Bước Qua Thềm Cửa Hào Môn
Sương mù ở Thần Đô không giống với làn sương sớm bảng lảng trên những đồng lúa làng Bình Yên. Đó là một thứ giao hòa giữa hơi lạnh của đá basalt cổ và linh áp đậm đặc rò rỉ từ đại trận hộ phủ của Thẩm gia. Khi chiếc kiệu hoa bằng gỗ sồi giản dị – thứ duy nhất lạc lõng giữa dãy xe ngựa nạm ngọc bích của vương phủ – dừng lại trước thềm cổng chính, Nguyễn Cãi Lý khẽ nhắm mắt, cố gắng hít một hơi thật sâu.
Ngay lập tức, lồng ngực phàm trần của cô thắt lại. Không khí lạnh buốt, mang theo áp lực vô hình nặng nề như thể cô đang hít vào những mảnh thủy tinh vụn. Phổi cô đau nhói, một phản ứng tự nhiên của cơ thể mortal khi đột ngột bước vào vùng đất của các tu sĩ cấp cao.
Cãi Lý khẽ cúi đầu nhìn xuống cổ tay trái của mình. Bên dưới lớp ống tay áo lụa thô màu lam nhạt, vết sẹo dài rỉ đỏ nhạt của Khế ước mệnh hồn đang nhấp nháy một luồng sáng ấm áp mờ ảo. Sợi chỉ đỏ ẩn sâu dưới da thịt đang truyền đi những nhịp đập run rẩy, đồng điệu với nhịp tim của Thẩm Diệc Kính từ sâu bên trong vương phủ. Cơn đau nhói buốt râm ran từ vệt sẹo khẽ nhắc nhở cô về cái giá của sinh mệnh mà cô đã đánh đổi đêm qua tại ngôi miếu hoang ngoại ô.
Cô ngoảnh lại phía sau qua bức rèm kiệu khép hờ. Chiếc xe ngựa thứ hai, nơi người cha bị liệt Nguyễn Văn Đất đang nằm dưới sự bảo hộ thầm lặng của đội hộ vệ vương phủ, vẫn an toàn. Điều đó giúp cô có thêm một chút dũng khí để đối mặt với những gì sắp diễn ra phía sau cánh cổng obsidian đen bóng kia.
"Mợ cả, đã đến nơi rồi. Xin mời xuống kiệu."
Giọng nói của Lão quản gia Thẩm Phúc vang lên bên ngoài, trầm ấm và điềm tĩnh, không hề mang theo vẻ khinh miệt hay thúc giục. Thẩm Phúc là người gác cổng lâu năm của Thẩm gia, một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ có mái tóc hoa râm và dáng lưng hơi khom dưới bộ y phục quản gia màu xám sẫm gọn gàng. Ánh mắt ông nhìn qua rèm kiệu mang theo một sự thấu suốt và một chút trắc ẩn hiếm hoi dành cho nàng trạng sư phàm trần.
Cãi Lý vén rèm bước xuống. Ngay khi bàn chân cô chạm vào bậc đá xanh lạnh giá trước cổng chính vương phủ, một luồng âm thanh xầm xì lập tức vang lên từ hai hàng gia nhân đang quỳ bái hai bên đường đạo.
"Nhìn kìa, đó là vị mợ cả phàm nhân mà Đế quân tự tay mang về sao?"
"Y phục thật là mộc mạc, ngay cả một món trang sức linh cấp cũng không có. Thật là bôi nhọ thanh danh Thẩm gia."
"Một phàm nữ không có tu vi, làm sao có thể gánh vác được vị trí mợ cả vương phủ? Chắc chắn chỉ là một quân cờ tạm thời thôi."
Những lời khinh miệt, mỉa mai rỉ rả như nọc độc rắn rết truyền vào tai Cãi Lý. Cô không hề đổi sắc mặt, đôi mắt sắc sảo đầy phòng bị quét qua những khuôn mặt đang cúi rạp nhưng ánh mắt lại lén lút dòm ngó đầy ác ý. Cô khẽ siết chặt chiếc giỏ mây đeo bên hông, nơi cuốn Thiên Luật Cổ Thư nát bướm và mảnh lôi thạch vỡ được bọc kỹ trong lụa mạ bạc kháng ma đang nằm im lìm.
Trước thềm cổng chính cao ngất, được bảo vệ bởi hai bức tượng lôi hố bằng đá thạch anh tím tỏa ra những tia chớp nhạt, hai bóng người đang đứng sừng sững chờ đợi cô.
