Nhạc nềnSteam_Fortress

Bóng Đêm Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những khe hở của hẻm Than Đen, mang theo vị mặn chát của sương muối lưu huỳnh và mùi dầu máy khét lẹt. Trên mái tôn dốc đứng bám đầy muội than đen kịt, Vũ Kỳ loạng choạng ngã quỵ. Vai trái anh tê dại, dòng máu sắt từ sẫm màu—thứ huyết mạch đặc biệt mang mật độ kim loại cao của gia tộc họ Vũ—thấm đẫm lớp áo da thợ hàn, khẽ dao động một cách bất thường dưới tác động từ trường của bầy chó máy đang áp sát.


Ngay bên cạnh, chiếc hòm gỗ sồi chứa Vy Vy bị móng vuốt của con Nanh Thép cào rách một mảng lớn, đang trượt băng băng về phía mép mái tôn. Bên dưới mép mái là khoảng không tăm tối, sâu thẳm của miệng cống ngầm xả thải.


“Vy Vy!”


Vũ Kỳ nghiến chặt răng, bỏ qua cơn đau thắt ngực dữ dội đang cộng hưởng theo nhịp lò hơi của em gái. Bằng một phản xạ liều lĩnh, anh nhoài người lao theo, dùng cả trọng lượng cơ thể đổ ập lên chiếc hòm gỗ ngay khi nó chuẩn bị lao xuống vực sâu. Khớp ngón tay phải của anh—bị run rẩy nghiêm trọng do hội chứng nhiễm độc chì cấp một—co quắp lại, bấu chặt vào gờ gỗ sồi rách nát.


*HÚUUUU!*


Con Nanh Thép đầu đàn gầm lên một tiếng rít từ tính chói tai. Đôi mắt thấu kính hồng ngoại của nó rực sáng đỏ giữa màn sương mù, bộ hàm bằng răng cưa titanium tự xoay tít phát ra tiếng nghiến kim loại ghê rợn. Nó lấy đà nhảy vọt tới, móng vuốt thép nhắm thẳng vào gáy Vũ Kỳ.


“Nhảy xuống cống ngầm! Mau lên anh Vũ Kỳ!” Nhị Cẩu hét lớn từ phía sau, tay nó ném mạnh chiếc đèn bão rỉ sét vào mặt con quái vật cơ khí để cản đường.


Chiếc đèn bão vỡ tan, dầu hỏa bùng lên một quầng lửa cam tạm thời che mắt thấu kính của con Nanh Thép. Vũ Kỳ không còn lựa chọn nào khác. Anh ôm chặt lấy hòm gỗ chứa cơ thể đồng thau nặng nề của Vy Vy, dùng chân đạp mạnh vào gờ tôn dốc đứng, mượn lực đẩy cả hai lao thẳng xuống miệng cống ngầm tối đen như hũ nút ngay dưới chân.


*ẦM!*


Cú rơi tự do từ độ cao gần năm mét nện thẳng cơ thể Vũ Kỳ xuống một đống phế liệu sắt rỉ và những bao tải chứa sợi bông mục nát tích tụ lâu năm dưới đáy ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town. Lực va đập cực mạnh khiến lồng ngực anh thắt lại, máu sắt từ trào ra nơi khóe miệng. Chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc lệch hẳn sang bên thái dương, nhưng bàn tay trái của anh vẫn ôm chặt lấy lồng ngực đồng thau lạnh ngắt của Vy Vy qua khe hở hòm gỗ bị rách.


Anh thở dốc, cố gắng lắng nghe nhịp pít-tông của em gái. May mắn thay, lò hơi mini tuần hoàn khép kín sau lưng Vy Vy vẫn duy trì tiếng vo vo cực kỳ nhỏ ở áp suất mười lăm atmosphere. Cô bé vẫn đang ngủ đông sâu để bảo tồn liên kết linh hồn yếu ớt, hoàn toàn không biết rằng anh trai mình vừa trải qua một ranh giới sinh tử.


Thế nhưng, mùi dầu bảo trì hoàng gia loại 3 lậu—thứ dầu khoáng tinh luyện chứa các hạt từ tính đánh dấu độc quyền—đang rò rỉ rành rành từ vết cào rách trên hòm gỗ. Mùi hương ấy nồng nặc và đặc trưng đến mức ngay cả màn sương muối lưu huỳnh dưới lòng đất cũng không thể che giấu nổi.


