Huyết Thề Trong Mỏ Than
Bóng tối dưới ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town đặc quánh như hắc ín, chỉ có ánh sáng leo lét từ chiếc đèn gas dã chiến treo trên xà thép rỉ sét khẽ đung đưa, hắt lên những vệt sáng vàng vọt, chập chờn. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh rỉ ra từ các khe nứt địa tầng hòa lẫn với mùi mỡ động vật cháy khét lẹt.
Vũ Kỳ quỳ bên băng ghế gỗ mục của toa tàu cũ, đôi bàn tay gầy guộc bám đầy muội than khẽ run lên. Cơn đau nhức xương tủy từ hội chứng Nhiễm độc chì cấp 1 đang âm ỉ tàn phá các khớp ngón tay phải của anh, mỗi nhịp tim đập là một lần đau nhói như có hàng vạn cây kim đồng đâm vào da thịt. Nhưng anh không thể dừng lại.
Dưới ánh đèn, khớp chân trái của Vy Vy đang sủi lên những bong bóng axit màu xanh nhạt. Lớp mỡ lợn pha dầu hỏa dã chiến mà Tô Tam cung cấp để bảo vệ cô bé khỏi nước thải lưu huỳnh ở tập trước giờ đây đang đóng cặn đen kịt dưới sức nóng âm ỉ của lò hơi mini. Mỗi khi Vũ Kỳ dùng dũa thép cạo nhẹ, tiếng rít kim loại rỉ sét lại vang lên kèn kẹt, buốt nhói vào tận tâm can.
"Ráng chịu đựng một chút, Vy Vy... Anh hai sẽ thay khớp mới cho em ngay."
Vũ Kỳ thì thầm, giọng khàn đặc sau chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc. Anh cẩn thận đặt khối Đồng thau nguyên chất mỏ cổ vừa lấy được từ Lão Thiết lên chiếc đe rèn dã chiến. Khối đồng sậm màu phát ra luồng từ tính yếu ớt, khẽ cộng hưởng với dòng máu sắt từ trong huyết quản của anh, khiến vết thương bị chém rỉ máu trên vai trái khẽ co thắt đau đớn. Anh biết mình phải rèn thật nhanh. Vy Vy đang ngủ đông sâu ở mức áp suất tối thiểu 15 atmosphere, đốm sáng linh hồn màu xanh lam trong lồng ngực cô bé đang chập chờn như ngọn nến trước gió. Nếu không có bộ bánh răng truyền động mới, linh hồn cô bé sẽ vĩnh viễn bị đồng hóa bởi cấu trúc sắt thép vô tri này.
*RẦM!*
Cánh cửa toa tàu rách nát đột ngột bị đẩy mạnh. Vũ Kỳ giật nảy mình, tay trái vô thức chộp lấy chiếc búa hơi nước mini đeo tay, hướng mắt về phía lối vào đầy cảnh giác.
Nhị Cẩu lao vào, gương mặt nhỏ thó lấm lem nhọ nồi xám ngoét đi vì hoảng sợ. Đứa trẻ đánh giày thở dốc không ra hơi, hai chân run rẩy đến mức ngã quỵ xuống sàn tàu bám đầy bụi sắt.
"Anh... anh Vũ Kỳ! Hỏng rồi! Tiểu Thạch... Tiểu Thạch bị bắt rồi!"
Đầu óc Vũ Kỳ như có một tiếng sét nổ vang. Anh lao tới, túm chặt lấy vai Nhị Cẩu, giọng nói lạc đi dưới chiếc mặt nạ lọc khí: "Em nói cái gì? Tiểu Thạch bị làm sao?"
Nhị Cẩu run cầm cập, chìa ra một bọc vải thô bám đầy muội than đen kịt. Vũ Kỳ run rẩy mở bọc vải. Bên trong là một bánh răng truyền động móp méo rỉ sét của chiếc búa rèn nhỏ—kỷ vật mà anh tự tay tặng cho Tiểu Thạch khi nhận cậu bé làm học việc. Nhưng thứ khiến tim Vũ Kỳ hoàn toàn thắt lại là một lọn tóc đen ngắn ngủn, xơ xác bám đầy bụi than đá dính máu nằm bên cạnh bánh răng.
