Nhạc nềnSteam_Fortress

Vòng Vây Sắt Và Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít từ tính của bầy chó máy Nanh Thép vang lên ngay đầu ngõ hẻm Than Đen, Thám tử Cao Tư giơ cao khẩu súng lục hơi nước nạp đạn ổ xoay bằng bạc, ra lệnh phong tỏa toàn khu vực.


Cái lạnh buốt của sương muối lưu huỳnh tràn qua những khe hở trên mái tôn rỉ sét của căn gác xép, nhanh chóng dập tắt chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại từ lò rèn dã chiến phía dưới. Vũ Kỳ quỳ sụp bên bàn phẫu thuật, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết chém trên vai trái anh—hệ quả từ cơn bạo tẩu kinh hoàng của Vy Vy vài phút trước—vẫn liên tục rỉ ra dòng máu sẫm màu mang mật độ sắt từ cao của gia tộc họ Vũ. Dòng máu ấy khẽ dao động, co rút một cách kỳ lạ dưới tác động từ trường vô hình đang dâng cao từ phía đầu hẻm. Cơn đau thắt ngực truyền thẳng về tim qua mối liên kết từ tính song song khiến gương mặt anh biến dạng vì đau đớn. Mỗi nhịp đập của tim anh lúc này đều cộng hưởng một cách tàn nhẫn với nhịp pít-tông đang nguội lạnh dần bên trong lồng ngực đồng thau của em gái.


"Anh Vũ Kỳ! Chạy mau! Chúng sát sạt ngoài kia rồi!" Nhị Cẩu giục giã, gương mặt nhỏ thó của nó xám ngoét đi vì hoảng sợ. Đứa trẻ đánh giày lang thang cố sức kéo tay áo da thợ hàn của anh, nhưng Vũ Kỳ vẫn đứng im như hóa đá.


Anh nhìn xuống Vy Vy. Cô bé mười tuổi gầy gò của anh giờ đây chỉ còn là một cỗ máy đồng thau cao mét rưỡi nằm im lìm. Đôi mắt thủy tinh xám tro từng tràn ngập nụ cười ngây thơ giờ nhắm nghiền, lạnh ngắt và vô hồn. Lò hơi tuần hoàn khép kín sau lưng cô bé đã tắt lịm, áp suất sụt giảm xuống mức tối thiểu mười lăm atmosphere để bảo tồn liên kết linh hồn yếu ớt bên trong. Nhưng điều tàn nhẫn nhất không phải là những vết nứt rỉ sét đang ăn mòn khớp vai trái của búp bê, mà là câu hỏi cuối cùng của cô bé trước khi chìm vào ngủ đông sâu: cô bé đã quên hoàn toàn bản nhạc của mẹ.


Nỗi dằn vặt tội lỗi như một gọng kìm bằng thép nung siết chặt lấy tâm can Vũ Kỳ. Anh đã giữ lại được linh hồn em gái, nhưng cái giá phải trả là việc tước đoạt đi phần nhân tính con người của cô bé, biến em thành một cỗ máy chiến đấu vô cảm từng ngày.


*Rắc! Rắc!*


Tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt dữ dội trên những tấm tôn gồ ghề ngoài ngõ cắt đứt dòng suy nghĩ đau đớn của anh. Bầy chó máy Nanh Thép đã ngửi thấy mùi dầu bôi trơn hoàng gia loại 3 rò rỉ từ lọ chì mở nắp trên bàn mổ.


"Không thể bỏ lại tài liệu của cha..." Vũ Kỳ lẩm nhẩm. Anh gạt cơn đau thắt ngực sang một bên, gượng dậy bằng đôi chân run rẩy.


Bàn tay phải của anh—bị bỏng nhiệt mưng mủ và đang run lên bần bật do độc chì tích tụ dâng cao—cố sức cạy tấm ván gỗ mục nát dưới gầm giường bảo trì. Bên dưới hốc tối là cuốn sổ tay rách nát của người cha quá cố Vũ Sinh và bản chép tay của sư phụ Tôn Kính. Đó là những di vật vô giá, chứa đựng sơ đồ cấu trúc thần kinh đồng sinh học và những mảnh ghép dở dang về Tháp Lò Hơi Hoàng Gia. Vũ Kỳ nhét vội tập tài liệu bám đầy muội than vào ngực áo da thợ hàn, siết chặt thắt lưng da nơi giắt chiếc kìm từ tính.