“Chúng ta đang ở ga tàu điện cũ...” Vũ Kỳ thì thầm, giọng anh rè rè qua bộ lọc mạ bạc của chiếc mặt nạ lọc khí độc.


Bao quanh anh là một không gian khổng lồ, ẩm ướt và ngập tràn bóng tối. Những đường ray sắt rỉ sét chạy dài vào vô tận, các toa tàu điện rách nát bám đầy rêu xanh và muội than nằm im lìm như những xác quái thú cổ đại. Tiếng nước thải axit nhỏ giọt *tách... tách...* vang vọng từ trần đá cao vút, tạo nên một bầu không khí u uất, lạnh lẽo.


*Cộc... cộc... cộc...*


Một tiếng gõ nhịp điệu đặn, vang lên từ phía sâu trong đường hầm tối tăm. Âm thanh khô khốc của kim loại gõ xuống thanh ray sắt truyền đi rất nhanh trong không gian tĩnh mịch. Vũ Kỳ giật mình, tay vô thức giắt chặt chiếc kìm từ tính bên hông, thính giác nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy lập tức căng ra để định vị nguồn phát âm thanh.


Từ trong bóng tối của một toa tàu mục nát, một bóng người gầy gò từ từ bước ra. Đó là một người đàn ông trung niên mù cả hai mắt, mặc bộ quần áo da thuộc bám đầy bùn đất cống ngầm, đôi tai to bất thường khẽ động đậy theo từng tiếng động nhỏ nhất. Tay ông ta cầm một cây gậy sắt rỗng, gõ nhịp nhàng xuống đường ray để dẫn đường.


“Kẻ mang theo linh hồn sắt thép... không nên lảng vảng ở ga tàu chết này.” Người đàn ông mù cất giọng trầm khàn, đôi mắt đục ngầu không ánh sáng hướng chính xác về phía Vũ Kỳ.


“Ông là ai?” Vũ Kỳ cảnh giác, tay phải cố nén cơn run rẩy do nhiễm độc chì để giữ thăng bằng cho hòm gỗ.


“Họ gọi ta là Kael. Kẻ gác đêm của những đường ống rỉ sét.” Người đàn ông mù khẽ mỉm cười, gõ nhẹ cây gậy sắt rỗng xuống ray, tạo ra một tiếng *boong* trầm ấm vang vọng. “Mùi dầu bôi trơn hoàng gia loại 3 trên người búp bê của ngươi đang vẽ một đường sáng từ tính rõ mồn một cho bầy chó săn của Lục Sâm. Nếu không muốn bị tháo dỡ làm vật thí nghiệm, đi theo ta.”


Chưa kịp để Vũ Kỳ trả lời, từ phía lối vào hầm ngầm phía trên, một luồng ánh sáng chói lòa đột ngột quét xuống.


*VÚT!*


Một quả pháo sáng hơi nước được bắn ra từ khẩu súng carbine của Lục Sâm, bay vút qua không trung và găm chặt vào trần đá ga tàu điện. Quả pháo sáng bùng nổ, tỏa ra ánh sáng trắng nóng rực, soi sáng toàn bộ ga tàu điện bỏ hoang với những toa tàu rách nát loang lổ vết rỉ sét.


“Vây chặt ga tàu cho ta!” Giọng nói tàn nhẫn của Lục Sâm vang dội từ phía cầu thang sắt rỉ. “Bầy Nanh Thép đã bắt được tần số từ tính của dầu hoàng gia! Chúng đang ở ngay dưới kia! Bắn xích khóa chặt mọi đường ray!”


Tiếng bước chân giáp sắt nặng nề của đặc vụ bọc thép nện rầm rầm xuống sàn gạch vỡ. Đi đầu là ba con chó máy Nanh Thép, đôi mắt thấu kính hồng ngoại đỏ rực quét liên tục qua các toa tàu rách nát. Khứu giác cơ khí của chúng đã khóa chặt mùi dầu bảo trì hoàng gia rò rỉ từ hòm gỗ của Vy Vy. Chúng gầm rú, bốn chân xích sắt nện mạnh xuống đường ray, lao nhanh như những vệt chớp đen về phía Vũ Kỳ.


“Chạy mau!” Kael hét lớn, cây gậy sắt của ông ta gõ mạnh xuống đường ray tạo ra một tiếng động đanh gọn. “Đi theo nhịp gõ của ta! Đừng chạy vào đường ray giữa, rầm thép rỉ sét sắp sập!”


