Máu Nhuộm Linh Đường
Sương muối ban mai phủ một lớp màng trắng đục như tro tàn lên ba ngàn bậc đá dốc đứng của núi Táng Kiếm. Gió biên thùy rít qua các thung lũng kiếm gãy, mang theo hơi lạnh buốt giá luồn sâu vào từng thớ vải thô xám rách nát của Tiêu Hàn.
Mỗi bước chân anh dẫm lên thềm đá lạnh buốt đều nhọc nhằn và nặng nề như đeo chì. Dưới lớp áo vải thô, dải băng trắng sạch sẽ mà y nữ câm A Sương tự tay quấn cho anh hằng đêm đã bắt đầu rỉ ra những vệt dịch đỏ nhạt. Phế phổi tàn khuyết của anh khò khè từng nhịp nhức nhối, nóng rát như thể có một lò than hồng đang âm ỉ cháy bên trong phế nang. Anh đã lén rời Y quán Hồi Xuân bên sườn núi Tây khi sương đêm còn chưa tan, bỏ lại chén thuốc Hàn Băng Thảo đắng ngắt còn hơi ấm và ánh mắt lo lắng, câm lặng của cô gái hái thuốc. Anh biết, lão dược sư Vương Bản Thảo đã đúng khi cảnh cáo về sự tàn phá vĩnh viễn của Chân Không Kiếm Ý đối với sinh mệnh anh. Nhưng anh không thể ở lại dưỡng thương thêm một khắc nào nữa. Linh đường hoang lạnh của sư phụ Tô Ngạn đang bị đe dọa, và anh – gã gác mộ phế phổi – là tấm khiên cuối cùng bảo vệ di cốt của người.
Càng lên cao, không khí càng loãng và lạnh. Tiêu Hàn phải nhai sống một nhúm lá Bách Bộ Thảo đắng ngắt hái vội bên đường đèo để cắt cơn ho khan đang chực chờ xé rách phế quản. Vị đắng chát làm tê liệt tạm thời vòm họng, nhưng không thể dập tắt luồng hỏa độc tà môn đang cuộn trào trong đan điền. Tay trái anh ghì chặt lấy Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn đeo bên hông. Thanh đốc kiếm rỗng ruột, thô sơ và không hề có lưỡi sắt ấy chính là kiếm tâm, là lời thề Vô Lưỡi Kiếm Ý Pháp mà anh đã dâng lên trước vong linh người thầy quá cố. Anh thà để phổi mình tự bạo, chứ tuyệt đối không bao giờ lắp một lưỡi kiếm sắt sắc bén nào vào thanh đốc gỗ này.
Khi Tiêu Hàn bước qua thềm đá cuối cùng dẫn vào Linh đường Tô Ngạn, một mùi rượu nếp rẻ tiền nồng nặc lẫn với mùi gỗ mục cháy xém xộc thẳng vào mũi anh. Trái tim anh thắt chặt lại. Gian nhà tranh dột nát thờ sư phụ vốn tĩnh lặng, nay lại vang lên những tiếng cười hô hố, tiếng đập phá chát chúa và tiếng chửi bới tục tĩu của đám đệ tử ngoại môn Hoa Sơn Kiếm Vũ Bang.
“Ha ha! Đập nát cái bệ thờ rách này cho ta! Lão già Tô Ngạn nghèo kiết xác đến chết vẫn giữ khư khư cái danh kiếm thánh giả tạo, chắc chắn kiếm phổ vô phong phải giấu quanh đây!”
Giọng nói thô bạo, đầy thịt mỡ ấy thuộc về Chu Thiệu – nhị đệ tử ngoại môn của Hoa Sơn bang. Hắn đứng giữa linh đường dột nát, thân hình vạm vỡ như gấu rừng xộc xệch trong bộ võ phục màu xanh lục thêu chỉ vàng sang trọng. Tay hắn lăm lăm thanh trường kiếm bản to đúc bằng sắt nặng, liên tục vung chém làm sập các góc bệ thờ gỗ sồi mục nát. Lư hương đồng cũ kỹ bị đạp lăn lóc dưới đất, tro nhang tàn bay tứ tán khắp khoảng sân đầy bụi mưa.
