Nhạc nềnSakuya2

Bẻ Gãy Đại Đao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cát vàng từ hoang mạc Phong Sa cuộn lên thành từng vệt dài rát buốt, vỗ bôm bốp vào những tấm liếp tre mục nát của tiệm thuốc Lâm đại phu. Không khí ngoài sảnh chợ trấn nghẹt thở đến mức ngay cả tiếng thở khò khè của Tiêu Hàn cũng bị tiếng gió rít át đi. Bụi cát luồn qua kẽ tóc xơ xác của gã thiếu niên gác mộ mười tám tuổi, bám vào khóe môi đang rỉ ra một vệt máu đen nhạt. Tay trái anh vẫn ghì chặt lấy chuôi Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn thô ráp, nơi những vết rạn nứt nhỏ như tơ nhện đang âm thầm lan rộng dưới lớp vỏ gỗ mục. Tay phải anh ôm khư khư chiếc rương gỗ sồi nhỏ chứa vài nhánh Hàn Băng Thảo – thứ dược liệu bảo mệnh duy nhất có thể cứu sống Lão Tộc và giữ cho phế phổi tàn khuyết của chính anh không tự bạo.


Phía trước anh, Trần Thiết vác thanh Phá Thiên Đại Đao nặng bốn mươi cân đứng sừng sững như một tháp sắt gỉ. Nhưng đối thủ đối diện họ lại là một bức tường người hung hãn. Mã Hắc Hổ bước lên một bước, đôi bao tay bằng thép gai huyền thiết nặng nề đập mạnh vào nhau phát ra những tiếng "keng keng" chói tai, bắn ra vài tia lửa đỏ rực giữa màn cát xám. Đôi mắt ti hí của gã ác bá ghim chặt vào lồng ngực đang phập phồng nhọc nhằn của Tiêu Hàn.


"Trần Thiết! Ngươi vốn là một gã tiêu đầu thất thế, hôm nay lại muốn vì một thằng nhóc phế phổi gác mộ mà chôn thây tại cái chợ trấn rách nát này sao?" Mã Hắc Hổ gầm lên, giọng nói sặc sụa mùi rượu nếp và sát khí.


Trần Thiết khạc một búng nước bọt dính cát xuống đất, cơ bắp cánh tay cuồn cuộn gân xanh ghì chặt lấy chuôi đao bản to: "Mã Hắc Hổ! Tiêu cục Hồi Xuân của ta tuy rách, nhưng Trần Thiết ta chưa bao giờ cúi đầu trước lũ chó săn ăn tiền chém mướn của Hoa Sơn bang. Muốn lấy mạng Tiêu huynh đệ, bước qua xác ta trước!"


"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Lên cho ta!" Mã Hắc Hổ gầm rống, thân hình vạm vỡ cao tám thước lướt tới như một con gấu rừng. Gã vận dụng Hắc Hổ Thiết Quyền pháp cực kỳ thô bạo, đôi bao tay thép gai xé gió rít lên những tiếng ghê rợn, đấm thẳng vào chính diện lồng ngực Trần Thiết.


Trần Thiết không hề né tránh, vung đại đao Phá Thiên chém ngang một nhát đầy dũng mãnh, nội lực Hỗn Nguyên Đao Kình cuồn cuộn dồn vào lưỡi đao sắt vụn pha đồng đỏ.


"KENG!!!"


Tiếng va chạm kim loại đanh thép vang dội khắp sảnh chợ, chấn động mạnh đến mức làm sập một góc mái che của tiệm thuốc bên cạnh. Trần Thiết biến sắc, lồng ngực rung lên bần bật. Đôi bao tay thép gai của Mã Hắc Hổ không hề sứt mẻ, ngược lại sức nặng ngoại môn từ Thiết Sa Chưởng cực hạn của gã ác bá truyền qua thân đao, chấn động thẳng vào kinh mạch hai cánh tay của gã tiêu đầu. Trần Thiết loạng choạng lùi lại ba bước, đôi bàn tay thô ráp tê dại hoàn toàn, suýt chút nữa đánh rơi thanh đại đao nặng nề.