Người phụ nữ đứng ở vị trí trung tâm mặc một bộ y phục lụa vân mây màu lục sẫm quý phái, mái tóc búi cao cài trâm ngọc bích tỏa ra một luồng linh quang dịu nhẹ. Gương mặt bà ta thanh tú, bảo dưỡng cực tốt, nhưng đôi mắt dài xếch lại lạnh lùng như băng tạc. Đó chính là bà hai Lâm Thị, mẹ kế của Thẩm Diệc Kính, một tu sĩ Kim Đan Kỳ sơ kỳ nổi tiếng mưu mô và tàn độc. Trên tay bà ta cầm một chiếc lư hương ngọc bích nhỏ, khói từ lư hương tỏa ra một mùi hương ngọt nhạt, thoang thoảng mùi Tuyết Cốt Hương cực kỳ nguy hiểm mà Cãi Lý đã ghi nhớ trong đầu.
Đứng bên cạnh Lâm Thị là Thẩm Trạch Dương, gã em họ hống hách của Diệc Kính. Hắn có gương mặt nhợt nhạt do tửu sắc quá độ, mặc bộ y phục gấm vóc đắt tiền xộc xệch, tay cầm chiếc quạt xếp bằng xương thú quý hiếm, nhìn Cãi Lý với ánh mắt khinh miệt tột độ.
"Nguyễn Cãi Lý," Lâm Thị lên tiếng, giọng nói của bà ta nhẹ nhàng, uyển chuyển nhưng chứa đựng một luồng linh áp nhẹ khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. "Ngươi là một phàm nhân phàm trần, được Đế quân mang về vương phủ là một ân huệ cực hạn của trời đất. Theo quy tắc của Thẩm gia, dâu mới khi bước qua thềm cửa chính phải thực hiện Nghi thức bái kiến Thần vị, quỳ lạy ba vạn bước trước điện thờ tổ tiên để tẩy rửa uế khí phàm trần."
Thẩm Trạch Dương khẽ cười khẩy, tiến lên một bước, vung chiếc quạt xếp ra: "Mẫu thân nói đúng. Một phàm nữ hèn mọn, chân còn bám bùn ruộng làng Bình Yên, nếu không quỳ lạy bái kiến thần vị thì làm sao có tư cách bước vào thềm cửa vương phủ uy nghiêm này? Quỳ xuống đi!"
Linh áp từ Lâm Thị và sự hống hách của Thẩm Trạch Dương đè nặng lên bả vai mảnh mai của Cãi Lý. Đầu gối phàm trần của cô khẽ run lên dưới sức nặng vô hình của linh áp tu sĩ. Tuy nhiên, cô vẫn đứng thẳng lưng, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Thị không một chút né tránh hay sợ hãi.
"Thưa mẫu thân, thưa nhị thiếu gia," Cãi Lý dõng dạc nói, giọng nói của cô trong trẻo và vang vọng khắp khoảng sân rộng của vương phủ, cắt đứt những tiếng xầm xì của gia nhân. "Theo Gia quy Thẩm thị, Chương hai, Điều bốn về việc quản lý khế ước bạn đời: Người đồng hành đã ký kết Khế ước mệnh hồn cùng Gia chủ tối cao sẽ được hưởng quyền miễn trừ tuyệt đối đối với mọi nghi lễ quỳ lạy bái kiến cấp thấp dưới cấp Tổ tiên dòng họ."
Cô khẽ nâng cổ tay trái lên, để lộ vệt sẹo sợi chỉ đỏ đang rực sáng một luồng ánh sáng tím nhạt nhấp nháy đầy kiêu hãnh.
"Khế ước mệnh hồn giữa ta và Đế quân Thẩm Diệc Kính đã được hoàn tất và dung hợp vào nguyên thần. Vị thế pháp lý của ta tại vương phủ này tương đương với Gia chủ chính thống. Ngoại trừ bài vị của Tổ tiên khai quốc Thẩm gia, không một ai bên dưới thần vị có quyền yêu cầu ta phải quỳ lạy. Nếu ta quỳ lạy hôm nay, chính là tự tay hạ thấp uy nghiêm nguyên thần của Đế quân, phá vỡ điều khoản bảo hộ tối cao của gia tộc."
Lâm Thị nghe vậy, gương mặt thanh tú khẽ co rút lại vì tức giận. Bà ta không ngờ một nữ trạng sư phàm trần vừa bước chân vào phủ đã có thể thuộc lòng Gia quy Thẩm thị và dùng chính luật lệ hào môn để bẻ gãy mưu đồ ép quỳ của mình một cách hoàn hảo như vậy.
Thẩm Trạch Dương thấy mẫu thân bị đuối lý, mặt hắn đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận. Hắn hừ lạnh một tiếng, vung quạt xếp bước tới định gạt chân cô: "Mortal miệng lưỡi xảo quyệt! Hôm nay ta phải dạy cho ngươi biết thế nào là quy tắc thực tế của kẻ mạnh!"
