Giao Kèo Từ Địa Ngục
Tiếng rít gầm rú từ các đường ống xả thải của xưởng đúc đổ nát dần lùi xa sau lưng họ, bị nuốt chửng bởi màn sương muối lưu huỳnh dày đặc của Smog-Town. Vũ Kỳ lảo đảo bước đi trong đường cống ngầm tối tăm, đôi vai gầy guộc gánh chịu một trọng lượng tưởng chừng vượt quá giới hạn thể xác. Một bên vai anh đỡ lấy Tiểu Thạch đang run rẩy vì kiệt sức, bên tay còn lại anh ôm chặt cơ thể đồng thau nặng nề của Vy Vy.
Vết chém rách trên vai trái của Vũ Kỳ—hậu quả từ nhát chém bạo tẩu của Vy Vy ở căn gác xép trước đó—vẫn chưa thể khép miệng. Dưới tác động từ trường rò rỉ từ lò hơi mini của em gái, dòng máu sắt từ sẫm màu có mật độ kim loại cao di truyền của gia tộc họ Vũ khẽ co thắt, rỉ ra từng giọt đặc quánh, nhuộm đỏ một mảng áo da thợ hàn sờn cũ. Cơn đau nhức từ vết thương cộng hưởng với nhịp đập piston của Vy Vy dội thẳng vào lồng ngực anh, đau buốt như có hàng vạn chiếc đinh rỉ sét đóng chặt vào tim. Cánh tay phải của anh, vốn đã bị tàn phá bởi hội chứng Nhiễm độc chì cấp 1, giờ đây run rẩy dữ dội, các khớp ngón tay xám xịt co quắp lại vì lạnh và quá tải tinh thần.
"Anh Vũ Kỳ..." Tiểu Thạch khàn giọng thì thầm, hơi thở của cậu bé nồng nặc mùi than và hơi đồng nóng. "Khớp gối của chị Vy Vy... đang rỉ khí nóng gắt quá."
Vũ Kỳ không trả lời, anh chỉ siết chặt vòng tay hơn. Thính giác nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy giúp anh nghe rõ tiếng *xì xì* khô khốc phát ra từ khớp gối trái mới lắp của Vy Vy. Bộ bánh răng đồng thau cổ khắc ký hiệu 'V.S' mà anh vừa nhặt được từ mộ địa tuy tương thích cao với linh hồn cô bé, nhưng do chưa được chạy rà trơn tru và phải chịu tải nén cực đại trong trận chiến giải cứu Tiểu Thạch, các rãnh răng đang nghiến vào nhau tạo ra ma sát khủng khiếp. Lớp mỡ dã chiến bôi trơn tạm thời của Tô Tam bốc mùi khét lẹt, sủi bọt axit nhẹ khi tiếp xúc với hơi nước rò rỉ. Áp suất lò hơi mini sau lưng Vy Vy đã tụt xuống mức mười atmosphere. Cô bé đã chìm sâu vào trạng thái ngủ đông để bảo tồn liên kết linh hồn, đôi mắt thủy tinh xám tro khép hờ, hoàn toàn tĩnh lặng và vô cảm.
Sau gần một giờ luồn lách qua những đường ống ngầm lắt léo, họ cuối cùng cũng tiếp cận được Ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town. Nơi đây, sâu trong một toa tàu điện cũ nát rỉ sét bám đầy bụi than, là nơi ẩn náu tạm thời mà Vũ Kỳ đã chuẩn bị. Anh cẩn thận đặt Vy Vy nằm xuống băng ghế gỗ mục, rồi đỡ Tiểu Thạch ngồi xuống góc toa tàu.
"Ở yên đây, Tiểu Thạch," Vũ Kỳ khàn giọng nói qua bộ lọc khí của chiếc mặt nạ mạ bạc sứt mẻ. "Anh phải kiểm tra khớp gối cho Vy Vy ngay. Nếu lớp mỡ dã chiến đóng cặn đen kịt làm kẹt cứng bánh răng truyền động, linh hồn con bé sẽ bị khóa chặt vĩnh viễn."
