Đêm Bão Tuyết Táng Kiếm Cốc
Gió bão tuyết gầm rú bên ngoài cửa Động Băng Tuyết như tiếng vạn quỷ gào khóc, từng luồng khí lạnh buốt xương luồn lách qua các khe đá hẹp, cuốn theo những bông tuyết mịn như cát trắng rải lên thềm đá xanh ngắt. Dưới lòng đất sâu thẳm của núi Táng Kiếm, bóng tối đặc quánh bao phủ vạn vật, chỉ có hơi lạnh mờ ảo tỏa ra từ những khối Băng Tinh Thạch khổng lồ là mang theo chút ánh sáng lam nhạt u uất.
Tiêu Hàn đứng lặng im sát vách đá đóng băng, toàn thân bất động như một bức tượng tạc từ đá núi. Cánh tay phải của anh ôm chặt chiếc rương gỗ sồi đựng vài nhánh Hàn Băng Thảo trước ngực, toàn bộ gân cốt và da thịt cánh tay phải vẫn còn tê dại, trắng bệch do di chứng bỏng lạnh thực thể khi áp ngực vào băng vạn năm hằng giờ trước. Bàn tay trái thô ráp gầy gò của anh nắm hờ chuôi Đốc kiếm lõi đồng. Lớp vỏ gỗ sồi mục nát bên ngoài đốc kiếm dính đầy sương muối, xuất hiện vết nứt dọc rạn nhẹ do phản lực của những trận chiến nặng nề dưới chân núi, nhưng lõi đồng dẻo Phong Sa lót bên trong lòng rỗng vẫn tỏa ra ánh đồng đỏ mờ tối, im lìm chờ đợi.
Trong lồng ngực Tiêu Hàn, phế quản rách nát vừa được phong ấn tạm thời nhờ phép thở Quy Tức của Hư Vô Thiền Sư. Nhịp tim của anh đập cực kỳ chậm rãi, chỉ khoảng mười nhịp mỗi phút, lồng ngực hoàn toàn im lìm không phập phồng, không phát ra bất kỳ tiếng khò khè hay nhịp thở nào. Anh đang ở trạng thái thai tức tĩnh lặng tuyệt đối, tịnh hóa hoàn toàn mọi dấu vết sinh mệnh để hòa mình vào bóng tối của động đá.
Thế nhưng, thính giác nhạy bén cực hạn của anh vẫn đang hoạt động. Đôi tai anh khẽ động đậy nhịp nhàng theo từng luồng khí lưu di chuyển.
"Vút..."
Một tiếng rít gió siêu nhỏ, mảnh dẻ như sợi tơ lướt qua màn tuyết ngoài cửa động. Tiếng rít ấy cực kỳ quỷ dị, không mang theo tiếng bước chân nện xuống đất cát, cũng không có tiếng hít thở của con người. Nó nhẹ nhàng, lạnh lùng, lướt đi trên lớp tuyết dày mà không hề làm kinh động đến những bông tuyết đang rơi.
"Hắc Phong Ám Ám kiếm pháp... bộ pháp ẩn nấp bóng tối dốc sườn Tây." Tiêu Hàn thầm nghĩ trong lòng, tâm cảnh tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng không một gợn sóng.
Anh biết kẻ đến là ai. Đó chính là Hắc Phong Sát, gã sát thủ vô tình chuyên săn đầu người lấy thưởng khét tiếng biên thùy, kẻ được Hoa Sơn Kiếm Vũ Bang thuê với giá hàng trăm lượng bạc ròng để lấy đầu anh trong đêm bão tuyết hoang lạnh này. Sát thủ bóng đêm luôn kiên nhẫn, chúng thích ra chiêu hiểm độc từ phía sau lưng đối thủ khi họ đang kiệt quệ sinh lực hoặc mất cảnh giác nhất.
Một bóng đen gầy guộc, quấn chặt trong bộ y phục dạ hành đen tuyền không phản quang, từ từ hiện ra nơi cửa động băng giá. Gương mặt hắn che kín bằng vải đen, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, sắc bén như mắt rắn độc đang lùng sục khắp không gian tối tăm. Trên tay hắn cầm một thanh đoản kiếm đen xì, lưỡi kiếm mỏng dính, hoàn toàn không phản chiếu bất kỳ chút ánh sáng lam nhạt nào từ các khối Băng Tinh Thạch tỏa ra.