"Ha ha! Một gã tiêu đầu phế vật!" Mã Hắc Hổ cười lớn đầy kiêu ngạo, đôi chân vạm vỡ dẫm nứt mặt đá đường, tiếp tục áp sát để tung ra cú đấm thứ hai hòng nghiền nát lồng ngực Trần Thiết.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc Trần Thiết bị áp chế hoàn toàn, một bóng người gầy gò bỗng chốc lướt tới từ bên sườn.


Bạch Sa Đường Chủ – gã trung niên béo mập mặt rỗ, mặc chiếc áo lụa màu vàng nhạt xộc xệch – đột ngột vọt ra từ đám đông đệ tử Hắc Hổ Bang. Hắn vung thanh đại đao nạm bạc ròng tinh xảo, lưỡi đao rực sáng ánh xanh lạnh lẽo của Bạch Sa Cương Kình, chém bổ dọc một nhát bão lốc thẳng vào đỉnh đầu Tiêu Hàn hòng lấy mạng anh lập công với Hoa Sơn bang.


"Thằng nhóc gác mộ! Chết đi!" Bạch Sa Đường Chủ hét lớn, nhát đao mang theo sức gió gầm rú quét sạch cát bụi xung quanh.


Tiêu Hàn không hề lùi bước. Ánh mắt anh lạnh lùng như sương tuyết núi Táng Kiếm. Nhờ thính giác nhạy bén được rèn luyện hằng ngày, anh cảm nhận được sự thay đổi áp suất không khí cực kỳ vi tế trước mũi đao của đối thủ. Lưỡi đao nạm bạc tuy sắc bén và nặng nề, nhưng do phần sóng đao khảm bạc ròng thô sơ nên tạo ra một khoảng hở áp suất nhỏ dọc theo thân đao khi di chuyển trong không khí.


Bạch Sa Đường Chủ chém liên tiếp năm nhát đao bão lốc cực kỳ hung hãn. Tiêu Hàn di chuyển nhẹ nhàng, lướt qua trái rồi lách sang phải một cách uyển chuyển. Mỗi nhát đao chém sạt qua tà áo vải thô xám của anh chỉ trong gang tấc, chém nứt toác mặt đá dưới chân nhưng không chạm nổi vào một sợi tóc của gã thiếu niên gác mộ.


Năm nhát đao trút xuống không khí khiến Bạch Sa Đường Chủ bắt đầu mất kiên nhẫn, lồng ngực thở hồng hộc. Hắn gầm lên một tiếng đầy giận dữ, dồn toàn bộ sức nặng cơ bắp vai, vung đại đao chém bổ dọc cực mạnh từ trên xuống một nhát quyết định kết liễu.


Đây chính là khoảnh khắc Tiêu Hàn chờ đợi.


Tiêu Hàn đứng vững thế tấn Viên mãn gân cốt, gân xanh trên cánh tay trái cầm đốc kiếm nổi lên cuồn cuộn. Anh không hề vung kiếm cản phá lưỡi đao sắc bén. Thay vào đó, anh đưa đầu Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn rỗng ruột hướng thẳng lên phía trên.


"Vút!"


Khi lưỡi đao nạm bạc bổ xuống sát mặt, Tiêu Hàn co bóp cơ hoành cực mạnh bằng Chân Không Nén Khí Quyết. Lòng rỗng của đốc kiếm gỗ sồi lập tức hút ngược không khí xung quanh với tốc độ kinh hoàng, tạo ra một vùng áp suất cực thấp ngay tại đầu đốc kiếm. Lực hút chân không quỷ dị ấy như một chiếc nam châm vô hình, hút dính chặt lấy sóng đao nạm bạc của Bạch Sa Đường Chủ vào lòng rỗng đốc kiếm gỗ.


Lực trượt cực mạnh của nhát đao bổ dọc bị triệt tiêu hoàn toàn chỉ trong một nhịp thở. Bạch Sa Đường Chủ kinh hoàng phát hiện thanh đại đao nạm bạc của mình bị kẹt cứng trong lòng đốc kiếm gỗ sồi mục nát, không thể tiến thêm một tấc mà cũng không thể rút ra.


