Nhạc nềnSteam_Fortress

Kẻ Phản Đồ Đố Kỵ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối lưu huỳnh của ngày thứ Sáu tràn qua các khe hở của tầng đáy Smog-Town, nhuộm bầu không khí thành một màu vàng đục như nước trà ôi. Dưới lòng đất, Chợ phế liệu Răng Cưa Rỉ hiện ra như một con quái vật sắt thép khổng lồ đang thở ra những luồng khói đen kịt từ hàng trăm ống xả dã chiến. Tiếng búa nện rầm rầm vào thép nguội, tiếng rít chói tai của các van xả áp suất lò hơi lỗi thời, và tiếng chửi thề của giới thợ máy nghèo tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, nhức nhối. Bụi kim loại li ti bay lơ lửng trong không khí, bám vào da thịt, chui vào phổi của bất kỳ ai không đeo mặt nạ bảo hộ.


Vũ Kỳ kéo sụp chiếc mũ da thuộc sờn cũ bám đầy muội than, cố gắng che đi vết thương vẫn còn rỉ máu sắt từ sẫm màu trên vai trái. Vết chém từ trận bạo tẩu của Vy Vy ở tập trước vẫn âm ỉ đau nhói dưới lớp băng gạc dã chiến mà Diệp Anh đã khâu tạm. Đôi bàn tay phải của anh đã bớt run rẩy nhờ ca châm cứu bằng kim bạc dẫn xung lực đêm qua, nhưng các khớp ngón tay vẫn mang một màu xám xịt của độc chì—dấu hiệu không thể chối cãi của hội chứng Nhiễm độc chì cấp 1 đang tàn phá thể xác anh từng ngày.


Anh bước đi lầm lũi giữa những đống phế liệu cao ngất ngưỡng như những ngọn đồi rỉ sét. Mục tiêu của anh hôm nay là tìm kiếm Đồng thau nguyên chất mỏ cổ. Khớp chân trái của Vy Vy hiện chỉ được bôi trơn dã chiến bằng mỡ lợn pha dầu hỏa của Tô Tam—thứ mỡ dã chiến khét lẹt đang sủi bọt axit nhẹ và có nguy cơ đóng cặn đen làm kẹt cứng hệ thống truyền động Tier 3 của cô bé nếu lò hơi mini hoạt động trở lại. Anh cần rèn gấp một bộ bánh răng truyền động mới bằng Kỹ thuật rèn bánh răng không khe hở để thay thế các trục khuỷu đã bị mài mòn hoàn toàn.


Lách qua một đống xác automaton chiến đấu bị tháo dỡ trơ khung sườn, Vũ Kỳ dừng lại trước một sạp rèn xập xệ bốc lên mùi rượu rẻ tiền và khói than đá nồng nặc. Đó là lò rèn của Lão Thiết. Người thợ rèn già ngoài sáu mươi tuổi, lưng còng rạp, đang quai những nhát búa tạ nặng nề xuống một tấm thép bọc giáp. Cánh tay phải của lão to bất thường, nổi đầy những đường gân xanh như dây đồng dẫn xung.


"Lão Thiết," Vũ Kỳ khẽ gọi, giọng nói bị bóp méo qua bộ lọc của chiếc mặt nạ mạ bạc nghe rè rè.


Lão Thiết dừng búa, quẹt mồ hôi nhễ nhại trên trán, liếc nhìn Vũ Kỳ qua chiếc kính bảo hộ cáu bẩn. Nhận ra người quen, lão khịt mũi, đặt mạnh chiếc búa tạ xuống đe rèn phát ra một tiếng *boong* trầm đục.


"Lại là cậu thợ sửa đồng hồ lập dị à?" Lão Thiết hớp một ngụm rượu mạnh từ chiếc bình đồng rỉ sét đeo bên hông. "Đêm qua nghe nói xưởng của cậu bị cảnh sát mật lục soát? Cậu vẫn còn mạng để vác xác đến đây nhặt rác sao?"


"Tôi cần đồng thau cổ," Vũ Kỳ đi thẳng vào vấn đề, không muốn lãng phí thời gian. "Loại quặng nguyên chất chưa bị Nghiệp đoàn pha chì để đúc giá rẻ. Lão còn giữ miếng nào không?"


