Nhạc nềnSakuya2

Thiền Định Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối của đêm muộn đầu đông tràn qua những khe đá hẹp của núi Táng Kiếm, buốt giá như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào da thịt. Dưới lòng đất sâu thẳm, bóng tối đặc quánh bao phủ lối vào Động Băng Tuyết – một vết nứt địa chất tự nhiên quanh năm đóng băng vạn năm lạnh buốt thấu xương.


"Khục... khặc..."


Một tiếng ho khan rách nát vang lên trong không gian tĩnh mịch, theo sau là tiếng thở khò khè đứt quãng tựa như một ống bễ lò rèn đã rách nát hoàn toàn. Tiêu Hàn dùng khuỷu tay trái rỉ máu lết thân mình qua hốc đá ngầm nhỏ hẹp chỉ vừa một người chui. Tay phải anh ghì chặt lấy chiếc rương gỗ sồi chứa vài nhánh Hàn Băng Thảo tỏa ra hơi lạnh mỏng manh, bên hông là thanh Đốc kiếm lõi đồng đã bị chấn nứt nhẹ lớp vỏ sồi bên ngoài.


Chất kịch độc Hỏa Độc Phấn mà Tô Diệp lén rải sườn núi Tây đang thiêu rụi phế quản rách nát của anh. Mỗi nhịp thở hít vào không khí lạnh buốt đều mang theo cảm giác nóng rát như nuốt phải than hồng. Chín huyệt đạo trước ngực mà anh tự điểm để bế khí nay đã đỏ rực lên như than nóng, mạch máu căng phồng rỉ máu đen đặc ngoài da. Tim anh bắt đầu co thắt dữ dội, nhịp đập loạn xạ rồi chậm dần, báo hiệu trạng thái ngạt thở lâm sàng cận kề.


Tiêu Hàn ngã quỵ xuống thềm đá đóng băng xanh ngắt của Động Băng Tuyết. Nơi này là một thế giới hoàn toàn cách biệt, xung quanh cắm đầy những khối Băng Tinh Thạch lớn tỏa ra làn sương lạnh mờ ảo. Anh lật nghiêng người, áp lồng ngực đỏ rực đầy vết bầm tím của mình trực tiếp vào một tảng Băng Tinh Thạch nhẵn thín.


"Xèo..."


Hơi nóng rực từ da thịt Tiêu Hàn tiếp xúc với băng lạnh vạn năm tạo ra một tiếng xèo nhỏ, làn khói độc màu tím nhạt bốc lên mờ ảo. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ lồng ngực dội thẳng vào đại não khiến anh run rẩy dữ dội. Hơi lạnh sâu sắc tạm thời đóng băng hỏa độc phổi, nhưng nó cũng bắt đầu ăn mòn da thịt anh, khiến kinh mạch tay phải hoàn toàn tê dại vì bỏng lạnh thực thể.


Tiêu Hàn cố gắng thọc ngón tay trái run rẩy vào cổ áo để rút bộ Châm bạc cứu mạng của A Sương luôn găm sẵn ở đó. Anh cần đâm một cây châm bạc dài ba tấc vào huyệt đạo hiểm yếu trước ngực để kích thích tim co bóp lại khi lồng ngực đang im lìm ngưng thở. Thế nhưng, các khớp ngón tay của anh đã bị đông cứng bởi nhiệt độ cực thấp của động băng, không tài nào cầm nổi cây kim bạc mảnh dẻ.


Ý thức của Tiêu Hàn bắt đầu mờ mịt. Anh nằm đó, giữa ranh giới của bão lửa hỏa độc và băng giá vạn năm, hơi thở khò khè lịm dần.


"A-di-đà Phật... Nước lạnh thấu xương, nhưng lòng người còn lạnh hơn bão tuyết ngoài kia."


Một giọng nói thản nhiên, từ bi đột ngột vang lên từ phía lối rẽ tối tăm của động đá.


