Nhạc nềnRecollection

Sợi Chỉ Đỏ Rỉ Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão bên ngoài miếu hoang ngoại ô Thần Đô gầm rú liên hồi, tựa như vạn con mãng xà đang điên cuồng quất mạnh vào những bức tường gạch mục nát. Những tinh thể băng nhỏ li ti ngưng tụ từ luồng linh áp buốt giá của Đế quân Thẩm Diệc Kính rơi lạo xạo trên nền đất ẩm ướt, phủ một lớp sương mờ lạnh lẽo lên cơ thể ngất lịm của ông Nguyễn Văn Đất bên bệ đá tượng Phật đổ nát.


Thẩm Diệc Kính chậm rãi đưa bàn tay đeo nhẫn ngọc sấm sét ra trước mặt Nguyễn Cãi Lý. Sương mù lạnh buốt từ các kẽ ngón tay anh tuôn ra, ngưng tụ thành một bản sớ khế ước lơ lửng giữa không trung. Bản sớ không được làm bằng giấy phàm trần, mà dệt từ những sợi lôi điện tím mảnh như tơ và hàn băng vạn năm, tỏa ra luồng hào quang lam nhạt đầy áp bức. Những ký tự cổ tựa như những con giun đất rực lửa bò trườn trên mặt sớ, nhấp nháy theo từng nhịp thở lạnh lùng của vị Đế quân tối cao.


Cãi Lý ôm chặt chiếc giỏ mây chứa cuốn Thiên Luật Cổ Thư trước ngực. Màng chắn vàng kim từ cổ thư vẫn đang âm thầm chống đỡ luồng linh áp khủng khiếp từ Thẩm Diệc Kính, nhưng cơ thể phàm trần của cô đã chạm đến giới hạn chịu đựng. Khóe tai cô nhói đau, một vệt máu tươi ấm nóng khẽ rỉ ra, lăn dài xuống chiếc cổ thanh mảnh rồi thấm vào tà áo lam nhạt rách nát. Khuỷu tay phải bị rách da từ trận chiến với Hắc Phong vẫn đang rỉ máu, từng giọt máu đỏ thẫm nhỏ xuống nền đất bùn, nóng hổi đối lập với cái lạnh thấu xương của miếu hoang.


"Nguyễn Cãi Lý," giọng nói của Thẩm Diệc Kính vang lên, trầm mặc và vang vọng như tiếng chuông đồng ngân nga giữa tuyết sơn cô độc. "Bản sớ này là Khế ước mệnh hồn. Một khi ngươi nhỏ máu tim phàm nhân của mình vào đây, và ta đóng ấn ký nguyên thần của mình lên đó, sinh mệnh của hai ta sẽ vĩnh viễn trói buộc. Ngươi sẽ nhận được sự bảo hộ tối cao của Thẩm gia vương phủ, nhưng ngươi cũng phải gánh chịu một phần nỗi đau linh cốt rạn nứt của ta. Ngươi... có chắc chắn muốn bước vào trò chơi dằn vặt này?"


Cãi Lý nhìn thẳng vào đôi mắt tím sắc lạnh của anh. Trong sâu thẳm nhãn thần ấy, cô không chỉ thấy sự ngạo mạn của một vị thần tối cao, mà còn bắt gặp một vết rạn nứt u uất, một nỗi cô độc bất tử đang âm thầm gặm nhấm nguyên thần của anh. Cô khẽ liếc nhìn người cha đang nằm bất động, gương mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn lo âu của ông khiến lòng cô thắt lại. Nghĩ đến cái chết oan khuất của sư phụ Trần Minh dưới lưỡi kiếm của tu sĩ tông môn, ngọn lửa căm hận và ý chí công lý trong lồng ngực cô bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.


"Ta chắc chắn," Cãi Lý dõng dạc nói, giọng nói của cô không hề run rẩy dù đôi môi đã tái nhợt vì lạnh. "Chỉ cần cha ta được an toàn, chỉ cần người dân làng Bình Yên được bảo vệ khỏi sự tàn bạo của Vô Cực Tông, cái giá nào ta cũng chấp nhận gánh chịu."


