Nhạc nềnSteam_Fortress

Nhát Đâm Im Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc lồng sắt rỉ sét chứa Tiểu Thạch rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai khi dây cáp xích tuột xích băng băng qua ròng rọc của động cơ tời nâng trung tâm. Bên dưới lồng sắt, lòng bể chứa đồng nóng chảy nghìn độ đang sôi sùng sục, phun lên những bong bóng khí đỏ rực và tỏa ra luồng nhiệt lượng kinh người, sẵn sàng nuốt chửng thân hình nhỏ bé của cậu học trò mười hai tuổi. Hơi độc lưu huỳnh xám xịt bốc lên làm da mặt Tiểu Thạch bỏng rộp, cậu bé chỉ biết bấu chặt tay vào song sắt nóng bỏng, đôi mắt ngập tràn sự sợ hãi nhưng vẫn cố hét lên qua tiếng gầm rú của máy móc:


"Anh Vũ Kỳ! Đừng cứu em! Có bẫy!"


Trên bục điều khiển bằng thép treo lơ lửng giữa xưởng đúc, Lão Thốc đứng sừng sững như một bóng ma hói đầu. Gã cười sằng sặc, bàn tay gân guốc siết chặt chiếc roi điện tự chế rít lên những tia sét xanh nhạt xèo xèo. Gã nhìn xuống Vũ Kỳ đang ẩn nấp sau bệ máy dệt sợi bỏ hoang bằng ánh mắt tàn độc:


"Trộn lẫn xương thịt của thằng ranh này vào bể đồng sẽ làm mẻ thép này dẻo dai hơn đấy, Vũ Kỳ! Giao nộp con búp bê cấm thuật ra đây, bằng không tao sẽ gạt chiếc cần này xuống nấc cuối cùng!"


Vũ Kỳ quỳ sụp dưới sàn sắt bám đầy muội than, lồng ngực phập phồng thở dốc qua bộ lọc của chiếc mặt nạ mạ bạc. Vết thương bị chém rách trên vai trái từ trận chiến trước vẫn chưa khép miệng, rỉ ra dòng máu sắt từ sẫm màu—thứ máu mang mật độ sắt từ cao di truyền của gia tộc họ Vũ—đang co thắt dữ dội dưới tác động từ trường cực mạnh của xưởng đúc. Cánh tay phải của anh, bị tàn phá bởi hội chứng Nhiễm độc chì cấp 1, đang run rẩy đến mức không thể cầm nổi chiếc kìm từ tính. Mỗi nhịp tim anh đập là một lần cơn đau co thắt song song dội thẳng từ lồng ngực Vy Vy truyền sang, đau đớn đến mức khiến tầm nhìn của anh nhòe đi dưới ánh lửa đỏ rực của bể đúc.


Bên cạnh anh, Automaton Vy Vy đứng im lìm như một pho tượng đồng thau vô hồn. Đôi mắt thủy tinh xám tro của cô bé mở hờ, phản chiếu ánh lửa đỏ rực của bể đúc. Khớp gối trái mới lắp của Vy Vy—do chưa được chạy rà trơn tru—phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc, rò rỉ một luồng hơi nước nóng xì xì từ khe khớp nối. Áp suất lò hơi mini sau lưng cô bé đang dao động ở mức mười lăm atmosphere, đốm sáng linh hồn màu xanh lam chập chờn yếu ớt. Cô bé vẫn đang ngủ đông sâu, hoàn toàn vận hành dựa trên Thẻ chì thô đục lỗ phản xạ né tránh dã chiến mà anh vừa nạp vào hộp điều khiển sau gáy.


"Vy Vy..." Giọng Vũ Kỳ khàn đặc nghẹn ngào qua bộ lọc khí. Lời thề rèn thép bảo vệ học trò và em gái trỗi dậy, thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi trong lòng anh. Anh biết xích treo lồng sắt được đúc bằng hợp kim Nghiệp đoàn quá dày, súng bắn đinh hơi nước không thể bắn đứt. Cách duy nhất để dừng tời nâng là phá hủy van điều khiển chính của động cơ tời nâng trên bục cao kia.