Vũ Kỳ nghiến răng bế thốc Vy Vy ra khỏi chiếc hòm gỗ đã vỡ nát. Cơ thể đồng thau nặng nề của em gái đè nặng lên vai trái đang rỉ máu sắt từ của anh, tạo ra một cơn đau thắt tim dữ dội. Anh chạy băng băng theo tiếng gậy gõ của Kael trong bóng tối nhập nhèm của những toa tàu cũ.


*RẮC!*


Vũ Kỳ định lách qua một toa tàu cũ để rút ngắn khoảng cách, nhưng đúng như lời Kael cảnh báo, một thanh dầm thép rỉ sét khổng lồ phía trên không chịu nổi rung động đã gãy đôi, đổ sập xuống ngay trước mặt anh, bắn ra hàng vạn mảnh mạt sắt nung nóng. Vũ Kỳ chỉ kịp lùi lại nửa bước, suýt chút nữa đã bị chôn vùi dưới đống đổ nát.


“Bên trái! Ba bước nhảy!” Tiếng Kael vang lên dõng dạc giữa tiếng gầm rú của bầy chó máy.


Vũ Kỳ lách người sang trái, nhảy vọt qua một rãnh xả thải chứa đầy nước bùn hôi thối. Ngay phía sau, con Nanh Thép đầu đàn đã nhảy lên nóc toa tàu rách nát bên cạnh, bộ hàm răng cưa titanium của nó xoay tít phát ra tiếng rít chói tai, chuẩn bị lao thẳng xuống lồng ngực Vy Vy.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vũ Kỳ hiểu rằng nếu để Vy Vy bị tấn công vật lý trực diện, lò hơi mini mười lăm atmosphere của cô bé sẽ phát nổ, thiêu rụi linh hồn em gái vĩnh viễn. Anh gạt cơn đau thắt ngực, tay trái lần tìm chiếc Vòng đeo tay nhiễu từ tính đeo ở cổ tay trái của Vy Vy qua khe hở của lớp vải amiăng bảo vệ.


Anh gạt công tắc đồng nhỏ trên vòng đeo tay.


*OÒNG!*


Một luồng xung từ trường yếu phát ra từ những cuộn dây đồng dẫn từ tính tự chế, tạo thành một màn chắn từ trường vô hình bao bọc quanh cơ thể Vy Vy. Con Nanh Thép đang lao tới đột ngột bị màn chắn từ tính làm nhiễu loạn cảm biến tiệm cận. Bộ não cơ khí của nó báo cáo sai lệch khoảng cách, khiến cú vồ của nó bị lệch hướng, nện mạnh bốn chân xích sắt xuống thanh ray bên cạnh tạo ra những tia lửa điện xanh lét.


“Bắn xích hơi nước!” Lục Sâm ra lệnh từ phía xa.


Những đặc vụ bọc thép hoàng gia nâng súng carbine hơi nước, nã những sợi xích sắt bọc đồng nặng nề hòng phong tỏa lối thoát của hai người. Thế nhưng, bùn cống ngầm lưu huỳnh dính đầy muội than và bụi quặng đã lọt vào các van xả áp của súng carbine. Áp lực hơi nước bị nghẹt, khiến những sợi xích bắn ra bị thiếu lực nén, rơi loảng xoảng xuống đường ray mà không thể khóa chặt mục tiêu.


Tuy nhiên, bầy chó máy Nanh Thép không hề từ bỏ. Bằng bản năng cơ khí tàn bạo được cấy ghép tế bào sói, hai con chó máy còn lại vẫn nương theo tiếng động bước chân của Vũ Kỳ để lao lên.


Chiếc Vòng đeo tay nhiễu từ tính trên tay Vy Vy bắt đầu phát ra những tiếng xì xì chói tai. Khói xám bốc lên từ viên pin than dã chiến—thiết bị quấy nhiễu đang bị quá tải công suất cực hạn và chuẩn bị chập mạch hỏng hoàn toàn. Màn chắn từ trường yếu dần biến mất.


“Không còn đường lui nữa!” Vũ Kỳ nhìn về phía trước, lối dẫn xuống cống ngầm lưu huỳnh bị chặn bởi một cánh cửa sắt rỉ sét khóa chặt.


“Gõ nhịp sắt, thợ máy!” Kael đứng sát cánh cửa sắt, hét lên dõng dạc. “Dùng thanh ray! Sóng âm truyền qua sắt nhanh hơn gió!”