Hắn ngầm vận hành Linh Dược Thăng Hoa Thuật, chiếc quạt xếp phát ra một luồng khí độc màu xanh nhạt cực nhẹ, không mùi nhưng có khả năng làm tê liệt thần kinh phàm nhân trong chớp mắt, hòng khiến cô ngã quỵ xuống chịu nhục.
Tuy nhiên, trước khi luồng khí độc kịp tiếp cận Cãi Lý, Lão quản gia Thẩm Phúc đã bước lên một bước, chắn ngay trước mặt cô. Ông khẽ ho nhẹ một tiếng, ống tay áo rộng màu xám sẫm vung lên tạo ra một luồng gió linh lực nhẹ nhàng, triệt tiêu hoàn toàn luồng khí độc của Thẩm Trạch Dương.
"Nhị thiếu gia, cẩn thận tự trọng," Thẩm Phúc điềm tĩnh nói, ánh mắt sắc lạnh như kiếm quang lướt qua gương mặt nhợt nhạt của Trạch Dương khiến gã em họ hống hách rùng mình lùi lại một bước. "Mợ cả nói rất đúng. Gia quy Thẩm thị là tối thượng, bất kỳ hành vi phá hoại uy nghiêm của khế ước mệnh hồn nào cũng sẽ bị khép vào tội phản nghịch nội bộ. Lão nô có nhiệm vụ giám sát nghi lễ, xin nhị thiếu gia không được tự ý can thiệp."
Thẩm Trạch Dương cắn răng tức tối, nhưng trước uy áp Trúc Cơ Kỳ của Thẩm Phúc và sự răn đe của luật lệ, hắn không dám làm càn thêm, chỉ đành hậm hực đứng lùi lại phía sau Lâm Thị.
Lâm Thị thấy kế hoạch dùng bạo lực nhẹ bị phá vỡ, đôi mắt bà ta híp lại đầy sát khí nguy hiểm. Bà ta nhìn chằm chằm vào vết sẹo rỉ đỏ trên cổ tay Cãi Lý, khẽ mỉm cười lạnh lùng.
"Tốt... Rất tốt," Lâm Thị rít qua kẽ răng, giọng nói bỗng trở nên sắc lạnh. "Ngươi am hiểu luật lệ vương phủ như vậy, ta rất hài lòng. Nhưng quy tắc hào môn không chỉ có trên giấy tờ, mà còn nằm ở thực tế sinh tồn. Để xem cơ thể phàm trần của ngươi chịu đựng được bao lâu dưới sương mù phòng ngự của Thẩm gia."
Nói rồi, Lâm Thị ngầm vận hành linh lực Kim Đan Kỳ sơ kỳ trong đan điền, tỏa ra một luồng linh áp khổng lồ đột ngột đè nặng lên toàn bộ sảnh đường cổng chính.
*Uỳnh!*
Không khí xung quanh Cãi Lý đột ngột co thắt lại như một bức tường sắt khổng lồ ép chặt lấy cơ thể cô. Áp lực nặng nề đến mức khớp xương toàn thân cô phát ra những tiếng kêu răng rắc đau đớn. Lồng ngực cô nghẹt thắt, không thể hít thở nổi một ngụm không khí nào.
Tai Cãi Lý bắt đầu ù đi dữ dội, tiếng gió bão gầm rú bên ngoài dường như bị át đi bởi tiếng o o chói tai trong đầu cô. Một vệt máu tươi ấm nóng, metallic khẽ rỉ ra từ bên trong tai trái của cô, lăn dài xuống má rồi nhỏ giọt xuống thềm đá xanh lạnh giá.
Cơ thể phàm trần của cô run rẩy kịch liệt, đầu gối cô khuỵu xuống một chút dưới sức nặng khủng khiếp của linh áp Kim Đan Kỳ. Lâm Thị cố tình tỏa ra linh áp mạnh mẽ hòng làm Cãi Lý vỡ mạch máu tai ngay trước mặt toàn bộ gia nhân vương phủ, ép cô phải quỳ lạy chịu nhục bằng bạo lực tối thượng.
Nhưng Nguyễn Cãi Lý vẫn cắn chặt răng đến bật máu, dùng vị mặn chát của máu tươi để giữ cho thần trí phàm trần của mình không bị ngất đi. Cô dùng đôi bàn tay run rẩy bấu chặt vào chiếc giỏ mây đeo bên hông, ép cơ thể mình phải đứng thẳng dậy từng chút một. Đôi mắt cô rực sáng một ngọn lửa kiên định, sắc lạnh đầy thách thức nhìn thẳng vào Lâm Thị.
Cô là một trạng sư phàm trần, không có tu vi, không có ma pháp, nhưng cô có một ý chí sắt đá không bao giờ khuất phục trước cường quyền hống hách của giới tu tiên. Cô sẽ không quỳ, vĩnh viễn không quỳ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!