Gió Lạnh Đình Hóng Gió
Mưa phùn rả rích dội xuống đỉnh núi Táng Kiếm, mang theo cái lạnh thấu xương của tiết trời biên thùy đầu đông. Sương mù dày đặc như những dải lụa xám tro, quấn chặt lấy những vách đá dựng đứng và những thung lũng sâu hoắm đầy kiếm gãy bên dưới. Nơi đây hoang vu đến mức ngay cả tiếng chim kêu cũng trở thành một thứ xa xỉ, chỉ có tiếng gió rít gào qua các khe đá rạn nứt nghe như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn kiếm khách tiền nhân.
Giữa khung cảnh tiêu điều ấy, một bóng người gầy gò đang chậm rãi bước lên những bậc đá dốc đứng dẫn đến Đình Hóng Gió. Đó là Tiêu Hàn. Thiếu niên mười mươi tám tuổi, mặc bộ y phục vải thô màu xám tro rách nát nhiều chỗ, mái tóc đen xơ xác được búi vội bằng một dải dây vải thô dính đầy tro than. Khuôn mặt anh nhợt nhạt không một chút huyết sắc, đôi môi khô nứt nẻ xám xịt, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, sâu thẳm như nước hồ thu lạnh lẽo.
Mỗi bước đi của Tiêu Hàn đều vô cùng nặng nề. Lồng ngực anh phập phồng một cách khó nhọc, phát ra những tiếng khò khè đứt quãng tựa như một ống bễ lò rèn đã rách nát. Mười năm trước, trong đêm huyết tẩy Tiêu gia trang, anh đã vô tình hít phải luồng hỏa độc kịch liệt của Vạn Độc Đường, khiến phế phổi bị tàn phá thực thể nghiêm trọng. Kể từ đó, việc hít thở đối với anh không khác gì một hình phạt tra tấn hằng ngày. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác nóng rát như nuốt phải than hồng, thiêu đốt từng phế nang rách nát.
Trong bàn tay gầy gò đầy vết chai sạn của Tiêu Hàn là Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn. Đây là một thanh đốc kiếm vô cùng kỳ lạ: nó hoàn toàn rỗng ruột, thô sơ, không hề có lưỡi kiếm sắt sắc bén, bề ngoài đầy những vết xước rạn nứt do năm tháng tàn phá. Đây là di vật duy nhất mà người sư phụ quá cố Tô Ngạn – vị kiếm thánh ẩn dật nghèo khổ – truyền lại cho anh trước khi tạ thế.
Tô Ngạn năm xưa đã từng nghiêm khắc bắt anh lập lời thề độc trước linh đường: tuyệt đối không bao giờ được lắp bất kỳ lưỡi sắt bén nhọn nào vào đốc kiếm này. Đó chính là Vô Lưỡi Kiếm Ý Pháp. Sư phụ từng dạy: “Sắt thép dù cứng đến đâu cũng có ngày gãy nát dưới sức mạnh ngoại lực. Chỉ có chân không – hư vô tuyệt đối – mới là thứ không gì có thể chém đứt, không gì có thể bẻ gãy. Kiếm tâm thanh khiết phải được rèn luyện từ sự buông bỏ ngoại vật sắc bén.”
Tiêu Hàn ôm chặt trước ngực một vật phẩm linh thiêng khác: Linh vị gỗ sồi Tô Ngạn. Tấm linh vị bằng gỗ sồi mục nát, ám khói nhang tàn, mặt trước khắc tên người thầy kính yêu, còn mặt sau lại ẩn chứa những vết khắc sâu hoắm, nhẵn thín không một tì vết. Đó là những nét chữ do chính Tô Ngạn dùng kiếm khí chân không khắc lại trước khi nhắm mắt, chứa đựng sơ đồ vận hành vi tế của Chân Không Kiếm Ý. Tiêu Hàn mang tấm linh vị này lên Đình Hóng Gió để quét dọn, lau chùi nhang khói hằng ngày, coi đó là tôn nghiêm tối cao mà anh thề phải dùng cả sinh mạng tàn khuyết để bảo vệ.
Đình Hóng Gió là một ngôi đình đá rêu phong nằm trơ trọi ở lưng chừng sườn núi Táng Kiếm, lối đi dốc đứng lộng gió tự nhiên thổi mạnh quanh năm. Khi Tiêu Hàn vừa đặt chân lên thềm đá lạnh buốt của ngôi đình, tiếng cười nói ngạo mạn, chói tai từ bên trong chợt vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng hoang vu của núi rừng.
“Ha ha! Ta cứ tưởng gã gác mộ phế phổi của núi Táng Kiếm là cao nhân phương nào, hóa ra chỉ là một con chó hoang rách rưới, thở không ra hơi thế này sao?”