"Là... là người của Lão Thốc," Nhị Cẩu mếu máo, nước mắt rửa trôi hai vệt đen trên đôi má gầy gò. "Tống Kiệt đã chỉ điểm... Gã nói với Lão Thốc rằng Tiểu Thạch là học trò duy nhất của anh. Lão Thốc đã dẫn theo một toán tay súng hơi nước đột kích vào Khu mỏ than đá Smog-Town khi Tiểu Thạch đang lén gom than vụn. Em đã cố ngăn lại nhưng chúng dùng roi điện quật ngã em..."
Nhị Cẩu chìa ra tối hậu thư của Lão Thốc—một mảnh thẻ chì đục lỗ móp méo có khắc dòng chữ dã man bằng mực từ tính:
*"Mang con búp bê đồng thau cấm thuật đến sào huyệt Bánh Răng Đen trong vòng 3 tiếng. Quá một giây, ta sẽ ném thằng nhóc vào lò hơi tời nâng hầm mỏ sâu 100 mét. Đừng cố giở trò, Hắc Thiết Tát đang nhìn ngươi."*
"Tống Kiệt... Lão Thốc..."
Một luồng phẫn nộ tột cùng bùng lên trong lồng ngực Vũ Kỳ, nóng bỏng và nghẹt thở như dòng hơi nước quá nhiệt 300 độ. Máu sắt từ trong người anh sôi sùng sục, vết thương trên vai trái rách miệng, rỉ ra dòng máu sẫm màu khẽ dao động dưới tác động của từ trường phẫn nộ. Tiểu Thạch—đứa trẻ mồ côi tội nghiệp luôn lén mang từng vụn than đá về sưởi ấm cho Vy Vy, đứa trẻ coi anh như cha mẹ tái sinh—giờ đây đang nằm trong tay lũ đồ tể buôn người tàn ác.
Anh quay lại nhìn Vy Vy. Cô bé vẫn nằm im lìm trên băng ghế gỗ, đôi mắt thủy tinh xám tro vô hồn phản chiếu ánh đèn gas lạnh lẽo. Trục gối trái của cô bé vẫn chưa được rèn xong, lớp mỡ dã chiến đang rỉ ra thứ mùi khét lẹt.
"Ba tiếng... không, tao sẽ không đợi đến ba tiếng."
Vũ Kỳ nghiến răng đến bật máu. Anh không thể đứng nhìn tương lai duy nhất của giai cấp thợ rèn nghèo bị hủy hoại. Lời thề rèn thép bảo vệ người thân bên trong anh trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh giật phăng chiếc mặt nạ lọc khí, mặc kệ làn khói than độc hại tràn vào phổi, bắt đầu khởi động lò rèn dã chiến bằng số than Anthracite còn lại.
"Nhị Cẩu, ở lại đây trông chừng ga tàu. Đóng chặt cửa lại!" Vũ Kỳ ra lệnh, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.
Anh quai búa. Những nhát búa nện xuống khối Đồng thau nguyên chất mỏ cổ vang lên những tiếng *boong boong* dồn dập, đều đặn như nhịp tim của một con quái vật đang thức tỉnh. Vũ Kỳ sử dụng Kỹ thuật rèn bánh răng không khe hở, mài giũa trục khuỷu mới bằng tay trần bất chấp cơn run rẩy dữ dội của độc chì. Thính giác nhạy cảm Master của anh căng ra, nghe ngóng từng tiếng rạn nứt siêu vi của kim loại dưới làn búa rèn để đảm bảo độ chính xác đến mức vi mô.
Chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng, bộ bánh răng gối mới bằng đồng thau cổ đã hoàn thành. Vũ Kỳ không kịp chạy rà (break-in) cho trơn tru. Anh tháo dỡ khớp chân trái rỉ sét của Vy Vy, lắp bộ bánh răng mới vào. Khi khớp đồng thau khít chặt vào nhau đến 99.9%, anh dùng máu sắt từ của mình nhỏ lên bộ truyền động để kích hoạt liên kết từ tính dẫn truyền ổn định.
Vy Vy khẽ rung lên. Lò hơi mini sau lưng cô bé rít lên một tiếng xả áp nhẹ, áp suất lò hơi tự động dâng lên 15 atmosphere. Đôi mắt thủy tinh xám tro của cô bé chớp tắt hai lần, phát ra đốm sáng đỏ nhạt chập chờn nhưng không hề thức tỉnh hoàn toàn. Cô bé vẫn đang ngủ đông sâu, hoạt động hoàn toàn dựa trên Thẻ chì thô đục lỗ phản xạ né tránh dã chiến mà Vũ Kỳ vừa nạp vào sau gáy.