Hắc Phong Sát di chuyển vô cùng cẩn trọng. Hắn dừng lại ở lối rẽ vào động đá, mũi hít nhẹ để dò tìm mùi máu tươi hay mùi thảo dược Hàn Băng Thảo rỉ ra từ chiếc rương gỗ của Tiêu Hàn. Nhưng dưới tác động của nhiệt độ cực thấp trong động băng và phép thở Quy Tức khóa chặt phế khí của Tiêu Hàn, hắn hoàn toàn không ngửi thấy bất kỳ mùi vị nào ngoài hơi lạnh buốt giá của đá đóng băng.
Sát thủ khẽ nhíu mày dưới lớp vải đen. Hắn vung nhẹ đoản kiếm đen, lướt nhanh vào lối rẽ tối tăm không một tiếng động.
Tiêu Hàn vẫn nhắm nghiền hai mắt đứng khuất sau tảng đá lớn đóng băng sát vách ngầm. Anh không dùng mắt nhìn, bởi trong bóng tối tuyệt đối của hầm ngầm, mắt nhìn chỉ mang lại sự nhiễu loạn thị giác. Anh dùng thính giác cực hạn của Thính Phong Đoán Trực để vẽ nên toàn bộ quỹ đạo di chuyển của đối thủ trong đại não. Tiếng tà áo dạ hành cọ xát cực nhẹ vào không khí, tiếng luồng gió lướt qua kẽ tóc sát thủ, và cả tiếng nhịp tim đập nhanh nhịp nhàng của một kẻ đang đi săn... tất cả đều hiện lên rõ mồn một.
Khi Hắc Phong Sát bước qua tảng đá lớn che khuất Tiêu Hàn đúng nửa bước chân, đôi mắt lạnh lùng của hắn chợt co rụt lại. Bản năng sát thủ khiến hắn cảm nhận được một luồng sát khí tịch diệt lạnh lẽo đang áp sát nách sườn trái của mình.
Không một giây do dự, Hắc Phong Sát xoay người cực nhanh, đoản kiếm đen xé gió chém ngang sườn sạt qua bóng tối. Nhát chém tàn nhẫn không tiếng động, nhanh như chớp giật, nhắm thẳng vào phế quản rách nát trước ngực Tiêu Hàn.
Tiêu Hàn không lùi lại. Anh biết rõ trong không gian hẹp của hang đá đóng băng, việc lùi lại tầm xa sẽ khiến bộ pháp bị trơn trượt trên lớp sương muối dốc đứng, suýt chút nữa đã trúng đao sát thủ chém sạt vai áo vải thô xám rách nát. Anh chủ động nghiêng người sạt qua bên phải đúng một tấc, né tránh lưỡi đoản kiếm đen trong gang tấc. Lưỡi kiếm sắc bén sượt qua lớp dải băng trắng quấn quanh ngực anh, rạch đứt một vệt vải thô nhỏ nhưng chưa chạm đến da thịt.
Cùng lúc đó, Tiêu Hàn vận dụng Quy Tức Định Tâm Pháp, khóa chặt hoàn toàn cơ hoành và huyệt đạo lồng ngực để tránh hít phải chướng khí độc hay bụi đá từ nhát chém của đối thủ khuấy động. Anh nín thở hoàn toàn, đưa lồng ngực về trạng thái ngưng thở tuyệt đối.
Bàn tay trái cầm Đốc kiếm lõi đồng của anh vung lên cực nhanh. Không có lưỡi kiếm sắt sắc bén, chỉ có một thanh gỗ sồi mục nát rỗng ruột mang vết thương kiếm ý của sư phụ quá cố Tô Ngạn. Tiêu Hàn đâm thẳng đầu đốc rỗng vào sườn nách phải của Hắc Phong Sát – khoảng hở mỏng manh nhất trên bộ giáp da của đối thủ.
Hắc Phong Sát phản xạ cực nhanh. Hắn thu đoản kiếm đen về đỡ gạt, thân hình gầy guộc lướt lùi ba bước để giải trừ lực đâm. Thanh đoản kiếm đen va chạm vào đầu Đốc kiếm lõi đồng phát ra một tiếng "kịch" trầm đục, hoàn toàn không có tia lửa bắn ra do đốc kiếm không có lưỡi sắt.
"Kiếm khách không lưỡi..." Hắc Phong Sát khàn giọng lên tiếng, giọng nói lạnh lùng rít qua kẽ răng. "Quả nhiên giống như lời đồn của chưởng môn Tần Thương Hải. Một gã phế nhân cầm củi khô gác mộ lại dám giết chết Chu Thiệu. Hôm nay, Táng Kiếm Cốc này sẽ là mồ chôn của ngươi!"
