Chén Thuốc Bên Sườn Núi Tây
Bóng tối bao trùm lấy Thung lũng Kiếm Gãy như một tấm vải liệm khổng lồ dệt bằng sương muối và tro tàn. Sau trận chiến khốc liệt tại Đình Hóng Gió, Tiêu Hàn loạng choạng bước đi giữa những xác kiếm gỉ sét cắm ngược trên mặt đất cằn cỗi. Mỗi bước đi của anh nặng nề như đeo đá vạn cân, để lại những vệt máu tươi đỏ thẫm trên nền tuyết lạnh.
Lồng ngực Tiêu Hàn phập phồng một cách méo mó. Tiếng khò khè phát ra từ phế quản nghe rợn người, tựa như một ống bễ lò rèn đã rách nát hoàn toàn và đang bị nung chảy bởi lửa đỏ. Nhát chém nén khí chân không đầu tiên bẻ gãy đoản kiếm của Tần Thiên Bảo đã vắt kiệt chút phế khí ít ỏi còn sót lại trong cơ thể tàn phế của anh. Phản lực nén khí dội ngược cực mạnh đã xé rách thực thể các phế nang vốn đã yếu ớt, kích thích luồng hỏa độc tà môn ẩn sâu suốt mười năm qua bùng phát dữ dội.
“Khục... Oẹ...”
Tiêu Hàn quỳ sụp xuống bên một vách đá dựng đứng, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang đỏ rực lên như than hồng qua lớp áo vải thô xám rách nát. Anh cố gắng vận dụng Quy Tức Định Tâm Pháp – phép thở chậm rãi và nông để làm dịu cơn co thắt phế quản. Thế nhưng, ngay khi anh vừa khóa chặt các huyệt đạo quanh ngực để ngưng thở, luồng hỏa độc nóng bỏng như dung nham từ đan điền dội ngược lên, phá vỡ hoàn toàn phong ấn. Máu tươi lẫn với những vệt máu đen đặc tràn ra khóe môi, nhuộm đỏ cả tuyết trắng dưới chân.
Cơn đau buốt thấu xương tủy ập đến khiến thính giác nhạy bén của anh cũng bắt đầu nhiễu loạn. Tiếng gió rít qua các khe đá gỉ sét bỗng chốc biến thành những tiếng gào rú điên cuồng. Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn tuột khỏi bàn tay trái run rẩy, rơi cắm xuống lớp tuyết mỏng. Tầm nhìn của Tiêu Hàn mờ dần, những dải sương mù xám xịt nuốt chửng lấy ý thức của anh. Trước khi hoàn toàn ngất lịm đi trong cái lạnh buốt giá của núi sâu, anh chỉ kịp cảm nhận thấy một mùi hương thảo dược thanh mát, dịu nhẹ tựa như sương sớm lướt qua chóp mũi.
***
Khi Tiêu Hàn hé mở đôi mi nặng trĩu, đập vào mắt anh không còn là bầu trời xám xịt lộng gió của núi Táng Kiếm, mà là những dầm gỗ sồi ám khói đen của một gian nhà tranh mộc mạc. Hương thuốc bắc thơm nồng, ấm áp bao phủ khắp không gian, xua đi cái lạnh buốt giá bám rễ trong xương tủy anh suốt mười năm qua. Bên tai anh vang lên tiếng củi khô nổ lách tách ấm áp từ bếp lửa góc phòng.
Tiêu Hàn cử động nhẹ ngón tay trái, cảm giác đau đớn rách nát ở lồng ngực đã giảm bớt, thay vào đó là một dải băng trắng sạch sẽ được quấn chặt quanh ngực để cố định phế phổi. Anh định chống tay ngồi dậy theo phản xạ của một kiếm khách cảnh giác, nhưng một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại nhưng vô cùng kiên quyết đã nhẹ nhàng đè vai anh xuống giường tre.
Anh quay đầu nhìn sang. Đứng bên cạnh giường là một thiếu nữ khoảng mười bảy tuổi, mặc bộ y phục vải chàm đơn sơ nhưng vô cùng sạch sẽ, tỏa ra mùi hương thảo dược thanh khiết. Khuôn mặt cô thanh tú, mộc mạc không một chút phấn son, đôi mắt sáng và trong vắt như nước hồ thu lạnh lẽo. Đó chính là A Sương – cô gái câm hái thuốc sống cô độc bên sườn núi Tây.
A Sương không nói một lời. Cô khẽ lắc đầu, đôi chân mày thanh tú hơi nhíu lại như muốn trách móc sự bướng bỉnh của anh. Cô chỉ tay vào chén thuốc màu xanh lục đậm đang bốc khói nghi ngút đặt trên bàn gỗ cạnh giường, rồi làm ký hiệu tay áp hai lòng bàn tay vào nhau đặt bên má, ra hiệu cho anh phải nằm yên nghỉ ngơi.
Tiêu Hàn nhìn cô, khóe mắt khẽ giật nhẹ. Anh nhận ra đây chính là Y quán Hồi Xuân nằm sâu trong rừng trúc xanh rì rào bên sườn núi Tây – nơi mà dân nghèo trấn Phong Sa thường truyền tai nhau về một y nữ câm có đôi tay thần kỳ cứu người không lấy tiền. Anh cố gắng thốt lên lời cảm ơn, nhưng phế quản rách nát chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng đầy đau đớn.
“Cảm... ơn...”
A Sương khẽ mỉm cười. Nụ cười dịu dàng của cô như đóa hoa dại nở rộ giữa sương muối biên thùy, mang lại một cảm giác bình yên hiếm hoi cho tâm hồn đầy vết thương của vị kiếm khách cô độc. Cô bưng chén thuốc Hàn Băng Thảo lên, cẩn thận dùng thìa tre múc từng thìa nhỏ, khẽ thổi cho bớt nóng rồi đưa đến bên môi Tiêu Hàn.