"Cái gì?!" Gã đường chủ rống lên, cố sức giật mạnh đao.


Tiêu Hàn lạnh lùng không nói một lời. Anh xoay người cực nhanh một vòng tròn hoàn hảo, mượn lực xoắn từ khớp vai, hông và cổ tay trái cứng cáp của mình để làm điểm tựa vật lý. Lực xoắn khổng lồ kết hợp với áp suất chân không đang hút chặt sóng đao tạo thành một cánh tay đòn cực mạnh bẻ ngang thân đao sắt tốt.


"RẮC!!!"


Một tiếng nổ giòn giã và chói tai vang lên giữa chợ trấn. Thanh đại đao nạm bạc ròng tinh xảo của Bạch Sa Đường Chủ bị bẻ gãy vụn làm đôi ngay tại chỗ. Nửa lưỡi đao sắc bén văng ra ngoài, cắm phập vào vách đá của tiệm thuốc đổ nát, rực sáng ánh bạc gãy vụn.


Bạch Sa Đường Chủ nhìn thanh đao chỉ còn lại cái chuôi trơ trọi trong tay, khuôn mặt rỗ của hắn cắt không còn giọt máu, run rẩy lùi lại: "Ngươi... ngươi không dùng kiếm sắt... làm sao có thể..."


Tiêu Hàn không để đối thủ có cơ hội thở dốc. Lợi dụng nhịp ho khan rũ rượi rỉ máu môi sắp sửa ập đến, anh lướt nhanh áp sát nách Bạch Sa Đường Chủ, dùng phần đốc kiếm gỗ sồi lõi đồng chấn thẳng vào phế huyệt ngực trái của hắn, khiến gã đường chủ béo mập thổ huyết bay thẳng ra ngoài mười bước, ngã quỵ xuống đất bất tỉnh nhân sự.


Chứng kiến cảnh tượng Bạch Sa Đường Chủ bị bẻ gãy đao trong chớp mắt, Mã Hắc Hổ đang áp chế Trần Thiết bỗng chốc sững sờ. Gã ác bá hoảng hốt thu quyền lùi lại, đôi mắt ti hí trợn ngược đầy vẻ nghi kỵ và sợ hãi.


"Thằng nhóc phế phổi này thực sự sở hữu yêu thuật chân không!" Mã Hắc Hổ gầm lên, đôi bao tay thép gai nhọn hoắt đập mạnh vào nhau để lấy lại can đảm. Gã biết nếu hôm nay không tiêu diệt được Tiêu Hàn, Hắc Hổ Bang sẽ mất sạch uy danh tại trấn Phong Sa này.


Mã Hắc Hổ vận dụng toàn bộ nội lực Hắc Hổ Cương Kình, đôi cánh tay đen bóng nổi gân xanh cuồn cuộn như hai con rắn độc. Gã di chuyển thô bạo dồn dập, vung đôi quyền thép gai đấm liên tiếp mười hai cú đấm cực nhanh thẳng vào các tử huyệt trên người Tiêu Hàn hòng dùng sức mạnh ngoại môn đè bẹp tàn thể của anh.


Tiêu Hàn nhắm nghiền hai mắt, hoàn toàn loại bỏ nhiễu loạn thị giác do cát bụi hoang mạc gây ra. Thính giác nhạy bén của anh nghe tiếng gió rít qua các gai nhọn trên bao tay thép của đối thủ để phán đoán quỹ đạo di chuyển. Anh né tránh uyển chuyển, mỗi cú đấm thép gai sượt qua da thịt anh chỉ cách một sợi tóc, để lại những vệt khí nóng bỏng rát ngoài da.


Khi Mã Hắc Hổ vung cú đấm thứ mười hai cực mạnh, cơ thể gã rướn quá đà về phía trước, để lộ ra một khoảng hở nách rộng chí mạng.


Tiêu Hàn lập tức mở mắt, tay trái vung Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn đâm thẳng vào khoảng hở nách của gã ác bá. Anh vận Chân Không Nén Khí Quyết, giải phóng luồng khí nén chân không tích tụ từ nãy đến giờ trực tiếp vào huyệt vị dưới nách Mã Hắc Hổ.