Nói rồi, Cãi Lý chậm rãi đặt chiếc giỏ mây chứa cổ thư xuống đất. Cô rút từ trong ống tay áo ra chiếc Dao găm mạ bạc – thứ vũ khí phàm trần duy nhất mà thợ rèn Lê Văn Mạnh đã tự tay đúc tặng cô phòng thân. Lưỡi dao bằng thép ròng mạ bạc sáng lên một luồng sáng lạnh lẽo dưới ánh chớp tím của ngôi miếu.


Cô không hề do dự. Cãi Lý đưa lưỡi dao găm sắc bén lên trước ngực trái, ngay vị trí tim đang đập dồn dập. Thẩm Diệc Kính khẽ nheo mắt lại, bàn tay đeo nhẫn ngọc sấm sét của anh khẽ siết chặt. Anh đã chứng kiến hàng vạn tu sĩ quỳ lạy van xin lòng khoan dung của mình, nhưng chưa từng thấy một phàm nhân nào có ánh mắt kiên định đến đáng sợ như cô gái trước mặt.


*Phập.*


Mũi dao găm bén ngót đâm nhẹ vào da thịt trước ngực cô. Cơn đau nhói buốt ập đến khiến Cãi Lý khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, nhưng cô vẫn cắn chặt răng, xoay nhẹ mũi dao để lấy ra một giọt máu tim (*máu tim*) tinh khiết nhất. Giọt máu đỏ tươi, nóng hổi và mang theo toàn bộ sinh khí phàm trần của cô đọng lại trên đầu mũi dao, tỏa ra một mùi hương thanh khiết kỳ lạ.


Cãi Lý vung tay, giọt máu tim bay thẳng vào tâm của bản sớ khế ước lơ lửng.


Ngay khi giọt máu phàm trần chạm vào mặt sớ hàn băng, những sợi lôi điện tím xung quanh lập tức bùng cháy dữ dội. Bản sớ khế ước hấp thụ giọt máu, chuyển dần từ màu lam nhạt sang một màu đỏ rực rỡ như hoàng hôn rỉ máu. Những ký tự cổ tự động xoay chuyển, khóa chặt lấy giọt máu phàm nhân vào trung tâm của trận pháp liên kết.


"Đến lượt ngài, Đế quân," Cãi Lý khàn giọng nói, đôi mắt cô bắt đầu mờ đi vì mất máu và kiệt sức.


Thẩm Diệc Kính bước tới một bước, sương mù lạnh buốt xung quanh anh dâng cao. Anh giơ ngón tay cái bên phải đeo Nhẫn ngọc sấm sét lên, nhấn mạnh vào vị trí giọt máu của cô trên bản sớ.


*Uỳnh!*


Một luồng lôi điện tím khổng lồ bộc phát từ chiếc nhẫn ngọc, mang theo ấn ký nguyên thần (*ấn ký nguyên thần*) của Đế quân đóng thẳng vào khế ước. Ánh chớp tím chói lòa nuốt chửng toàn bộ không gian miếu hoang trong một tích tắc, khiến những bức tường gạch đổ nát xung quanh rung chuyển dữ dội như sắp sụp đổ.


Bản sớ khế ước tan rã, hóa thành một sợi chỉ đỏ linh lực (*sợi chỉ đỏ*) rực sáng lơ lửng giữa không trung. Sợi chỉ đỏ ấy tựa như có linh tính, một đầu lao thẳng vào cổ tay trái của Nguyễn Cãi Lý, đầu còn lại quấn chặt lấy cổ tay của Thẩm Diệc Kính. Cảm giác nóng bỏng như xích sắt nung đỏ quấn vào da thịt khiến Cãi Lý đau đớn tột cùng. Sợi chỉ đỏ siết chặt, từ từ chìm sâu vào bên dưới lớp da phàm trần của cô, để lại một vệt sẹo dài rỉ máu màu đỏ thẫm trên cổ tay trái.


Ngay sau đó, Phản phệ khế ước mệnh hồn (*Phản phệ khế ước mệnh hồn*) bộc phát.


Cơn đau đớn xé rách linh hồn ập đến dữ dội hơn bất kỳ vết thương thể xác nào cô từng trải qua. Thể xác phàm trần không có tu vi của Cãi Lý hoàn toàn không thể chịu đựng nổi luồng linh lực khổng lồ từ nguyên thần của Đế quân đang tràn vào qua khế ước. Cô cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị ngọn lửa lôi điện thiêu rụi, kinh mạch toàn thân co thắt đau đớn như bị hàng vạn lưỡi dao cắt nát.