Thuốc đắng ngắt, lạnh buốt từ đầu lưỡi lan dần xuống cổ họng. Nhưng ngay khi dòng nước thuốc thấm vào phế quản, cảm giác nóng rát như thiêu như đốt trong lồng ngực Tiêu Hàn lập tức dịu đi rõ rệt. Tính hàn sâu sắc của Hàn Băng Thảo phối hợp với vị đắng của Bách Bộ Thảo đang nhanh chóng làm co mạch máu, ức chế cơn co thắt phế quản và xoa dịu những vết rách thực thể trong phổi anh.
Đột nhiên, cánh cửa gỗ của y quán khẽ mở. Một lão nhân quắc thước, tóc búi củ tỏi cài chiếc trâm gỗ sồi đơn sơ bước vào. Ông mặc chiếc áo chàm thêu hình dược thảo dính đầy muội than, đôi mắt sáng tinh anh dưới đôi lông mày bạc trắng. Đó chính là Lão dược sư Vương Bản Thảo – ông nội của A Sương, người tinh thông độc lý học giang hồ bậc nhất vùng biên thùy.
Vương Bản Thảo nhìn Tiêu Hàn đang nằm trên giường tre, khuôn mặt nghiêm nghị không chút biểu cảm. Ông bước tới, không nói một lời, thô bạo nắm lấy cổ tay trái của Tiêu Hàn để bắt mạch. Đôi lông mày bạc của lão dược sư dần nhíu chặt lại, sắc mặt ông biến đổi liên tục từ kinh ngạc sang trầm trọng, rồi cuối cùng là một sự phẫn nộ tột cùng.
“Hừ! Thằng nhóc bướng bỉnh!” Vương Bản Thảo buông tay ra, hất mạnh tay áo đầy tức giận. “Ngươi dùng Chân Không Kiếm Ý nén khí để bẻ gãy đoản kiếm của tên nhóc Hoa Sơn kia có phải không? Ngươi có biết mình đang tự sát không?”
Tiêu Hàn im lặng. Anh nhìn thẳng vào mắt lão dược sư, ánh mắt kiên định không một chút né tránh.
Vương Bản Thảo chỉ tay vào chén thuốc màu xanh lục trên tay A Sương, giọng nói đầy nghiêm khắc:
“Mỗi lần ngươi vận khí nén không khí vào cái đốc kiếm rỗng ruột kia, áp suất khí dội ngược sẽ xé rách thêm một phần phế nang của ngươi. Chân Không Kiếm Ý tàn phá sinh mệnh vĩnh viễn! Không có bất kỳ thần dược nào trên thế gian này có thể chữa lành hoàn toàn phế phổi đã rách nát thực thể của ngươi. Chén thuốc Hàn Băng Thảo này chỉ giúp ngươi kéo dài hơi tàn, đóng băng tạm thời vết thương mà thôi. Nếu ngươi còn dám xuất chiêu vô phong thêm một lần nữa, phế phổi của ngươi sẽ tự bạo, kinh mạch nổ tung mà chết vĩnh viễn!”
A Sương đứng bên cạnh nghe ông nội nói, đôi mắt trong vắt chợt dâng lên một làn sương mờ ảo đầy lo lắng. Cô khẽ chạm vào tay áo ông nội, ra hiệu xin ông đừng mắng Tiêu Hàn.
Vương Bản Thảo thở dài một tiếng đầy xót xa. Ông quay sang nhìn đống máu đen đặc pha lẫn máu tươi mà Tiêu Hàn vừa ho ra chiếc chậu gỗ cạnh giường. Ông dùng một chiếc que tre khều nhẹ bãi máu đen, đưa lên mũi ngửi thử rồi khẽ nheo mắt lại.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy gian phòng tranh. Chỉ có tiếng củi khô nổ lách tách và tiếng thở khò khè nhọc nhằn của Tiêu Hàn. Sắc mặt Vương Bản Thảo lúc này lạnh buốt như băng tuyết trên đỉnh núi.
Ông quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Hàn, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự chấn động tột cùng:
“Nhóc con... Hãy nói thật cho lão phu biết. Loại hỏa độc đang găm sâu trong phế phổi của ngươi... từ đâu mà có?”
Tiêu Hàn khẽ mím môi. Huyết hải thâm thù mười năm trước là bí mật lớn nhất mà anh luôn chôn giấu trong lòng. Anh không muốn mang tai họa đến cho hai ông cháu y sĩ lương thiện này.
Thấy Tiêu Hàn im lặng, Vương Bản Thảo gằn giọng, từng chữ thốt ra như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí vị kiếm khách cô độc:
“Ngươi không nói, lão phu cũng tự biết. Loại độc tố này nóng rực như lửa thiêu, bám rễ vào phế nang mười năm không tan, khiến máu ho ra có màu đen đặc dính mùi lưu huỳnh tà môn... Đây chính là Hỏa Độc Phấn cực kỳ tàn ác của Vạn Độc Đường biên giới! Mười năm trước, vụ huyết tẩy diệt môn Tiêu thị cổ tộc chấn động võ lâm... chính là dùng loại tà độc này để thiêu rụi cả trang viên!”
Lồng ngực Tiêu Hàn chợt thắt chặt lại. Một ngụm máu tươi nóng hổi dâng lên tận cổ họng, đôi mắt anh đỏ rực sát khí nhìn chằm chằm vào lão dược sư. Chân tướng huyết hải thâm thù mười năm trước, vết sẹo phế phổi tàn khuyết của anh, và cái tên Vạn Độc Đường... tất cả bỗng chốc kết nối lại với nhau trong gian nhà tranh hoang lạnh sườn núi Tây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!