Nhạc nềnSakuya2

Tiếng Gió Qua Đốc Kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chó sủa dữ dội vang vọng khắp các vách đá thung lũng sát cạnh sườn núi phía Tây, dồn vị kiếm khách phế phổi vào thế tiến thoái lưỡng nan giữa vùng núi sâu hiểm trở đầy sương mù dày đặc.


Gió tuyết rít gào qua các khe đá nhọn hoắt như những lưỡi dao cạo vô hình. Tiêu Hàn lết từng bước chân khập khiễng trên thềm đá đóng băng trơn trượt. Lồng ngực anh phập phồng một cách nhọc nhằn, phát ra tiếng khò khè đứt quãng như một ống bễ rách nát của lò rèn cũ. Mỗi hơi thở hít vào không khí lạnh buốt của núi cao đều mang theo cảm giác bỏng rát dữ dội, thiêu đốt từng phế nang rách nát do hỏa độc phấn tích tụ mười năm qua.


Bàn tay phải của anh ghì chặt lấy chiếc rương gỗ sồi nhỏ chứa vài nhánh Hàn Băng Thảo tỏa ra hơi lạnh mỏng manh. Đây là dược liệu bảo mệnh duy nhất để cứu sống Lão Tộc đang thoi thóp trên núi Táng Kiếm, anh tuyệt đối không thể buông tay. Cánh tay trái không thuận của anh nắm chặt lấy Đốc kiếm lõi đồng vừa được Lý Thiết Chùy gia cố. Vỏ gỗ sồi mục nát bên ngoài đốc kiếm đã dính đầy sương muối trắng xóa, nhưng lõi đồng dẻo bên trong lòng rỗng vẫn tỏa ra ánh đỏ mờ tối đầy kiên định dưới ánh trăng mờ nhạt.


"Khục... khặc..."


Một ngụm máu đen tươi rỉ ra ngoài khóe môi nhợt nhạt. Tiêu Hàn vội vàng nhai sống một nhúm lá Bách Bộ Thảo đắng ngắt đeo bên hông. Vị đắng chát làm tê liệt vòm họng, tạm thời cắt cơn co thắt phế quản đang chực chờ xé rách lồng ngực anh. Anh nhắm mắt, tập trung thính giác cực hạn để cảm nhận hướng đi của truy binh.


Tiếng móng vuốt của đàn chó săn Triệu gia bảo dẫm nát lớp tuyết mỏng đang áp sát từ phía sau. Tiếng Triệu Vô Kỵ hống hách quát tháo thúc giục đệ tử vang vọng qua các vách đá dựng đứng. Không còn con đường nào khác, trước mặt anh là lối vào đen ngóm, ẩm ướt của Động Dơi Đen.


Động Dơi Đen hiện ra giữa sườn núi hoang vu như một cái miệng quỷ khổng lồ đầy răng nanh đá vôi. Không khí bên trong động bốc lên mùi ẩm mốc của đất bùn cổ xưa và mùi tanh nồng của phân dơi độc tích tụ lâu năm. Tiêu Hàn cúi thấp người, lách thân mình gầy gò qua khe đá hẹp tối tăm của cửa động.


Ngay khi bước chân anh vừa chạm vào lòng động ẩm ướt, bóng tối tuyệt đối lập tức nuốt chửng lấy mọi ánh sáng. Trong hang động tối tăm này, đôi mắt sáng khỏe nhất cũng trở nên vô dụng. Tiêu Hàn nhắm nghiền hai mắt. Anh không dùng đến thị giác, bởi trong bóng tối, mắt nhìn chỉ mang lại sự nhiễu loạn.


"Vút... vút..."


Hàng vạn con dơi độc bị chấn động bởi bước chân người lạ liền đập cánh bay loạn xạ. Những móng vuốt sắc nhọn của chúng chém xé không khí, sượt qua da thịt Tiêu Hàn. Một vài con dơi độc lao thẳng vào cánh tay trái của anh, cắn xé rách da thịt dính máu (phải chịu đựng đau đớn thể xác thực tế). Tiêu Hàn cắn chặt răng, không hề kêu rên một tiếng. Anh vận dụng phép thở Quy Tức, nín thở hoàn toàn để khóa chặt các huyệt đạo lồng ngực, ngăn chặn chướng độc khí lưu huỳnh trong hang ngấm vào phế quản rách nát.


Đột nhiên, từ sâu thẳm dưới lòng hang tối tăm, một âm thanh quỷ dị vang lên.


"Tò... tí... te... u u..."


Đó là tiếng đàn nhị (erhu). Âm thanh khàn khàn, trầm đục, phát ra từ những sợi dây bện bằng gân thú của cây đàn nhị cũ kỹ. Tiếng đàn không hề mang theo nhạc điệu phồn hoa của kinh thành, mà nó chậm rãi, nặng nề, dập dềnh như tiếng thở dài u uất của một người viễn khách cô độc lang thang.