Hắc Phong Sát vung đoản kiếm đen chém liên tiếp năm nhát kiếm quỷ dị của Hắc Phong Ám Ám kiếm pháp. Từng đường kiếm vẽ nên những vệt đen kịt trong bóng tối, chém xé không khí từ nhiều hướng hiểm hóc nhắm vào phế huyệt lồng ngực Tiêu Hàn.
Tiêu Hàn nhẫn nại phòng ngự bằng tay trái không thuận. Cánh tay phải ôm rương thuốc cứng đờ do bỏng lạnh khiến anh gặp khó khăn lớn trong việc giữ thăng bằng thân hình trên thềm đá trơn trượt. Anh di chuyển lùi dần, Đốc kiếm lõi đồng gãy nứt nhẹ vỏ ngoài liên tục xoay tròn đỡ gạt năm nhát chém hiểm độc của đối thủ. Mỗi lần đoản kiếm đen chém trúng đốc gỗ sồi, phản lực kình lực ngoại môn của sát thủ dội ngược qua đốc kiếm trực tiếp đập mạnh vào lồng ngực Tiêu Hàn, khiến vết rách phổi cũ bị chấn động nứt rỉ máu tươi, vòm họng rớm vị tanh nồng của máu.
Nhưng Tiêu Hàn vẫn giữ vững tâm cảnh tịch diệt. Anh cố tình để đối thủ dồn mình lùi dần về phía một khe đá hẹp dốc đứng sâu trong động đá – nơi vách đá hai bên thu hẹp lại chỉ vừa đủ một người đứng lách qua.
Sát thủ Hắc Phong Sát tưởng rằng Tiêu Hàn đã kiệt khí, đôi mắt hắn rực lên sát khí tàn độc. Hắn vọt tới cực nhanh, đoản kiếm đen đâm thẳng vào phế huyệt trước ngực Tiêu Hàn với toàn bộ lực kình ngưng khí đan điền tầm trung của một cao thủ Trung kình.
"Chết đi!"
Đúng vào khoảnh khắc mũi đoản kiếm đen chỉ còn cách dải băng trắng trước ngực Tiêu Hàn đúng nửa tấc, Tiêu Hàn đột ngột dừng chuyển động lùi lại. Đôi mắt nhạt màu đầy tia máu của anh mở bừng ra trong bóng tối, rực sáng ánh nhìn lạnh lẽo tột cùng.
Anh đã dẫn dụ sát thủ vào đúng khe đá hẹp sâu nhất của động băng.
Tiêu Hàn khóa chặt nhịp thở Quy Tức đến nhịp thứ hai mươi chín – cận kề giới hạn sinh tử ba mươi nhịp thở tự bạo kinh mạch phổi. Anh vận chuyển toàn bộ luồng khí kình ngưng tụ đan điền còn sót lại chạy dọc lên vai trái, co bóp mạnh cơ hoành tay trái cực hạn.
Anh vung Đốc kiếm lõi đồng xoáy tròn ngược chiều gió, thi triển tuyệt kỹ Tích Khí Bạo Phá.
Trong không gian hẹp khép kín của khe đá vách núi, luồng không khí ít ỏi xung quanh lập tức bị lực nén của lòng đốc rỗng lõi đồng hút ngược vào trong cực nhanh, tạo ra một vùng áp suất cực thấp vô hình bao bọc lấy Hắc Phong Sát. Sát thủ kinh hãi phát hiện ra đoản kiếm đen của mình bị dính chặt vào đầu đốc kiếm rỗng như bị một bàn tay khổng lồ vô hình kẹp chặt, hoàn toàn không thể rút ra hay đâm tới.
"Cái gì?!"
Tiêu Hàn không ho khan, anh nén nỗi đau xé phổi tột cùng vào trong lòng, dồn toàn bộ phản lực nén khí bộc phát ra ngoài.
"BÙNG!"
Một tiếng nổ áp suất cực mạnh vang dội lên trong khe đá hẹp đóng băng, chấn động mạnh đến mức làm sập rụng hàng loạt nhũ đá đóng băng từ trên trần động rơi xuống vỡ vụn. Luồng sóng khí nén chân không khổng lồ bộc phát từ đầu đốc kiếm lõi đồng đẩy lùi toàn bộ không khí tầm gần, ép vỡ hoàn toàn lớp màng hộ thể cương khí mỏng manh ngoài da của sát thủ.
Phản lực của luồng khí nén chân không ép mạnh cơ thể Hắc Phong Sát văng thẳng vào vách đá hẹp phía sau lưng. Tiếng xương sườn lồng ngực sát thủ gãy vụn dưới áp lực biến dị dội ngược phát ra tiếng kêu "rắc rắc" giòn giã tàn khốc giữa đêm bão tuyết rơi dày. Hắc Phong Sát gào thét thảm thiết rít qua vải đen, ho ra từng ngụm máu đen đặc tẩm kịch độc rồi ngã quỵ xuống thềm đá đóng băng hoang lạnh, lồng ngực hoàn toàn vỡ nát thực thể, tử vong vĩnh viễn.