Dưới đất, Lão Tộc – lão bộc già gác mộ què chân trái – đang nằm co quắp trong vũng máu nhạt. Đôi bàn tay chai sần, thô ráp của lão đang ôm chặt lấy Linh vị gỗ sồi Tô Ngạn vào lòng, dùng cả tấm lưng gầy gò rách rưới để che chắn khỏi những nhát chém tàn nhẫn của đám côn đồ.
“Van xin các vị đại hiệp... đây là linh vị của sư phụ... không có kiếm phổ nào ở đây cả... xin đừng phạm đến tôn nghiêm của người...” Giọng Lão Tộc thều thào, đứt quãng, lẫn trong tiếng ho ra máu.
“Lão già què dai nhách! Giao ra đây!”
Chu Thiệu trợn ngược đôi mắt đầy thịt mỡ, cười gằn một tiếng tàn độc. Hắn vung chân ủng dính đầy bùn đất biên thùy đạp mạnh xuống sườn ngực Lão Tộc. Một tiếng “rắc” giòn giã và ghê rợn vang lên giữa gian nhà tranh. Xương sườn của lão bộc già gãy nát dưới sức nặng ngoại môn của gã võ giả Trung kình sơ kỳ. Lão Tộc co giật mạnh, miệng phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm, nhưng hai cánh tay gầy gò vẫn khóa chặt, không chịu buông lơi tấm linh vị gỗ sồi.
Chu Thiệu bực mình, cúi xuống thô bạo giật phăng tấm linh vị ra khỏi vòng tay đã yếu ớt của lão bộc. Hắn nhìn tấm linh vị gỗ mục nát đầy vết xước bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng, rồi nhổ một bãi nước bọt lên mặt chữ khắc tên Tô Ngạn, ném mạnh xuống thềm đất ẩm ướt và nâng chiếc ủng nặng nề định dẫm lên.
“Dừng tay.”
Một giọng nói trầm lạnh, khàn đặc như tiếng gió rít qua khe cửa mục nát vang lên từ ngưỡng cửa linh đường. Giọng nói không lớn, nhưng mang theo một luồng khí lưu lạnh buốt khiến đám đệ tử Hoa Sơn bang đang đập phá bỗng chốc rùng mình, đồng loạt quay đầu lại.
Tiêu Hàn đứng đó. Áo vải thô xám dính đầy sương muối và bụi đường, mái tóc đen xơ xác xõa ngang trán che khuất nửa khuôn mặt nhợt nhạt không chút huyết sắc. Đôi môi anh tím tái vì lạnh và vì những cơn co thắt phế quản, nhưng đôi mắt anh – sâu thẳm và sắc bén như hai lưỡi kiếm vô hình – đang nhìn chằm chằm vào chiếc ủng của Chu Thiệu đang lơ lửng trên tấm linh vị sư phụ.
“Ồ, gã gác mộ phế phổi về rồi đấy à?” Chu Thiệu thu chân lại, nở nụ cười khinh khỉnh, hất hàm nhìn Tiêu Hàn. “Nghe nói ngươi dùng cái đốc kiếm mục nát bẻ gãy đoản kiếm của thiếu chủ Tần Thiên Bảo bằng tà thuật? Hừ, hôm nay nhị ca Chu Thiệu ta đến đây để xem cái phế phổi rách của ngươi chịu được mấy nhát chém của thanh sắt nặng này!”
