Nhạc nềnSteam_Fortress

Liệu Pháp Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng nước thải axit lưu huỳnh sôi sùng sục dưới cống ngầm bắt đầu bắn lên chân Vy Vy, làm sủi bọt lớp sơn bảo vệ đồng thau. Những bong bóng khí màu xám xịt vỡ ra, giải phóng làn khói độc hại rít lên xèo xèo dọc theo ống chân cơ khí của cô bé.


"Lối này, nhanh lên thợ máy! Đừng để chân búp bê ngâm quá lâu trong dòng nước thải này, axit lưu huỳnh của nhà máy dệt phía trên có thể ăn mòn cả thép tôi trong vòng nửa giờ!"


Tiếng gậy sắt rỗng của Kael gõ mạnh xuống dầm đá phía trước. Người đàn ông mù di chuyển nhanh nhẹn một cách kỳ lạ trong bóng tối ngập tràn khí độc. Vũ Kỳ nghiến chặt răng, hai tay ôm chặt lấy Vy Vy. Vết thương rỉ máu sắt từ trên vai trái của anh—hậu quả từ nhát chém bạo tẩu của em gái ở tập trước—đang co thắt dữ dội theo nhịp đập piston của lò hơi mini mười lăm atmosphere sau lưng cô bé. Mỗi bước đi của anh dưới dòng nước thải nóng bỏng ngập đầu gối đều giống như một cực hình tra tấn vật lý. Dòng máu mang mật độ sắt từ cao của gia tộc họ Vũ khẽ dao động dưới tác động của từ trường rò rỉ từ Vy Vy, khiến lồng ngực anh đau nhói như bị đinh đóng chặt.


Kael dẫn họ lách qua một khe nứt hẹp trên vách đá cống ngầm, bước vào một ngách khuất khô ráo nằm sâu trong Ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town. Nơi đây là một kho chứa toa tàu cũ nát, cách biệt hoàn toàn với dòng nước thải sôi sùng sục bên ngoài. Không khí ở đây tuy vẫn nồng mùi rỉ sắt và dầu máy cũ, nhưng ít nhất đã không còn làn sương muối lưu huỳnh đậm đặc.


Vũ Kỳ loạng choạng đặt Vy Vy nằm xuống một băng ghế gỗ mục nát của toa tàu điện cũ. Lồng ngực đồng thau của cô bé lạnh ngắt, đôi mắt thủy tinh xám tro nhắm nghiền, chìm sâu vào trạng thái ngủ đông để bảo tồn liên kết linh hồn yếu ớt. Nhưng ở chân trái của cô bé, lớp sơn phủ bảo vệ màu đen mờ đã bị axit lưu huỳnh ăn mòn đến mức bong tróc hoàn toàn, để lộ ra cấu trúc khớp đồng thau Tier 3 đang bắt đầu hoen rỉ xanh lục.


"Vy Vy..."


Vũ Kỳ thì thầm, giọng khàn đặc qua bộ lọc mạ bạc của chiếc mặt nạ lọc khí độc. Anh vội vã lôi từ trong túi áo da thợ hàn ra một chiếc dũa thép sờn cũ, cố gắng cạo đi những vết rỉ sét đang ăn mòn khớp gối của em gái trước khi axit ngấm sâu vào các bánh răng truyền động vi mô bên trong.


Thế nhưng, ngay khi anh vừa giơ dũa lên, một cơn đau nhức xương tủy dữ dội đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay phải của anh. Các khớp ngón tay co quắp lại, run rẩy bần bật mất kiểm soát. Chiếc dũa thép rơi tuột khỏi tay anh, nện xuống sàn sắt của toa tàu vang lên một tiếng *xoảng* lạnh lẽo.


Dấu hiệu của hội chứng Nhiễm độc chì cấp 1 đã dâng cao đến mức nguy hiểm. Đôi bàn tay rèn từng khít đến chín mươi chín phần trăm của anh giờ đây run rẩy như một chiếc đồng hồ lỏng cót. Vũ Kỳ quỳ sụp xuống bên băng ghế gỗ, dùng bàn tay trái bóp chặt lấy cổ tay phải đang co thắt, bất lực nhìn vết rỉ sét màu xanh lục đang loang nhanh trên chân Vy Vy.


"Để ta giúp một tay."


Một giọng nói thiếu nữ lanh lợi nhưng đầy xót xa vang lên từ lối vào toa tàu. Tô Tam bước ra từ bóng tối, mái tóc tết bím quấn quanh đầu dính đầy bụi than, chiếc tạp dề da bám đầy vết dầu mỡ sẫm màu. Trên tay cô là một bình thủy tinh chịu áp suất chứa thứ chất lỏng màu vàng nhạt, hơi đặc—Mỡ động vật tinh luyện dã chiến do chính cô tự pha chế.


"Tam nhi... sao cô lại xuống được đây?" Vũ Kỳ ngước lên, đôi mắt mệt mỏi dưới chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc khẽ dao động.