Anh rút chiếc dũa thép và kìm từ tính ra, nhưng đôi bàn tay run rẩy vì độc chì khiến anh suýt làm rơi dụng cụ. Nỗi dằn vặt tội lỗi lại dâng lên như sóng triều. Nhìn cơ thể kim loại vô tri của em gái, anh tự hỏi liệu mình có đang cứu cô bé, hay đang biến cô thành một con quái vật giết chóc vô hồn dưới lòng đất Smog-Town lạnh lẽo này?
***
Trong lúc đó, tại văn phòng xa hoa bọc thép của Đấu trường Thiết Huyết, bầu không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể làm nổ tung cả căn phòng. Hắc Thiết Tát đứng sừng sững bên cửa sổ kính thấu quang nhìn xuống đấu trường ngầm đang rực lửa gas. Gã mặc chiếc áo khoác lông thú đắt tiền bám đầy muội than, cổ đeo sợi xích vàng khổng lồ nặng trịch. Bàn tay phải bọc giáp đồng mạ vàng của gã khẽ gõ lên lan can thép, phát ra những tiếng *cọc... cọc...* nặng nề đầy đe dọa.
Dưới chân gã, Tống Kiệt đang quỳ rạp trên sàn sắt lạnh lẽo. Chi giả cánh tay trái mạ đồng bóng loáng của gã đệ tử phản bội khẽ run lên bần bật dưới áp lực từ tính phát ra từ chiếc roi điện của Hắc Thiết Tát treo trên tường. Gương mặt bảnh bao thường ngày của Tống Kiệt giờ đây bầm tím, rách nát, máu tươi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng xuống cằm.
"Mày nói... mày là đồng môn của thằng ranh Vũ Kỳ?" Hắc Thiết Tát chậm rãi xoay người lại, đôi mắt gầm ghè đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Tống Kiệt. "Mày hứa với tao rằng Ba Sâm sẽ xé xác con búp bê của nó. Nhưng hôm nay, xưởng đúc của tao bị tàn phá, Lão Thốc bị giết, và con búp bê cấm thuật của nó đã trốn thoát ngay trước mắt tao!"
"Bang chủ... xin bớt giận!" Tống Kiệt run rẩy gào lên, giọng méo mó vì sợ hãi. "Tôi không nói dối! Con búp bê đó... nó vận hành bằng cấm thuật chuyển hồn của sư phụ mù Tôn Kính! Tôi đã nhặt được mảnh tơ tằm dẫn xung của nó ở sạp rèn Lão Thiết. Vũ Kỳ... nó đã tự tay cấy ghép linh hồn em gái nó vào khối đồng thau đó!"
"Tao không quan tâm đến cấm thuật của tụi mày!" Hắc Thiết Tát bước tới, giẫm mạnh chiếc ủng bọc thép lên cánh tay mạ đồng của Tống Kiệt, lực nén cơ khí khiến các khớp nối của chi giả rít lên kèn kẹt. "Tao chỉ quan tâm đến việc con búp bê đó đã làm hỏng mẻ thép của tao và biến tao thành trò hề trước giới quý tộc cá cược! Tao muốn biết làm thế nào để bẻ gãy nó!"
"Tôi biết! Tôi biết điểm yếu của nó!" Tống Kiệt hét lên đau đớn, gã không dám giấu giếm thêm bất kỳ điều gì. "Khi học chung dưới sự chỉ dạy của Tôn Kính, tôi đã lén sao chép lại sơ đồ cấu trúc búp bê của ông ta. Con búp bê Vy Vy đó... khớp vai trái của nó được thiết kế bằng một trục khuỷu đồng thau mỏng để giảm trọng lượng. Đó là điểm yếu chí mạng của nó! Chỉ cần một lực tác động nén áp suất mạnh vào khớp vai trái, toàn bộ hệ thống tuần hoàn hơi nước tuần hoàn khép kín của nó sẽ bị khóa chặt, gây quá nhiệt tự hủy ngay lập tức!"