Tiêu Hàn không trả lời. Anh bước từng bước chậm rãi vào trong linh đường. Mỗi bước đi, thính giác cực hạn của anh lại thu nhận từng âm thanh nhỏ nhất: tiếng tim đập dồn dập của đám đệ tử Hoa Sơn đang lo sợ ngầm, tiếng nhịp thở thô bạo của Chu Thiệu, và cả tiếng rít gió cực nhỏ qua các kẽ hở trên thanh kiếm bản to của hắn. Lồng ngực Tiêu Hàn nóng rực lên dữ dội, hỏa độc tà môn như một con thú dữ đang cắn xé phế nang anh từ bên trong, đòi hỏi anh phải dứt điểm trận chiến này trong vòng một chiêu duy nhất. Phổi anh không cho phép anh dây dưa kéo dài thời gian.
Anh quỳ một gối xuống cạnh Lão Tộc, nhẹ nhàng nâng đầu lão bộc già lên. Nhìn thấy vết xương sườn gãy rách da ngực của Lão Tộc, khóe mắt Tiêu Hàn khẽ giật mạnh. Anh lấy trong vạt áo ra một viên thuốc giảm đau phế quản nhét vào miệng lão bộc, rồi thì thầm bên tai lão:
“Lão Tộc, nằm yên. Để con đòi lại nợ máu.”
Lão Tộc dùng đôi mắt mờ đục nhìn Tiêu Hàn, run rẩy nắm lấy vạt áo anh: “Hàn nhi... đừng... kiếm sắt của chúng... sắc lắm...”
Tiêu Hàn đứng thẳng dậy. Anh quay sang nhìn Chu Thiệu, tay trái chậm rãi đặt lên Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn. Lòng đốc kiếm rỗng ruột rít nhẹ một tiếng gió lạnh khi ngón tay anh chạm vào. Sơ đồ vận hành Chân Không Kiếm Ý khắc sau linh vị sư phụ hiện rõ trong tâm trí anh. Kiếm đạo chân chính không cần lưỡi sắt bén nhọn, chỉ cần ý chí ngưng tụ khí lưu làm lưỡi kiếm chân không vô hình.
“Chu Thiệu, ngươi dùng chân nào đạp Lão Tộc, dùng chân nào dẫm lên linh vị sư phụ ta?” Tiêu Hàn hỏi, giọng nói tĩnh lặng đến đáng sợ.
“Mẹ kiếp gã tàn phế! Chết đến nơi còn sủa càn!”
Chu Thiệu nổi giận lôi đình. Hắn vận chuyển Mãnh Hổ Kình, cơ bắp cánh tay vạm vỡ căng cứng lên, gân xanh nổi cuồn cuộn dưới lớp võ phục. Hắn vung thanh trường kiếm bản to đúc bằng sắt nặng chém bổ dọc từ trên xuống bằng chiêu Hắc Hổ Đoạt Đao Thức cực kỳ thô bạo. Thanh kiếm sắt nặng nề xé gió rít lên tiếng ghê rợn, bụi đất dưới chân bệ thờ văng tung tóe khi lực kình chém xuống.
Tiêu Hàn đứng im như một pho tượng đá cổ. Anh không hề rút kiếm sắt, cũng không có nội lực hộ thể cương khí mờ ảo. Anh hạ thấp trọng tâm, thi triển thế tấn Trung Bình Tấn vững chãi để giữ thăng bằng cho lồng ngực đang rách nát.
Khi lưỡi kiếm sắt nặng nề của Chu Thiệu chỉ còn cách đỉnh đầu anh nửa thước, Tiêu Hàn khẽ nghiêng người lệch sang bên phải một góc vô cùng vi tế. Thanh kiếm sắt sượt sát qua vai áo anh, chém sạt một dải vải thô bay lơ lửng giữa không trung. Nhát chém hụt của Chu Thiệu đập mạnh xuống thềm đá linh đường, tạo ra một tiếng “ầm” chấn động, đá tảng nứt toác.
“Thằng nhóc rách nát! Né nhanh đấy!”
Chu Thiệu khinh thường đốc kiếm gỗ rỗng trong tay Tiêu Hàn, hắn cười lớn đầy ngạo mạn. Không thèm thu chiêu phòng ngự nách, hắn lập tức xoay cổ tay, vung ngang thanh kiếm bản to định chém đứt đôi hông của Tiêu Hàn. Đây là khoảng hở nách rộng nhất mà hắn tự để lộ ra do quá tự tin vào sức mạnh ngoại môn của mình.