Kỳ lạ thay, khi tiếng đàn nhị vang lên, những luồng sóng âm tần số thấp bắt đầu lan tỏa rộng ra khắp không gian ẩm ướt. Luồng sóng âm ấy va đập vào các vách đá, tạo ra một màng rung động vô hình làm nhiễu loạn hoàn toàn khứu giác nhạy bén của đàn chó săn đang sủa dữ dội ngoài cửa động. Tiếng chó sủa bỗng chốc trở nên hỗn loạn, chúng bắt đầu gầm gừ mất phương hướng.


Tiêu Hàn nương theo tiếng đàn nhị, bước đi chậm rãi qua các khe đá nhọn. Đi được khoảng trăm bước, anh nhìn thấy một đốm lửa nhỏ màu xanh lam mờ ảo tỏa ra từ bếp than củi sồi mục.


Bên cạnh bếp than là một lão nhân gầy gò đang ngồi xếp bằng trên tảng đá phẳng. Lão mặc chiếc áo vải xám rách rưới vá chằng vá đụp, đôi mắt nhắm nghiền, mù lòa cả hai bên. Bàn tay khô ráp như vỏ cây cổ thụ của lão đang chậm rãi kéo cây vĩ trên cây đàn nhị bằng gỗ mun đen bóng.


Lão nhân mù chính là Mộc Cửu - người gảy đàn nhị lãng tử ẩn thế. Lão không ngẩng đầu, nhưng tiếng đàn nhị đột ngột dừng lại bằng một nốt trầm đục sắc bén.


"Tiếng ho khàn đặc rách nát, phế khí rỉ máu tươi..." Mộc Cửu trầm giọng, giọng nói khàn khàn như tiếng hai viên đá cọ xát vào nhau. "Lại là một kẻ khổ hành của kiếm đạo vô phong. Tô Ngạn đã chết mười năm, không ngờ truyền nhân của lão lại mang thân thể tàn phế này đến Động Dơi Đen của ta."


Tiêu Hàn khẽ cúi đầu tạ lễ: "Hậu bối Tiêu Hàn, bái kiến Mộc tiền bối. Vì bị Triệu gia bảo truy quét, buộc phải mượn hang động này ẩn nấp."


"Ẩn nấp?" Mộc Cửu cười lạnh, đôi tai lão khẽ động đậy nhịp nhàng theo tiếng gió rít ngoài hang. "Triệu Vô Kỵ dẫn theo hàng trăm đệ tử mang theo cung nỏ tẩm độc vây chặt sườn núi. Trong hang tối này, nếu ngươi chỉ biết dùng mắt nhìn, ngươi sẽ làm mồi cho hỏa tiễn của chúng trong vòng ba nhịp thở."


Lão đứng dậy, cây đàn nhị đeo bên hông khẽ va vào tảng đá phát ra tiếng kêu thanh khiết. Lão tiến lại gần Tiêu Hàn, bàn tay gầy guộc đột ngột nắm lấy Đốc kiếm lõi đồng trong tay trái anh.


"Đốc kiếm lõi đồng... Lý Thiết Chùy đã gia cố nó rất tốt. Nhưng ngươi vẫn chưa biết cách lắng nghe." Mộc Cửu gõ nhẹ ngón tay vào đầu đốc rỗng. "Kiếm không lưỡi không cần mắt nhìn để định vị. Khi gió lướt qua lòng rỗng của đốc kiếm lõi đồng, nó sẽ tạo ra những tần số rung động khác nhau tùy thuộc vào áp suất và tốc độ của luồng khí lưu xung quanh. Đây chính là gốc rễ của Thính Phong Điểm Huyệt Pháp."


Mộc Cửu bắt đầu truyền dạy cho Tiêu Hàn kỹ năng lắng nghe tiếng gió qua lòng rỗng đốc kiếm. Lão yêu cầu Tiêu Hàn nhắm mắt hoàn toàn, đứng tĩnh lặng giữa luồng gió lốc tự nhiên thổi vào từ cửa hang.


"Nhắm mắt lại! Hãy nghe tiếng đập cánh của loài dơi." Giọng Mộc Cửu vang vọng bên tai anh. "Con dơi đập cánh bên trái tạo ra luồng gió nhẹ tần số cao, vách đá nhọn bên phải cản gió tạo ra tiếng rít trầm đục. Hãy đưa Đốc kiếm lõi đồng đón nhận luồng gió đó."


Tiêu Hàn làm theo lời chỉ dạy. Anh nhắm nghiền hai mắt, loại bỏ hoàn toàn mọi suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, đưa tâm cảnh về trạng thái tịch diệt tĩnh lặng tuyệt đối. Anh nâng Đốc kiếm lõi đồng bằng tay trái không thuận.