Hắc Thiết Tát từ từ nhấc chân ra. Gã nhếch mép cười, để lộ hàm răng bọc vàng ròng tàn nhẫn. Gã vẫy tay ra hiệu cho thuộc hạ mang đến một tấm thẻ chì đục lỗ và một lọ mực tẩm bột từ tính.
"Vẽ ra cho tao," Hắc Thiết Tát lạnh lùng ra lệnh. "Vẽ sơ đồ điểm yếu khớp vai trái của nó lên đây. Nếu mày vẽ sai một milimet, tao sẽ ném mày vào bể đồng nóng chảy để làm mẻ thép tiếp theo."
Tống Kiệt run rẩy cầm lấy bút khắc, gã dồn hết sự đố kỵ và căm thù đối với Vũ Kỳ vào từng đường nét khắc vi mô trên tấm thẻ chì. Gã biết, một khi sơ đồ này hoàn thành, Vy Vy sẽ không còn đường sống trên đấu trường Thiết Huyết.
Sau khi nhận được tấm sơ đồ từ tay Tống Kiệt, Hắc Thiết Tát lập tức chuyển giao nó cho Lôi Nặc—thiên tài chế tác vũ khí trẻ tuổi của đấu trường. Lôi Nặc nhìn tấm sơ đồ bằng đôi mắt đỏ rực rỡ sau thấu kính một mắt, gã nở nụ cười ngạo nghễ:
"Thì ra là cấu trúc trục khuỷu hở vai trái. Quá thô sơ! Tôi sẽ lắp đặt một hệ thống lưỡi cưa tròn xoay liên tục bằng thép vonfram cho automaton của tôi. Ngày mai, tôi sẽ tự tay cắt đứt cánh tay trái của con búp bê đó ngay trên võ đài."
"Tốt," Hắc Thiết Tát gầm gừ đầy thỏa mãn. "Nhưng trước hết, tao phải ép thằng ranh Vũ Kỳ tự nguyện mang con búp bê đó trở lại đấu trường. Tao không muốn mang tiếng là kẻ dùng vũ lực cướp đoạt đồ của thợ máy tự do. Tao muốn nó phải quỳ xuống xin tao cho nó được chiến đấu."
***
Sáng hôm sau, tại Quảng trường Lò Hơi Phế Thải, một bầu không khí kinh hoàng bao trùm lên toàn bộ cư dân nghèo khổ của Smog-Town.
Mục Giám Sát của Nghiệp đoàn Năng lượng phối hợp với tay sai của bang Thiết Huyết đã dựng lên một giá treo cổ dã chiến bằng xích sắt bọc đồng ngay phía trên đường ống xả hơi nước nóng công cộng khổng lồ. Ba thợ rèn tự do—những người đã từng ngầm giúp đỡ Vũ Kỳ bằng cách cho mượn búa hơi nước và lén mang than đá Anthracite đến xưởng rèn cũ của anh—đang bị treo lơ lửng bằng xích sắt bọc đồng chịu lực nén.
Bên dưới chân họ, van xả áp suất của đường ống hơi nước trung tâm đang được gạt dần về phía vạch đỏ. Hơi nước siêu nóng 150 độ C bắt đầu phun ra rào rào từ các khe xả phụ, tỏa ra luồng nhiệt lượng kinh người làm sủi bọt lớp rỉ sét trên xích sắt. Chỉ cần van xả mở hoàn toàn, luồng hơi nước siêu nóng sẽ đun sôi da thịt của ba thợ rèn nghèo khổ trong vòng vài giây.
