Nhạc nềnSakuya2

Áp Suất Chấn Huyệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Động Dơi Đen đặc quánh lại như mực rỉ, lạnh lẽo và nồng nặc mùi phân dơi mục nát lẫn mùi đất ẩm cổ xưa. Sau tiếng đàn nhị đột ngột ngưng bặt của Mộc Cửu, không gian rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở, chỉ còn tiếng nước rỉ rả từ những nhũ đá vôi trên trần hang nhỏ giọt xuống lòng đất ẩm ướt. *Tách... tách...* Mỗi giọt nước rơi xuống như một nhịp gõ của chiếc đồng hồ cát định mệnh, đếm ngược từng khắc sinh tồn của vị kiếm khách phế phổi.


"Sủa đi! Mau tìm cho ra gã gác mộ rách rưới đó!"


Tiếng quát tháo hống hách của Triệu Vô Kỵ vang lên từ phía lối rẽ duy nhất dẫn vào hốc đá ngầm. Ánh lửa đuốc rực sáng chập chờn, nhuộm đỏ những vách đá vôi xám xịt, xua đuổi bóng tối ngàn năm của hang động. Luồng khói từ ngọn đuốc tẩm dầu thông khét lẹt, cuộn theo hơi nóng rực tràn vào khe đá hẹp, khiến phế quản rách nát của Tiêu Hàn lập tức co thắt dữ dội.


Anh nép sát thân hình gầy gò vào hốc đá sâu chưa đầy hai gang tay. Tay phải anh ghì chặt lấy chiếc rương gỗ sồi chứa vài nhánh Hàn Băng Thảo tỏa ra hơi lạnh mỏng manh để bảo vệ dược liệu bảo mệnh khỏi hơi nóng của lửa đuốc. Tay trái anh nắm chặt chuôi Đốc kiếm lõi đồng. Vỏ gỗ sồi mục nát bên ngoài đốc kiếm dính đầy sương muối lạnh buốt, nhưng lõi đồng dẻo Phong Sa lót bên trong lòng rỗng đang khẽ run lên, truyền vào lòng bàn tay anh những tần số rung động vi tế của luồng khí lưu đang bị xáo trộn bởi bước chân người.


"Khục..."


Một ngụm máu đen tươi chực trào ra ngoài khóe môi nhợt nhạt. Tiêu Hàn vội vàng nhai sống một nhúm lá Bách Bộ Thảo đắng ngắt đeo bên hông. Vị đắng chát xộc thẳng lên tận đỉnh đầu, làm tê liệt vòm họng và cơ hoành, tạm thời cắt cơn co thắt phế quản đang chực chờ xé rách lồng ngực anh. Anh nhắm nghiền hai mắt. Trong bóng tối tuyệt đối này, việc nhắm mắt không phải là đầu hàng, mà là cách anh loại bỏ hoàn toàn mọi sự nhiễu loạn thị giác để đưa thính giác nhạy bén cực hạn lên cảnh giới cao nhất.


"Thiếu chủ! Vết máu dính trên vách đá vẫn còn tươi! Tên phế vật đó chắc chắn đang trốn trong hốc đá ngầm này!"


Tiếng gầm gừ của đàn chó săn Triệu gia bảo vang lên sát cạnh sườn vách đá. Triệu Vô Kỵ vung đuốc rực sáng, bước thẳng vào lối rẽ hốc đá ngầm. Thân hình mập mạp của gã khoác chiếc áo gấm thêu chỉ vàng rực rỡ nhưng đã lấm lem bùn đất hang động, tay đeo đầy những nhẫn ngọc quý bản to, hông đeo thanh đoản kiếm nạm vàng ròng khảm hồng ngọc lấp lánh.


"Tiêu Hàn! Ngươi tưởng trốn vào cái hang dơi bẩn thỉu này thì giữ được mạng sao?" Triệu Vô Kỵ cười man dại, ánh lửa đuốc phản chiếu khuôn mặt đầy mỡ bóng loáng của gã trở nên vặn vẹo. "Giao ra bức thư tịch cổ của Tô Ngạn và thanh đốc kiếm rỗng kia, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây! Nếu không, ta sẽ sai đệ tử băm vằn xương cốt ngươi làm mồi cho dơi độc!"


Tiêu Hàn vẫn đứng im lặng trong bóng tối của hốc đá ngầm. Nhịp tim của anh đập cực kỳ chậm rãi, chỉ khoảng mười nhịp mỗi phút nhờ phép thở Quy Tức. Lồng ngực hoàn toàn im lìm không phập phồng, không phát ra bất kỳ tiếng khò khè hay hơi thở nào. Anh đang ở trạng thái thai tức tĩnh lặng tuyệt đối, tịnh hóa hoàn toàn mọi dấu vết sinh mệnh để hòa mình vào vách đá lạnh lẽo.


