Bức Thư Tịch Rách
Cơn bão tuyết đầu đông bắt đầu thưa dần, để lại một màn sương muối xám xịt bao phủ khắp những rặng núi đá dựng đứng của sườn Tây núi Táng Kiếm. Tiêu Hàn lết từng bước chân nặng nề trên con đường đèo lởm chởm đá hộc, hướng về phía Trấn Phong Sa nằm im lìm dưới chân núi.
Lồng ngực anh phập phồng một cách nhọc nhằn, mỗi hơi thở hít vào không khí lạnh buốt đều mang theo cảm giác bỏng rát như nuốt phải than hồng. Vết rách thực thể trong phế phổi từ trận chiến sinh tử với sát thủ Hắc Phong Sát dưới Động Băng Tuyết vẫn đang rỉ máu. Dải băng trắng quấn chặt quanh ngực anh đã thấm đẫm những vệt máu đen nhạt, dính bết vào lớp áo vải thô xám rách nát.
Tay phải anh ghì chặt chiếc rương gỗ sồi nhỏ chứa vài nhánh Hàn Băng Thảo tỏa ra hơi lạnh mỏng manh, thứ thảo dược bảo mệnh duy nhất để cứu mạng Lão Tộc đang thoi thóp trên linh đường hoang tàn. Tay trái anh không rời chuôi Đốc kiếm lõi đồng. Lớp vỏ gỗ sồi mục nát bên ngoài đốc kiếm dính đầy sương muối, lộ ra những vết rạn nứt nhỏ dọc theo thân gỗ, nhưng lõi đồng dẻo Phong Sa lót bên trong lòng rỗng vẫn tỏa ra ánh đồng đỏ mờ tối đầy kiên định. Giấu sát trong ngực áo anh là bức mật chỉ sáp đỏ tịch thu từ xác sát thủ, một mảnh giấy rách rớm máu mang huy hiệu rồng cuộn hoàng gia của Tổng quản thái giám Tào Công Công.
"Khục... khặc..."
Tiêu Hàn khẽ ho khan, anh vội nhai sống một nhúm lá Bách Bộ Thảo đắng ngắt hái bên đường để cắt cơn co thắt phế quản. Vị đắng chát làm tê liệt vòm họng, giúp anh giữ vững nhịp thở khò khè chậm rãi khi bước vào cổng Trấn Phong Sa.
Thị trấn biên thùy hôm nay vắng lặng một cách quỷ dị. Những cơn gió lốc cuốn theo cát bụi hoang mạc xám xịt thổi qua các dãy nhà kho cũ nát cạnh bến sông hoang phế. Nha dịch của huyện thừa Chu Đại Hải tuần tra khắp các ngả đường, trên tay lăm lăm những bức họa truy nã Tiêu Hàn với tội danh cướp mộ và sát hại đệ tử Hoa Sơn bang.
Tiêu Hàn kéo sụp chiếc nón lá rách che khuất khuôn mặt nhợt nhạt, nhạt nhòa lách qua những con hẻm nhỏ tối tăm đầy rác rưởi, hướng thẳng về phía rìa phía Tây của trấn, nơi có một hiệu sách cổ rách nát nằm khuất sau rặng trúc già cằn cỗi.
Hiệu sách cổ của Lão Thủ Thư Mù là một ngôi nhà gỗ mục nát, mái ngói xô lệch, ngập tràn mùi giấy cũ mục và bụi bặm của năm tháng. Khi Tiêu Hàn đẩy nhẹ cánh cửa gỗ rít lên tiếng khô khốc bước vào, không gian bên trong tối tăm và tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng mọt nghiền gỗ âm thầm.
Sau chiếc bàn gỗ lớn chất đầy những cuộn thẻ tre và sách rách nát, một lão nhân gầy gò đang ngồi xếp bằng tĩnh lặng. Lão mặc chiếc áo dài đen cũ kỹ dính đầy bụi giấy, chòm râu dê dài chạm ngực bạc phơ như tuyết. Đôi mắt lão nhắm nghiền, mù lòa cả hai bên, nhưng bàn tay khô ráp như vỏ cây cổ thụ đang chậm rãi vuốt ve cây gậy trúc vàng rỗng ruột đặt trên đùi.
"Bước chân trầm nặng, nhịp tim mười nhịp mỗi phút, phế khí rách nát rỉ máu..." Lão nhân mù không ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn trầm đục vang lên giữa không gian tịch mịch. "Tiểu tử gác mộ núi Táng Kiếm, ngươi mang theo sát khí của đao kiếm sắt và mùi máu của Hắc Phong Sát đến hiệu sách nát của ta làm gì?"
Tiêu Hàn đứng lặng im, anh không ngạc nhiên trước thính giác nhạy bén của lão nhân. Anh tiến lại gần, đặt nhẹ Đốc kiếm lõi đồng và bức mật chỉ sáp đỏ lên chiếc bàn gỗ đầy bụi.
