Nhạc nềnSakuya2

Huyết Chiến Tại Chợ Trấn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trấn Phong Sa chìm trong hoàng hôn xám xịt của những ngày đầu đông. Những bông tuyết nhỏ li ti bắt đầu rơi, lẫn vào cát bụi hanh hao của vùng biên thùy hoang vu, tạo nên một màn sương muối mờ ảo bao phủ khắp sảnh chợ trấn hoang phế. Gió rít qua những tấm liếp tre mục nát của tiệm thuốc Lâm đại phu, phát ra những tiếng kêu ken két ghê rợn.


Trần Thiết đang tựa lưng vào một cột gỗ nát ở góc chợ, hơi thở dồn dập và nặng nề. Hai cánh tay gã tiêu đầu vẫn còn run rẩy dữ dội, dải băng trắng quấn quanh vai phải đã rướm máu tươi sau trận chiến ác liệt với Mã Hắc Hổ trước đó. Gã ghì chặt chuôi đại đao Phá Thiên xuống đất để giữ cho thân hình vạm vỡ khỏi ngã quỵ, đôi mắt đầy lo âu nhìn về phía Tiêu Hàn.


"Tiêu huynh đệ..." Trần Thiết khàn giọng lên tiếng, giọng nói lẫn vào tiếng gió rít. "Quan huyện Chu Đại Hải đã niêm phong Tiêu cục Hồi Xuân của ta, lại phát lệnh truy nã toàn diện đối với ngươi. Hoa Sơn bang chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này. Cao thủ của chúng đang kéo đến... Ngươi mau mang rương thuốc Hàn Băng Thảo này về núi cứu Lão Tộc trước đi!"


Tiêu Hàn đứng lặng im giữa sảnh chợ đổ nát. Gương mặt thiếu niên mười tám tuổi gầy gò, nhợt nhạt không một vệt huyết sắc, làn da gần như trong suốt dưới ánh hoàng hôn tà dương lạnh lẽo. Anh mặc chiếc áo vải thô xám rách nát dính đầy bụi đường và vết máu khô ở cổ áo. Cánh tay trái của anh buông thõng, bàn tay thô ráp chai sần đang nắm chặt lấy Đốc kiếm lõi đồng vừa được Lý Thiết Chùy gia cố.


Phế phổi của Tiêu Hàn đang bỏng rát như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa hỏa độc tà môn đang cuộn trào sâu trong phế quản. Mỗi nhịp thở hít vào không khí lạnh buốt của anh đều kèm theo một tiếng khò khè đứt quãng, lồng ngực phập phồng một cách khó nhọc. Anh thọc tay vào ngực áo, lấy ra một nhúm Bách Bộ Thảo rách nát, vị đắng ngắt xộc thẳng lên tận đỉnh đầu khi anh nhai sống loại cỏ dại này. Vị đắng chát làm tê liệt tạm thời những sợi phế quản đang rách nát, giúp anh tạm thời cắt cơn ho khan đang chực chờ bùng phát.


"Trần huynh," Tiêu Hàn khàn giọng nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định đến đáng sợ. "Linh đường của sư phụ đã thành cấm địa. Tiêu Hàn ta đã thề trước linh vị của người, tuyệt đối không dùng kiếm sắt sắc bén, cũng tuyệt đối không lùi bước trước kẻ ngụy quân tử. Hôm nay, ta không đi."


Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề nện lên lớp đất đá khô khốc của chợ trấn vang lên từ phía lối vào hành lang tối. Một bóng người cao lớn, vạm vỡ bước ra từ màn sương muối.


Gã trung niên chột mắt trái đeo băng đen, mặc bộ giáp da thú sờn rách dính đầy vết máu khô của dã thú. Trên vai gã vác một thanh đại đao đúc bằng sắt thường nặng trịch, lưỡi đao mẻ nhiều chỗ gớm ghiếc nhưng dày dặn và sắc bén vô song. Đó chính là Đao Khách Độc Nhãn – gã chém mướn khét tiếng miền biên thùy sở hữu nhát đao nặng ngàn cân chuyên chém gãy binh khí đối thủ để lấy tiền thưởng.


"Ha ha ha!" Đao Khách Độc Nhãn cười gằn, tiếng cười ồm ồm vang dội khắp sảnh chợ hoang vắng. "Một gã tiêu đầu phế vật bị thương, và một thằng nhóc gác mộ phế phổi rách rưới cầm một khúc củi khô không lưỡi kiếm... Hoa Sơn bang ra giá ba mươi lượng bạc ròng cho cái đầu của ngươi, thằng nhóc gác mộ ạ. Hôm nay, Độc Nhãn ta sẽ dùng thanh đại đao này để chẻ đôi khúc củi khô của ngươi và lấy đầu ngươi dâng công cho Tần chưởng môn!"