"Không lên tiếng? Để ta xem ngươi trốn được bao lâu! Lên cho ta!" Triệu Vô Kỵ mất kiên nhẫn, vung đoản kiếm vàng chỉ thẳng vào hốc đá tối.


Ba đệ tử Triệu gia bảo lăm lăm trường kiếm sắt sắc bén xông vào. Triệu Vô Kỵ cũng tự phụ vào tu vi Trung kình (Sơ kỳ) của mình, vung đoản kiếm vàng chém nhanh liên tục ba chiêu Bá Vương Kiếm hiểm hóc vào khoảng tối trước mặt. Những đường kiếm thô bạo, nặng nề rít lên tiếng gió vun vút, chém vỡ những măng đá vôi xung quanh bắn ra những mảnh đá nhọn hoắt.


*Vút... vút... vút...*


Tiêu Hàn nhắm nghiền hai mắt, nhưng đôi tai anh khẽ động đậy nhịp nhàng. Qua lòng rỗng của Đốc kiếm lõi đồng, anh thi triển hoàn hảo kỹ năng Thính Phong Đoán Trực. Tiếng rít gió của đoản kiếm vàng chuyển từ cao độ sắc bén sang trầm đục khi nó áp sát sườn vai trái anh. Tiêu Hàn nghiêng nhẹ người sang phải nửa bước, đường kiếm thứ nhất chém sạt qua vai áo vải thô xám rách nát của anh, cắm phập vào vách đá phía sau bắn ra tia lửa đỏ rực.


Đường kiếm thứ hai chém ngang hông, đường kiếm thứ ba bổ dọc từ trên xuống. Tiêu Hàn di chuyển uyển chuyển như một bóng ma vô hình giữa bóng tối. Anh không cần mở mắt, chỉ nương theo tiếng gió rít qua lòng rỗng đốc kiếm để phán đoán chính xác quỹ đạo của lưỡi kiếm sắt. Anh xoay người, luồn lách qua các khe hở của kiếm chiêu một cách nhẹ nhàng, khiến cả ba nhát chém của Triệu Vô Kỵ đều rơi vào khoảng không.


"Chết tiệt! Sao không trúng?" Triệu Vô Kỵ kinh hãi gầm lên. Gã cảm giác như mình đang chém vào một luồng gió không hình không dạng, dù khoảng cách giữa gã và Tiêu Hàn chưa đầy hai bước chân.


"Triệu Vô Kỵ, kiếm pháp của ngươi quá thô bạo và thiếu tinh tế." Bóng tối vang lên giọng nói trầm mặc, khàn đặc của Tiêu Hàn.


"Con mẹ nó! Ngươi dám sỉ nhục kiếm pháp Triệu gia ta?" Triệu Vô Kỵ điên cuồng quát. "Rải độc sương! Gom sạch không khí của cái hang này cho ta!"


Hai đệ tử Triệu gia bảo lập tức lùi lại, lấy ra từ bên hông những ống tre nhỏ, đồng loạt rải bột độc Hỏa Độc Phấn màu đỏ rực vào không khí lộng gió của hang động. Chất bột độc mịn màng nhanh chóng hòa vào sương mù ẩm ướt, tạo thành một làn sương màu đỏ nhạt bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Đây là loại tà độc cực kỳ tàn ác của Vạn Độc Đường, chỉ cần hít phải một lượng nhỏ, phế quản của người bình thường sẽ bị thiêu rụi trong vòng ba nhịp thở, khiến nạn nhân ho ra máu đen và mất dần nội lực đan điền.


Làn sương độc màu đỏ nhạt bắt đầu lan tỏa rộng ra khắp hốc đá ngầm, bao vây lấy Tiêu Hàn.


Tiêu Hàn lập tức thi triển phép thở Quy Tức ở mức cực hạn, ngừng thở hoàn toàn và khóa chặt các huyệt đạo lồng ngực bằng nội kình chân không. Anh tự bế khí kinh mạch phổi để ngăn chặn bột độc đỏ ngấm sâu vào tim mạch. Thế nhưng, việc ngừng thở hoàn toàn khiến lượng dưỡng khí cung cấp cho máu bị thiếu hụt nghiêm trọng, làm giảm một nửa lực đánh vật lý của cơ bắp tay trái. Kinh mạch lồng ngực anh bắt đầu xuất hiện những vết bầm tím rỉ máu đen ngoài da do áp lực tự bế huyệt quá lâu. Giới hạn tối đa của phép thở Quy Tức chỉ là ba mươi nhịp thở; nếu vượt quá giới hạn này, cơ thể anh sẽ tự bạo kinh mạch phổi mà chết vĩnh viễn.


