nén ở cẳng tay để thực hiện chiêu 'Trảm kích lò xo nén' nhắm vào chân đối thủ.
Nhưng Thiết Nhai đã được chuẩn bị từ trước. Nó dễ dàng vung chiếc khiên đồng dày cộp bọc thép trước ngực chặn đứng cú đâm của Vy Vy. Lực phản chấn cực mạnh khiến đôi lưỡi dao lò xo của cô bé bị mẻ một mảng lớn. Ngay lập tức, Thiết Nhai tận dụng thông tin điểm yếu từ sơ đồ của Tống Kiệt, vung lưỡi cưa tròn chém thẳng vào khớp vai trái của Vy Vy.
*XOẠC!*
Lưỡi cưa vonfram chém sượt qua vai trái Vy Vy, tạo ra một trận mưa tia lửa rực sáng và tiếng rít kim loại chói tai. Tấm đệm giáp đồng thau mới rèn của Vũ Kỳ đã phát huy tác dụng, hấp thụ phần lớn lực chém vật lý, nhưng sức mạnh nén áp của đối thủ vẫn khiến khớp vai trái của Vy Vy bị rạn nứt nghiêm trọng, hơi nước nóng 150 độ bắt đầu rò rỉ ra ngoài xì xì.
Một cơn đau thắt ngực dữ dội dội thẳng về tim Vũ Kỳ. Anh quỳ sụp xuống lan can sắt, miệng hộc ra một ngụm máu sắt từ sẫm màu. Tim anh đập điên cuồng theo nhịp lò hơi đang mất áp suất của em gái.
"Vy Vy! Lùi lại!" Vũ Kỳ hét lên qua bộ đàm hơi nước.
Lôi Nặc cười sằng sặc đầy đắc thắng: "Chết đi, con búp bê rác rưởi!"
Thiết Nhai áp sát, đôi lưỡi cưa tròn xoay tít nhắm thẳng vào vết nứt ở vai trái Vy Vy để kết liễu. Vy Vy bị dồn sát vào vách lưới sắt của đấu trường, khớp gối trái bị kẹt nhiệt do cặn mỡ dã chiến đóng cứng khiến chuyển động của cô bé bị khựng lại một nhịp.
Nhưng chính trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vũ Kỳ căng mắt quan sát sai số chuyển động của lưỡi cưa đối thủ qua kính bảo hộ một mắt. Anh nhận ra tốc độ quay của lưỡi cưa địch có một nhịp trễ cực nhỏ 1/100 giây mỗi khi đổi chiều truyền động. Anh lập tức nhấn nút kích hoạt hộp điều khiển sau gáy Vy Vy, giải phóng Thẻ chì thô đục lỗ mới tự chế.
Chuỗi phản xạ bước 3 được kích hoạt.
Vy Vy không né tránh nữa. Cô bé chủ động đưa cùi chỏ bọc thép đồng thau cổ đón đỡ trực diện lưỡi cưa đang lao tới của Thiết Nhai.
"Nó điên rồi! Tự dâng tay cho lưỡi cưa cắt nát!" Khán giả trên khán đài gào thét phấn khích.
Nhưng ngay khi lưỡi cưa vonfram chạm vào cùi chỏ Vy Vy, chiêu thức *Liên hoàn kích bánh răng* (Gear Chain) bùng phát. Bộ bánh răng truyền động bằng đồng thau nguyên chất mỏ cổ ở cùi chỏ Vy Vy—được Vũ Kỳ rèn không khe hở với độ dẻo cực cao—bắt đầu xoay ngược chiều với lưỡi cưa của địch dưới lực nén hơi nước tối đa 30 atmosphere.
*RẮC! RẮC! XOẢNG!*
Sự va chạm vật lý tàn bạo giữa hai hệ thống bánh răng quay ngược chiều tạo ra một lực ma sát âm tần khổng lồ. Khớp đồng thau dẻo dai của Vy Vy không bị giòn gãy, ngược lại, nó khớp chặt vào các răng cưa bằng thép vonfram cứng nhưng giòn của đối thủ. Dưới áp lực hơi nước cực đại, đôi lưỡi cưa tròn khổng lồ của Thiết Nhai bị nghiến chặt, rạn nứt rồi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh thép bắn tung tóe khắp võ đài.
Cỗ máy Thiết Nhai bị mất vũ khí chính, lảo đảo lùi lại, lò hơi sau lưng phun khói đen mù mịt do hệ thống truyền động bị phản lực làm kẹt cứng. Vy Vy đứng sừng sững, cánh tay trái tuy rò rỉ áp suất nhưng cùi chỏ đồng thau vẫn quay vo vo đầy uy lực. Đám đông khán giả câm lặng trong giây lát trước khi bùng nổ những tiếng reo hò kinh ngạc.
Lôi Nặc nhìn cỗ máy của mình bị phá hủy vũ khí chủ lực, gương mặt vạm vỡ của gã biến dạng vì giận dữ và nhục nhã tột cùng. Gã gầm lên đầy điên cuồng, bàn tay gân guốc đập mạnh xuống bục điều khiển, lén nhấn vào một nút đỏ ẩn dưới ngăn chứa pin than.
"Thằng thợ rác rưởi! Tao không bao giờ thua một con búp bê ổ chuột!" Lôi Nặc gào lên.
Ngay lập tức, lồng ngực của Thiết Nhai trượt mở ra kèn kẹt, để lộ một hệ thống vòi phun dự phòng bọc chì rỉ sét. Một tiếng rít áp lực vang lên từ sâu trong lò hơi của nó, chuẩn bị kích hoạt một thứ chất lỏng màu vàng xám, bốc khói nghi ngút nhắm thẳng vào các khớp đồng của Vy Vy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!