Nhạc nềnSteam_Fortress

Nhịp Đập Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối lưu huỳnh của khu ổ chuột Smog-Town chưa bao giờ buông tha cho những lá phổi rách nát của cư dân tầng đáy. Nó len lỏi qua những kẽ ngói vỡ, bám một lớp bụi vàng xám xịt lên chiếc kính bảo hộ một mắt vi cấu trúc mà Vũ Kỳ đang đeo trên mắt phải. Dưới ánh sáng tù mù, xanh lét từ ngọn đèn gas dã chiến, thiếu niên mười chín tuổi khẽ thở dài. Tiếng thở của anh nặng nề, hòa lẫn vào nhịp pít-tông rầm rập đều đặn dội xuống từ những nhà máy dệt khổng lồ của khu phố thượng lưu phía trên.


Trong căn gác xép chật hẹp của xưởng đồng hồ rỉ sét ngách Smog-Town, nhiệt độ luôn được duy trì ở mức bốn mươi độ C. Mùi mỡ động vật nung nóng trộn lẫn với mùi dầu hỏa rẻ tiền bốc lên nồng nặc. Trên chiếc bàn gỗ sồi đã mục ruỗng vì thấm dầu thô, automaton Vy Vy nằm im lìm. Cơ thể búp bê đồng thau cao một mét rưỡi của cô bé lấp lánh những vệt ánh sáng kim loại lạnh lẽo dưới ánh đèn. Da mặt bằng sứ trắng tinh xảo vẽ những đường hoa văn vi mạch đồng nhạt chạy dọc xuống cổ, đôi mắt thủy tinh xám tro mở hờ, vô hồn và tĩnh lặng.


Đôi bàn tay gầy gò, bám đầy muội than và vết sẹo bỏng axit của Vũ Kỳ đang run nhẹ. Đó là dấu hiệu đáng sợ của hội chứng nhiễm độc chì cấp một, cái giá vật lý tàn khốc mà mọi thợ rèn ở khu ổ chuột này phải trả sau những năm tháng hít khói lò nung. Anh siết chặt chiếc kìm từ tính, cố gắng giữ cho các ngón tay thon dài của mình ổn định tuyệt đối.


"Vy Vy, ráng chịu đựng một chút... Anh hai sẽ bôi trơn các khớp cho em ngay."


Vũ Kỳ thì thầm, giọng khàn đặc. Anh dùng một chiếc cọ lông nhỏ, nhúng vào bát mỡ động vật tinh luyện dã chiến do Tô Tam pha chế. Đây là hỗn hợp mỡ lợn thải chưng cất với dầu hỏa và bột thạch anh mịn—loại dầu bôi trơn rẻ tiền nhất mà một thợ sửa đồng hồ nghèo như anh có thể mua được bằng vài đồng xu mạ kẽm lẻ.


Khi đầu cọ chạm vào khớp vai trái của búp bê, tiếng rít kim loại chói tai vang lên. Lồng ngực đồng thau của Vy Vy khẽ rung động. Bên dưới lớp giáp bọc chịu lực nén, lõi năng lượng phát ra những đốm sáng màu xanh lam mờ ảo, dao động một cách yếu ớt. Đó là linh hồn của Vy Vy, cô bé mười tuổi đáng thương, người em gái mà Vũ Kỳ đã dùng cấm thuật chuyển hồn để cứu mạng khỏi cơn hấp hối một năm trước.


Nhưng cơ thể kim loại này đang dần trở thành một nhà tù tàn nhẫn. Hội chứng rỉ sét linh hồn đang diễn ra theo thời gian thực. Mỗi giây trôi qua, ma sát cơ học và những vệt rỉ sét vô hình lại ăn mòn liên kết thần kinh sinh học giữa linh hồn Vy Vy và khung xương đồng thau. Cô bé đang mất dần những ký ức ngọt ngào về gia đình, quên đi những bản nhạc mà người mẹ quá cố từng hát.


"Khét quá... anh hai..."


Một giọng nói kim loại rè rè, phát ra từ bộ lọc âm thanh tích hợp dưới cổ búp bê. Đốm sáng xanh lam trong ngực cô bé co thắt lại.


Vũ Kỳ giật mình. Nhờ thính giác nhạy cảm của một kỹ sư đồng hồ bậc thầy, anh nghe thấy tiếng xì khí cực nhỏ phát ra từ đường ống đồng đỏ chịu áp lực nối giữa lò hơi mini đeo lưng và khớp vai trái. Nhiệt độ của khớp đồng đang tăng vọt. Mỡ động vật dã chiến tiếp xúc với nhiệt độ cao bắt đầu cháy khét, bốc lên những làn khói đen sì, khét lẹt. Lớp cặn mỡ cháy bám đen kịt vào bánh răng thăng bằng.


