Nhạc nềnSteam_Fortress

Lửa Đỏ Xưởng Đúc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng một nghìn hai trăm độ C từ lòng bể chứa đồng nóng chảy bốc lên hầm hập, táp thẳng vào chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc của Vũ Kỳ. Trong không gian khổng lồ của Xưởng đúc của Hắc Thiết Tát, sương mù lưu huỳnh xám xịt từ lòng mỏ than bên dưới luồn qua các kẽ nứt địa tầng, trộn lẫn với làn hơi nước áp suất cao trắng đục tạo nên một thứ hỗn hợp nghẹt thở. Tiếng gầm rú của những lò hơi công nghiệp cỡ lớn liên tục dội vào vách đá, át đi tiếng xích sắt kêu lách cách chói tai.


Phía dưới vực sâu, chiếc lồng sắt giam giữ Tiểu Thạch đang chao đảo dữ dội. Thân hình nhỏ bé của cậu học trò mười hai tuổi bị trói chặt bằng những vòng xích sắt bọc đồng chịu lực của Nghiệp đoàn. Hơi axit bốc lên từ lòng hố sâu bên dưới bắt đầu ăn mòn gấu quần rách nát của cậu bé, sủi lên những bọt khí xám ngoét đầy chết chóc.


"Anh Vũ Kỳ! Đừng cứu em! Có bẫy!" Tiếng hét của Tiểu Thạch lọt thỏm giữa tiếng gầm của máy móc, vang vọng yếu ớt rồi tan biến vào làn khói đỏ rực của quặng đồng nóng chảy.


Trên bục điều khiển bằng thép treo lơ lửng giữa không trung, Lão Thốc đứng sừng sững như một bóng ma hói đầu. Gã già buôn người tàn ác cười sằng sặc, bàn tay gân guốc siết chặt chiếc roi điện tự chế rít lên những tia sét xanh nhạt xèo xèo. Gã nhìn xuống Vũ Kỳ đang ẩn nấp sau bệ máy dệt sợi bỏ hoang bằng ánh mắt thèm khát tột cùng:


"Vũ Kỳ! Thằng rác rưởi! Mang con búp bê cấm thuật ra đây, bằng không ta sẽ cho thằng nhóc này làm lễ tế thần cho lòng bể đồng!"


Vũ Kỳ nấp sau khối thép dày của bệ máy, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết thương bị chém rách trên vai trái từ trận chiến trước vẫn chưa khép miệng, rỉ ra dòng máu sắt từ sẫm màu khẽ co thắt đau đớn dưới tác động từ trường của xưởng đúc. Cánh tay phải của anh—bị tàn phá bởi hội chứng Nhiễm độc chì cấp 1—đang run rẩy dữ dội. Mỗi nhịp tim anh đập là một lần cơn đau co thắt song song dội thẳng từ lồng ngực Vy Vy truyền sang, đau đớn đến mức khiến anh phải quỳ sụp xuống sàn sắt bám đầy bụi than.


Bên cạnh anh, Automaton Vy Vy đứng im lìm như một pho tượng đồng thau vô hồn. Đôi mắt thủy tinh xám tro của cô bé mở hờ, phản chiếu ánh lửa đỏ rực của bể đúc. Khớp gối trái mới lắp của Vy Vy—do chưa được chạy rà trơn tru—phát ra những tiếng *rắc rắc* khô khốc, rò rỉ một luồng hơi nước nóng xì xì từ khe khớp nối. Áp suất lò hơi mini sau lưng cô bé đang dao động ở mức mười lăm atmosphere, đốm sáng linh hồn màu xanh lam chập chờn yếu ớt. Cô bé vẫn đang ngủ đông sâu, hoàn toàn vận hành dựa trên Thẻ chì thô đục lỗ phản xạ né tránh dã chiến mà anh vừa nạp vào hộp điều khiển sau gáy.


"Vy Vy... chúng ta không thể lùi lại nữa," Vũ Kỳ thì thầm qua bộ lọc khí, giọng nói khàn đặc nghẹn ngào. Lời thề rèn thép bảo vệ học trò và em gái trỗi dậy, thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi trong lòng anh.