Trần Thiết biến sắc, cố gắng vác đại đao đứng dậy cản trước: "Độc Nhãn! Ngươi vốn là cao thủ ngoại môn danh tiếng, lại chấp nhận làm chó săn cho lũ ngụy quân tử Hoa Sơn bang sao?"


"Nghĩa khí có đáng giá ba mươi lượng bạc ròng không?" Độc Nhãn khinh bỉ nhổ một búng nước bọt xuống đất. Gã không hề nói lời thừa thãi, đôi chân vạm vỡ dẫm nứt mặt đá đường, lướt tới như một con dã thú hoang dã.


"VÚT!!!"


Độc Nhãn vung thanh đại đao nặng ba mươi cân chém bổ dọc một nhát cực mạnh từ trên xuống thẳng vào đỉnh đầu Tiêu Hàn. Nhát đao mang theo sức mạnh cơ bắp vai và cánh tay cuồn cuộn gân xanh, thi triển Khai Sơn Nhất Đao Thế với kình lực Cương Kình Quyết cực mạnh, xé rách không khí tạo ra tiếng gió rít thô bạo gầm rú.


Tiêu Hàn không hề hoảng hốt. Nhờ thính giác nhạy bén cực hạn, anh cảm nhận được luồng khí lưu thay đổi đột ngột trước mũi đao của đối thủ. Anh nghiêng người lướt tránh sang bên trái một cách uyển chuyển.


"OÀNH!!!"


Lưỡi đại đao nặng nề của Độc Nhãn chém hụt, bổ thẳng xuống mặt đất đá của sảnh chợ, chấn động mạnh đến mức làm đất đá văng tung tóe, để lại một vết nứt sâu hoắm dài nửa trượng trên mặt đất.


Độc Nhãn biến sắc trước bộ pháp né tránh nhanh nhẹn của Tiêu Hàn, nhưng gã lập tức xoay cổ tay cực nhanh, vung ngang đại đao quét một nhát bão lốc tầm rộng hòng chém đứt đôi Đốc kiếm lõi đồng của Tiêu Hàn đang cầm trên tay trái.


Tiêu Hàn đứng vững thế tấn, tay trái ghì chặt chuôi đốc kiếm rỗng ruột. Anh định vận Chân Không Nén Khí Quyết để phóng ra luồng kiếm khí chân không Nhất Kiếm Chân Không dứt điểm đối thủ từ xa. Thế nhưng, ngay khi anh vừa co bóp cơ hoành để hút và nén khí vào lòng đốc kiếm, lồng ngực anh bỗng co thắt dữ dội. Luồng hỏa độc tà môn trong phổi cuộn trào dữ dội do tác động của luồng gió lạnh buốt tràn vào phế quản rách nát, khiến lực nén khí bị đứt quãng hoàn toàn.


"Khục!"


Tiêu Hàn rên rỉ một tiếng đau đớn, máu tươi rỉ ra từ khóe môi nhợt nhạt. Anh buộc phải buông bỏ ý định phóng kiếm khí, vội vàng đưa Đốc kiếm lõi đồng lên đỡ gạt nhát đao ngang sườn của đối thủ.


"BOONG!!!"


Tiếng va chạm kim loại đanh thép vang dội khắp sảnh chợ. Ống đồng dẻo Phong Sa lót bên trong lòng rỗng của đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn đã hấp thụ phần lớn lực chấn động của thanh đại đao nặng ba mươi cân, bảo vệ cho vỏ gỗ sồi không bị vỡ nát. Thế nhưng, sức nặng ngàn cân từ Cương Kình Quyết ngoại môn của Độc Nhãn vẫn truyền qua thân kiếm, dội ngược trực tiếp thẳng vào lồng ngực Tiêu Hàn.


Tiêu Hàn loạng choạng lùi lại năm bước, đôi bàn tay trái tê dại hoàn toàn, phế phổi bị chấn động mạnh rách thêm một vết thực thể nghiêm trọng. Anh ho ra một ngụm máu tươi rực đỏ nhuộm ướt đẫm cổ áo vải thô xám.


