Nhạc nềnSteam_Fortress

Hơi Lạnh Cứu Mạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi dao lò xo của Vy Vy rít lên xé gió, chỉ còn cách sống mũi Vũ Kỳ vài milimet. Ánh sáng đỏ rực phát ra từ đôi mắt thủy tinh của cô bé phản chiếu trên gờ thép lạnh lẽo, mang theo một lực lượng hủy diệt điên cuồng. Gác xép nhỏ hẹp của xưởng đồng hồ rỉ sét ngập tràn trong tiếng rít chói tai của van báo động tự hủy dã chiến. Kim trên chiếc đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay đã vượt quá vạch đỏ nguy hiểm, chạm ngưỡng năm mươi atmosphere. Áp lực nén cực đại đang đun sôi lượng nước cất làm mát ít ỏi bên trong, đe dọa thổi tung toàn bộ cấu trúc đồng thau tinh xảo của Vy Vy thành những mảnh phế liệu vô tri trong vòng chưa đầy ba mươi giây.


"Vy Vy! Dừng lại!" Vũ Kỳ hét lên, giọng anh khàn đặc qua bộ lọc của chiếc mặt nạ da thuộc.


Anh không vung chiếc búa hơi nước đeo tay để chống đỡ. Lời thề rèn thép bảo vệ em gái khóa chặt cánh tay phải của anh. Anh chấp nhận ngã rạp xuống sàn nhà bám đầy bụi kim loại, lăn một vòng lộn xộn dưới chân cô bé. Lưỡi dao lò xo chém hụt, sượt qua vai trái anh, xé rách lớp áo da thợ hàn sờn cũ và rạch một đường dài trên da thịt. Vết chém rỉ máu sắt từ sẫm màu—thứ máu mang mật độ sắt từ cao di truyền của gia tộc họ Vũ—khẽ dao động và co thắt dữ dội dưới tác động từ tính từ cơ thể Vy Vy. Cơn co thắt từ tính ấy truyền thẳng về tim Vũ Kỳ qua mối liên kết từ tính song song, khiến lồng ngực anh đau nhói như bị một chiếc đinh đóng chặt. Tim anh đập dồn dập, đồng điệu một cách tàn nhẫn với nhịp pít-tông đang điên cuồng của em gái.


*RẦM!*


Cú chém hụt của Vy Vy nện thẳng xuống chiếc cột chống bằng gỗ sồi của căn gác xép. Sức mạnh từ động cơ hơi nước nén áp khiến cột gỗ dày mười phân bị chém đứt đôi, bắn ra hàng vạn mảnh dăm gỗ. Căn gác xép rung chuyển dữ dội, bụi than và mạt sắt từ trên mái tôn rụng xuống rào rào. Hơi nước siêu nóng từ khớp vai trái bị nứt toác của Vy Vy phun ra xối xả, nhuộm trắng không gian trong một màn sương mù mịt, nóng bỏng và nồng nặc mùi mỡ dã chiến khét lẹt.


Trong màn sương trắng xóa, đôi mắt thủy tinh đỏ rực của Vy Vy chớp tắt liên tục. Cô bé xoay người một cách máy móc, các khớp đồng thau rít lên những tiếng ken két khô khốc do thiếu dầu bảo trì hoàng gia loại 3. Lõi năng lượng trong lồng ngực cô bé phát ra những luồng sáng đỏ chập chờn, đè bẹp đốm sáng linh hồn màu xanh lam nhạt yếu ớt. Chương trình chiến đấu tự động trong thẻ chì đục lỗ bị quá nhiệt làm biến dạng đã hoàn toàn chiếm quyền kiểm soát, biến em gái anh thành một cỗ máy sát thủ vô cảm.