Lão Thiết im lặng nhìn anh một lúc, rồi cúi người kéo từ dưới gầm bệ rèn ra một chiếc rương gỗ sồi ngâm dầu khóa kỹ. Lão dùng chiếc chìa khóa đồng rỉ sét mở khóa, lôi ra một khối kim loại màu vàng sậm, bề mặt xù xì nhưng phát ra một luồng từ tính yếu ớt khiến chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc của Vũ Kỳ khẽ dao động. Đó chính là Đồng thau nguyên chất mỏ cổ, thứ vật liệu có độ dẻo và dẫn từ tính cực tốt, không bị giòn gãy dưới lực dập của búa hơi nước.


"Chỉ còn bấy nhiêu thôi," Lão Thiết thì thầm. "Loại này ta đào được từ rãnh xả thải sâu dưới mỏ cổ khu số 9 trước khi Nghiệp đoàn phong tỏa. Giá không rẻ đâu, năm đồng xu vàng hoàng gia."


Vũ Kỳ khẽ nhíu mày. Số tiền vàng anh kiếm được từ đấu trường Thiết Huyết đã tiêu hao gần hết cho thuốc men của Diệp Anh và mỡ bôi trơn dã chiến của Tô Tam. Anh thò tay vào túi áo da, chạm vào những đồng xu mạ kẽm Smog-Town rỉ sét cuối cùng.


Đúng lúc anh định mở lời thương lượng, một tiếng rít hơi nước chói tai vang lên ngay sau lưng. Ba chiếc xe hơi nước bọc thép hạng nhẹ mạ kẽm màu xám đen đột ngột dừng lại sát rìa khu chợ, xả ra những luồng khí nóng mù mịt. Bước xuống từ chiếc xe dẫn đầu là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, dáng người cao ráo, mặc chiếc áo khoác da thuộc đắt tiền bọc viền nhung. Bàn tay trái của gã được thay thế hoàn toàn bằng một chi giả mạ đồng bóng loáng, các bánh răng nhỏ xíu lộ thiên tự xoay vo vo theo nhịp cử động.


Tống Kiệt.


Đồng môn cũ của Vũ Kỳ dưới sự chỉ dạy của sư phụ Tôn Kính, kẻ đã bán mình cho bang đảng Thiết Huyết để đổi lấy sự vinh hoa phú quý, nay xuất hiện cùng bốn tên tay sai bặm trợn cầm gậy sắt bọc đồng.


"Ồ, xem ai đây này," Tống Kiệt bước tới, chi giả mạ đồng của gã gõ nhịp *cọc cọc* lên những tấm tôn phế liệu trên mặt đất. Gã nhìn Vũ Kỳ bằng ánh mắt đầy mỉa mai và khinh miệt. "Vũ Kỳ, người anh em đồng môn thiên tài một thời của ta. Sao trông ngươi thảm hại thế kia? Vai trái rỉ máu, tay chân run rẩy... Ngươi vẫn đang lẩn trốn như một con chuột cống dưới gầm ga tàu điện sao?"


Vũ Kỳ không đáp, anh lặng lẽ bước một bước đứng chắn trước khối đồng thau cổ trên bệ rèn của Lão Thiết. Ánh mắt anh dưới chiếc kính bảo hộ một mắt trở nên lạnh lùng và cảnh giác.


"Tống Kiệt, đây là xưởng rèn của ta, không có chỗ cho lũ chó săn của Thiết Huyết," Lão Thiết gầm gừ, tay lão vô thức siết chặt cán chiếc búa hơi nước hạng nặng đặt ở góc xưởng.


"Lão già nát rượu, ngậm miệng lại," Tống Kiệt lạnh lùng quát, rồi gã liếc nhìn khối đồng thau cổ trên bàn. Đôi mắt gã co rụt lại khi nhận ra luồng từ tính đặc trưng của quặng mỏ cổ. Gã cười khẩy: "Đồng thau nguyên chất mỏ cổ? Vũ Kỳ, ngươi mua thứ này làm gì? Đừng nói với ta là ngươi vẫn đang cố chắp vá con búp bê cơ khí rác rưởi của ngươi nhé?"


