Chợ Trấn Phong Sa
Cơn gió lốc từ hoang mạc ngoài biên ải rít lên từng hồi liên tục, cuốn theo những cuộn cát vàng mù mịt tràn vào Trấn Phong Sa. Trấn nhỏ này nằm ngay dưới chân núi Táng Kiếm hoang vu, là nơi tụ hội của đủ loại người dưới đáy giang hồ: từ những kẻ đào tẩu triều đình, những gã đao khách chém mướn, cho đến đám buôn lậu dược liệu nhem nhuốc. Không khí nơi đây lúc nào cũng nồng nặc mùi mồ hôi ngựa, mùi rượu nếp rẻ tiền và cả mùi máu tanh rỉ ra từ những cuộc thanh trừng chớp nhoáng nơi ngõ tối.
Tiêu Hàn bước đi trên con đường lát đá gồ ghề của chợ trấn, tà áo vải thô màu xám rách nát của anh bay phần phật trong gió cát. Mỗi nhịp thở của anh đều nặng nề và khò khè như một chiếc ống bễ lò rèn đã rách nát. Lồng ngực anh quặn thắt từng cơn nhức nhối, hỏa độc tà môn tích tụ từ vụ diệt môn mười năm trước đang như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua phế nang rách nát. Anh phải đưa tay trái ghì chặt lấy ngực áo, nơi dải băng trắng quấn quanh lồng ngực đã bắt đầu rướm ra vài vệt máu đen nhạt. Bên hông anh, Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn thô sơ rỗng ruột khẽ va chạm vào con búp bê gỗ sồi Tiêu Tiểu Đào – kỷ vật duy nhất còn sót lại của người em gái quá cố, trên thân gỗ vẫn còn vệt ám khói đen từ ngọn lửa huyết tẩy năm xưa. Tiếng va chạm lộc cộc nhỏ bé ấy là thứ duy nhất giữ cho tâm cảnh của anh không bị nuốt chửng bởi luồng sát khí phẫn nộ đang cuộn trào sau cái chết của Chu Thiệu.
Anh thọc tay vào túi áo, ngón tay chạm vào vài Đồng Tiền Phong Sa bằng kẽm mỏng manh, rỉ sét. Đó là tất cả tài sản còn lại của gã gác mộ nghèo khổ. Lệnh phong tỏa núi của Hoa Sơn bang đã cắt đứt hoàn toàn nguồn tiếp tế thảo dược bổ phổi từ trấn lên linh đường. Lão Tộc đang nằm thoi thóp ở nhà tranh với vết xương sườn gãy nát, bản thân Tiêu Hàn cũng cần Hàn Băng Thảo gấp để đóng băng luồng hỏa độc đang chực chờ tự bạo kinh mạch phổi. Anh buộc phải liều mạng xuống trấn.
Tiêu Hàn loạng choạng bước vào tiệm thuốc nhỏ nằm khuất sau góc chợ trấn của Lâm đại phu. Không khí trong tiệm ấm áp hơn, thoang thoảng mùi thảo dược khô dịu nhẹ. Lâm đại phu – vị y sĩ già gầy gò với chòm râu dê bạc trắng – vừa nhìn thấy Tiêu Hàn liền biến sắc, vội vã kéo anh vào góc khuất sau kệ thuốc.
“Hàn nhi! Sao con lại xuống đây? Con giết Chu Thiệu của Hoa Sơn bang, bây giờ cả trấn Phong Sa này đang truy lùng con gắt gao lắm! Mau trốn đi!” Giọng Lâm đại phu run rẩy, đầy vẻ hoảng sợ.
Tiêu Hàn khẽ ho khan một tiếng rũ rượi, vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe môi nhợt nhạt. Anh dùng giọng khàn đặc, đứt quãng nói: “Lâm thúc... con cần Hàn Băng Thảo... Lão Tộc bị gãy xương sườn... phổi của con cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.”
Lâm đại phu thở dài đầy xót xa. Ông quay người lén lấy từ dưới bệ đá ra một chiếc rương gỗ sồi nhỏ chứa vài nhánh Hàn Băng Thảo xanh mướt, tỏa ra hơi lạnh mờ ảo mỏng manh. “Đây là những nhánh thuốc cuối cùng ta giấu được. Hắc Hổ Bang đã thu mua sạch mọi thảo dược hàn băng theo lệnh của Hoa Sơn bang hòng dồn con vào đường chết ngạt. Con cầm lấy...”
Tiêu Hàn vừa đặt vài Đồng Tiền Phong Sa rỉ sét lên bàn gỗ, chưa kịp chạm tay vào rương thuốc thì một tiếng “rầm” chát chúa vang lên. Cánh cửa gỗ của tiệm thuốc bị một lực mạnh đạp văng ra, gãy vụn làm đôi. Gió cát hoang mạc gầm rú cuốn theo bụi đất tràn vào phòng, lẫn trong đó là những tiếng cười hống hách, thô bạo.