"Nhị Cẩu đã báo cho ta biết bầy Nanh Thép đột kích xưởng rèn của anh," Tô Tam quỳ xuống bên cạnh chân Vy Vy, nhanh nhẹn mở nắp bình thủy tinh. Mùi thơm nhẹ của dầu thông hòa lẫn mùi mỡ khét lẹt lập tức tỏa ra trong toa tàu ẩm ướt. "Ta biết anh thế nào cũng mang Vy Vy trốn xuống đây. Khớp chân của cô bé bị dính axit lưu huỳnh rồi, nếu không bôi trơn dã chiến ngay bằng mỡ động vật tinh luyện này để trung hòa axit, khớp đồng thau sẽ bị khóa cứng hoàn toàn!"


Tô Tam dùng một miếng vải thô, thấm đẫm thứ mỡ dã chiến khét lẹt rồi nhẹ nhàng lau chùi vết axit sủi bọt trên chân Vy Vy. Khi chất bôi trơn dã chiến thấm vào các bánh răng khớp gối, tiếng rít rỉ sét kim loại chói tai dịu đi rõ rệt. Tuy nhiên, Vũ Kỳ biết rất rõ cái giá vật lý của giải pháp tình thế này: mỡ động vật pha dầu hỏa dã chiến rất dễ bị cháy khét ở nhiệt độ cao của lò hơi, tạo ra cặn đen bám cứng làm kẹt các bánh răng truyền động trong tương lai. Nhưng hiện tại, anh không còn lựa chọn nào khác.


"Cảm ơn cô... Tam nhi," Vũ Kỳ khàn giọng nói, đôi tay anh vẫn run rẩy không ngừng.


"Đừng cảm ơn ta vội. Anh nên lo cho đôi tay của mình trước đi," Tô Tam xót xa nhìn những móng tay chuyển sang màu xám đen của Vũ Kỳ. "Nữ bác sĩ Diệp Anh đang đến ngay phía sau ta. Cô ấy phải tránh né hai trạm tuần tra bọc thép của cảnh sát mật ở đầu ngõ mới xuống được đây."


Đúng như lời Tô Tam nói, từ bóng tối hành lang toa tàu, nữ bác sĩ Diệp Anh bước vào. Gương mặt thanh tú của cô lạnh lùng dưới chiếc khẩu trang lọc khí bằng da thuộc tinh xảo, áo choàng trắng bám đầy vết máu khô và muội than. Cô cẩn thận đặt chiếc hòm dụng cụ y tế bằng da thuộc xuống sàn tàu, ánh mắt nghiêm nghị quét qua vết thương rỉ máu sắt từ trên vai trái của Vũ Kỳ và đôi tay đang co quắp của anh.


"Ngươi đúng là một kẻ điên, Vũ Kỳ," Diệp Anh lạnh lùng mắng, nhưng đôi tay cô đã nhanh nhẹn mở hòm dụng cụ, rút ra bộ kim châm bằng bạc có lõi dẫn xung điện từ. "Ngươi bất chấp tính mạng để tự phẫu thuật cấy ghép dây đồng dẫn xung, lại còn dùng huyết mạch sắt từ để kích hoạt bánh răng cổ. Ngươi có biết lượng chì tích tụ trong máu ngươi đã vượt ngưỡng chịu đựng của một thợ rèn thông thường từ lâu rồi không?"


Diệp Anh nắm lấy bàn tay phải đang run rẩy của Vũ Kỳ. Cô dùng bông thấm cồn công nghiệp lau sạch muội than bám trên các khớp ngón tay anh, rồi nhanh chóng châm những cây kim bạc siêu mảnh vào các huyệt đạo quanh cổ tay và mu bàn tay.


*A...*


Vũ Kỳ nghiến chặt răng để không phát ra tiếng thét đau đớn. Những cây kim bạc có lõi dẫn xung điện từ khi đâm sâu vào da thịt lập tức giải phóng một luồng xung điện nhẹ, kích thích trực tiếp vào các bó cơ đang bị co thắt từ tính do huyết mạch sắt từ phản ứng song song với Vy Vy. Cơn đau nhức nhối như hàng vạn chiếc kim nung nóng đâm xuyên qua xương tủy khiến mồ hôi lạnh của anh chảy ròng ròng trên trán, nhỏ xuống tấm sàn sắt rỉ sét.


"Ráng chịu đựng," Diệp Anh lạnh lùng nói, tay cô vẫn ổn định tuyệt đối khi xoay nhẹ những cây kim bạc để giải phóng các ion chì tích tụ. "Liệu pháp trung hòa độc chì bằng thảo dược này đòi hỏi phải châm cứu để kích thích tuần hoàn máu trước, sau đó mới uống nước sắc để đào thải độc tố qua lỗ chân lông."


Trong lúc Diệp Anh tiến hành châm cứu, Tô Tam lấy ra một chiếc ấm hơi nước nhỏ tự chế, nhóm một lò than dã chiến bằng than Anthracite phế thải để sắc nước rễ cây vạn tuế dại. Mùi đắng ngắt, nồng đậm của thảo dược nhanh chóng lan tỏa, hòa quyện với mùi mỡ khét bôi trơn tạo nên một bầu không khí ngột ngạt dưới lòng đất.


