Đứa Con Phản Bội
Sương muối của những ngày đầu đông tràn qua sườn núi Tây như một tấm lụa xám lạnh lẽo, nuốt chửng những rặng trúc già xơ xác. Tiêu Hàn bước đi khập khiễng trên con đường mòn dốc đứng dẫn về phía Y quán Hồi Xuân. Mỗi bước chân của anh nặng nề như đeo đá, để lại những vệt máu nhạt nhòa trên lớp cỏ úa đẫm sương đêm. Trận huyết chiến với Đao Khách Độc Nhãn tại chợ trấn Phong Sa đã vắt kiệt chút tàn lực ít ỏi của vị kiếm khách phế phổi. Lồng ngực anh quấn chặt những dải băng trắng nay đã thấm đẫm một màu máu đỏ thẫm xen lẫn sắc đen tà môn của hỏa độc.
"Khục... khục..."
Tiêu Hàn dừng lại bên một tảng đá rêu phong, gập người ho khan rũ rượi. Anh vội vàng thọc bàn tay trái run rẩy vào ngực áo, lấy ra vài lá Bách Bộ Thảo đắng ngắt nhét vào miệng nhai sống. Vị đắng chát tê dại lan tỏa trong vòm họng, tạm thời ức chế những sợi phế quản đang rách nát thực thể, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa hỏa độc đang thiêu đốt âm ỉ trong lồng ngực anh. Tay phải anh ôm chặt lấy rương thuốc bằng gỗ sồi chứa vài nhánh Hàn Băng Thảo tỏa ra hơi lạnh mỏng manh – thứ thảo dược bảo mệnh duy nhất để cứu sống Lão Tộc đang thoi thóp trên núi Táng Kiếm.
Đột nhiên, thính giác nhạy bén cực hạn của Tiêu Hàn khẽ động. Giữa tiếng gió rít gào qua khe đá và tiếng xào xạc của lá trúc khô, có một tiếng bước chân vô cùng nhẹ nhàng, uyển chuyển đang áp sát từ phía sườn đá phía Tây. Đó không phải là bước chân thô bạo của bọn ác bá Hắc Hổ Bang, cũng không phải là tiếng bước chân kỷ luật của cấm vệ quân. Đó là một bộ pháp vô cùng quen thuộc, nhẹ nhàng như chim én lướt sóng dập dềnh.
"Hoa Sơn Kiếm Vũ Bộ..." Tiêu Hàn thầm nghĩ, đôi mắt nhạt màu khẽ nheo lại.
Từ trong màn sương mù xám xịt, một bóng người thanh mảnh từ từ bước ra. Y mặc bộ võ phục Hoa Sơn bang màu xanh lục bảo thạch thêu chỉ vàng sang trọng, tà áo lướt nhẹ không một hạt bụi đường bám vào. Khuôn mặt y khôi ngô tuấn tú nhưng đôi mắt lại hằn học, tràn ngập vẻ oán hận và đố kỵ hẹp hòi. Trên hông y đeo một thanh trường kiếm thép tinh luyện sắc bén – thanh kiếm mà chính tay kiếm thánh Tô Ngạn đã rèn tặng năm xưa, nhưng giờ đây đã bị y khảm thêm những viên ngọc quý giả tạo, lấp lánh một cách kệch cỡm.
Đó chính là Tô Diệp, con trai duy nhất của Tô Ngạn, và cũng là kẻ phản bội đồng môn lớn nhất của núi Táng Kiếm.
"Tiêu Hàn," Tô Diệp lên tiếng, giọng nói thanh mảnh nhưng đầy rẫy sự mỉa mai, khinh bỉ. "Không ngờ một gã phế nhân rách rưới như ngươi, phổi đã nát đến mức phải nhai cỏ dại qua ngày, lại có thể bẻ gãy đại đao của Đao Khách Độc Nhãn. Xem ra, ông già sắp chết kia quả thực đã truyền hết tinh hoa của Chân Không Kiếm Ý cho một gã ngoại tộc như ngươi."
Tiêu Hàn đứng thẳng người dậy, bàn tay trái nắm chặt lấy chuôi Đốc kiếm lõi đồng đeo bên hông. Anh nhìn đứa con trai duy nhất của người sư phụ quá cố, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa tột cùng. Mười năm trước, khi Tô Ngạn lâm bệnh nặng trong nghèo khó, chính Tô Diệp đã nhẫn tâm bỏ rơi người cha già yếu để gia nhập Hoa Sơn Kiếm Vũ Bang, thèm khát vinh hoa phú quý giả tạo của Tần Thương Hải.
"Tô Diệp," Tiêu Hàn khàn giọng nói, tiếng thở khò khè dính đầy tro than. "Sư phụ trước khi tạ thế vẫn luôn nhắc đến tên ngươi. Người không hề thiên vị ai cả. Kiếm đạo của người nằm ở kiếm tâm thanh khiết, không màng danh lợi giang hồ. Ngươi bỏ đi làm chó săn cho Hoa Sơn bang, phản bội tình nghĩa cha con, có bao giờ nghĩ đến tôn nghiêm của người chưa?"