"Vy Vy, chúng ta đi cứu Tiểu Thạch."
Vũ Kỳ bế Vy Vy đặt vào trong một chiếc hòm gỗ sồi ngâm dầu, lưng đeo bình khí nén khẩn cấp và tay siết chặt chiếc búa hơi nước mini. Anh lao ra khỏi ga tàu điện bỏ hoang, băng qua những ngõ ngách ngập tràn sương muối lưu huỳnh của Smog-Town, hướng thẳng về phía sào huyệt của băng đảng Bánh Răng Đen sát cạnh mỏ than.
***
Sào huyệt của băng Bánh Răng Đen nằm ẩn dưới một nhà máy dệt sợi bỏ hoang, sát mép vực sâu của Khu mỏ than đá Smog-Town. Mặt đất nơi đây bám đầy muội than đen kịt và rỉ sét, không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và tiếng gầm rú liên tục của các lò hơi công nghiệp khổng lồ từ phía mỏ than dội lại.
Vũ Kỳ ẩn nấp sau một đống thùng phế liệu bọc sắt rỉ, mắt trái đeo kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc quan sát lối vào sào huyệt—một cánh cửa sập bằng thép dày ngụy trang dưới đống tôn cũ. Anh áp bàn tay phải bọc đồng xuống mặt đất, kích hoạt huyết mạch sắt từ để cảm nhận rung động từ trường.
*Xoẹt... xoẹt...*
Trong tâm trí anh hiện lên những luồng sóng từ trường màu xanh lam nhạt chập chờn dưới lòng đất. Có bẫy! Đó là mìn hơi nước do Tạ Ma gài đặt quanh cửa sập, được kích nổ bằng áp suất chênh lệch khi có người giẫm lên.
"Vy Vy, né theo hướng ba giờ, bước chân im lặng."
Vũ Kỳ ra lệnh nhỏ qua bộ đàm hơi nước nối với hộp điều khiển của búp bê. Vy Vy di chuyển một cách máy móc nhưng cực kỳ thanh thoát nhờ khớp gỗ sồi ngâm dầu ở bàn chân. Né tránh không tiếng động (Silent Step) được kích hoạt hoàn hảo, cô bé lướt qua các điểm gài mìn mà không hề kích hoạt cảm biến trọng lực vật lý.
Vũ Kỳ áp sát cánh cửa sập bọc thép. Anh hít một hơi thật sâu, kết nối búa hơi nước mini đeo tay với bình khí nén đeo lưng.
*HÚUUUU!*
Chiếc búa hơi rít lên một tiếng xả áp chói tai. Vũ Kỳ dồn toàn bộ lực nén hơi nước vào cánh tay phải, nện thẳng một cú cực mạnh xuống chốt khóa cánh cửa sập.
*OÀNG!*
Cú đập với lực nén tương đương búa hơi nước hạng trung làm cánh cửa sập bọc thép dày 5 phân bị móp méo dữ dội, chốt khóa bên trong vỡ vụn thành trăm mảnh. Cánh cửa đổ sụp xuống kéo theo một màn khói bụi than mù mịt. Vũ Kỳ bế Vy Vy nhảy thẳng xuống lòng sào huyệt tối tăm.
***
Bên trong sào huyệt là một không gian rộng lớn ngập tràn các đường ống hơi nước rò rỉ xì xì và các bệ máy dệt bỏ hoang. Giữa phòng, một bục tời nâng khổng lồ chạy bằng hơi nước đang vận hành, xích sắt bọc đồng chịu lực kêu lách cách kéo theo một chiếc lồng sắt treo lơ lửng.
Tiểu Thạch đang bị xích sắt bọc đồng trói chặt bên trong chiếc lồng sắt đó, treo lơ lửng trên miệng hầm mỏ sâu 100 mét, nơi dòng nước thải axit lưu huỳnh sôi sùng sục bên dưới bốc lên những làn hơi độc màu xám xịt.
"Anh Vũ Kỳ! Đừng đến đây! Có bẫy!" Tiểu Thạch hét lớn, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì nghẹt thở dưới sức nóng của lò hơi tời nâng ngay sát cạnh.
"Ha ha ha! Vũ Kỳ, ngươi đến muộn hơn ta tưởng đấy!"