"Nhị Cẩu, giúp anh khênh hòm gỗ!" Vũ Kỳ ra lệnh, giọng anh rè rè qua bộ lọc của mặt nạ lọc khí độc.


Hai người phối hợp, nâng cơ thể đồng thau nặng nề của Vy Vy đặt vào chiếc hòm gỗ sồi ngâm dầu bảo vệ. Vũ Kỳ nhanh chóng dùng kìm từ tính khóa chặt van xả phụ sau lưng Vy Vy. Anh biết bầy Nanh Thép di chuyển theo cặp và định vị mục tiêu bằng nhiệt lượng lò hơi; tắt hoàn toàn van xả phụ là cách duy nhất để triệt tiêu nguồn nhiệt phát xạ, biến Vy Vy thành một khối kim loại nguội lạnh trong mắt bầy thú máy.


*UỲNH!*


Cánh cửa sắt dưới tầng trệt xưởng đồng hồ rung lên bần bật dưới một cú đâm cực mạnh. Tiếng xích sắt va đập và giọng nói tàn nhẫn của Lục Sâm vang lên dõng dạc ngoài phố:


"Lục soát kỹ cho ta! Tên thợ máy sử dụng cấm thuật chuyển hồn đang ở bên trong! Bắn bỏ bất kỳ ai kháng cự!"


Vũ Kỳ biết xưởng rèn tối mật đã bị lộ hoàn toàn. Anh cố gắng ngắt nguồn pin từ tính của xưởng rèn, hy vọng sự sụt giảm dòng điện đột ngột sẽ tạo ra một xung từ trường giả để đánh lạc hướng bầy chó máy. Thế nhưng, tiếng rít từ tính của bầy Nanh Thép ngoài cửa sổ vẫn không hề thay đổi. Thiết bị quét sinh học của chúng quá nhạy bén, chúng không hề bị đánh lừa bởi trò vặt của một thợ máy ổ chuột.


*HÚUUUUUUUUUU!*


Đột ngột, một tiếng tù và hơi nước khổng lồ rít lên chói tai từ phía cuối ngách Smog-Town. Tiếng còi gầm rú với âm lượng cực lớn, xé toạc màn sương muối lưu huỳnh dày đặc. Đó là Lão Độc, gã gác đêm tận tụy của ngách Smog-Town. Chiếc tù và hơi nước bằng đồng rỉ sét của lão phát ra những âm điệu mật mã cảnh báo liên tục, tạo ra một luồng sóng âm tần số cao chấn động mạnh mẽ khắp các con hẻm.


Luồng sóng âm của Lão Độc lập tức phát huy tác dụng. Tần số chói tai của chiếc tù và hơi nước làm nhiễu loạn hoàn toàn bộ cảm biến từ tính nhạy cảm của bầy chó máy Nanh Thép đang áp sát xưởng rèn. Tiếng sủa kim loại rít lên hỗn loạn, bầy thú máy khựng lại, xoay đầu đầy hoang mang ngoài hành lang.


"Lối này! Lên mái nhà!" Nhị Cẩu hét lên, nó nhanh nhẹn chui qua ô cửa sổ áp mái, bám vào đường ống dẫn nước rỉ sét để leo lên mái tôn.


Vũ Kỳ nghiến răng, dùng cánh tay phải đang run rẩy và vai trái đau nhức ôm chặt lấy chiếc hòm gỗ chứa Vy Vy. Sức nặng gần tám mươi ký của búp bê đồng thau đè nặng lên cơ thể suy kiệt của anh. Mỗi bước leo lên thang gỗ là một lần vết thương trên vai anh rách thêm, máu sắt từ sẫm màu thấm đỏ cả lớp áo da thuộc chịu nhiệt. Nhưng lời thề rèn thép bảo vệ em gái tiếp thêm cho anh một ý chí ngoan cường vượt qua giới hạn sinh học.