Tần Thiên Bảo – thiếu chủ kiêu ngạo của Hoa Sơn Kiếm Vũ Bang – đang ngồi nghênh ngang trên bệ đá giữa đình. Hắn khoảng mười chín tuổi, khuôn mặt trẻ tuổi tuấn tú nhưng đầy vẻ khinh khỉnh, ngạo mạn. Hắn khoác trên mình bộ y phục gấm thêu hoa văn sặc sỡ màu xanh lục sang trọng, tay cầm chiếc quạt xếp nạm ngọc khẽ phe phẩy, hông đeo thanh đoản kiếm nạm bạc ròng khảm lục bảo thạch quý giá tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Đứng xung quanh hắn là bốn đệ tử ngoại môn Hoa Sơn bang, tên nào tên nấy mặt mũi hung tợn, tay lăm lăm trường kiếm sắt sắc bén.
Tiêu Hàn dừng bước ở rìa đình đá. Anh không nói một lời, lặng lẽ ôm chặt tấm linh vị gỗ sồi vào lòng. Anh cần phải tiết kiệm từng chút hơi thở ít ỏi trong phổi. Sự im lặng lạnh lùng của anh khiến nụ cười trên mặt Tần Thiên Bảo lập tức tắt ngấm, thay vào đó là sự tức giận dữ dội.
“Thằng câm phế thải kia! Ngươi có biết ta là ai không?” Tần Thiên Bảo đứng phắt dậy, bước tới trước mặt Tiêu Hàn, ánh mắt đầy vẻ thèm khát và tham lam. “Cha ta – Tần chưởng môn – nể tình Tô Ngạn năm xưa cũng là một nhân vật có tiếng tăm, nên mới sai ta lên đây thương lượng. Chỉ cần ngươi khôn hồn giao ra cuốn kiếm phổ chân không vô phong của Tô Ngạn, Hoa Sơn bang chúng ta sẽ ban cho ngươi trăm lượng bạc ròng, đủ để ngươi xuống trấn mua thuốc bổ phổi sống qua ngày. Bằng không...”
Hắn liếc nhìn tấm linh vị gỗ sồi trong tay Tiêu Hàn đầy vẻ khinh bỉ.
“Bằng không, ta sẽ đập nát cái linh đường tồi tàn kia, quăng xương cốt của lão già Tô Ngạn xuống thung lũng cho chó hoang gặm nhấm!”
Lồng ngực Tiêu Hàn khẽ thắt lại. Một cơn ho khan dữ dội dâng lên tận cổ họng, nhưng anh nghiến chặt hàm răng khô khốc, ép cơn ho ngược trở lại lồng ngực đang bỏng rát. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào Tần Thiên Bảo, lạnh lùng và sắc bén như hai lưỡi băng tinh.
“Sư phụ ta... không có kiếm phổ giấy tờ.” Tiêu Hàn khó nhọc thốt ra từng chữ, giọng nói khàn đặc, khò khè như tiếng hai mảnh gỗ sồi mục cọ xát vào nhau. “Núi Táng Kiếm... không hoan nghênh kẻ cướp. Cút đi.”
“Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt!” Tần Thiên Bảo lồng lộn tức giận. Hắn vung tay ra hiệu cho đám đệ tử. “Lên! Giật lấy cái linh vị của lão già đó cho ta! Để xem hắn giữ tôn nghiêm thế nào!”
Một tên đệ tử ngoại môn Hoa Sơn bang to khỏe vung trường kiếm sắt lao lên, định giật lấy tấm linh vị gỗ sồi từ tay Tiêu Hàn.
Đối mặt với sự tấn công quấy nhiễu tầm gần, Tiêu Hàn không hề lùi bước. Anh vận dụng sức mạnh vật lý thuần túy của cơ bắp vai và chân – Sơ cấp cơ bắp – để giữ vững thế tấn Trung Bình Tấn pháp trên thềm đá trơn trượt. Anh vung tay trái đẩy mạnh vào vai tên đệ tử, định dùng lực gân cốt dẻo dai đẩy lùi đối thủ.
Thế nhưng, ngay khi anh vừa vận lực cơ bắp, phế phổi tàn khuyết bị quá tải dưỡng khí đột ngột. Một cơn co thắt phế quản dữ dội ập đến làm lồng ngực anh đau nhói như bị dao đâm. Lực đánh của anh lập tức bị hụt hơi, bước chân dẫm lệch trên thềm đá trơn trượt. Tên đệ tử Hoa Sơn bang nhân cơ hội vung mạnh kiếm ngang hông, lưỡi kiếm sắt sắc bén chém sạt qua vai áo vải thô của Tiêu Hàn, để lại một vệt rách dài rỉ máu đỏ tươi.