Lời nói của Kael như một tia chớp đánh thẳng vào tư duy kỹ thuật của Vũ Kỳ. Đúng vậy! Sóng âm truyền qua kim loại có vận tốc nhanh gấp mười lần trong không khí lộng gió. Bầy chó máy Nanh Thép đang bám chặt bốn chân xích sắt trên đường ray để di chuyển; bộ hàm titanium của chúng chính là điểm tiếp nhận rung động nhạy cảm nhất.


Vũ Kỳ gạt chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc xuống, định vị chính xác điểm nối giữa đường ray sắt và dầm thép chịu lực của ga tàu. Anh rút chiếc búa hơi nước mini gắn cố định ở cổ tay phải, kết nối ống dẫn khí nén với bình khí nén đeo sau lưng.


Anh hít một hơi thật sâu để giữ cho đôi bàn tay run rẩy do độc chì ổn định tuyệt đối. Anh nhắm mắt lại, sử dụng thính giác nhạy cảm Master để cảm nhận tần số dao động tự nhiên của thanh ray sắt dưới chân bầy chó máy đang lao tới.


*BÙM!*


Vũ Kỳ nện mạnh búa hơi mini xuống điểm nối đường ray.


Nhát búa đầu tiên phát ra một tiếng động trầm hùng vang dội khắp ga tàu điện ngầm bỏ hoang. Vũ Kỳ không dừng lại, anh tiếp tục gõ liên tục theo một nhịp điệu mật mã gõ nhịp độc nhất của sư phụ Tôn Kính truyền dạy—phương pháp Gây nhiễu từ trường bằng sóng âm.


*KENG! KENG! KENG! KENG!*


Sóng âm tần số cao vô hình lan truyền dọc theo đường ray sắt rỉ sét với tốc độ chớp nhoáng. Khi ba con chó máy Nanh Thép đang lao băng băng trên ray, luồng xung động cơ học cực mạnh truyền thẳng từ xích sắt qua bộ khung bọc thép vào thẳng bộ não cơ khí và thấu kính hồng ngoại của chúng.


Tần số cộng hưởng của nhát búa làm mài mòn và rạn nứt các bánh răng thăng bằng siêu vi bên trong lõi điều khiển của bầy chó máy. Tiếng rít từ tính chói tai vang lên dữ dội, thấu kính hồng ngoại của con Nanh Thép dẫn đầu rạn nứt rồi vỡ tan tành. Bộ hàm titanium của chúng tự động khóa cứng, các khớp chân xích sắt bị kẹt cứng phát ra những tiếng kêu *rắc rắc* thảm khốc trước khi đổ sụp xuống đường ray loảng xoảng.


Cùng lúc đó, chiếc Vòng đeo tay nhiễu từ tính trên tay Vy Vy phát ra một tiếng nổ nhỏ, nổ tung viên pin than và chập mạch hoàn toàn.


“Lối này! Nhanh lên!” Kael dùng gậy sắt rỗng cạy mạnh một khe hở trên cánh cửa sắt rỉ sét, mở ra lối thoát hiểm dẫn xuống cống ngầm lưu huỳnh.


Vũ Kỳ bế Vy Vy lách qua khe cửa hẹp ngay khi Lục Sâm và toán đặc vụ bọc thép vượt qua màn khói nổ súng carbine xối xả. Những phát đạn đinh sắt găm phập phập vào cánh cửa sắt rỉ sét sau lưng họ, bắn ra những tia lửa cam rực sáng.


Họ đã cắt đuôi được bầy chó máy, nhưng rủi ro mới lập tức ập đến khi họ bước chân vào lòng Cống ngầm lưu huỳnh.


Nơi đây là một địa ngục ngập tràn sương độc màu xanh lục nhạt xả ra từ các nhà máy dệt phía trên. Dòng nước thải axit lưu huỳnh sôi sùng sục, nóng bỏng bốc hơi nghi ngút, chảy cuồn cuộn dưới chân họ như một dòng sông chết chóc.


Vũ Kỳ lội qua dòng nước thải ngập đến đầu gối, cố gắng giữ cho Vy Vy ở trên cao. Thế nhưng, dòng nước xả thải đột ngột dâng cao do một lò hơi công nghiệp phía trên xả áp.


*XÈO XÈO!*


Dòng nước thải axit lưu huỳnh sôi sùng sục dưới cống ngầm bắt đầu bắn lên chân Vy Vy, làm sủi bọt lớp sơn bảo vệ đồng thau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!