Thời cơ đã đến.
Tiêu Hàn nín thở hoàn toàn, vận dụng phép thở Quy Tức để khóa chặt các huyệt đạo quanh ngực, ngăn chặn hỏa độc bùng phát làm nhiễu loạn khí kình. Anh vận chuyển luồng nội kình đan điền ít ỏi luân chuyển qua cơ hoành, ép lồng ngực co bóp cực hạn với tốc độ chớp nhoáng.
“Vút!”
Không khí xung quanh đầu đốc kiếm rỗng gỗ sồi Tô Ngạn bỗng chốc bị hút ngược vào lòng rỗng với một lực hút vật lý cực mạnh, tạo ra một tiếng rít tai ghê rợn. Áp suất không khí bên trong lòng đốc kiếm bị nén lại đến mức cực hạn chỉ trong vòng nửa nhịp thở.
Tiêu Hàn vung tay trái, hướng đầu đốc kiếm rỗng thẳng vào yết hầu của Chu Thiệu từ khoảng cách ba bước chân. Đây là phạm vi tối ưu mà chân không kiếm khí đạt uy lực xuyên phá tối đa.
“Nhất Kiếm Chân Không!”
Một tiếng nổ “bộp” đanh thép và chói tai vang dội khắp gian nhà tranh hoang tàn, tựa như một tiếng sét nổ giữa ban ngày. Luồng khí nén chân không cực mạnh từ đầu đốc kiếm rỗng phóng ra, tạo thành một vệt khí lưu méo mó vô hình rạch đôi màn sương muối dày đặc. Luồng khí nén di chuyển với tốc độ siêu thanh, xuyên phá hoàn toàn qua lớp màng kình lực Mãnh Hổ Kình m mờ ảo bao quanh người Chu Thiệu.
“Phộc!”
Một tiếng xé rách da thịt ghê rợn vang lên. Lưỡi kiếm sắt của Chu Thiệu dừng lại giữa chừng, chỉ cách hông Tiêu Hàn đúng ba tấc.
Đôi mắt đầy thịt mỡ của Chu Thiệu trợn ngược lên, lồi ra ngoài lòng trắng đầy tia máu kinh hoàng. Thanh trường kiếm bản to nặng nề tuột khỏi bàn tay run rẩy của hắn, rơi xuống thềm đá phát ra tiếng “keng” chát chúa rồi im bặt. Hai tay hắn từ từ đưa lên ôm chặt lấy cổ họng của mình.
Tại yết hầu của Chu Thiệu xuất hiện một lỗ thủng rách nát tròn xoe, đường kính rộng bằng miệng đốc kiếm gỗ sồi. Không hề có vết chém của sắt thép, chỉ có một luồng áp suất chân không cực mạnh đã xuyên thủng qua da thịt, đập nát phế quản và cột sống cổ của hắn từ bên trong. Máu tươi đỏ thẫm phun ra xối xả qua kẽ ngón tay của Chu Thiệu, nhuộm đỏ cả thềm đá linh đường hoang lạnh.
Chu Thiệu không kịp thốt lên một lời trăng trối nào. Thân hình vạm vỡ như gấu rừng của hắn đổ rạp xuống đất như một khúc gỗ mục bị bẻ gãy, hai chân co giật nhẹ vài cái rồi hoàn toàn bất động trong vũng máu của chính mình. Hắn chết không nhắm mắt, đôi mắt vẫn trợn trừng đầy vẻ kinh hoàng và không tin nổi vào cái chết kỳ dị của bản thân.
Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy Linh đường Tô Ngạn. Đám đệ tử ngoại môn Hoa Sơn bang đứng xung quanh hoàn toàn hóa đá. Chúng nhìn cái xác không còn hơi thở của nhị ca Chu Thiệu, rồi nhìn sang Tiêu Hàn đang đứng thẳng như một thanh kiếm không lưỡi giữa làn khói tàn.