Tiêu Hàn lùi lại ba bước, lồng ngực phập phồng dữ dội, một ngụm máu tươi rớm ra khóe môi nhợt nhạt. Anh phải nhai sống một nhánh Bách Bộ Thảo mang bên hông để vị đắng ngắt làm tê liệt phế quản tạm thời, cắt cơn ho khan đang trực trào bùng phát.
“Ha ha ha! Đúng là một lũ phế nhân gác mộ!” Tần Thiên Bảo cười lớn đầy đắc ý. Hắn bước lên thềm đá sát cạnh bệ thờ, hếch cằm nhìn tấm linh vị gỗ sồi Tô Ngạn rồi nhổ bọt thẳng xuống đất ngay sát cạnh chân linh vị để sỉ nhục. “Kiếm thánh cái bang gì chứ? Chết rồi cũng chỉ có một cái linh vị mục nát và một tên đệ tử ho ra máu bảo vệ. Hôm nay ta sẽ nhổ bọt vào cái linh vị này, để xem vong hồn Tô Ngạn có hiển linh cứu ngươi không!”
Hắn áp sát, khuôn mặt đầy vẻ ti tiện kiêu ngạo, vung đoản kiếm nạm bạc ròng đâm thẳng vào ngực Tiêu Hàn với ba chiêu thức cực nhanh và hiểm hóc của Hoa Sơn Kiếm Pháp. Lưỡi kiếm sắc bén rạch đôi màn mưa phùn, tạo ra những tiếng rít gió sắc lạnh tầm gần.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Hàn nhắm nghiền hai mắt lại.
Khi bóng tối bao trùm thị giác, mọi tiếng động xung quanh bỗng trở nên vô cùng rõ nét. Anh nghe thấy tiếng mưa rơi đập vào mái đá đình rêu phong, tiếng gió lốc gào rú qua các khe đá sườn núi, và đặc biệt là tiếng rít gió siêu nhỏ phát ra từ các kẽ hở áp suất trên lưỡi đoản kiếm nạm bạc đang lao đến. Đó chính là kỹ năng Nghe tiếng gió đoán hình mà anh đã khổ luyện mười năm qua.
Tiêu Hàn nghiêng người lệch sang trái nửa tấc, mũi đoản kiếm thứ nhất đâm sạt qua dải băng trắng cố định ngực áo anh. Anh khom người hạ thấp trọng tâm, tránh né nhát kiếm thứ hai chém ngang cổ gân cổ trong gang tấc. Đến chiêu thứ ba đâm bổ dọc từ trên xuống, Tiêu Hàn vung Đốc kiếm gỗ sồi Tô Ngạn lên cản phá.
Tần Thiên Bảo thấy Tiêu Hàn dùng một khúc củi khô không lưỡi để cản kiếm sắt tốt của mình, hắn cười gằn khinh địch:
“Chết đi, đồ phế vật!”
Nhưng ngay trong khoảnh khắc hai binh khí chuẩn bị chạm nhau, Tiêu Hàn đột ngột vận chuyển nội kình đan điền co bóp cơ hoành cực mạnh ngược chiều hô hấp. Phép thở nén khí chân không Chân Không Nén Khí Quyết được kích hoạt. Không khí lộng gió tự nhiên của Đình Hóng Gió lập tức bị hút ngược dữ dội vào lòng rỗng của đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột.
Một quả cầu áp suất cực thấp vô hình được tạo ra ngay trước đầu đốc kiếm gỗ sồi.
Đoản kiếm nạm bạc sắc bén của Tần Thiên Bảo vừa đâm tới liền bị lực hút chân không khổng lồ hút dính chặt lấy mũi kiếm, triệt tiêu hoàn toàn mọi lực trượt và kình lực ngoại gia sắc bén. Thanh đoản kiếm như bị cắm vào một vũng bùn vô hình, hoàn toàn bất động giữa không trung.
Tần Thiên Bảo kinh hoàng phát hiện ra mình không thể rút kiếm ra, cũng không thể đâm tới. Khuôn mặt hắn biến sắc, đôi mắt trợn tròn nhìn gã thiếu niên gác mộ trước mặt.
“Cái... cái tà thuật gì thế này?!”
Tiêu Hàn mở bừng mắt, ánh mắt lạnh lùng như sương tuyết nhìn thẳng vào đối thủ. Anh nín thở hoàn toàn để dồn toàn bộ sức mạnh gân cốt cơ bắp tay trái và vai vào một vòng xoắn cực mạnh.