Tiêu Hàn giật mình, cố gắng hé mở đôi mắt nhạt màu đầy tia máu. Từ trong làn sương lạnh mờ ảo, một vị tăng nhân gầy gò bước ra. Y đi chân trần dính đầy bùn đất, mặc chiếc áo cà sa vá trăm mảnh xám xịt sờn rách, tay cầm một chiếc bát mẻ bằng đất nung thô sơ. Gương mặt vị thiền sư tĩnh lặng, thản nhiên trước cái lạnh buốt giá của động băng, ánh mắt từ ái nhìn gã kiếm khách phế phổi đang nằm rỉ máu trên thềm đá.


Đó chính là Hư Vô Thiền Sư – vị cao tăng hành khất nghèo khổ lang thang khắp biên thùy.


Thiền sư bước đến bên một mạch nước đá ngầm đang tan chảy từ vách đá đóng băng, dùng chiếc bát mẻ đất nung scoop một bát nước lạnh. Kỳ lạ thay, khi nước đá ngầm chảy vào chiếc bát mẻ, những tạp chất và khí độc lưu huỳnh tàn dư trong không khí xung quanh tự động bị tịnh hóa hoàn toàn, trở nên trong vắt như ngọc bích.


"Thí chủ có thể nhịn thở để tránh độc sương, nhưng có thể nhịn thở để trốn tránh huyết hải thâm thù trong lòng mình chăng?" Hư Vô Thiền Sư từ từ ngồi xếp bằng bên cạnh Tiêu Hàn, đặt bát nước tịnh hóa xuống thềm đá.


Tiêu Hàn khàn giọng, tiếng nói rách nát phát ra từ vòm họng rớm máu: "Thiền... sư... ta phải mang... Hàn Băng Thảo... về núi... cứu người..."


"Thân ta còn chưa giữ nổi, làm sao cứu được chúng sinh?" Hư Vô Thiền Sư khẽ thở dài. Lão đưa mắt nhìn lồng ngực đỏ rực bầm tím của Tiêu Hàn, bàn tay thô ráp khẽ chỉ điểm vào chín huyệt vị hiểm yếu đang bị tắc nghẽn khí lưu hoàn toàn do phản lực nén khí chân không dội ngược.


"Phế mạch của thí chủ đã bị rách thực thể nghiêm trọng. Lại hít phải Hỏa Độc Phấn tà môn cực nóng, nếu tiếp tục cưỡng cầu vận kình nén khí đan điền thông thường để tống độc, tính nóng dội ngược sẽ làm nổ tung toàn bộ phế nang, khiến thí chủ tự bạo kinh mạch mà chết lâm sàng ngay lập tức. Hãy uống chén nước này, rồi ta chỉ dạy cho phép thở Quy Tức."


Hư Vô Thiền Sư nâng đầu Tiêu Hàn lên, đổ nhẹ bát nước lạnh tịnh hóa vào vòm họng anh. Nước mát lạnh chạy dọc xuống phế quản, tạm thời dập tắt ngọn lửa thiêu đốt đang rực cháy trong lồng ngực Tiêu Hàn. Anh cảm thấy phế quản bớt bỏng rát, nhịp thở khò khè dần ổn định lại.


"Thở bằng ngực là động, thở bằng quy là tĩnh. Quy tức định tâm, nín thở bế khí không phải là tự bức tử bản thân, mà là đưa cơ thể về trạng thái thai tức sơ khai nhất." Hư Vô Thiền Sư trầm giọng hướng dẫn, lời nói mang đậm thiền ý tĩnh lặng.


Lão đặt một lòng bàn tay ấm áp lên lưng Tiêu Hàn, không dùng nội lực tà môn để xung kích kinh mạch, mà chỉ dùng kình lực nhẹ nhàng hướng dẫn luồng khí lưu luân chuyển.


"Hãy khóa chặt các huyệt đạo phổi bằng Quy Tức Định Tâm Pháp. Ngừng thở hoàn toàn bằng mũi và miệng. Hãy để hơi lạnh tỏa ra từ những khối Băng Tinh Thạch xung quanh áp vào ngực, dẫn hơi lạnh đi theo đường kinh mạch vai trái xuống đan điền, làm mát tâm mạch đang bị hỏa độc thiêu đốt."