*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*


Từ trên các sàn catwalk bằng lưới thép treo lơ lửng, bốn tay súng hơi nước của Lão Thốc bắt đầu xả đạn. Những viên đinh sắt xuyên giáp dài mười phân bắn xuống xối xả, găm sột soạt vào bệ máy dệt và nện chan chát lên sàn sắt rỉ, bắn ra những tia lửa cam rực rỡ.


"Vy Vy! Né tránh liên hoàn, tiến sát bệ máy đúc số hai!" Vũ Kỳ hét lớn qua bộ đàm hơi nước.


Thẻ chì đục lỗ sau gáy Vy Vy lập tức giải mã xung lực. Đôi chân bọc đồng thau của búp bê chuyển động. Dù khớp gối trái mới lắp bị kẹt nhiệt phát ra tiếng rít chói tai, cô bé vẫn thi triển Né tránh không tiếng động (Silent Step), lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma giữa làn đạn đinh sắt. Những bước chân bằng gỗ sồi ngâm dầu của cô bé triệt tiêu hoàn toàn tiếng động cơ ma sát, giúp cô lách qua những khe hẹp giữa các bệ máy đúc khổng lồ mà không bị lính gác tầm xa định vị chính xác.


*KENG! KENG!*


Hai viên đinh sắt đi chệch hướng găm thẳng vào tấm giáp bọc đồng dẻo bên vai trái của Vy Vy. Lực chấn động cực mạnh dội ngược lại khiến khớp vai trái mới sửa của cô bé khẽ rạn nứt, rò rỉ một luồng khí nóng xì xì. Vũ Kỳ ôm ngực đau đớn, tim anh co thắt dữ dội theo nhịp lò hơi của em gái. Anh biết lớp bọc cách nhiệt bằng sợi amiăng của Vy Vy đang bị cháy sém một mảng lớn do tiếp xúc quá gần với luồng lửa tạt ra từ lò đúc.


"Cản chúng lại! Đập nát con búp bê đó cho ta!" Lão Thốc gầm lên từ trên cao.


Ngay lập tức, hai tên côn đồ bọc giáp sắt rỉ sét khổng lồ lao ra từ góc tối hầm đúc. Trên tay chúng là những chiếc búa tạ chạy bằng hơi nước áp suất cao rít lên xành xạch. Chúng chặn đứng lối đi duy nhất dẫn lên bục điều khiển của Vũ Kỳ, vung chiếc búa tạ nặng hàng trăm ký nhắm thẳng vào đầu anh mà giáng xuống.


Sức gió từ cú đập búa mạnh đến mức thổi bay những mảnh dăm gỗ trên sàn. Vũ Kỳ không thể lùi lại. Vai trái đau đớn, tay phải run rẩy, anh chỉ kịp dùng hết sức lực vung chiếc búa hơi nước mini đeo tay lên đỡ đòn.


*OÀNG!*


Cú va chạm vật lý cực mạnh hất văng Vũ Kỳ lùi lại vài mét, lưng đập mạnh vào thành ống dẫn hơi nước nóng. Chiếc búa hơi mini của anh nứt vỡ một đường nhỏ trên cán, tiêu hao lượng lớn khí nén đeo lưng. Đôi bàn tay run rẩy của anh mất hoàn toàn cảm giác do chấn động.


"Vy Vy! Kích hoạt Trảm kích lò xo nén! Giải phóng lưỡi dao!"


Trong khoảnh khắc sinh tử, xung thần kinh từ thẻ chì truyền đến cẳng tay của Vy Vy.


*XOẸT... XOẸT... TÍNH!*


Đôi Lưỡi dao lò xo thép nén giấu kín trong cẳng tay đồng thau của Vy Vy đột ngột giải phóng chốt khóa. Lực đàn hồi tích lũy từ áp suất lò hơi 15 atmosphere đẩy đôi lưỡi dao thép siêu sắc bén bật ra chớp nhoáng, xé rách lớp da thuộc bảo vệ cổ tay cô bé, phát ra một tiếng rít kim loại chói tai vang vọng khắp xưởng đúc. Vệt sáng đồng thau xé toạc màn sương khói nóng bỏng.