*Rắc! Crack!*
Một tiếng kim loại gãy vụn giòn giã vang dội vách đá. Lực xoắn vật lý cực đại kết hợp với áp suất chân không đã bẻ gãy thanh đoản kiếm nạm bạc ròng của Tần Thiên Bảo làm đôi. Mũi kiếm gãy vụn rơi loảng xoảng xuống thềm đá lạnh buốt.
Không dừng lại ở đó, luồng khí nén chân không tích tụ trong lòng đốc kiếm gỗ sồi bộc phát ra ngoài theo phản lực cực mạnh. Luồng khí nén vô hình đập thẳng vào cổ tay phải của Tần Thiên Bảo.
*Rắc!*
Xương cổ tay phải của Tần Thiên Bảo bị lực xoắn chân không bẻ gãy lệch hoàn toàn. Hắn hét lên một tiếng thảm thiết ghê rợn, thanh đoản kiếm gãy rời khỏi bàn tay rỉ máu đen, toàn thân bị chấn động mạnh bay ngược ra sau, đập mạnh vào cột đá đình rêu phong rồi ngã quỵ xuống đất, ôm lấy cánh tay phải gãy nát gào thét đau đớn.
“Tay ta! Cánh tay phải của ta! Đồ phế vật... ngươi dám phế tay ta!”
Bốn đệ tử Hoa Sơn bang đứng xung quanh chứng kiến cảnh tượng thiếu chủ bị phế tay chỉ trong một chiêu, tên nào tên nấy mặt cắt không còn giọt máu. Chúng hoảng sợ vội vàng lao vào đỡ lấy Tần Thiên Bảo đang co giật, run rẩy rút lui khỏi Đình Hóng Gió.
“Tiêu Hàn! Ngươi hãy đợi đấy! Hoa Sơn Kiếm Vũ Bang chúng ta thề sẽ san phẳng cái linh đường tồi tàn này, băm vằm ngươi ra làm vạn mảnh để trả thù!” Tần Thiên Bảo gào thét trong đau đớn tột cùng khi được đám thuộc hạ cõng chạy trốn xuống sườn núi.
Tiêu Hàn đứng lặng giữa đình đá lộng gió gầm rú.
Khi bóng dáng kẻ thù hoàn toàn biến mất dưới màn sương mù dày đặc, cơ thể anh đột ngột run rẩy dữ dội. Một cơn đau xé lồng ngực bùng phát mạnh mẽ từ phế phổi bị tổn thương thực thể nghiêm trọng. Phản lực dội ngược của luồng khí nén chân không đã làm rách thêm những vết sẹo cũ trong phổi anh.
“Khục! Khục!”
Tiêu Hàn gập người xuống thềm đá lạnh buốt, ho khan rũ rượi liên tục. Từng ngụm máu tươi đỏ rực bắn ra từ miệng anh, nhuộm đỏ cả một khoảng thềm đá rêu phong hoang lạnh và dính đầy lên vạt áo vải thô xám xịt. Hơi thở anh khò khè dồn dập, lồng ngực đỏ rực rỉ máu ngoài da ngực qua những vết sẹo châm bạc cũ.
Anh biết rõ cái giá phải trả cho mỗi lần xuất chiêu chân không vô phong là vô cùng tàn khốc. Anh đang dùng chính sinh mạng ngắn ngủi của mình để đổi lấy từng nhát kiếm bảo vệ tôn nghiêm sư phụ.
Nhưng ánh mắt Tiêu Hàn không hề có một chút hối hận hay sợ hãi. Anh gượng dậy, dùng tàn lực cuối cùng vận Chân Không Kiếm Ý siêu mảnh qua đầu đốc kiếm gỗ sồi rỗng ruột. Anh vung nhẹ tay trái hướng về phía tảng đá lớn đặt ở lối vào sườn núi Táng Kiếm.
Một tiếng rít gió siêu nhỏ vang lên đanh thép.
Trên bề mặt tảng đá lớn xám xịt tự động xuất hiện sáu nét chữ sâu hoắm, nhẵn thín không tì vết:
“NÚI TÁNG KIẾM CẤM ĐỊA”
Đó chính là Kiếm Ý Khắc Chữ cảnh cáo đanh thép gửi đến toàn bộ liên minh ngũ đại phái tham lam biên thùy.
Tiêu Hàn ôm chặt lấy tấm linh vị gỗ sồi Tô Ngạn dính máu vào lồng ngực đang thiêu đốt nóng rực. Ngoài kia, sương mù biên thùy ngày càng dày đặc, gió lạnh rít gào qua các khe đá rạn nứt nghe như tiếng trống trận báo hiệu một cơn bão máu tanh chuẩn bị ập xuống ngôi linh đường hoang tàn này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!