*U... u... u...*


Luồng gió lạnh thổi qua lòng rỗng của đốc kiếm lõi đồng tạo ra một tiếng rít tai nhỏ buốt. Ban đầu, âm thanh ấy đối với anh chỉ là tiếng gió hỗn loạn. Nhưng dưới sự chỉ điểm của Mộc Cửu, anh bắt đầu phân biệt được: khi đốc kiếm hướng về phía khe đá hẹp, tiếng rít trở nên cao vút và sắc bén; khi hướng về phía khoảng không rộng, tiếng rít lại trầm ấm và nông hơn.


Bằng cách cảm nhận sự thay đổi cao độ của tiếng gió rít qua lòng rỗng đốc kiếm, Tiêu Hàn bắt đầu xây dựng được một sơ đồ không gian ba chiều vô hình trong đại não. Anh có thể định vị chính xác khoảng cách của từng khối đá nhọn và nhịp đập cánh của từng con dơi độc xung quanh mà không cần mở mắt. Đây chính là cảnh giới Nghe tiếng gió đoán hình cực hạn.


Nhưng thời gian rèn luyện bình yên chưa được bao lâu thì biến cố ập đến.


"Vút! Vút! Vút!"


Tiếng xé gió ghê rợn vang lên từ cửa hang tối. Triệu Vô Kỵ đã mất kiên nhẫn, gã ra lệnh cho đệ tử đồng loạt phóng hỏa tiễn (mũi tên bén lửa) vào các hốc đá tối trong hang để dò đường và thiêu rụi dơi độc.


Ba mũi hỏa tiễn rực sáng xé rách bóng tối, mang theo sức nóng rực và khói độc lưu huỳnh lao thẳng về phía Tiêu Hàn.


"Đến rồi! Hãy nghe tiếng gió rít của mũi tên!" Mộc Cửu hét lớn, lão đứng yên không động đậy.


Tiêu Hàn nhắm nghiền hai mắt. Qua lòng rỗng Đốc kiếm lõi đồng, anh nghe thấy tiếng gió rít của ba mũi hỏa tiễn đang lao tới với tốc độ cực nhanh.


*Vút... u u...*


Âm thanh rít gió của mũi tên thứ nhất chuyển từ cao độ sắc bén sang trầm đục khi nó áp sát sườn vai trái anh. Tiêu Hàn nghiêng nhẹ người sang phải nửa bước, mũi hỏa tiễn thứ nhất chém sạt qua vai áo vải thô xám rách nát của anh, cắm phập vào vách đá phía sau bắn ra tia lửa đỏ rực.


Mũi hỏa tiễn thứ hai và thứ ba lao tới cùng lúc theo hai hướng chéo nhau. Tiêu Hàn không hề hoảng hốt. Anh vung nhẹ Đốc kiếm lõi đồng bằng tay trái, lắng nghe tiếng gió rít qua lòng rỗng để phán đoán chính xác quỹ đạo của hai mũi tên. Anh xoay người uyển chuyển như gió lướt, né tránh nhịp nhàng cả hai mũi hỏa tiễn chém sạt qua vai trái trong gang tấc.


Tuy nhiên, sức nóng từ ngọn lửa hỏa tiễn dội ngược lại kích thích hỏa độc phấn tàn dư trong phổi anh bùng phát dữ dội. Lồng ngực anh đỏ rực lên như than hồng dưới lớp áo vải thô.


Tiêu Hàn định vận kình Chân Không Nén Khí Quyết để phóng ra kiếm khí dập tắt những ngọn đuốc rực sáng trên tay đệ tử Triệu gia hòng giữ lợi thế bóng tối. Thế nhưng, ngay khi anh vừa co bóp cơ hoành để nén khí vào lòng đốc kiếm, phế phổi rách nát lập tức bị co thắt dữ dội.


"Khục... khặc..."


Cơn ho khan rũ rượi ập đến, phản lực nén khí dội ngược làm anh ho ra một ngụm máu đen tươi, kình lực nén khí hoàn toàn bị dập tắt (thất bại do tàn thể phế phổi quá tải). Tiếng ho khan rách nát vang dội giữa hang động tĩnh mịch, lập tức làm lộ vị trí ẩn náu của anh.


"Hắn ở đằng kia! Mau lên cho ta!" Tiếng Triệu Vô Kỵ reo hò đầy điên cuồng vang lên ngoài lối rẽ.


Mộc Cửu nhanh như chớp dùng tay kéo mạnh vai trái Tiêu Hàn, đẩy anh lùi sâu vào một hốc đá ngầm nhỏ hẹp chỉ vừa một người chui dưới lòng đất hang động. Lão nhân mù nhanh chóng vung vĩ, kéo một nốt đàn nhị cực mạnh phát ra sóng âm chấn động màng nhĩ tầm gần, che giấu hoàn toàn nhịp thở khò khè và tiếng ho khan rách nát của Tiêu Hàn.


Thế nhưng, nguy hiểm đã cận kề sát nút.


Tiếng chó sủa dữ dội vang lên ngay vách đá sát cạnh, Triệu Vô Kỵ vung đuốc rực sáng bước vào lối rẽ duy nhất của hang động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!