Vũ Kỳ gượng dậy, thọc tay vào túi áo da tìm kiếm hộp nhạc đồng thau xoa dịu. Anh lên dây cót bằng những ngón tay run rẩy do hội chứng nhiễm độc chì cấp một dâng cao. Bản ballad cũ của mẹ bắt đầu vang lên từ đĩa nhạc đồng siêu vi bên trong hộp nhạc. Vũ Kỳ hy vọng tần số âm thanh quen thuộc có thể xoa dịu linh hồn đang bị thiêu đốt của Vy Vy. Thế nhưng, tiếng rít gầm rú của lò hơi đang quá tải hoàn toàn đè bẹp những nốt nhạc thanh mảnh. Sóng âm tần số thấp không thể tiếp cận được hộp điều khiển sau gáy búp bê. Vy Vy gầm lên một tiếng rít kim loại chói tai, lao thẳng về phía Vũ Kỳ, đôi lưỡi dao lò xo giơ cao sẵn sàng bổ đôi đầu anh.


"Van xả bị móp kẹt cứng... Không thể xả áp thủ công..." Vũ Kỳ thầm nghĩ, thính giác nhạy bén của một kỹ sư bậc thầy giúp anh nghe rõ tiếng kẹt cứng của lò xo titan bên trong van một chiều sau lưng Vy Vy.


Anh chỉ còn một cơ hội duy nhất. Vũ Kỳ bất chấp cơn đau thắt ngực đang tàn phá thể xác, nghiêng người né tránh nhát chém thứ hai của Vy Vy. Lưỡi dao lò xo của cô bé chém sạt qua tai anh, cắm phập vào bức tường gạch loang lổ vết dầu đen. Lợi dụng khoảnh khắc Vy Vy bị khựng lại do lưỡi dao bị kẹt vào kẽ gạch, Vũ Kỳ dùng hết sức lực còn lại lao lên, tay trái giật phăng chiếc Bình nén khí Heli hạ nhiệt khẩn cấp đeo bên hông.


Anh luồn người dưới cánh tay đồng thau nóng bỏng của Vy Vy, áp sát thân mình vào lồng ngực đang rực đỏ của cô bé. Hơi nóng tỏa ra từ lớp giáp đồng nung nhiệt thiêu đốt da thịt anh qua lớp áo da bảo hộ sờn cũ, mùi da cháy khét lẹt bốc lên. Vũ Kỳ cắn chặt răng đến bật máu, tay trái siết chặt vòi phun đồng của bình khí lạnh, hướng thẳng vào khe hở của van nạp khí phụ sau lưng Vy Vy và lồng ngực hở lộ lõi năng lượng của cô bé.


*PHÙUUUU!*


Một luồng sương lạnh buốt giá màu trắng đục của khí heli lỏng phun ra xối xả, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể búp bê cơ khí. Sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn giữa hơi nước nóng 150 độ C và khí heli siêu lạnh tạo ra một phản ứng ngưng tụ mãnh liệt. Những tiếng rắc rắc chói tai vang lên từ cấu trúc kim loại khi các khớp đồng thau và pít-tông bị co rút đột ngột vì lạnh.


Kim trên chiếc đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay giật mạnh, tụt nhanh chóng từ năm mươi atmosphere xuống bốn mươi, ba mươi, rồi dừng lại ở ngưỡng an toàn mười lăm atmosphere. Tiếng rít gầm rú kinh hoàng trong khoang ngực Vy Vy dịu đi, nhường chỗ cho tiếng thở xì xì yếu ớt của dòng khí nén đang nguội dần. Đốm sáng đỏ rực rỡ dơ bẩn trong mắt thủy tinh của cô bé chớp tắt vài lần rồi lịm hẳn, chìm vào bóng tối tĩnh lặng của trạng thái ngủ đông sâu để bảo tồn liên kết linh hồn.


Vy Vy mất hoàn toàn lực đẩy, cơ thể đồng thau nặng nề đổ sập vào lòng Vũ Kỳ. Anh ôm chặt lấy em gái, quỳ sụp xuống sàn nhà bám đầy dăm gỗ và muội than. Toàn thân anh rã rời, vết thương trên vai trái rỉ máu sắt từ sẫm màu thấm đẫm chiếc áo da thợ hàn. Anh tháo mặt nạ lọc khí độc ra, để lộ gương mặt nhợt nhạt, bám đầy muội than và những giọt mồ hôi lạnh.


"Vy Vy... em an toàn rồi... anh hai cứu được em rồi..." Vũ Kỳ thì thầm, giọng anh nghẹn ngào.