Tống Kiệt thò tay vào ngực áo, lôi ra một bộ bánh răng truyền động bằng thép bọc giáp nặng nề, bề mặt được mạ kẽm sáng loáng. Gã kiêu ngạo đặt bộ bánh răng lên bệ rèn, phát ra tiếng va chạm kim loại nặng nề.


"Nhìn xem," Tống Kiệt vuốt ve bộ bánh răng thép bọc giáp, giọng gã đầy đắc ý. "Đây là bộ truyền động do ta đúc bằng máy dập áp lực cao của Nghiệp đoàn Năng lượng. Độ cứng tuyệt đối, chịu tải nén lên tới sáu mươi atmosphere. Kỹ thuật rèn thủ công dã chiến của ngươi và sư phụ Tôn Kính đã lỗi thời rồi, Vũ Kỳ ạ. Thời đại này là của máy móc và đúc khuôn công nghiệp!"


Đám tay sai của Thiết Huyết cười rộ lên hùa theo. Vũ Kỳ vẫn đứng im lìm như một bức tượng đồng. Anh khẽ nghiêng đầu, tập trung thính giác nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy vào bộ bánh răng thép bọc giáp của Tống Kiệt.


*Cạch... cạch... boong...*


Vũ Kỳ dùng ngón tay phải vẫn còn hơi run rẩy, gõ nhẹ vào trục thăng bằng của bộ bánh răng thép bọc giáp. Tiếng gõ vang lên rất khẽ, nhưng qua thính giác nhạy bén của anh, nó dội lại một âm tần đục ngầu, không hề thanh thoát.


Anh khẽ lắc đầu, giọng nói đều đều vang lên sau mặt nạ:


"Đúc máy áp lực cao nhưng không qua tôi luyện nguội để giải phóng ứng suất nội. Nhiệt độ khuôn đúc quá cao làm quặng sắt bị pha tạp chất chì từ thành khuôn dập giá rẻ. Tống Kiệt, bộ bánh răng này của ngươi nhìn thì cứng cáp, nhưng bên trong chứa đầy các vết nứt bọt khí vi mô. Chỉ cần lò hơi của automaton đạt áp suất ba mươi atmosphere liên tục trong năm phút, trục khuỷu này sẽ bị giòn và vỡ vụn thành trăm mảnh."


Nụ cười trên môi Tống Kiệt lập tức đông cứng. Gã giật phăng bộ bánh răng lại, mặt đỏ bừng vì giận dữ và xấu hổ. Gã biết Vũ Kỳ nói đúng—gã đã vội vã đúc lô hàng này bằng máy dập của Nghiệp đoàn để kịp giao cho Hắc Thiết Tát mà bỏ qua các bước lọc tạp chất chì.


"Câm miệng! Kẻ nhặt rác dã chiến như ngươi thì biết cái gì về công nghệ Nghiệp đoàn!" Tống Kiệt gầm lên, chi giả mạ đồng của gã rít lên chói tai, chuẩn bị vung lên tấn công Vũ Kỳ.


"Dừng tay!"


Một tiếng quát khàn đặc vang lên từ phía cổng chợ. Vương Đốc Công—gã đốc công bãi phế liệu mập mạp—bước tới cùng hai lính tuần tra bọc thép cầm roi da bện dây đồng. Gã nhổ một ngụm nước trầu đỏ lòm xuống đất, lườm Tống Kiệt:


"Tống Kiệt, luật của Chợ phế liệu Răng Cưa Rỉ là cấm đánh nhau. Muốn giải quyết ân oán thì cút ra ngoài đấu trường ngầm của Hắc Thiết Tát mà diễn!"


Tống Kiệt nghiến răng ken két, gã biết không thể gây sự trước mặt lính tuần tra của Nghiệp đoàn. Gã hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn giận, rồi quay sang Lão Thiết, ném ra một túi tiền đồng nặng trịch:


"Lão già, ta trả gấp đôi. Mười đồng xu vàng hoàng gia cho khối đồng thau cổ đó. Bán cho ta!"