"Ha ha ha! Phế vật vẫn hoàn là phế vật!" Độc Nhãn cười lớn đầy kiêu ngạo khi thấy Tiêu Hàn thổ huyết lùi lại. Gã nhận ra điểm yếu phế phổi rách nát của đối thủ, lập tức áp sát liên tục, vung đại đao chém liên tiếp ba nhát đao bổ dọc nặng nề hòng phá vỡ hoàn toàn lực giữ cổ tay của Tiêu Hàn.


"KENG! KENG! KENG!"


Tiêu Hàn chật vật đỡ gạt ba nhát đao nặng nề, mỗi nhịp đỡ gạt đều khiến khớp vai và cổ tay trái của anh rên rỉ vì đau đớn. Vết nứt đốc kiếm dính cát bụi gỉ sét rít lên những tiếng kèn kẹt chịu lực cực hạn. Lồng ngực anh đỏ rực lên như than hồng dưới lớp áo vải thô rách nát, mạch máu phế phổi đã chạm đến Hỏa độc phát tác ngưỡng chịu đựng vật lý cực hạn.


Độc Nhãn thấy Tiêu Hàn bị dồn vào góc chết sát bức tường đá đổ nát, gã cười man dại, dồn toàn bộ sức nặng cơ bắp vai vung đại đao chém bổ dọc nhát quyết định kết liễu.


Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở ấy, Tiêu Hàn hoàn toàn không thể nín thở nén khí được nữa. Cơn ho khan dữ dội tích tụ từ nãy đến giờ bùng phát một cách cuồng bạo không thể kiểm soát. Anh ho khan rũ rượi, cơ thể gập cong xuống như sắp ngã quỵ, đầu cúi thấp sát mặt đất, máu tươi phun xối xả ra khóe môi.


Độc Nhãn thấy Tiêu Hàn ho rũ rượi gục xuống, gã nghĩ đối thủ đã kiệt sức chờ chết, liền lơi lỏng hoàn toàn phòng ngự nách phải và hông dưới, dồn toàn lực vung đao chém dọc thẳng xuống đỉnh đầu anh.


Nhưng ngay trong tích tắc Độc Nhãn lơi lỏng phòng ngự, ánh mắt Tiêu Hàn bỗng lóe lên một tia sáng sắc bén như sương tuyết.


Anh sử dụng Bộ Pháp Ho Khan – thủ đoạn di chuyển mưu trí biến điểm yếu thể xác thành vũ khí đánh lừa thị giác đối thủ. Lợi dụng phản lực gập người của cơn ho rũ rượi, Tiêu Hàn bẻ cong cột sống một cách quỷ dị, lướt nhanh như một bóng ma dưới gầm đao bổ xuống của Độc Nhãn, lách thẳng vào khoảng hở nách phải của gã đao khách chột mắt.


Nhát đao nặng ngàn cân của Độc Nhãn chém bổ dọc sạt qua lưng áo Tiêu Hàn trong gang tấc, chém nứt toác bức tường đá phía sau thành những mảnh vụn.


Trước khi Độc Nhãn kịp thu đao phòng ngự, Tiêu Hàn đã áp sát nách phải của gã. Anh vung Đốc kiếm lõi đồng bằng tay trái, dùng phần rỗng đầu đốc kiếm kẹp chặt lấy phần sóng đao của thanh đại đao nặng ba mươi cân của đối thủ.


"Cái gì?!" Độc Nhãn kinh hoàng hét lên khi thấy thanh đao của mình bị kẹt cứng.


Tiêu Hàn nín thở hoàn toàn bằng phép thở Quy Tức để khóa chặt các phế huyệt lồng ngực tránh tự bạo. Anh xoay người cực nhanh một vòng tròn hoàn hảo, mượn lực xoắn khổng lồ từ cơ bắp cánh tay trái dẻo dai và gân cốt vai cứng cáp để bẻ lệch hoàn toàn quỹ đạo đao bổ xuống của đối thủ.


Sức nặng ngàn cân của nhát đao bị lực xoắn chân không bẻ lệch hướng di chuyển, mất kiểm soát hoàn toàn dưới quán tính khổng lồ.


"PHẬP!!!"


Thanh đại đao nặng ba mươi cân đúc bằng sắt thường bị bẻ lệch đường đao, chém thẳng một nhát cực mạnh vào chân phải của chính Đao Khách Độc Nhãn. Lưỡi đao sắc bén chém nứt toác xương đầu gối phải của gã chém mướn, máu đen đặc tẩm độc tố cương kình phun xối xả ra ngoài thềm đá chợ trấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!