Vũ Kỳ dùng hết sức lực còn lại, vung tay ném mạnh chiếc kìm từ tính về phía bảng điều khiển của Lão Thốc hòng làm chập mạch roi điện của gã. Nhưng đôi tay run rẩy vì độc chì đã làm cú ném đi chệch hướng. Lão Thốc nhếch mép cười khinh bỉ, gã vung chiếc roi điện tự chế tạo ra một tiếng nổ đanh gọn, quật văng chiếc kìm từ tính của Vũ Kỳ bay thẳng xuống bể đồng nóng chảy.


*XOẠCH!*


"Thằng rác rưởi cứng đầu!" Lão Thốc gầm lên, vung chiếc roi điện tạo ra các tia sét xanh quét qua bục điều khiển, dòng điện sượt qua mép bệ máy dệt khiến Vũ Kỳ bị giật nảy người. Huyết mạch sắt từ trong người anh phản ứng dữ dội với dòng điện cao áp, gây ra một cơn đau thắt ngực dữ dội khiến anh ngã quỵ xuống sàn sắt.


Trong khoảnh khắc Vũ Kỳ ngã xuống, hộp điều khiển sau gáy Vy Vy lạch cạch tự động giải mã chuỗi phản xạ từ tấm thẻ chì thô. Đôi mắt thủy tinh xám tro của cô bé đột ngột sáng lên ánh đỏ rực rỡ của trạng thái bạo tẩu dã chiến. Nhận diện mối đe dọa trực tiếp đến anh trai, Vy Vy kích hoạt Né tránh không tiếng động (Silent Step).


Cô bé không lao trực tiếp qua sàn sắt nóng bỏng nơi lính gác đang chĩa súng bắn đinh. Thay vào đó, Vy Vy lách người vào bóng tối của các đường ống hơi nước siêu nóng chạy dọc vách đá xưởng đúc. Đôi bàn chân bằng gỗ sồi ngâm dầu của cô bé—do lão mộc công Lão Tùy đẽo gọt—tiếp xúc với vách thép nóng bỏng của đường ống khổng lồ. Khớp gỗ sồi ngâm dầu không dẫn điện và hoàn toàn không truyền âm; khi cô bé lướt đi trên vách thép nóng, không hề có bất kỳ tiếng rít kim loại hay tiếng động cơ ma sát nào phát ra. Cô bé hoàn toàn biến mất vào làn sương lưu huỳnh dày đặc bao phủ nửa trên xưởng đúc.


Lão Thốc hoang mang xoay người tìm kiếm xung quanh. Đôi tai gã giật giật, cố gắng lắng nghe tiếng rít xích hay tiếng piston hơi nước đặc trưng của một automaton chiến đấu. Nhưng xung quanh gã chỉ có tiếng lò hơi trung tâm gầm rú đều đặn. Gã hoàn toàn bị mù thính giác trước sự di chuyển im lặng tuyệt đối của Vy Vy.


"Nó đâu rồi? Con búp bê cấm thuật đâu rồi? Bắn! Bắn bừa vào màn khói cho ta!" Lão Thốc điên cuồng gào thét ra lệnh cho đám tay sai.


Nhưng đã quá muộn. Sức nóng từ đường ống hơi nước 200 độ C đang tàn phá dữ dội đôi chân gỗ của Vy Vy. Lớp mỡ dã chiến bôi trơn tạm thời của Tô Tam bốc mùi khét lẹt, đóng cặn đen kịt trong các khớp nối đồng thau. Khớp gỗ sồi gót chân của cô bé bị mài mòn nhanh chóng dưới nhiệt độ cực cao, hao mòn đến mười lăm phần trăm tuổi thọ chỉ trong vài giây di chuyển im lặng. Nhưng cỗ máy vô cảm ấy không biết đau đớn; nó chỉ vận hành theo một mệnh lệnh duy nhất được khắc bằng lỗ đục trên thẻ chì: tiêu diệt nguồn phát điện từ đe dọa Vũ Kỳ.


Vy Vy xuất hiện đột ngột sau lưng Lão Thốc như một bóng ma bước ra từ làn sương xám.


*RẮC... RẮC... TÍNH!*


Đôi Lưỡi dao lò xo thép nén giấu trong cẳng tay Vy Vy giải phóng chốt khóa dưới áp suất lò hơi dâng cao cực đại. Đôi lưỡi dao thép siêu sắc bén bật ra chớp nhoáng, tạo ra một tiếng rít kim loại chói tai xé toạc màn sương khói.