Vy Vy bước tới một bước, khớp gối trái rít lên kèn kẹt do kẹt nhiệt nhưng lực đâm từ Trảm kích lò xo nén (Spring Blade) của cô bé đạt đến độ chính xác tuyệt đối của một kỹ sư bậc thầy. Đôi lưỡi dao lò xo đâm thẳng vào khe khớp hở dưới nách của hai bộ giáp sắt rỉ sét.


*XOẠC! XOẠC!*


Lực đâm cực mạnh xuyên qua lớp lót da thuộc chịu nhiệt, găm thẳng vào bộ truyền động piston bên trong giáp của đối thủ. Dòng điện từ các vi mạch đồng sinh học phóng ra làm chập mạch cơ học toàn bộ hệ thống hơi nước của hai tên côn đồ. Những chiếc búa tạ khổng lồ tuột khỏi tay chúng, cán búa bằng gỗ sồi bị lưỡi dao của Vy Vy chém đứt làm đôi. Hai gã khổng lồ bọc giáp đổ sụp xuống sàn sắt như những khối phế liệu vô tri.


Nhìn thấy đồng bọn bị hạ gục chớp nhoáng, đám tay súng trên sàn cao hoảng hốt, liên tục nạp đinh sắt hòng bắn nát đầu Vy Vy. Vũ Kỳ gượng dậy, vết thương trên vai trái rách miệng rỉ máu sẫm màu. Anh biết mình không thể để Vy Vy chịu thêm bất kỳ tổn hại nào nữa.


Anh rút chiếc mỏ hàn khí đá bên hông, đánh lửa bằng đá lửa dã chiến. Ngọn lửa màu xanh lét cực nóng phun ra rít lên xè xè. Vũ Kỳ lao thẳng về phía trạm gác điều phối điện từ của tầng dưới. Bằng một động tác dứt khoát, anh vung mỏ hàn cắt đứt đôi đường cáp dẫn truyền điện từ chính của xưởng.


*XÈO... XOẸT... ĐOÀNG!*


Những tia lửa điện khổng lồ bùng lên, nổ tung như pháo hoa hơi nước. Toàn bộ hệ thống đèn gas chiếu sáng của tầng dưới xưởng đúc vụt tắt, dìm không gian vào một bóng tối hỗn loạn, chỉ còn lại ánh sáng đỏ lòm, ma mị hắt ra từ lòng bể chứa đồng nóng chảy nghìn độ.


"Đồ rác rưởi! Ngươi nghĩ bóng tối cứu được ngươi sao?" Giọng Lão Thốc điên cuồng vang lên từ bục điều khiển trung tâm.


Vũ Kỳ cố gắng dùng chiếc búa hơi mini còn lại ném mạnh vào bảng điều khiển tời nâng từ xa hòng làm kẹt bánh răng kéo lồng sắt. Nhưng cú ném bị một loạt đạn đinh sắt từ trên cao bắn chặn, chiếc búa hơi bay chệch hướng rơi thẳng xuống hố sâu axit.


Trên bục cao rực đỏ ánh lửa đồng, Lão Thốc cười tợn. Gã nhìn thấy chiếc lồng sắt chứa Tiểu Thạch đã hạ xuống sát mặt bể đồng nóng chảy đến mức hơi nóng làm da mặt cậu bé bắt đầu bỏng rộp. Gã buôn người tàn ác đưa bàn tay gân guốc nắm chặt lấy cần gạt điều khiển thủ công.


"Vũ Kỳ! Nhìn cho kỹ đi! Đây là cái giá của việc chống lại ta!"


Lão Thốc gầm lên, dùng hết sức lực gạt mạnh cần điều khiển xuống nấc cuối cùng. Tiếng bánh răng của động cơ tời nâng rú lên những tiếng rít chói tai, dây cáp xích sắt bọc đồng chịu lực bắt đầu tuột xích băng băng, thả chiếc lồng sắt chứa Tiểu Thạch lao thẳng xuống bể đồng nóng chảy sùng sục bên dưới!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!