"Chết tiệt, mỡ động vật dã chiến không chịu nổi áp suất ba mươi atmosphere!"


Vũ Kỳ nghiến răng. Kim trên chiếc đồng hồ đo áp suất lò hơi cầm tay nối với lưng Vy Vy đang tụt dần về phía vạch đỏ nguy hiểm. Nếu áp suất giảm xuống dưới năm atmosphere, liên kết linh hồn sẽ đứt gãy, và Vy Vy sẽ ngủ đông vĩnh viễn.


Đúng lúc anh định vặn van xả khẩn cấp để hạ nhiệt, một tiếng nổ lớn vang lên từ tầng dưới.


RẦM!


Cánh cửa sắt rỉ sét của xưởng đồng hồ bị đập mạnh bởi một lực tác động cơ học khổng lồ. Chấn động truyền qua những cột gỗ mục của căn gác xép, khiến chiếc bàn mổ rung lên bần bật. Bộ bánh răng thăng bằng siêu vi ở cổ Vy Vy bị lệch nhịp, phát ra tiếng rít chói tai của kim loại mài mòn.


"Vũ Kỳ! Thằng nhóc thợ hàn nghèo kiết xác kia! Mở cửa ngay trước khi tao dỡ tung cái ổ chuột này của mày ra!"


Giọng nói ồm ồm, đầy hung tợn vang lên từ phía sau cánh cửa tiệm sửa đồng hồ ngụy trang ở tầng dưới. Đó là Độc Nhãn, gã cho vay nặng lãi một mắt tàn nhẫn của băng đảng Thiết Huyết. Hắn nắm giữ toàn bộ giấy nợ nguyên liệu than đá của Vũ Kỳ.


Tim Vũ Kỳ nện thình thịch. Do dòng máu sắt từ đặc biệt chảy trong huyết quản, nhịp tim của anh tự động cộng hưởng với tần số áp suất lò hơi của Vy Vy khi ở khoảng cách gần. Lồng ngực anh co thắt đau đớn, như thể có một bàn tay thép đang bóp nghẹt cơ tim.


Anh vội vã đắp một tấm vải amiăng cách nhiệt lên người Vy Vy, thì thầm bên tai mắt thủy tinh của búp bê: "Vy Vy, nằm im. Tắt lò hơi tạm thời, tuyệt đối không được phát ra tiếng động cơ."


Đốm sáng xanh lam trong ngực búp bê khẽ nhấp nháy rồi lịm dần vào trạng thái ngủ đông sâu.


Vũ Kỳ vuốt mồ hôi trên trán, nhanh chóng bước xuống cầu thang gỗ ọp ẹp. Tầng dưới của xưởng là tiệm sửa đồng hồ bỏ túi cũ nát, đầy những kệ gỗ bám bụi và những chiếc vỏ đồng hồ sứt mẻ. Qua khe hở nhỏ của tấm cửa sắt khóa chặt, Vũ Kỳ nhìn thấy bóng dáng hộ pháp của Độc Nhãn. Gã mặc chiếc áo gile da bẩn thỉu, mắt trái đeo băng đen, tay cầm một chiếc gậy sắt bọc đồng chạm khắc tinh xảo—vũ khí cận chiến tầm trung đặc trưng của thế giới ngầm Smog-Town.


"Độc Nhãn đại ca," Vũ Kỳ cố giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể qua khe cửa, "hạn trả nợ than đá là cuối tuần này cơ mà? Hôm nay mới là thứ Tư."


"Cuối tuần cái con mẹ mày!" Độc Nhãn nhổ một ngụm nước trầu đỏ lòm xuống đất, gõ mạnh chiếc gậy sắt bọc đồng vào cửa sắt, tạo ra những tia lửa điện từ xanh lét. "Nghiệp đoàn Năng lượng vừa tăng thuế áp suất lên gấp đôi. Băng Thiết Huyết của tao cần tiền mặt ngay hôm nay để mua dầu bôi trơn hoàng gia từ chợ đen. Không có tiền xu mạ kẽm thì tao tháo dỡ cái xưởng rác này của mày để siết nợ linh kiện đồng thau!"