Lão Thốc chỉ kịp nghe thấy tiếng rít cơ khí sau gáy, chưa kịp quay roi điện lại thì đôi lưỡi dao lò xo của Vy Vy đã thực hiện nhát đâm Trảm kích lò xo nén (Spring Blade) tuyệt đối chính xác. Đôi lưỡi dao xuyên qua lớp giáp bọc thép nhẹ sau lưng gã, đâm thẳng qua lồng ngực bọc thép của gã buôn người tàn ác.


*XOẠC... ỰC!*


Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ những bánh răng đồng thau trên cẳng tay Vy Vy. Đôi mắt Lão Thốc trợn trừng đầy kinh hoàng, chiếc roi điện tự chế tuột khỏi tay gã, rơi xuống sàn sắt phát ra những tiếng nổ điện nhỏ rồi tắt lịm. Thân hình vạm vỡ của gã đổ sụp xuống bục điều khiển, đè chặt lên cần gạt tời nâng trung tâm.


Chiếc lồng sắt chứa Tiểu Thạch khựng lại đột ngột khi chỉ còn cách mặt bể đồng nóng chảy chưa đầy nửa mét. Hơi nóng hầm hập bốc lên làm gấu quần của cậu bé bắt đầu cháy xém.


"Tiểu Thạch!"


Vũ Kỳ nén cơn đau thắt ngực, lảo đảo lao lên bục điều khiển. Anh dùng cánh tay phải run rẩy gạt ngược chiếc cần điều khiển nặng nề của động cơ tời nâng. Tiếng bánh răng của tời nâng rít lên kèn kẹt, dây cáp xích sắt bắt đầu quay ngược chiều, kéo chiếc lồng sắt chứa Tiểu Thạch trở lại bục an toàn của xưởng đúc.


Vũ Kỳ khuỵu gối xuống bên cạnh lồng sắt vừa tiếp đất, dùng mỏ hàn khí đá cắt đứt xích khóa để giải thoát cho cậu học trò nhỏ. Tiểu Thạch lao vào lòng anh, khóc nấc lên vì sợ hãi:


"Anh Vũ Kỳ... em nghĩ em đã chết rồi..."


"An toàn rồi, Tiểu Thạch. Không sao nữa rồi," Vũ Kỳ vỗ về cậu bé, nhưng ánh mắt anh lập tức đanh lại khi nhìn về phía Vy Vy.


Cô bé đứng im lặng bên xác Lão Thốc, đôi lưỡi dao lò xo vẫn rỉ máu tươi. Khớp gối trái của cô bé rò rỉ hơi nước nóng xì xì dữ dội hơn, đôi chân gỗ sồi ngâm dầu bị cháy sém đen kịt và biến dạng nhẹ do quá nhiệt cực hạn. Đốm sáng linh hồn màu xanh lam sau gáy cô bé chập chờn yếu ớt, áp suất lò hơi sụt giảm nhanh chóng xuống dưới mười atmosphere. Sự dứt khoát tàn nhẫn khi kết liễu kẻ thù của cô bé khiến Vũ Kỳ rùng mình; cấm thuật chuyển hồn đang dần mài mòn nhân tính của em gái anh, biến cô bé thành một cỗ máy giết chóc thực sự.


Nhưng nỗi lo sợ của Vũ Kỳ lập tức biến thành sự kinh hoàng tột độ khi anh nhìn xuống dưới chân tời nâng của bục điều khiển vừa bị phá hủy.


Ở đó, ẩn giấu dưới lớp cát bụi than và mạt sắt rỉ sét, là một thiết bị ghi âm thẻ chì tự động bọc đồng tinh xảo của Nghiệp đoàn Năng lượng. Thiết bị đang phát ra những tiếng lạch cạch vi mô đều đặn, chiếc kim ghi khắc bằng kim cương đang đục những lỗ nhỏ liên tục lên một cuộn thẻ chì thô dã chiến.


Vũ Kỳ quỳ xuống, dùng thính giác nhạy cảm nghe ra tần số hoạt động của thiết bị. Mặt anh biến sắc, cắt không còn một giọt máu. Thiết bị này đang tự động truyền tải toàn bộ dữ liệu hình ảnh trận chiến cận chiến của Vy Vy—bao gồm cả việc giải phóng lưỡi dao lò xo cấm thuật—về thẳng văn phòng của Hắc Thiết Tát tại đấu trường Thiết Huyết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!