Một tiếng cười khàn đặc, tàn ác vang lên từ phía bục điều khiển trên cao. Lão Thốc bước ra từ bóng tối của các đường ống dẫn khí. Lão già hói đầu có đôi mắt chòng chọc như mắt rắn, mặc chiếc áo khoác dạ bẩn thỉu giấu đầy xích sắt, tay lăm lăm chiếc roi điện tự chế phát ra những tia điện từ xanh lét rít xèo xèo. Theo sau lão là sáu tay súng hơi nước bọc giáp sắt rỉ sét, họng súng bắn đinh áp lực cao đều đang chĩa thẳng vào Vũ Kỳ.
"Lão Thốc, thả Tiểu Thạch ra. Ngươi muốn con búp bê này, ta đã mang đến rồi," Vũ Kỳ lạnh lùng nói, tay phải khẽ vuốt ve khớp vai trái của Vy Vy.
"Thả? Đương nhiên là ta sẽ thả... sau khi ta tháo dỡ con búp bê cấm thuật này và giao cho Hắc Thiết Tát!" Lão Thốc cười sằng sặc, đôi mắt rắn co rụt lại đầy thèm khát khi nhìn thấy cấu trúc đồng thau tinh xảo của Vy Vy dưới ánh đèn gas.
"Bắn cho ta! Bẻ gãy chân con búp bê đó!"
*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*
Hàng loạt tiếng nổ hơi nước đanh gọn vang lên. Những viên đinh sắt xuyên giáp dài mười phân bắn ra xối xả từ các họng súng áp lực cao.
"Vy Vy, né tránh liên hoàn!"
Vũ Kỳ hét lớn, đồng thời lao mình ẩn nấp sau một bệ máy dệt bằng thép dày.
Thẻ chì sau gáy Vy Vy kích hoạt chuỗi hành động né tránh bước 3. Cô bé lướt đi nhanh như một vệt sáng đồng thau, né tránh hầu hết các đường đạn đinh sắt đang găm sột soạt xuống sàn gỗ xung quanh. Thế nhưng, bộ bánh răng gối mới bằng đồng thau cổ vừa lắp chưa được chạy rà (break-in) trơn tru đã phải chịu tải nén cực đại đột ngột từ động cơ hơi nước.
*Rắc... rắc...*
Tiếng bánh răng cọ xát khô khốc, chói tai vang lên từ khớp gối trái của Vy Vy. Khớp gối bị quá tải áp suất sớm, phát ra một luồng hơi nước nóng rò rỉ xì xì từ khe khớp nối. Vy Vy bị khựng lại một nhịp, chuyển động trở nên chậm chạp và mất thăng bằng vật lý.
"Ha ha! Khớp chân của nó bị hỏng rồi! Bắn nát lồng ngực nó cho ta!" Lão Thốc gầm lên đầy đắc thắng.
Vũ Kỳ nghiến răng, lồng ngực anh đột ngột co thắt đau đớn dữ dội do mối liên kết từ tính song song truyền nhịp tim của anh đồng điệu với áp suất đang dâng cao của Vy Vy. Anh giơ khẩu súng bắn đinh hơi nước tự chế đeo bên hông lên, nhắm thẳng vào sợi xích sắt treo lồng của Tiểu Thạch hòng bắn đứt để cứu cậu bé.
*PHỤT!*
Viên đinh sắt xuyên giáp bắn trúng xích sắt bọc đồng, phát ra một tiếng *boong* chói tai và bắn ra những tia lửa điện. Nhưng xích sắt quá dày, cú bắn chỉ để lại một vết lõm nông trên bề mặt xích.
"Vô ích thôi, Vũ Kỳ! Xích treo được đúc bằng thép hợp kim của Nghiệp đoàn, súng rác rưởi của ngươi không cắt nổi đâu!" Lão Thốc cười tợn, gã gạt mạnh cần gạt điều khiển trên bục cao.
*HÚUUUU!*
Chiếc lò hơi khổng lồ của hệ thống tời nâng đột ngột tăng áp suất lên mức cực đại, kim đo áp suất vọt qua vạch đỏ. Tiếng xích sắt kêu lách cách dồn dập, chiếc lồng sắt chứa Tiểu Thạch bắt đầu từ từ hạ xuống, hướng thẳng về phía bể nước thải axit lưu huỳnh đang sôi sùng sục 100 độ bên dưới vực sâu hầm mỏ!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!