Anh đặt Vy Vy nằm lại lên bàn phẫu thuật dã chiến, nhanh chóng dùng Kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc để kiểm tra hệ thống tuần hoàn thần kinh của cô bé. Thế nhưng, khi thấu kính quang học phóng đại các đường vân vi mạch đồng dẫn truyền thần kinh lên một trăm lần, tim Vũ Kỳ như ngừng đập.


Nhiệt độ ẩn quá cao trước khi hạ nhiệt đã thiêu rụi một phần ba số mạch dẫn tơ tằm sinh học nối liền giữa đĩa đục lỗ bằng vàng chứa ký ức và lõi năng lượng. Sự đào thải sinh học do cấm thuật chuyển hồn đã diễn ra theo cách tàn nhẫn nhất. Những sợi tơ tằm dẫn xung mang theo các xung điện ký ức tuổi thơ của Vy Vy đang bị rã ra, hóa thành những vệt tro đen rụng xuống.


Vy Vy khẽ chớp mắt, đôi mắt thủy tinh xám tro mở hờ dưới ánh đèn gas chập chờn. Liên kết linh hồn tạm thời ổn định, nhưng ánh nhìn của cô bé trống rỗng đến đáng sợ. Cô bé nhìn Vũ Kỳ, cử chỉ khẽ động đậy các ngón tay đồng thau một cách vụng về, rồi cất giọng nói khàn khàn, rè rè mang âm điệu kim loại lạnh ngắt:


"Anh ơi... bản nhạc... bản nhạc của mẹ... trông như thế nào? Em... em không nhớ nữa..."


Câu nói của Vy Vy như một nhát búa hơi nước nện thẳng vào tâm hồn Vũ Kỳ. Nỗi dằn vặt tội lỗi dâng trào tột cùng trong lồng ngực anh. Anh đã cứu được mạng sống vật lý của em gái, nhưng cái giá phải trả là một phần nhân tính, một phần ký ức ngọt ngào về người mẹ quá cố của cô bé đã vĩnh viễn tan biến vào hư vô. Anh đã biến em gái mình thành một thực thể máy móc vô cảm từng ngày. Vũ Kỳ ôm chặt lấy búp bê đồng thau lạnh lẽo, thầm lặng khóc không thành tiếng, những giọt nước mắt nóng hổi hòa lẫn với vết máu sắt từ sẫm màu trên vai anh.


*RẦM!*


Cánh cửa sắt rỉ sét phía dưới xưởng rèn đột ngột bị đập mạnh từ bên ngoài. Tiếng kim loại va đập dồn dập cắt đứt bầu không khí đau thương trên gác xép.


Nhị Cẩu—cậu bé đánh giày đồng lang thang—chạy xộc lên cầu thang gỗ rách nát, mặt mũi lấm lem nhọ nồi và thở không ra hơi. Đôi mắt đứa trẻ giãn to ra vì hoảng sợ, tay nó run rẩy chỉ ra ngoài cửa sổ hướng về Đường hẻm Than Đen.


"Anh Vũ Kỳ! Chạy mau! Cảnh sát mật... Biệt đội Mật thám Hoàng gia đang kéo đến!" Nhị Cẩu hét lên, giọng nó lạc đi vì sợ hãi. "Thám tử Cao Tư... ông ta mang theo bầy chó máy Nanh Thép bao vây toàn bộ đầu hẻm Than Đen rồi! Họ đang quét từ tính hướng thẳng về phía xưởng của anh!"


Vũ Kỳ giật mình đứng phắt dậy. Anh vội vã đeo chiếc mặt nạ lọc khí độc lên mặt, siết chặt thắt lưng da giấu kìm từ tính. Lời cảnh báo của Lục Phong vang lên bên tai anh: lọ dầu bôi trơn hoàng gia loại 3 lậu có chứa hạt từ tính đánh dấu độc quyền, và Cao Tư đã định vị được anh.


Tiếng rít từ tính của bầy chó máy Nanh Thép vang lên ngay đầu ngõ hẻm Than Đen, Thám tử Cao Tư giơ cao khẩu súng lục hơi nước nạp đạn ổ xoay bằng bạc, ra lệnh phong tỏa toàn khu vực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!