"Câm miệng!" Tô Diệp gào lên, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo vì phẫn nộ. "Tôn nghiêm? Một lão già gàn dở thà sống nghèo khổ trong gian nhà tranh dột nát, không chịu dùng kiếm sắt, bắt ta phải rèn những thanh mộc kiếm vô dụng! Lão có coi ta là con đẻ không? Lão thà mang cuốn kiếm phổ vô phong chân không xuống mồ, hoặc truyền lại cho một thằng nhóc gác mộ rách rưới như ngươi, chứ quyết không giao cho ta! Hôm nay, ta đến đây để lấy lại những gì thuộc về gia tộc họ Tô! Giao đốc kiếm gỗ sồi và cuốn kiếm phổ ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"
Tiêu Hàn khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ tịch mịch: "Sư phụ không để lại cuốn kiếm phổ giấy tờ nào cả. Kiếm phổ vô phong thực chất không có thật. Kiếm ý của người nằm ở vết chữ khắc sau linh vị gỗ sồi. Ngươi thèm khát hư danh, có cầm được đốc kiếm rỗng cũng chỉ là một khúc củi khô không lưỡi mà thôi."
"Ngụy biện! Hôm nay ta sẽ chẻ đôi khúc củi khô của ngươi!"
Tô Diệp không thể kiềm chế được lòng đố kỵ đang thiêu đốt tâm can. Y vung tay phải, trường kiếm thép tinh luyện rít lên một tiếng đanh thép, ánh kiếm rực sáng xé rách màn sương muối.
"VÚT! VÚT! VÚT!"
Tô Diệp lướt tới như một vệt sáng xanh lục, thiển triển liên tiếp ba chiêu Vô Ảnh Đâm cực nhanh thẳng vào lồng ngực và cổ họng Tiêu Hàn. Những mũi kiếm thép sắc bén nhắm thẳng vào các phế huyệt hiểm yếu của Tiêu Hàn, tốc độ nhanh đến mức tạo ra những vệt tàn ảnh vô hình giữa không trung.
Tiêu Hàn nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng Nghe tiếng gió đoán hình. Trong bóng tối của tâm cảnh, anh loại bỏ mọi tiếng gió bão gầm rú bên ngoài, chỉ tập trung lắng nghe tiếng rít gió siêu nhỏ phát ra từ các kẽ hở trên lưỡi kiếm sắt của Tô Diệp.
"BOONG! BOONG! BOONG!"
Tiêu Hàn vung Đốc kiếm lõi đồng bằng tay trái không thuận, đỡ gạt nhịp nhàng cả ba nhát đâm hiểm hóc của đối thủ. Tiếng đồng dát mỏng chạm vào thép tinh luyện vang lên đanh thép, bắn ra những tia lửa đỏ rực. Lõi đồng dẻo Phong Sa lót bên trong lòng rỗng của đốc kiếm gỗ sồi đã giữ vững áp suất khí nén phản chấn, đẩy lệch đường đâm của Tô Diệp sang bên sườn đá.
"Không thể nào! Ngươi dùng tay trái mà vẫn cản được Vô Ảnh Đâm của ta?!" Tô Diệp kinh hoàng hét lên. Y cảm nhận được một luồng phản lực nén khí vô hình từ lòng đốc kiếm rỗng truyền qua thân kiếm sắt, chấn động đến mức làm cổ tay y tê dại.
Tô Diệp điên cuồng khóc lóc oán hận, tiếng gào thét của y vang vọng khắp rặng trúc sườn Tây: "Ngươi cướp đoạt di sản của cha ta! Ngươi dùng bí kỹ của gia tộc ta để nhục nhã ta! Ta phải giết ngươi!"
Y xoay người vung kiếm chém liên tiếp năm nhát đao bão lốc, mượn sức gió lộng của sườn núi Tây để gia tăng tốc độ ra chiêu. Tiêu Hàn chật vật né tránh, phế phổi của anh co thắt dữ dội sau mỗi nhịp vận kình đỡ gạt. Máu tươi rỉ ra ngoài dải băng trắng trước ngực, lồng ngực anh bắt đầu rực đỏ lên như than hồng do hỏa độc bị khuấy động.
Tô Diệp nhận thấy nhịp thở khò khè của Tiêu Hàn đang ngắn dần và lồng ngực anh đỏ rực lên, y cười một cách hiểm độc và quỷ quyệt. Y biết rõ điểm yếu phế phổi rách nát của Tiêu Hàn không thể chịu đựng được tà độc.