Lão Thiết liếc nhìn túi tiền vàng ròng lấp lánh, rồi lão nhìn sang Vũ Kỳ—người thiếu niên nghèo nàn nhưng có đôi mắt kiên định và thính giác thiên tài giống hệt người cha quá cố Vũ Sinh của anh. Lão thợ rèn già khịt mũi, cầm lấy túi tiền của Tống Kiệt ném trả thẳng vào ngực gã.


"Cút đi, thằng phản đồ," Lão Thiết lạnh lùng nói. "Lò rèn của ta chỉ bán đồ cho thợ rèn thực thụ, không bán cho lũ chó săn dùng máy dập bẩn thỉu của Nghiệp đoàn. Khối đồng này ta đã hứa cho Vũ Kỳ rồi."


"Lão già ngoan cố! Ngươi sẽ phải hối hận!" Tống Kiệt rít lên qua kẽ răng. Gã quay sang nhìn Vũ Kỳ bằng ánh mắt căm thù tột cùng, nảy sinh lòng đố kỵ sâu sắc trước kỹ nghệ nhãn quan vượt trội của anh. Gã vẫy tay ra lệnh cho đám tay sai rút lui: "Chúng ta đi! Để xem con chuột này giữ mạng được bao lâu!"


Vũ Kỳ đứng im nhìn chiếc xe hơi nước của Tống Kiệt xả khói gầm rú rời đi. Lão Thiết lén lôi khối đồng thau cổ xuống bệ rèn, nhanh nhẹn bọc nó vào một tấm vải da dê hoen ố dầu mỡ rồi nhét vào tay Vũ Kỳ qua lối sau sạp rèn.


"Cầm lấy và đi lối ngách cống ngầm ngay," Lão Thiết thì thầm, giọng lão nghiêm nghị hơn bao giờ hết. "Tống Kiệt đã bán mình cho Thiết Huyết, gã nhất định sẽ không để cậu yên đâu. Hãy dùng Kỹ thuật rèn bánh răng không khe hở rèn bộ trục mới cho Vy Vy nhanh đi."


"Cảm ơn lão... tiền này tôi sẽ trả đủ sau," Vũ Kỳ nhận lấy khối đồng thau cổ ấm áp từ tính, nhanh chóng lách người qua lối sau sạp rèn, biến mất vào những ngõ ngách ngập tràn sương muối lưu huỳnh.


Anh đi nhanh qua các lối đi chật hẹp, cố gắng rút ngắn thời gian tìm kiếm linh kiện phụ trợ khác vì biết danh tính mình đã bị lộ tại khu chợ. Nhưng Vũ Kỳ không hề biết rằng, ở bãi đất trống phía sau sạp rèn của Lão Thiết, nơi anh vừa đứng đối chất với Tống Kiệt, gã phản đồ đang lén lút quay lại.


Tống Kiệt cúi người xuống bãi đất bám đầy bụi than và mạt sắt. Ánh mắt gã dừng lại ở một đốm sáng màu xanh lam nhạt khẽ lấp lánh giữa đống đất cát hoen rỉ. Gã đưa chi giả mạ đồng nhặt vật đó lên.


Đó là một mảnh dây đồng bọc tơ tằm dẫn xung siêu mảnh—thứ vật liệu phẫu thuật tối mật của Diệp Anh bám trên áo da thợ hàn của Vũ Kỳ đã vô tình rơi xuống trong lúc anh né tránh đòn vung búa của gã lúc nãy. Tống Kiệt đưa mảnh tơ tằm lên sát mắt cơ khí của gã, phân tích tần số dao động từ tính siêu vi.


Đôi mắt gã co rụt lại, lồng ngực gã phập phồng thở dốc khi nhận ra ngay kỹ thuật cấy ghép cấm thuật độc nhất vô nhị của sư phụ Tôn Kính.


"Cấm thuật chuyển hồn..." Tống Kiệt thì thầm, một nụ cười hiểm độc, tàn nhẫn dần nở trên gương mặt gã. "Vũ Kỳ... hóa ra ngươi đang giấu một automaton có linh hồn sống! Sư phụ Tôn Kính đã truyền lại bí kíp cho ngươi..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!