Anh chỉ có chưa đầy hai mươi nhịp thở để kết thúc trận chiến này.


Triệu Vô Kỵ nhận thấy lồng ngực Tiêu Hàn im lìm không phập phồng, gã cười lớn đầy hiểm độc: "Ngươi nín thở sao? Để ta xem ngươi nín thở được bao lâu! Chết đi!"


Gã vung đoản kiếm vàng chém bổ dọc cực mạnh từ trên xuống, mượn sức nặng cơ bắp mập mạp của Trung kình để đè bẹp Đốc kiếm lõi đồng của Tiêu Hàn. Nhát đao rít lên tiếng gió thô bạo, rạch rách không khí tối tăm.


Tiêu Hàn đứng tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ. Trong khoảnh khắc lưỡi đoản kiếm vàng sát da đầu anh nửa tấc, anh vung Đốc kiếm lõi đồng bằng tay trái không thuận, đâm thẳng vào sóng kiếm của đối thủ.


Anh vận dụng Chân Không Hút Kiếm.


Cơ hoành của Tiêu Hàn co bóp cực mạnh ngược chiều hô hấp, tạo ra một phản lực nén khí chân không khổng lồ dọc theo ống đồng dẻo lót trong lòng đốc kiếm rỗng. Một tiếng rít tai ghê rợn như gió bão gầm rú vang lên từ đầu đốc kiếm. Ngay lập tức, một vùng áp suất cực thấp, méo mó vô hình được tạo ra trước đầu đốc kiếm rỗng, hút chặt lấy lưỡi đoản kiếm vàng của Triệu Vô Kỵ.


*Kịch!*


Thanh đoản kiếm nạm vàng rực rỡ bị hút dính chặt vào đầu đốc kiếm rỗng của Tiêu Hàn như thể bị đóng đinh vào đá tảng, không thể nhúc nhích dù chỉ một phân. Lực kình Bá Vương Kiếm của Triệu Vô Kỵ hoàn toàn bị triệt tiêu bởi luồng khí hút chân không.


"Cái gì? Thả ra!" Triệu Vô Kỵ kinh hoàng gầm lên, gã dùng cả hai tay ghì chặt chuôi kiếm, mặt đỏ bừng rỉ mồ hôi hột nhưng không thể rút kiếm ra ngoài.


Tiêu Hàn lạnh lùng xoay nhẹ cổ tay trái. Lực nén khí trong ống đồng dẻo Phong Sa tạo ra một lực xoắn chân không cực mạnh dội ngược dọc theo sóng kiếm.


*Rắc!*


Một tiếng kim loại gãy vụn giòn giã vang dội vách đá hang động. Thanh đoản kiếm nạm vàng ròng khảm hồng ngọc quý giá của Triệu gia bảo bị lực xoắn chân không bẻ gãy làm đôi một cách dễ dàng. Những mảnh sắt vụn nạm vàng bay tứ tán, găm thẳng vào vách đá tối.


Triệu Vô Kỵ kinh hoàng lùi lại ba bước, tay cầm chuôi kiếm gãy run rẩy dữ dội. Gã không thể tin được thanh bảo kiếm đúc bằng thép tinh luyện của mình lại bị một gã phế nhân dùng một thanh gỗ sồi rỗng ruột bẻ gãy trong một nốt nhạc.


"Ngươi... ngươi không phải là người! Ngươi là ma quỷ!" Triệu Vô Kỵ gào thét, gã hoảng sợ tháo lui sau lưng hai đệ tử.


Tiêu Hàn vẫn nhắm nghiền hai mắt. Lồng ngực anh lúc này đã đỏ rực lên như than hồng dưới lớp áo vải thô xám, mạch máu căng phồng rỉ máu đen ngoài da do giới hạn nín thở Quy Tức đã chạm đến nhịp thứ hai mươi lăm. Anh không thể dùng Nhất Kiếm Chân Không tầm rộng vì lo sợ phản lực nén khí khổng lồ sẽ kích thích hỏa độc phổi bùng phát tự bạo kinh mạch, đồng thời chấn động mạnh có thể làm sập trần hang đá vôi dốc đứng đè bẹp tất cả.


Anh quyết định dùng Áp Suất Chấn Huyệt.


Tiêu Hàn đứng vững thế tấn Trung Bình Tấn pháp bằng hai chân dẫm nứt đất ẩm. Anh dồn toàn bộ kình lực đan điền còn sót lại luân chuyển qua phế huyệt cánh tay trái, nén luồng không khí ít ỏi còn lại vào lòng ống đồng dẻo của đốc kiếm rỗng.