"Nghe cho kỹ đây, lũ thợ rác rưởi Smog-Town!" Tên đốc công của bang Thiết Huyết gào lên qua chiếc loa phát thanh hơi nước. "Vũ Kỳ—kẻ sửa đồng hồ nghèo nàn của tụi mày—đã phá hủy xưởng đúc của bang Thiết Huyết và giết chết Lão Thốc! Hắc Thiết Tát đại nhân ra lệnh: trong vòng mười hai tiếng, nếu Vũ Kỳ không mang con búp bê cơ khí của nó đến đấu trường Thiết Huyết ký giao kèo đấu sinh tử, ba kẻ này sẽ làm mồi cho lò hơi trung tâm!"
Cư dân khu ổ chuột đứng vây quanh quảng trường, gương mặt ai nấy đều xám ngoét đi vì hoảng sợ và phẫn nộ. Họ nhìn ba người thợ rèn đang quằn quại trong làn hơi nước nóng bỏng, nhưng không ai dám tiến lên trước họng súng hơi nước bắn xích của lính tuần tra bọc thép đang cảnh giới xung quanh.
Tin dữ nhanh chóng truyền đến ga tàu điện ngầm bỏ hoang nhờ Nhị Cẩu. Đứa trẻ đánh giày lang thang lao vào toa tàu cũ, mặt mũi lấm lem bụi than và mồ hôi, gào lên trong hơi thở đứt quãng:
"Anh Vũ Kỳ! Lão Thiết... A Sâm... và cả Trương Lão Đầu nữa... Họ bị bang Thiết Huyết bắt treo trên ống hơi nước ở quảng trường rồi! Chúng bảo nếu anh không mang chị Vy Vy đến ký giao kèo đấu sinh tử vào tối mai, chúng sẽ đun sôi họ!"
*XOẢNG!*
Chiếc dũa thép trên tay Vũ Kỳ rơi xuống sàn sắt toa tàu, phát ra tiếng động chói tai. Đôi mắt anh co rụt lại sau lớp kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc. Vết thương trên vai trái của anh đột ngột co thắt dữ dội, khiến anh phải gập người ôm ngực đau đớn.
"Lão Thiết... Trương Lão Đầu..." Vũ Kỳ lẩm bẩm, giọng anh run lên vì phẫn nộ tột cùng.
Đó là những người thợ rèn nghèo khổ đã từng chia sẻ từng mẩu than đá vụn cho anh sưởi ấm cho Vy Vy qua mùa đông lạnh giá, những người đã đứng ra che chở cho xưởng đồng hồ rỉ sét của anh trước sự dòm ngó của lính tuần tra. Họ vô tội. Họ bị kéo vào bi kịch này chỉ vì lòng nhân hậu của chính mình.
"Vũ Kỳ," Diệp Anh từ góc toa tàu bước ra, gương mặt thanh tú bọc sau khẩu trang lọc khí mạ bạc lạnh lùng nhưng ánh mắt ngập tràn sự lo âu. "Đây là bẫy. Hắc Thiết Tát biết rõ Vy Vy bị hỏng khớp gối trái sau trận chiến ở xưởng đúc. Gã muốn dùng mạng sống của thợ rèn để ép cậu phải đưa con bé lên võ đài trong trạng thái suy kiệt nhất."
"Anh biết... anh biết đó là bẫy," Vũ Kỳ siết chặt nắm tay phải run rẩy, độc chì dâng cao khiến các đầu ngón tay anh đau nhói như kim châm. "Nhưng anh không thể để họ chết. Lời thề rèn thép của anh... không cho phép anh trốn chạy khi người khác phải chết thay cho anh và Vy Vy."
"Nhưng khớp gối trái của Vy Vy vẫn chưa được chạy rà!" Diệp Anh giận dữ nhấn mạnh. "Lớp mỡ dã chiến của Tô Tam đang đóng cặn đen kịt trong trục truyền động Tier 3. Nếu cậu ép con bé tăng áp suất lò hơi lên mức cực đại để chiến đấu, ma sát cơ học sẽ đun sôi lò hơi mini sau lưng con bé, gây ra sự cố quá nhiệt tự hủy thiêu rụi linh hồn con bé vĩnh viễn! Cậu đang bắt con bé phải tự sát!"