"Lão tiền bối, Tô sư phụ trước khi mất từng bảo ta, nếu gặp việc liên quan đến cổ tự hoàng gia, hãy đến tìm người gác kho sách nát của trấn Phong Sa." Giọng Tiêu Hàn khàn đặc, đứt quãng.
Bàn tay khô ráp của Lão Thủ Thư Mù khẽ run lên khi nghe thấy cái tên của Tô Ngạn. Lão chậm rãi đưa tay ra, những ngón tay gầy guộc sờ lên thân Đốc kiếm lõi đồng. Khi ngón tay lão lướt qua vết xước kiếm ý đặc trưng khắc sâu ngoài vỏ gỗ sồi, đôi mắt mù của lão khẽ giật mạnh.
"Tô Ngạn... lão tử đã bảo ngươi không được dùng đến Chân Không Quyết, cuối cùng ngươi vẫn chọn con đường tự hủy này để truyền thừa kiếm tâm sao?" Lão Thủ Thư Mù khẽ thở dài, giọng nói mang theo nỗi u uất vô hạn.
Lão Thủ Thư Mù chính là cựu hữu của Tô Ngạn năm xưa lánh đời. Lão chậm rãi mở bức mật chỉ sáp đỏ rớm máu ra, dùng những đầu ngón tay nhạy cảm sờ lên các ký tự cổ khắc chìm trên mặt giấy giấy rách.
"Đây không phải là mật chỉ thông thường." Lão Thủ Thư Mù trầm giọng, nét mặt trở nên cực kỳ nghiêm nghị. "Đây là mật chỉ đóng dấu ấn sáp đỏ của Quốc sư phủ kinh thành. Tào Công Công muốn dùng Hoa Sơn bang làm chó săn để chiếm đoạt bức thư tịch cổ của Tô Ngạn. Chúng không cần kiếm phổ vô phong, thứ chúng thèm khát chính là bản đồ chỉ dẫn đến mỏ quặng huyền thiết khổng lồ dưới lòng đất hoàng cung tiền triều ẩn trong bức thư tịch rách Tô Ngạn đang chôn dưới mộ phần sư phụ ngươi."
Tiêu Hàn bàng hoàng chấn động. Anh nhớ lại bức thư tịch rách nát mà Tô Ngạn luôn cất giữ kỹ dưới hốc đá mộ phần phía sau linh đường hoang tàn. Hóa ra, nó không chỉ là những ghi chép võ học thông thường, mà là chìa khóa mở ra mỏ quặng huyền thiết khổng lồ - thứ vật liệu có thể đúc ra vạn thanh thần binh để triều đình thống trị võ lâm bằng bạo lực sắt thép giả tạo.
"Sư phụ ngươi năm xưa thà chịu nghèo khó bệnh tật chết đi, thề không bao giờ lắp lưỡi kiếm sắt, chính là để bảo vệ bí mật của mỏ quặng này khỏi rơi vào tay kẻ bạo quyền." Lão Thủ Thư Mù nhìn về phía Tiêu Hàn, đôi mắt mù như nhìn thấu tâm can anh. "Nhưng tiểu tử, ngươi nén khí quá bạo liệt. Mỗi lần xuất chiêu, phế phổi của ngươi chịu áp lực dội ngược trực tiếp, nứt rách rỉ máu đen tươi. Ngươi đang dùng sinh mạng đếm ngược để đổi lấy kiếm ý chân không!"
Lão Thủ Thư Mù đứng dậy, cây gậy trúc vàng gõ nhẹ xuống đất phát ra tiếng kêu thanh khiết. Lão bước đến sát Tiêu Hàn, đặt ngón tay gầy guộc nhưng ấm áp lên cơ hoành và phế huyệt lồng ngực anh.
"Nghe ta, khi vận công Chân Không Nén Khí Quyết, ngươi nén khí bằng bạo lực của cơ bắp vai và tay trái, khiến luồng khí lưu dội ngược trực tiếp vào phế quản rách nát. Đó là điểm nghẽn khí kình cực kỳ nguy hiểm. Muốn giữ mạng, phải để khí kình đi vòng qua phế huyệt như nước chảy qua khe đá, nén chậm rãi ở cơ hoành nhưng giải phóng cực nhanh ở đầu đốc rỗng. Vận khí nén như vậy mới không tự bạo phế phổi."
Lão Thủ Thư Mù chậm rãi chỉ dẫn Tiêu Hàn cách điều phối khí kình vi tế. Tiêu Hàn nhắm mắt, cảm nhận luồng khí lưu luân chuyển theo chỉ điểm của lão. Thật kỳ diệu, khi anh thử nén khí nhẹ vào lòng Đốc kiếm lõi đồng theo cách mới, cảm giác bỏng rát dữ dội ở phổi lập tức giảm đi một nửa, luồng khí nén thoát ra đầu đốc rỗng nhẵn thín và xé gió rít lên tiếng thanh khiết hơn.
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm..." Tiêu Hàn khẽ cúi đầu.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì biến cố ập đến.
"Rầm! Rầm!"
Tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng xích sắt rầm rập chấn động đất cát vang lên ngoài phố, vây chặt lấy hiệu sách cổ rách nát.