Tiêu Hàn nén chịu đau đớn tột cùng, làm theo lời chỉ dẫn của thiền sư. Anh nhắm mắt lại, ngừng thở hoàn toàn. Ban đầu, cảm giác ngạt thở dữ dội ập đến như muốn bóp nát lồng ngực anh. Nhưng khi anh buông bỏ mọi ý niệm phản kháng cơ bắp, đưa nhịp tim đập chậm rãi dần, từ sáu mươi nhịp hạ xuống còn mười nhịp mỗi phút, một sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy tâm cảnh anh.


Lồng ngực Tiêu Hàn hoàn toàn im lìm, không còn phập phồng nhịp thở. Hơi lạnh từ các khối Băng Tinh Thạch áp ngoài da thịt bắt đầu ngấm sâu vào phế quản rách nát, đóng băng tạm thời toàn bộ độc tố Hỏa Độc Phấn đang găm sâu bên trong, ngăn chặn kịch độc lan nhanh vào tim mạch.


Kinh mạch tay phải của anh bị đông cứng nhẹ, da thịt phủ một lớp sương muối mỏng do hơi lạnh thấu xương của động băng ăn mòn. Thế nhưng, đổi lại, ngọn lửa hỏa độc tà môn thiêu đốt lồng ngực anh suốt mười năm qua đã hoàn toàn bị phong ấn tạm thời.


Sau một canh giờ thiền định cực hạn dưới lòng đất, Tiêu Hàn từ từ mở mắt ra. Anh thở ra một làn sương lạnh mờ ảo màu xanh nhạt qua khóe môi rỉ máu. Lồng ngực anh đã xẹp xuống hoàn toàn, các vết bầm tím đỏ rực do hỏa độc bùng phát đã dịu đi, nhịp thở phục hồi lại sự ổn định cơ bản.


Anh gượng dậy xếp bằng, cúi đầu lạy tạ vị tăng nhân hành khất: "Đa tạ thiền sư chỉ dạy phép thở Quy Tức cứu mạng."


Hư Vô Thiền Sư mỉm cười từ bi, nhấc chiếc bát mẻ đất nung lên vai, đứng dậy bước đi về phía bóng tối lối ra: "Phép thở Quy Tức giúp thí chủ nín thở lâu hơn, giảm bớt áp lực rách phế phổi khi nén khí chân không. Nhưng nhớ kỹ, giới hạn tối đa của cơ thể phế nhân là ba mươi nhịp thở bế khí. Nếu vượt quá giới hạn, cơ thể sẽ tự động co giật lâm sàng vỡ mạch máu tử vong. Gió bão giang hồ sắp đến, kiếm khách không lưỡi liệu có giữ được kiếm tâm thanh khiết?"


Bóng dáng gầy gò của thiền sư biến mất sau làn sương lạnh đóng băng của động đá.


Tiêu Hàn đứng dậy, tay trái vác Đốc kiếm lõi đồng đã được ổn định kình lực, tay phải ôm chặt rương thuốc chứa Hàn Băng Thảo chuẩn bị bò ra ngoài động để mang thuốc về núi cứu mạng Lão Tộc.


"VÚT... VÚT..."


Đột nhiên, thính giác nhạy bén cực hạn của Tiêu Hàn khẽ động đậy. Giữa tiếng gió rít gào tự nhiên qua các khe đá đóng băng của Động Băng Tuyết, bỗng xuất hiện một tiếng rít gió vô cùng quỷ dị, sắc bén và lạnh lùng không tiếng động.


Đó không phải là tiếng gió bão tuyết tự nhiên thổi qua khe núi.


Đó là tiếng rít gió xé rách không khí phát ra từ tà áo dạ hành đen tuyền của một cao thủ sát thủ đang lướt nhanh áp sát cửa động băng giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!