Lời nói của Diệp Anh như một nhát búa rèn nện thẳng vào tâm trí Vũ Kỳ. Anh nhìn sang Vy Vy. Cô bé vẫn nằm im lìm trên băng ghế gỗ mục, đốm sáng linh hồn màu xanh lam nhạt chập chờn yếu ớt dưới lồng ngực đồng thau hở lộ. Sự sống của em gái đối chọi với tính mạng của những người ân nhân nghèo khổ—đó là một sự lựa chọn tàn nhẫn, một giao kèo từ địa ngục được giăng ra bởi sự tàn bạo của Hắc Thiết Tát.
***
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề nện cọc cạch lên sàn sắt toa tàu điện bỏ hoang vang lên.
Vũ Kỳ lập tức đứng chắn trước mặt Vy Vy, tay phải siết chặt chiếc búa hơi nước mini đeo tay, sẵn sàng kích hoạt van xả khí nén để chiến đấu. Nhưng người bước vào không phải là lính tuần tra bọc thép, mà là một sứ giả của bang Thiết Huyết—gã Độc Nhãn.
Gã cho vay nặng lãi mất một mắt đeo băng đen bước vào toa tàu, lăm lăm chiếc gậy sắt bọc đồng phát ra những tia điện từ xanh nhạt. Theo sau gã là hai tên tay sai lực lưỡng đeo lưng bình khí nén khổng lồ. Độc Nhãn liếc nhìn Vy Vy đang nằm ngủ đông, rồi hướng ánh mắt độc ác về phía Vũ Kỳ:
"Vũ Kỳ, thằng nhóc cứng đầu. Hắc Thiết Tát đại nhân gửi lời chào đến mày. Giao kèo đẫm máu của mày với đấu trường vẫn còn hiệu lực. Đây là cơ hội cuối cùng để mày trả nợ nần nguyên liệu than đá và cứu lấy lũ thợ rèn rác rưởi của mày."
Độc Nhãn ném mạnh một khay sắt nhỏ lên bàn gỗ mục của toa tàu. Trên khay đặt một khế ước đấu sinh tử được viết bằng mực tẩm bột từ tính đặc chế, bên cạnh là một lọ mực đỏ thẫm rỉ ra mùi sắt từ nồng nặc.
"Ký vào đây," Độc Nhãn nhếch mép cười lạnh. "Ký bằng máu sắt từ của mày. Trận đấu sinh tử giữa Vy Vy và automaton giác đấu cải tiến của Lôi Nặc sẽ diễn ra vào tối mai tại đấu trường Thiết Huyết. Mày ký, ba thằng thợ rèn kia sẽ được thả ngay lập tức. Mày từ chối, tao sẽ tự tay gạt cần van xả hơi nước đun sôi tụi nó ngay trước mặt mày."
Vũ Kỳ đứng im lặng giữa toa tàu tối tăm, ánh sáng đèn gas mờ nhạt chiếu lên nửa gương mặt khắc khổ bám đầy muội than của anh. Đôi bàn tay anh run lên bần bật. Cơn đau co thắt song song từ lồng ngực Vy Vy truyền sang khiến anh phải cắn chặt môi đến bật máu.
"Vũ Kỳ, đừng ký!" Diệp Anh hét lên từ góc khuất. "Chúng đã có sơ đồ điểm yếu của Vy Vy! Tống Kiệt đã bán đứng cậu!"
Độc Nhãn cười lớn, tiếng cười của gã vang vọng xập xệ trong toa tàu điện bỏ hoang: "Biết thì đã sao? Mày có lựa chọn khác không, Vũ Kỳ? Thời gian của lũ thợ rèn kia đang được tính bằng từng lít hơi nước xả ra từ lò hơi trung tâm đấy."