"Tôi không có tiền mặt ở đây," Vũ Kỳ giải thích, ngón tay giấu sau lưng khẽ siết chặt chiếc kìm từ tính. "Nhưng tôi đang phục chế ba chiếc đồng hồ bỏ túi quả lắc bọc đồng của giới trung lưu. Chỉ cần ba ngày nữa, khi căn chỉnh xong sai số dưới một giây, tôi có thể bán chúng ở chợ Răng Cưa Rỉ để trả đủ cả gốc lẫn lãi than đá cho đại ca."


Độc Nhãn cười gằn, nụ cười méo mó trên khuôn mặt đầy sẹo bỏng hơi nước. "Ba ngày? Tao không đợi được ba ngày. Thằng nhóc, tao nghe nói mày dạo này lén lút nhặt nhạnh linh kiện quân dụng phế thải ở bãi rác. Mày đang giấu cái gì trên gác xép đúng không?"


Ánh mắt gã cho vay nặng lãi lướt qua khe cửa, cố gắng nhìn vào bóng tối bên trong xưởng rèn. Sự nghi ngờ của gã làm gáy Vũ Kỳ lạnh toát. Cấm thuật chuyển hồn là điều tối kỵ bị Giáo hội Sắt thép truy lùng ráo riết; nếu Vy Vy bị phát hiện, cả hai anh em sẽ bị thiêu sống trên lò hỏa thiêu hơi nước dã chiến.


"Tôi chỉ sửa chi giả lò xo cho dân nghèo kiếm cơm thôi, đại ca biết mà," Vũ Kỳ cố gượng cười, chặn tầm nhìn của Độc Nhãn.


"Mày bớt xạo ngôn với tao!"


Độc Nhãn mất kiên nhẫn. Gã vung chiếc gậy sắt bọc đồng khổng lồ, đập mạnh một cú chí mạng vào tấm kính chắn gió ngụy trang của tiệm sửa đồng hồ.


CHOANG!


Tấm kính dày vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ, bắn tung tóe vào trong xưởng. Một mảnh kính sắc lẹm sượt qua má Vũ Kỳ, để lại một vệt máu đỏ tươi chảy xuống cằm. Chấn động cơ học từ cú đập khiến hệ thống đường ống dẫn khí nén ngụy trang trong tường rít lên chói tai.


"Thằng nhóc, tao cho mày một cơ hội cuối cùng," Độc Nhãn dí sát đầu gậy sắt bọc đồng qua khung cửa vỡ, luồng điện từ từ gậy phát ra tiếng xèo xèo đầy đe dọa. "Đưa ba chiếc đồng hồ bỏ túi phục chế dở dang đó đây làm vật thế chấp. Và hạn chót là ba ngày nữa, nếu không có đủ hai mươi đồng vàng hoàng gia, tao sẽ dẫn thợ tháo dỡ đến nghiền nát cái xưởng này và lôi cổ mày vào xưởng đúc xích sắt!"


Vũ Kỳ nhìn những mảnh kính vỡ dưới chân, lồng ngực co thắt dữ dội do mối liên kết từ tính với Vy Vy đang bị nhiễu loạn bởi dòng điện từ chiếc gậy của Độc Nhãn. Anh biết mình không thể kháng cự bằng bạo lực vào lúc này. Vy Vy chưa sẵn sàng chiến đấu, và anh cũng không có vũ khí bảo vệ. Đối đầu trực diện với băng Thiết Huyết đồng nghĩa với cái chết.


Anh hít một hơi sâu, nén cơn đau thắt ngực, cúi đầu nhượng bộ: "Được... Tôi đưa đồng hồ cho đại ca."


Vũ Kỳ quay vào trong, lấy ba chiếc đồng hồ bỏ túi bọc đồng thau đang phục chế dở dang trên kệ gỗ, run rẩy trao qua khung cửa vỡ cho tay sai của Độc Nhãn.


Độc Nhãn cầm lấy những chiếc đồng hồ, dùng mắt phải liếc nhìn cấu trúc bánh răng tinh xảo bên trong rồi khẽ gật đầu đầy tham lam. Gã thu gậy sắt lại, nhổ thêm một bãi nước trầu xuống thềm cửa.


"Nhớ lấy, ba ngày! Không có tiền vàng, tao sẽ tháo khớp từng cái xương của mày ra, thằng nhóc thợ rèn kiết xác!"


Gã cho vay nặng lãi cùng đám tay sai quay lưng bước đi, tiếng ủng da nện xuống mặt đường hẻm Than Đen rầm rập rồi chìm dần vào màn sương muối lưu huỳnh dày đặc.


Vũ Kỳ khuỵu gối xuống sàn nhà ngập tràn mảnh kính vỡ. Đôi tay anh run rẩy dữ dội hơn, máu từ vết cắt trên má nhỏ xuống tấm sàn gỗ mục. Nhưng anh không có thời gian để lo cho bản thân.