“Ha ha! Lão già Lâm! Hóa ra ngươi dám lén giấu Hàn Băng Thảo để tiếp tế cho gã gác mộ phế phổi này sao?”
Một toán côn đồ Hắc Hổ Bang rầm rập xông vào, tay lăm lăm đoản đao sắc bén. Kẻ dẫn đầu là một gã lưu manh lực lưỡng, mặt đầy thịt mỡ có vết sẹo dài qua mắt, mặc áo da hổ sát nách hung tợn. Hắn chính là tay sai đắc lực của bang chủ Mã Hắc Hổ. Gã côn đồ thô bạo giật phăng chiếc rương gỗ chứa Hàn Băng Thảo từ tay Lâm đại phu, đẩy vị y sĩ già ngã nhào vào kệ thuốc, khiến hàng loạt bình gốm đựng dược liệu rơi xuống đất vỡ vụn.
Tiêu Hàn trợn ngược đôi mắt sâu thẳm, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Anh gượng đứng thẳng dậy, tay trái chậm rãi đặt lên Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn. Luồng khí lưu lạnh buốt từ lòng rỗng đốc kiếm rít lên một tiếng nhỏ thanh khiết.
“Trả thuốc lại đây,” Tiêu Hàn trầm giọng, tiếng ho khan khàn đặc cắt ngang lời nói.
“Thằng nhóc rách nát! Hôm nay ngươi tự dâng mạng đến đây thì đừng trách bọn ta độc ác! Lấy đầu hắn về dâng cho Mã bang chủ!” Gã sẹo sẹo hét lớn, ra lệnh cho đồng bọn vây quanh.
Toán côn đồ Hắc Hổ Bang nhanh chóng bao vây lấy Tiêu Hàn trong không gian hẹp của tiệm thuốc đổ nát. Một tên côn đồ đứng bên trái vung đoản đao chém bổ dọc thẳng vào vai Tiêu Hàn hòng phế bỏ cánh tay cầm kiếm của anh. Tiêu Hàn hạ Trung Bình Tấn, cố nén cơn đau xé phổi để né tránh. Thế nhưng, ngay khi anh định vận dụng Chân Không Nén Khí Quyết để phóng ra kiếm khí chân không tầm xa, một cơn ho khan kịch liệt đột ngột kéo đến do phế quản bị kích thích bởi bụi cát dâng trào. Luồng kình lực đan điền co bóp phổi bị đứt quãng hoàn toàn, khiến nhát chém chân không bị lệch hướng, chỉ sượt qua vách gỗ tạo ra một tiếng nổ nhỏ bộp bộp vô hại.
“Hắn kiệt khí rồi! Chém chết hắn!”
Một tên côn đồ khác phát hiện ra điểm yếu của Tiêu Hàn, hắn lén lút vòng ra phía sau lưng anh, vung đoản đao chém lén một nhát chí mạng vào gáy kiếm khách phế phổi. Tiêu Hàn đang quỳ gục ho khan rũ rượi rỉ máu môi, hoàn toàn không thể xoay xở phòng ngự kịp thời.
“Keng!!!”
Một tiếng va chạm kim loại khổng lồ và chói tai vang dội khắp tiệm thuốc, chấn động mạnh đến mức làm rung chuyển cả trần nhà đầy bụi đất. Một thanh đại đao bản to đúc bằng sắt vụn pha đồng đỏ nặng bốn mươi cân đột ngột vung ngang, chặn đứng lưỡi đoản đao chém lén của tên côn đồ chỉ cách gáy Tiêu Hàn đúng ba tấc. Lực phản chấn cực mạnh từ thanh đại đao khiến tên côn đồ tê dại cả hai cánh tay, đoản đao tuột khỏi tay bay cắm thẳng vào cột gỗ.
“Lũ rác rưởi Hắc Hổ Bang! Chỉ biết cậy đông hiếp yếu, chém lén sau lưng người tàn phế sao?”
Giọng nói hào sảng, thô lỗ nhưng đầy uy lực vang lên từ ngưỡng cửa đổ nát. Một gã trung niên vạm vỡ bước vào. Hắn có khuôn mặt chữ điền đầy râu quai nón bạc, mặc bộ giáp da sờn rách đầy vết sẹo đao kiếm, hông đeo bao đao da bò thô ráp. Bàn tay to khỏe đầy chai sạn của hắn đang nắm chặt lấy chuôi thanh Phá Thiên Đại Đao nặng nề. Hắn chính là Trần Thiết – gã tiêu đầu thất thế bị Hoa Sơn bang bức hại đến tán gia bại sản, người vốn kính trọng ngạo cốt của Tô Ngạn năm xưa.