Vũ Kỳ nhìn xuống bàn tay phải run rẩy của mình. Anh biết Diệp Anh nói đúng. Tống Kiệt đã phản bội gia tộc, bán đứng sơ đồ cấu trúc của Vy Vy cho bang Thiết Huyết. Trận đấu tối mai không đơn thuần là một trận giác đấu, mà là một cái bẫy được thiết kế hoàn hảo để tháo dỡ Vy Vy thành từng mảnh phế liệu trước mắt anh.
Nhưng hình ảnh Lão Thiết gầy gò vác búa rèn giúp anh đúc đồng, hình ảnh Trương Lão Đầu lén chia sẻ van xả áp suất siêu tốc, và hình ảnh A Sâm dùng chân giả chặn xe bọc thép bảo vệ anh hiện lên rõ mồn một. Họ là gia đình thứ hai của anh ở khu ổ chuột Smog-Town này. Anh không thể sống tiếp dưới nỗi dằn vặt tội lỗi nếu để họ chết thay cho mình.
"Tôi ký."
Giọng Vũ Kỳ khàn đặc nhưng kiên định tuyệt đối. Anh bước tới trước chiếc bàn gỗ mục, gạt phăng chiếc kìm từ tính sang một bên. Bất chấp vết thương bị chém trên vai trái đang rỉ máu, anh dùng ngón tay trỏ bôi đầy dòng máu sắt từ sẫm màu của mình, ấn mạnh lên khay sắt ký khế ước.
*XOẠCH!*
Dòng máu sắt từ vừa tiếp xúc với mực bột từ tính trên khế ước liền tạo ra một phản ứng từ trường nhẹ, các hạt bột sắt tự động xoay chuyển, khóa chặt chữ ký của Vũ Kỳ vào bản giao kèo đẫm máu không thể tẩy xóa.
"Khôn ngoan lắm, thằng nhóc," Độc Nhãn thu hồi bản khế ước bọc sắt, gã nhếch mép cười tàn nhẫn. "Hắc Thiết Tát đại nhân sẽ thả ba thằng thợ rèn kia ra ngay bây giờ. Nhưng tao cảnh cáo mày, tối mai, nếu con búp bê của mày không xuất hiện trên võ đài bọc thép, tao sẽ dùng súng bắn đinh hơi nước bắn nát sọ đầu thằng nhóc Tiểu Thạch này trước mặt mày."
Gã cho vay nặng lãi xoay người, dẫn theo đám tay sai bước ra khỏi toa tàu, tiếng xích sắt và tiếng gậy điện rít lên kèn kẹt nhỏ dần rồi biến mất trong sương mù.
Toa tàu điện bỏ hoang chìm vào một sự im lặng chết chóc. Vũ Kỳ quỳ sụp xuống bên cạnh băng ghế gỗ của Vy Vy, lồng ngực anh phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng trên trán. Anh đưa bàn tay phải run rẩy khẽ vuốt ve gò má bằng sứ trắng vẽ hoa văn cơ khí nhạt của em gái.
"Vy Vy... anh hai xin lỗi..." Vũ Kỳ thì thầm, giọng anh nghẹn ngào trong nước mắt. "Anh lại phải đưa em vào địa ngục một lần nữa..."
Đột nhiên, từ phía lối vào tối tăm của ga tàu điện bỏ hoang, một tiếng động cơ hơi nước nén áp suất cực đại rít lên chói tai phá tan sự tĩnh lặng. Một vật thể kim loại nặng trịch bị ném mạnh qua cửa sổ toa tàu, rơi sầm xuống sàn sắt ngay dưới chân Vũ Kỳ, phát ra tiếng kêu *keeng... keeng...* khô khốc.
Vũ Kỳ giật mình nhìn xuống.
Đó là một chiếc bánh răng truyền động bằng thép đen rỉ sét hoen ố, nhưng điều đáng sợ là trên bề mặt bánh răng có khắc vi mô hình một chiếc đầu lâu rỉ máu tươi—tín vật thách đấu tàn bạo của Lôi Nặc, thiên tài đấu trường ngầm dưới trướng Hắc Thiết Tát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!