"BÙNG!"


Luồng khí nén bộc phát tầm gần đẩy lùi cánh tay thép gai của Mã Hắc Hổ lệch hướng hoàn toàn. Đồng thời, Tiêu Hàn xoay người cực nhanh, dùng gót chân trái quét thẳng vào hai đầu gối của gã khổng lồ cao tám thước bằng sức mạnh gân cốt Viên mãn gân cốt.


"RẮC! RẮC!"


Hai tiếng xương gãy giòn giã vang lên ghê rợn. Cả hai đầu gối của bang chủ Mã Hắc Hổ bị chấn nát hoàn toàn dưới phản lực quét chân của Tiêu Hàn. Gã khổng lồ gào thét thảm thiết đầy đau đớn, thân hình vạm vỡ ngã sụp xuống đất bụi, ôm chặt lấy hai đầu gối rỉ máu đen đặc co giật liên tục.


Toán côn đồ Hắc Hổ Bang vây quanh chứng kiến cảnh tượng bang chủ và đường chủ của mình bị gã gác mộ phế phổi đánh bại thảm hại trong vòng vài chiêu thức, chúng hoảng sợ tột độ, vứt bỏ toàn bộ đao kiếm tháo chạy tán loạn khắp các ngõ tối của chợ trấn, dẫm đạp lên nhau để thoát thân.


Trần Thiết đứng bên cạnh gượng dậy, vác thanh đại đao nặng nề nhìn Tiêu Hàn đầy nể phục và chấn động: "Tiêu huynh đệ... kiếm kỹ chân không của ngươi thực sự... vô địch thiên hạ!"


Tiêu Hàn gượng cười nhợt nhạt, nhưng nụ cười chưa kịp trọn vẹn thì lồng ngực anh bỗng co thắt dữ dội.


Cơn đau xé phổi ập đến tàn khốc hơn mọi lần. Vận dụng lực xoắn cực hạn để bẻ gãy thanh đại đao nạm bạc và đánh nát gối Mã Hắc Hổ đã khiến các vết rách phế quản cũ bị nứt toác hoàn toàn. Hỏa độc tà môn trong đan điền bùng phát dữ dội dưới tác động của bụi cát nóng, thiêu đốt lồng ngực anh đỏ rực như than hồng qua lớp áo vải thô xám rách nát.


"Khục... khục... khục..."


Tiêu Hàn quỳ gục một gối xuống thềm đá lạnh dính đầy cát bụi, ho khan rũ rượi liên tục. Từng ngụm máu đen đặc lẫn máu tươi phun xối xả ra từ khóe môi nhợt nhạt, nhuộm đỏ cả khoảng đất đá dưới chân anh. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn tuột khỏi bàn tay trái run rẩy rơi cắm xuống đất bụi cát.


Trần Thiết hốt hoảng lao đến đỡ lấy vai anh: "Tiêu huynh đệ! Ngươi sao thế này? Máu... máu đen nhiều quá!"


Tiêu Hàn dùng tàn lực ôm chặt lấy chiếc rương gỗ sồi chứa Hàn Băng Thảo trước ngực bằng tay phải, giọng nói khàn đặc đứt quãng chỉ còn là hơi thở thoi thóp: "Trần huynh... mang thuốc... về linh đường... cứu Lão Tộc... phổi của ta... sắp không chịu nổi nữa rồi..."


Tầm nhìn của Tiêu Hàn mờ dần, những dải gió cát hoang mạc xám xịt bắt đầu nuốt chửng lấy ý thức của anh. Thế nhưng, ngay trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối hôn mê, thính giác nhạy bén của anh bỗng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập lách cách của binh sĩ nha dịch từ phía xa vọng lại.


Một bóng đen hiểm độc ẩn hiện trong màn cát bụi rậm rạp của quan phủ trấn Phong Sa – huyện thừa Chu Đại Hải đang lén lút ký lệnh truy nã toàn diện Tiêu Hàn dưới danh nghĩa một tên cướp mộ hung tợn để dâng công cho Hoa Sơn bang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!