Sau khi rút kim châm, Diệp Anh đỡ Vũ Kỳ dậy, đưa cho anh bát nước sắc thảo dược đen kịt, nóng hổi. Vũ Kỳ không hề do dự, bưng bát thuốc uống một hơi cạn sạch. Vị đắng ngắt, chát chúa xộc thẳng lên tận não bộ, khiến lồng ngực anh nóng ran như có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Nhưng kỳ lạ thay, cơn co thắt từ tính ở tim dần dịu lại, và đôi bàn tay phải đang co quắp của anh bắt đầu phục hồi được bảy mươi phần trăm độ linh hoạt tạm thời.


"Nghe đây, Vũ Kỳ," Diệp Anh nhìn thẳng vào mắt anh qua chiếc khẩu trang lọc khí, giọng cô trầm xuống đầy cảnh báo. "Liệu pháp thảo dược này chỉ giúp ngươi tạm thời ngừng run tay và trung hòa độc chì trong vài ngày. Lượng chì trong máu ngươi đang tăng nhanh một cách khủng khiếp do ngươi liên tục tiếp xúc với khói hàn chì và bụi quặng phế thải mà không có thiết bị bảo hộ đạt chuẩn. Nếu ngươi tiếp tục tự phẫu thuật rèn thép bằng tay trần và huyết mạch sắt từ, các dây thần kinh của ngươi sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Đôi tay ngươi sẽ bị hóa đá, biến thành những khớp đồng vô tri vĩnh viễn trước khi ngươi kịp cứu em gái mình!"


Lời cảnh báo của Diệp Anh nện thẳng vào tâm trí Vũ Kỳ như một nhát búa hơi nước nặng nề. Anh nhìn xuống đôi bàn tay thon dài nhưng xám xịt của mình, lòng dâng lên một nỗi dằn vặt tột cùng. Anh biết cô ấy nói đúng. Cái giá vật lý của cấm thuật chuyển hồn và huyết mạch sắt từ đang gặm nhấm dần phần con người sinh học của anh.


Đột ngột, chiếc lò hơi mini mười lăm atmosphere sau lưng Vy Vy khẽ rít lên một tiếng nhẹ. Đốm sáng xanh lam mờ ảo trong lồng ngực búp bê dao động nhẹ. Vy Vy từ từ mở đôi mắt thủy tinh xám tro vô hồn.


Cô bé thức tỉnh ngắn ngủi, cử động một cách vụng về do các khớp chân trái dính mỡ dã chiến bám cặn đang rít lên khe khẽ. Vy Vy nhìn thấy vết thương rỉ máu sắt từ trên vai trái của Vũ Kỳ và những vết rộp bỏng trên đôi tay anh. Bằng một phản xạ ngây thơ và vụng về, cô bé nâng bàn tay đồng thau lạnh ngắt lên, cầm lấy một mảnh giẻ lau thô từ trên băng ghế, cố gắng lau đi vệt máu sẫm màu đang rỉ ra trên vai anh trai.


"Anh hai... tay anh chảy máu rồi..." Giọng nói của Vy Vy phát ra từ bộ phát âm cơ khí sau cổ nghe rè rè, hơi nghẹn ngào nhưng tràn đầy sự ngây thơ. "Giáp của em nặng quá... có phải nó làm anh mệt không?"


Vũ Kỳ ôm chặt lấy cơ thể đồng thau lạnh lẽo của em gái vào lòng, nước mắt anh chảy dài bên trong chiếc mặt nạ lọc khí bọc bạc, khóc không ra tiếng. Vy Vy vẫn nghĩ mình chỉ đang đeo một bộ giáp bảo hộ nặng nề để chữa bệnh phổi, hoàn toàn không biết rằng linh hồn mình đang bị giam cầm trong một cỗ máy chiến đấu vô cảm và đang rỉ sét từng ngày.


"Không sao đâu, Vy Vy... Anh hai không mệt. Bộ giáp này sẽ sớm chữa khỏi bệnh cho em thôi..." Vũ Kỳ nghẹn ngào nói dối, tay anh siết chặt b búp bê đồng thau lạnh ngắt.


Diệp Anh và Tô Tam im lặng nhìn cảnh tượng ấy, lòng họ thắt lại trước bi kịch tàn nhẫn của hai anh em. Họ biết rằng, mỡ dã chiến của Tô Tam chỉ giúp Vy Vy không bị rỉ sét trong vài ngày tới, nhưng mùi mỡ khét lẹt này sẽ sớm đóng cặn và làm kẹt cứng các khớp nối của cô bé. Để cứu sống Vy Vy lâu dài, họ bắt buộc phải tìm được các linh kiện Đồng thau nguyên chất mỏ cổ để thay thế hoàn toàn các trục bị mài mòn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!