Anh nhoài người ra khỏi ô cửa sổ áp mái, đặt chân lên mái tôn dốc đứng bám đầy muội than đen kịt. Gió lạnh từ tháp giải nhiệt phía xa thổi tới, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc làm nhòa đi tầm nhìn của chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc.


Dưới đường phố, ánh đèn pha gas của Biệt đội Mật thám Hoàng gia quét qua quét lại như những con mắt quỷ rực sáng trong màn sương mù. Lục Sâm đứng trên chiếc xe hơi nước bọc thép, giơ cao khẩu súng carbine hơi nước, gầm rú ra lệnh cho đặc vụ bắn xích hơi nước khóa chặt các ngả đường thoát trên mặt đất. Những sợi xích sắt bọc đồng nặng nề bay vút qua không trung, cắm phập vào các bức tường gạch, tạo thành một lưới phòng thủ dày đặc phong tỏa toàn bộ lối ra của hẻm Than Đen.


"Anh Vũ Kỳ, nhận lấy cái này!" Nhị Cẩu lách người qua một khe tôn lồi lõm, ném mạnh hai túi bột than dã chiến xuống khoảng không giữa xưởng rèn và xe tuần tra.


*BÙM! BÙM!*


Hai tiếng nổ nhỏ vang lên, bột than đá mịn kết hợp với hơi nước nóng rò rỉ từ các đường ống công cộng tạo thành một màn khói đen đặc, bao trùm toàn bộ khu vực dưới đất. Màn khói đen kịt này hoàn toàn che mắt kính hồng ngoại và thấu kính cơ khí của lính tuần tra bọc thép hoàng gia.


"Chạy mau!" Nhị Cẩu vẫy tay, dẫn Vũ Kỳ luồn lách qua các mái nhà tôn san sát của khu ổ chuột.


Vũ Kỳ ôm hòm gỗ chứa Vy Vy chạy băng băng trên những tấm tôn rỉ sét phát ra tiếng kêu *ầm ầm* dưới chân. Anh cố gắng nín thở, di chuyển một cách khéo léo để tránh làm rò rỉ thêm áp suất lò hơi của em gái. Thế nhưng, một tai họa mới lại ập đến.


Lớp vải cách nhiệt amiăng bọc ngoài hòm gỗ bị rách mảng lớn do va quệt vào gờ tôn sắc nhọn. Mùi dầu bảo trì hoàng gia loại 3 rò rỉ từ khớp vai trái của Vy Vy—thứ dầu khoáng tinh luyện có hạt từ tính đặc trưng—lại một lần nữa phát tán vào không khí lộng gió.


Dù màn khói than của Nhị Cẩu đã che mắt lính tuần tra, nhưng khứu giác sinh học được cấy tế bào sói của bầy chó máy Nanh Thép thì không thể bị đánh lừa. Một con Nanh Thép đầu đàn gầm lên một tiếng rít kim loại chói tai, đôi mắt thấu kính hồng ngoại đỏ rực của nó bắt được mục tiêu từ tính đang di chuyển trên cao. Nó lấy đà, bốn chân xích sắt nện mạnh xuống mặt đất, nhảy vọt lên bức tường gạch loang lổ rồi lao thẳng lên mái tôn.


"Nhị Cẩu! Tránh ra!" Vũ Kỳ hét lớn.


Tiếng sủa kim loại rít lên ngay sát gót chân Vũ Kỳ khi một con Nanh Thép nhảy vọt qua cửa sổ xưởng rèn, cào rách hòm gỗ chứa Vy Vy. Những móng vuốt titanium sắc lẹm của nó xé toạc lớp gỗ sồi ngâm dầu, để lộ lớp giáp đồng thau lạnh lẽo của búp bê bên trong. Vũ Kỳ loạng choạng ngã quỵ xuống mái tôn dốc đứng, chiếc hòm gỗ tuột khỏi tay anh, trượt dài về phía mép mái nhà lơ lửng trên khoảng không tăm tối của cống ngầm lưu huỳnh phía dưới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!