"Vy Vy!"


Anh gượng dậy, lao nhanh lên cầu thang gỗ dẫn về căn gác xép tối mật.


Khi bước vào phòng bảo trì, cảnh tượng trước mắt khiến tim Vũ Kỳ như ngừng đập. Lớp vải amiăng cách nhiệt phủ trên người Vy Vy đã bị cháy sém một mảng lớn. Mỡ động vật dã chiến bôi trên khớp vai trái đã hoàn toàn hóa thành một lớp cặn đen sì, khét lẹt, khóa chặt các bánh răng truyền động chính.


Tiếng rít hơi nước nóng phát ra từ lồng ngực búp bê ngày càng dồn dập và chói tai hơn. Chiếc đồng hồ đo áp suất cầm tay hiển thị kim áp suất đã tụt sâu xuống dưới vạch đỏ nguy hiểm—chỉ còn chưa đầy ba atmosphere. Linh hồn Vy Vy bên trong lõi năng lượng đang dao động hỗn loạn, đốm sáng xanh lam nhạt dần, chập chờn như một ngọn nến trước gió độc.


"Anh hai... lạnh quá... tối quá..."


Giọng nói kim loại rè rè của Vy Vy yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. Bộ lọc âm thanh của cô bé đang bị ăn mòn bởi nhiệt độ quá giới hạn.


"Vy Vy! Đừng ngủ! Nhìn anh hai này!"


Vũ Kỳ hoảng loạn. Anh dùng tay trần, bất chấp hơi nước nóng hai trăm độ đang phun ra bỏng rát, cố gắng vặn van xả áp phụ sau lưng búp bê để giải phóng nhiệt lượng tích tụ. Nhưng van xả đã bị móp méo do chấn động cơ học từ cú đập cửa của Độc Nhãn lúc nãy, hoàn toàn bị kẹt cứng không thể lay chuyển.


Lượng mỡ dã chiến bám trên các khớp nối bắt đầu bốc khói khét lẹt, tỏa ra mùi khét lạt tàn nhẫn của mỡ động vật cháy. Đôi mắt thủy tinh xám tro của Vy Vy khẽ chớp tắt, đốm sáng linh hồn màu xanh lam nhạt dần sang màu xám tro rỉ sét.


Hội chứng rỉ sét linh hồn đang nuốt chửng phần nhân tính cuối cùng của cô bé. Nếu lò hơi tắt hoàn toàn, linh hồn cô bé sẽ phân rã vĩnh viễn vào hư vô sắt thép lạnh lẽo này.


Ánh mắt Vũ Kỳ tràn ngập sự tuyệt vọng, dằn vặt tội lỗi dâng trào tột cùng. Anh đã biến em gái mình thành một cỗ máy chiến đấu vô cảm, và giờ đây anh thậm chí không thể giữ cho lò hơi của em tiếp tục đập.


Không thể chần chừ thêm nữa. Mỡ động vật dã chiến rẻ tiền không thể cứu được Vy Vy. Cô bé cần gấp bộ bánh răng đồng thau cổ có độ tương thích cao và dầu bôi trơn hoàng gia tinh khiết để duy trì liên kết thần kinh.


Vũ Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ gác xép. Qua màn sương muối lưu huỳnh dày đặc của Smog-Town, ở phía xa là ranh giới bọc thép của bãi phế liệu hoàng gia khu số 9—nơi lưu trữ những xác automaton quân sự phế thải rò rỉ dầu thủy lực hoàng gia tối mật.


Đó là vùng cấm nghiêm ngặt của đế quốc, được bảo vệ bởi tường rào điện từ và bầy chó máy tuần tra Nanh Thép. Đột nhập vào đó đồng nghĩa với việc đối đầu trực diện với cái chết và sự săn đuổi của thám tử cảnh sát mật hoàng gia.


Nhưng nhìn đốm sáng linh hồn đang lịm dần của Vy Vy, ánh mắt Vũ Kỳ đột ngột trở nên lạnh lùng và quyết đoán tột độ. Anh siết chặt chiếc kìm từ tính trong lòng bàn tay phải bám đầy dầu mỡ đen và máu nung nóng, thầm thề trước lời thề rèn thép khắc bằng axit trên cánh tay trái của mình.


Anh sẽ đột nhập vào vùng cấm hoàng gia đêm nay. Dù có phải trả giá bằng cả thể xác sinh học của mình, anh cũng phải giữ cho nhịp đập của Vy Vy không bao giờ ngừng lại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!