“Quỷ... Quỷ tà thuật! Hắn không dùng kiếm sắt... hắn giết nhị ca bằng khí không!”
Một tên đệ tử ngoại môn hét lên trong sự hoảng loạn tột độ, giọng nói vỡ vụn vì sợ hãi. Chúng chưa từng thấy loại võ công nào tàn ác và kỳ dị đến thế: không cần lưỡi kiếm, chỉ dùng một thanh gỗ rỗng ruột mà có thể đâm thủng yết hầu võ giả Trung kình chỉ trong một chiêu.
“Chạy! Mau chạy về báo cho Chưởng môn!”
Đám đệ tử Hoa Sơn bang hoảng loạn tranh nhau dẫm đạp lên nhau tháo chạy khỏi linh đường hoang tàn. Chúng vứt bỏ cả đao kiếm gỉ sét, cõng theo cái xác đẫm máu của Chu Thiệu lao nhanh xuống núi như một đàn chuột vỡ tổ, tiếng bước chân chạy loạn xa dần rồi biến mất trong màn sương muối dày đặc.
Khi tiếng bước chân cuối cùng của kẻ thù biến mất, Tiêu Hàn mới buông lỏng phép thở Quy Tức.
“Khục... Oẹ... khục khục...”
Cơn co thắt phế quản dữ dội ập đến như bão lốc. Tiêu Hàn quỳ sụp một gối xuống thềm đá lạnh, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng một cách méo mó. Từng ngụm máu tươi đỏ thẫm lẫn với những vệt máu đen đặc tràn ra khóe môi anh, nhỏ xuống nhuộm đỏ cả tấm linh vị gỗ sồi của sư phụ Tô Ngạn nằm dưới đất. Phản lực nén khí của chiêu Nhất Kiếm Chân Không vừa rồi đã xé rách thêm các phế nang vốn đã tổn thương thực thể nghiêm trọng của anh. Lồng ngực anh đỏ rực lên như than hồng ngoài da ngực, đau đớn tột cùng như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua phổi.
Anh run rẩy nhặt tấm linh vị gỗ sồi lên, dùng tà áo vải thô lau sạch bãi nước bọt và vết máu dính trên đó. Nhìn những nét chữ khắc sâu chứa sơ đồ vận hành chân không kiếm ý ở mặt sau linh vị, nước mắt anh rỉ ra hòa lẫn với máu tươi trên khóe môi.
“Sư phụ... con đã giữ được linh vị của người...” Tiêu Hàn thầm thì, giọng nói khàn đặc đầy u uất.
Anh loạng choạng bước đến bên Lão Tộc, đỡ lão bộc già gầy gò ngồi dậy tựa lưng vào bệ thờ đá đổ nát. Lão Tộc dùng đôi mắt mờ đục nhìn cái xác của Chu Thiệu đã bị kéo đi, rồi nhìn vết máu tươi trên ngực Tiêu Hàn, lão khóc không thành tiếng:
“Hàn nhi... con giết Chu Thiệu... Tần Thương Hải sẽ lôi đình đại nộ... Hắn sẽ dốc toàn bộ cao thủ Hoa Sơn bang vây núi... Chúng ta... chúng ta phải làm sao đây?”
Tiêu Hàn ôm chặt lấy linh vị sư phụ vào lòng, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa ngõ linh đường hoang lạnh, nơi sương mù dày đặc đang cuộn xoáy dữ dội tựa như một cơn bão máu sắp sửa ập xuống núi Táng Kiếm. Cái chết của Chu Thiệu đã chính thức thổi bùng ngọn lửa chiến tranh không thể cứu vãn giữa anh và Hoa Sơn Kiếm Vũ Bang. Anh biết, ngày mai, thềm đá linh đường này sẽ không chỉ nhuộm máu của Chu Thiệu, mà sẽ là một cuộc đại tàn sát quyết liệt để bảo vệ di cốt sư phụ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!