*Vút... chít...*


Một tiếng rít gió siêu nhỏ, buốt lạnh xé rách không khí tối tăm vang lên từ đầu đốc kiếm. Từ khoảng cách năm bước chân, một viên khí kình nén áp suất siêu nhỏ, mảnh dẻ như sợi tóc bắn ra với tốc độ cực nhanh, đâm xuyên qua khoảng không chứa đầy bột độc đỏ nhạt.


Luồng khí nén siêu nhỏ đâm thẳng vào phế huyệt bên ngực phải của Triệu Vô Kỵ, xuyên qua lớp màng hộ thể cương khí mỏng manh ngoài da gấm vóc của gã.


*Phốc!*


Triệu Vô Kỵ đột ngột đông cứng người lại giữa thềm đá. Đôi mắt gã trợn trừng kinh hãi, khuôn mặt mập mạp bỗng chốc xám ngoét không còn một vệt máu. Khí kình nén chân không siêu mảnh đã khóa chặt phế huyệt và phong tỏa hoàn toàn kinh mạch đan điền của gã, khiến luồng nội lực Kim Tiền Khí Quyết tự động dội ngược tự bạo trong kinh mạch.


"A... đan điền của ta... võ công của ta..."


Triệu Vô Kỵ thét lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn, gã quỳ sụp xuống thềm đá ẩm ướt, hai tay ôm lấy bụng dưới rỉ máu đen đặc. Toàn bộ tu vi Trung kình của thiếu chủ Triệu gia bảo đã bị nhát chém chấn huyệt vô hình của Tiêu Hàn phế bỏ hoàn toàn chỉ trong một chiêu thức tầm xa.


"Thiếu chủ! Mau chạy thôi!"


Hai đệ tử Triệu gia bảo kinh hoàng tột độ khi thấy võ công của chủ nhân bị phế bỏ dễ dàng. Chúng vội vàng lao đến, cõng lấy thân hình mập mạp của Triệu Vô Kỵ chạy trốn thục mạng ra hướng cửa hang.


Thế nhưng, trong khoảnh khắc bị thuộc hạ cõng đi, đôi mắt Triệu Vô Kỵ bỗng đỏ rực lên đầy sát khí căm phẫn tột cùng. Gã biết mình đã trở thành một phế nhân nhục nhã, lòng tự tôn của thiếu gia võ lâm bị chà đạp dưới chân gã gác mộ nghèo khổ.


"Tiêu Hàn! Ta chết cũng phải kéo ngươi theo làm đệm lưng!"


Triệu Vô Kỵ điên cuồng gào rống, bàn tay run rẩy đeo nhẫn ngọc của gã thọc vào bên hông, lôi ra một ống gốm đen lớn chứa kịch độc Hỏa Độc Phấn đậm đặc nhất của Vạn Độc Đường. Gã dồn tàn lực ném mạnh ống gốm đen trực tiếp xuống thềm đá ngay trước mặt Tiêu Hàn.


*Choang! Bùm!*


Ống gốm đen vỡ vụn dưới nền đá nhọn hoắt. Một luồng khói độc màu đỏ rực khổng lồ, đặc quánh như bão lửa bùng phát dữ dội, tạo thành một quầng độc sương bao phủ hoàn toàn phạm vi mười bước chân xung quanh Tiêu Hàn. Khói độc lưu huỳnh bốc lên nghi ngút, thiêu đốt mọi dưỡng khí ít ỏi còn lại trong hốc đá hẹp.


Lúc này, giới hạn nín thở Quy Tức của Tiêu Hàn đã chạm đến nhịp thứ ba mươi. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, tim đập loạn nhịp do thiếu hụt lượng dưỡng khí cung cấp cho máu trầm trọng. Phản xạ tự nhiên của cơ thể buộc anh phải hé mở khóe môi nhợt nhạt để hít thở...


*Khục... khặc...*


Ngay khi hơi thở đầu tiên hít vào, luồng khói độc Hỏa Độc Phấn đậm đặc lập tức tràn vào phế quản rách nát của anh. Cảm giác nóng bỏng tột cùng như nuốt phải than hồng thiêu đốt từng phế nang bị rách thực thể. Tiêu Hàn ôm chặt lấy lồng ngực đang đỏ rực lên dưới lớp áo vải thô xám, ho khan rũ rượi ra từng ngụm máu đen đặc dính đầy đất cát ẩm ướt.


Anh khuỵu ngã xuống thềm đá lạnh thấu xương của Động Dơi Đen, Đốc kiếm lõi đồng tuột khỏi bàn tay trái run rẩy rơi cắm xuống đất bụi cát. Bóng tối ẩm ướt và làn khói độc màu đỏ nhạt bắt đầu nuốt chửng lấy ý thức mờ nhạt của vị kiếm khách phế phổi giữa đêm lạnh thấu xương tủy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!