Trần Thiết đứng chắn trước người Tiêu Hàn như một tấm khiên thép vững chãi, đại đao nặng nề vung ngang tỏa ra luồng nội kình Hỗn Nguyên Đao Kình mạnh mẽ, ép lui toán côn đồ lùi lại ba bước.
“Tiêu huynh đệ! Ngươi nằm yên đó dưỡng khí! Lũ chó săn này để Trần Thiết ta gánh vác!” Trần Thiết hét lớn, vung đại đao chém liên tiếp ba nhát nặng nề dẹp đường.
Toán côn đồ Hắc Hổ Bang kinh hãi trước sức nặng ngàn cân của thanh Phá Thiên Đại Đao, chúng buộc phải dồn lực lượng vây hãm Trần Thiết, để lộ ra một khoảng hở hẹp bên sườn ngực trái của tên cướp rương thuốc.
Tiêu Hàn nén đau đớn, nhai sống một nhúm lá Bách Bộ Thảo mang theo bên hông để cắt cơn ho tạm thời. Anh dùng tay trái ghì chặt Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn, vận dụng Chân Không Nén Khí Quyết co bóp cơ hoành cực mạnh. Lòng đốc kiếm rỗng ruột lập tức hút ngược không khí xung quanh, tạo ra một vùng áp suất nén cực nhỏ chỉ trong vòng nửa nhịp thở.
Anh lướt nhanh áp sát nách tên côn đồ đang ôm rương thuốc, vung đốc kiếm gỗ sồi vỗ mạnh một nhát nhẹ vào miệng hắn bằng lực nén khí chân không bộc phát tầm gần.
“Bộp!”
Một tiếng nổ nhỏ đanh thép vang lên. Luồng khí nén chân không từ đầu đốc rỗng đập thẳng vào mặt tên côn đồ, khiến hàm răng hắn vỡ vụn, máu tươi phun ra xối xả cùng hai chiếc răng gãy. Mặt hắn sưng húp lên như quả đào lộn hột, ngã nhào ra đất buông rơi chiếc rương chứa Hàn Băng Thảo. Tiêu Hàn nhanh tay đón lấy chiếc rương gỗ sồi cứu mạng.
Trần Thiết vung đại đao chém gãy đoản đao của hai tên côn đồ khác, đẩy lui hoàn toàn toán áp bức vòng ngoài ra sảnh chợ trấn Phong Sa. Tiệm thuốc nhỏ lúc này đã hoang tàn đổ nát, Đồng Tiền Phong Sa của Tiêu Hàn rơi vãi tung tóe dưới đất bùn.
Thế nhưng, khi họ vừa bước ra khỏi cửa tiệm thuốc đổ nát để tìm đường rút lui, tiếng móng ngựa dồn dập và tiếng xích sắt lách cách ghê rợn bỗng chốc vang dội khắp bốn phía chợ trấn. Người dân nghèo khổ hoảng sợ la hét bỏ chạy tán loạn, dọn ra một khoảng sân rộng đầy cát bụi lộng gió.
Từ trong làn cát bụi mù mịt của hoang mạc, hàng chục đệ tử tuần tra của Hắc Hổ Bang cầm trường đao và hỏa khí tầm gần rầm rập bao vây chặt lấy toàn bộ lối ra của chợ trấn Phong Sa. Chúng liên kết khiên gỗ bọc sắt tạo thành một vòng vây trùng điệp, không kẽ hở.
Một gã khổng lồ cao tám thước bước ra từ đám đông. Hắn mặc chiếc áo da hổ sát nách hung dữ, khuôn mặt đầy thịt mỡ có vết sẹo dài qua mắt trợn trừng đầy sát khí. Hai cánh tay đen bóng như cột nhà của hắn được trang bị đôi bao tay bằng thép gai nhọn hoắt dính đầy vết máu khô rỉ sét. Mỗi bước đi của hắn đều khiến đất đá dưới chân rung chuyển nhẹ. Hắn chính là Mã Hắc Hổ – bang chủ Hắc Hổ Bang khét tiếng biên thùy.
Mã Hắc Hổ nhìn cái xác răng gãy của thuộc hạ dưới đất, rồi quay sang nhìn Tiêu Hàn đang cầm đốc kiếm gỗ rỗng rỉ máu tươi nơi khóe môi. Hắn cười gằn một tiếng tàn độc, đôi bao tay thép gai đập mạnh vào nhau phát ra tiếng kêu chát chúa ghê rợn.
“Thằng nhóc phế phổi gác mộ! Hôm nay cả trấn Phong Sa này đã được bao vây hoàn toàn! Bọn ta đã nhận bạc của chưởng môn Tần để lấy cái đầu rách nát của ngươi. Quyết không cho ngươi rời đi lành lặn!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!