Lợi dụng hướng gió lộng của sườn núi Tây đang thổi thẳng vào hướng đứng của Tiêu Hàn, Tô Diệp di chuyển vòng tròn theo bộ pháp Hoa Sơn Kiếm Vũ Bộ để tạo thế bao vây. Khi lướt qua nách phải Tiêu Hàn, tay trái y âm thầm thọc vào túi áo, lấy ra một ống đồng chứa bột độc màu đỏ rực – Hỏa Độc Phấn của Vạn Độc Đường.
"Chết đi, thằng nhóc gác mộ!"
Tô Diệp lén vung tay trái, rải một lượng lớn bột độc Hỏa Độc Phấn vào không khí xung quanh. Luồng gió lốc tự nhiên lập tức cuốn theo đám bụi độc màu đỏ rực bay thẳng vào hướng khuôn mặt và nhịp thở của Tiêu Hàn.
Tiêu Hàn biến sắc khi ngửi thấy mùi lưu huỳnh tà môn quen thuộc của đêm diệt môn mười năm trước. Anh định vận dụng Chân Không Nén Khí Quyết để thi triển Nhất Kiếm Chân Không tầm rộng hòng thổi bay bột độc ra xa. Thế nhưng, ngay khi cơ hoành của anh vừa co bóp để nén khí, một cơn đau nhói tột cùng như có hàng ngàn cây kim đâm thẳng vào phế quản ập đến. Vết rách phổi cũ bị chấn động nứt ra thực thể nghiêm trọng, khiến luồng kình lực đan điền bị đứt quãng hoàn toàn.
"Khục!"
Tiêu Hàn phun ra một ngụm máu đen đặc, ngã quỵ một gối xuống đất cát dốc đá.
Chính trong khoảnh khắc kình lực bị đứt quãng ấy, luồng bột độc Hỏa Độc Phấn đã vượt qua màng phòng ngự không khí mỏng manh, ngấm thẳng vào phế quản rách nát của anh.
"A... a!!!"
Tiêu Hàn ôm chặt lấy lồng ngực đang đỏ rực lên như than hồng qua lớp áo vải thô xám. Chất kịch độc hỏa độc của Vạn Độc Đường tiếp xúc với phế nang bị rách thực thể, lập tức thiêu rụi kinh mạch phổi trong vòng ba nhịp thở. Cảm giác nóng rát như nuốt phải dung nham dội ngược thẳng vào tâm mạch, khiến anh ho ra máu đen liên tục rỉ ngoài khóe môi.
"Ha ha ha! Hít phải Hỏa Độc Phấn rồi! Phế phổi của ngươi sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn trong vòng nửa canh giờ!" Tô Diệp cười man dại, vung trường kiếm sắc bén đâm thẳng vào cổ họng Tiêu Hàn hòng lấy mạng anh chớp nhoáng.
Trong cơn nguy kịch tột cùng, Tiêu Hàn cắn chặt răng rỉ máu môi. Anh lập tức kích hoạt Tự Bế Kinh Mạch Quy Tắc, dùng ngón tay trái điểm liên tiếp vào chín huyệt vị hiểm yếu xung quanh lồng ngực để khóa chặt kinh mạch phổi, ngăn chặn độc tố lan nhanh vào tim. Đồng thời, anh thi triển phép thở Quy Tức của Hư Vô Thiền Sư truyền dạy, ngừng thở hoàn toàn và đưa nhịp tim về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối mười nhịp mỗi phút.
Lồng ngực Tiêu Hàn hoàn toàn im lìm, không còn phập phồng nhịp thở. Dù thể lực vật lý bị giảm đi một nửa do thiếu hụt lượng dưỡng khí cung cấp cho máu, anh vẫn giữ vững tâm cảnh tịch diệt.
Lợi dụng lúc Tô Diệp đang kiêu ngạo lướt kiếm tới gần, Tiêu Hàn dùng tàn lực tay trái vung Đốc kiếm lõi đồng chém một nhát khí nén chân không chớp nhoáng dạt ngang tầm mắt đối thủ. Luồng khí nén vô hình xé gió rít lên một tiếng nhỏ buốt, chém sạt qua vai áo Tô Diệp, ép y phải nhảy lùi lại ba bước để phòng ngự.
Không bỏ lỡ cơ hội bế khí ngắn ngủi, Tiêu Hàn ôm chặt lấy rương thuốc Hàn Băng Thảo, dùng Bộ Pháp Ho Khan lướt nhanh như một bóng ma lách vào màn sương mù dày đặc của khu rừng trúc rậm rạp sườn núi Tây để chạy trốn.
"Tiêu Hàn! Ngươi không thoát được đâu! Trốn vào rừng sâu chỉ khiến chất độc ngấm nhanh hơn mà thôi!" Tiếng gào thét oán hận của Tô Diệp vang vọng phía sau, nhưng y đã hoàn toàn mất dấu Tiêu Hàn giữa màn sương muối mịt mù của đêm lạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!