"Huyện thừa Chu Đại Hải có lệnh!" Một giọng nói hống hách từ bên ngoài vọng vào qua khe cửa gỗ. "Lão gác thư viện mù kia! Giao nộp ngay gã gác mộ phế phổi Tiêu Hàn ra đây! Nếu không, quan quân sẽ san phẳng hiệu sách cổ này thành bình địa!"
Qua thính giác nhạy bén Nghe tiếng gió đoán hình, Tiêu Hàn nghe rõ tiếng rít gió của hàng chục mũi cung nỏ đang được căng dây bên ngoài, khóa chặt cả ba lối ra của hiệu sách cổ. Triệu Vô Kỵ - thiếu chủ kiêu căng của Triệu Gia Bảo - đang dẫn đầu hàng trăm đệ tử vây chặt vòng ngoài. Hắn vung thanh đoản kiếm nạm vàng, ra lệnh cho cung thủ sẵn sàng phóng hỏa tiễn tẩm kịch độc.
Tiêu Hàn siết chặt Đốc kiếm lõi đồng, tay trái vận kình định vọt ra ngoài đột phá chính diện mở đường máu. Thế nhưng, ngay khi anh vừa vận khí nén, phế phổi rách nát lập tức co thắt dữ dội, hỏa độc phấn tàn dư từ đêm bão tuyết bị khuấy động khiến anh ho khan rũ rượi, rỉ ra một ngụm máu tươi ngoài khóe môi.
"Tiểu tử! Ngươi muốn phế phổi tự bạo chết ngay tại đây sao?" Lão Thủ Thư Mù nhanh như chớp dùng cây gậy trúc vàng gõ nhẹ vào huyệt đạo vai trái Tiêu Hàn, hóa giải toàn bộ kình lực nén khí của anh. "Lũ quan phủ tham nhũng và Triệu gia bảo có cung nỏ tẩm độc tầm rộng đông đảo ngoài cửa, cận chiến chính diện trong tình trạng phổi suy yếu lúc này là tự sát! Đi theo ta!"
Lão Thủ Thư Mù xoay nhẹ chiếc gậy trúc vàng rỗng ruột khảm vào bệ đá dưới bàn gỗ. Một tiếng "rắc rắc" trầm đục vang lên, bệ sách nặng nề chứa hàng vạn thẻ tre cổ từ từ dịch chuyển sang một bên, lộ ra một lối mật đạo ngầm dốc đứng dẫn sâu xuống lòng đất.
"Mật đạo này dẫn ra lối sườn núi hoang vu phía sau trấn." Lão Thủ Thư Mù đẩy mạnh Tiêu Hàn và Trần Thiết vào mật đạo. "Mau đi đi! Bảo vệ bức thư tịch cổ và di cốt Tô Ngạn bằng mọi giá!"
"Còn tiền bối thì sao?" Tiêu Hàn hoảng hốt nhìn lão nhân mù đứng chắn trước cửa mật đạo.
"Hiệu sách nát này mất rồi có thể dựng lại, nhưng kiếm tâm thanh khiết vô phong của Tô Ngạn không được phép tắt!" Lão Thủ Thư Mù cười thản nhiên, đôi mắt mù hướng ra phía cửa hiệu sách đang bị quan quân tông vỡ sầm sập.
Tiêu Hàn cắn răng lách sâu vào bóng tối của mật đạo đá tảng. Đúng lúc đó, phía sau lưng anh, tiếng đổ nát vang dội. Chu Đại Hải ra lệnh phóng hỏa tiễn tẩm kịch độc thiêu rụi hiệu sách cổ để cảnh cáo. Ngọn lửa hung hãn bùng phát ngùn ngụt, khói đen và tro tàn cuộn theo gió cát hoang mạc bốc cao nghi ngút cả một góc trời Trấn Phong Sa.
Qua khe đá hẹp của lối thoát mật đạo sườn núi, Tiêu Hàn nhìn thấy ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi hiệu sách cổ hoang tàn, lòng anh đau nhói như bị dao cắt. Cái giá phải trả cho việc bảo vệ bức mật chỉ sáp đỏ và di sản sư phụ quá lớn, hiệu sách cổ của lão nhân mù đã thành tro tàn.
Khi Tiêu Hàn bước ra khỏi lối sườn núi hoang vu, gió lạnh buốt giá dội thẳng vào lồng ngực rách nát của anh. Nhưng nguy hiểm chưa hề qua đi.
Triệu Vô Kỵ đã vung tiền treo thưởng vạn lượng bạc cho bất kỳ kẻ giang hồ nào lấy được đầu Tiêu Hàn, đồng thời phong tỏa nghiêm ngặt mọi ngả đường rời khỏi Trấn Phong Sa. Tiếng chó săn sủa dữ dội vang vọng khắp các vách đá thung lũng sát cạnh sườn núi phía Tây, dồn vị kiếm khách phế phổi vào thế tiến thoái lưỡng nan giữa vùng núi sâu hiểm trở đầy sương mù dày đặc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!