"Khục... khặc... hộc..."
Tiêu Hàn chống đốc kiếm lõi đồng xuống thềm đá đóng băng, lồng ngực co thắt dữ dội sau khi giải phóng phép thở Quy Tức vượt ngưỡng giới hạn sinh tử. Anh gục đầu ho khan rũ rượi, từng ngụm máu tươi rớm đỏ cả dải băng trắng trước ngực và rỉ ngoài áo vải thô xám rách nát. Phản lực của cú bạo phá áp suất chân không dội ngược tàn phá phế quản rách nát của anh một cách tàn khốc, khiến lồng ngực bỏng rát nóng rực như thiêu đốt hỏa độc rực lửa.
Anh nhanh tay áp chặt lồng ngực rỉ máu của mình trực tiếp vào một tảng Băng Tinh Thạch lạnh buốt bên cạnh vách đá để hơi lạnh làm dịu cơn nóng rực phế phổi tạm thời. Gió bão tuyết thổi mạnh ngoài cửa động xoa dịu đi hơi ấm rớm máu môi của anh.
Sau vài phút gượng dậy điều hòa nhịp thở khò khè chậm rãi, Tiêu Hàn lết thân mình đến bên xác chết lạnh dần của sát thủ Hắc Phong Sát. Anh dùng tay trái thọc vào ngực áo dạ hành đen của hắn để lục soát tìm kiếm dấu vết kẻ đứng sau.
Bàn tay trái rớm máu của anh lôi ra từ túi áo của sát thủ một phong thư nhỏ quấn chặt bằng chỉ bạc, mặt ngoài phong thư có đóng dấu sáp đỏ tươi mang hình ấn tín rồng cuộn đặc trưng của triều đình trung ương.
Tiêu Hàn khẽ nhíu mày, dùng móng tay gạt bỏ lớp sáp đỏ mở phong thư ra đọc dưới ánh lam nhạt mờ ảo của động băng.
Đó là một bức mật chỉ triều đình gửi riêng cho chưởng môn Tần Thương Hải Hoa Sơn bang, ký tên bởi Tổng quản thái giám Tào Công Công của Quốc sư phủ kinh thành. Nội dung mật chỉ lạnh lùng, tàn bạo ra lệnh cho Hoa Sơn bang phải dốc toàn bộ đệ tử vây hãm núi Táng Kiếm, phóng hỏa san phẳng linh đường Tô Ngạn để tịch thu bằng được cuốn thư tịch cổ của kiếm thánh Tô Ngạn và đốc kiếm gỗ sồi truyền thừa.
Mật chỉ ghi rõ mục đích tối thượng của triều đình: Thu thập toàn bộ vết tích kiếm ý chân không ẩn trong thư tịch cổ để giải mã bí mật mỏ quặng huyền thiết khổng lồ dưới lòng đất hoàng cung tiền triều, dùng để đúc vạn thanh kiếm huyền thiết trang bị cho Thần Sách Quân nhằm tiêu diệt toàn bộ võ lâm chính đạo môn phái trung nguyên.
Tiêu Hàn bàng hoàng nhìn bức mật chỉ rớm máu trên tay trái run rẩy của mình.
Huyết hải thâm thù diệt môn gia tộc Tiêu thị mười năm trước, vết thương hỏa độc phế phổi tàn khuyết của anh, và cái chết nghèo khó bệnh tật của sư phụ Tô Ngạn... tất cả bỗng chốc không còn là ân oán giang hồ nhỏ lẻ giữa các môn phái biên thùy nữa. Nó là một phần của một âm mưu khổng lồ đầy bạo lực sắt thép giả tạo của thế lực hoàng cung kinh thành đang âm thầm thao túng sau lưng Hoa Sơn bang.
"Quốc sư phủ... Thần Sách Quân... Tào Công Công..." Tiêu Hàn khàn giọng thì thầm, giọng nói lạnh lùng buốt giá như sương muối biên thùy. "Các ngươi thèm khát kiếm phổ vô phong để đúc binh khí hủy diệt sao?"
Bên ngoài cửa động băng giá, tiếng kèn hiệu tập hợp trầm đục, uy nghiêm của cấm vệ quân Thần Sách Quân bắt đầu rục rịch vang lên từ sườn núi phía Đông hoang lạnh, vọng rền cả thung lũng Táng Kiếm Cốc lộng gió gầm rú dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!