"A..."


Cãi Lý không thể kìm nén được tiếng thét đau đớn nữa. Cô khuỵu gối ngã xuống, cơ thể phàm trần run rẩy kịch liệt trên nền đất bùn lạnh giá. Đầu óc cô quay cuồng, tầm nhìn hoàn toàn tối sầm lại khi cơn đau nhói từ tim lan ra toàn thân.


Thẩm Diệc Kính cũng khẽ thốt lên một tiếng trầm đục. Vết rạn nứt linh cốt sâu trong lồng ngực anh bỗng nhiên bùng phát dữ dội phản ứng với sự đau đớn của cô. Sợi chỉ đỏ trên cổ tay anh rực sáng lôi điện tím, truyền đi những nhịp đập run rẩy từ trái tim phàm nhân của cô thẳng vào nguyên thần của anh. Anh nhận ra, nếu cô chết trong đêm nay vì không chịu nổi phản phệ, nguyên thần vạn năm của anh cũng sẽ bị tiêu hủy một nửa theo điều khoản ràng buộc của khế ước mệnh hồn.


Nhìn thấy cơ thể mảnh mai của cô gái phàm trần đang dần mất đi sinh khí và ngã xuống, Thẩm Diệc Kính lập tức đưa tay ra, đỡ lấy cô trước khi cô chạm đất.


Bàn tay lạnh buốt như băng của vị Đế quân ôm chặt lấy bả vai run rẩy của cô. Anh ngầm vận hành một luồng thần lực ấm áp (*thần lực ấm áp*), cẩn thận kiểm soát cường độ để không làm vỡ mạch máu phàm trần của cô, rồi truyền qua sợi chỉ đỏ khế ước thẳng vào lồng ngực cô. Luồng thần lực ấm áp ấy tựa như một dòng suối ấm chảy tràn khắp các kinh mạch đang co thắt, tạo thành một lá chắn mỏng bảo vệ trái tim phàm nhân yếu ớt của cô khỏi sự tàn phá của phản phệ.


Nhịp tim đập dồn dập của Cãi Lý dần dần ổn định lại dưới sự che chở của thần lực ấm áp. Cô hé mở đôi mắt mệt mỏi, nhìn thấy gương mặt tuyệt mỹ của Thẩm Diệc Kính đang ở rất gần cô. Ánh mắt anh không còn sự lạnh lùng tuyệt đối như trước, mà mang theo một sự trăn trở, một nét dằn vặt thầm lặng khi nhìn thấy những vệt máu tươi trên tai và khóe mắt cô.


Thẩm Diệc Kính đưa tay trái lên, sương mù lạnh buốt ngưng tụ thành một chén ngọc nhỏ chứa thứ nước trà màu xanh lục nhạt thanh nhã, tỏa ra hương thơm thanh khiết của thảo dược núi tuyết. Đó chính là Trà tuyết sương (*Trà tuyết sương*) – loại linh thực quý hiếm của vương phủ dùng để thanh lọc tạp chất linh lực.


Anh áp chiếc chén ngọc vào đôi môi tái nhợt, khô khốc của cô, khẽ giọng nói: "Uống đi. Nó sẽ thanh lọc luồng linh áp dư thừa trong cơ thể ngươi và giữ ấm kinh mạch phàm trần."


Cãi Lý khẽ gật đầu, cố gắng uống từng ngụm trà ấm áp. Dòng nước trà thanh nhã trôi xuống cổ họng, lập tức xua tan đi cái lạnh buốt giá và cảm giác đau nhói ở lồng ngực cô. Sinh khí phàm trần của cô nhanh chóng hồi phục, đôi má nhợt nhạt bắt đầu lấy lại một chút huyết sắc hồng hào mộc mạc.


Nàng trạng sư phàm trần khẽ đẩy nhẹ tay anh ra, tự mình ngồi thẳng dậy trên nền đất miếu hoang. Cô nhìn xuống cổ tay trái của mình, nơi sợi chỉ đỏ khế ước đã hoàn toàn lặn sâu vào da thịt, chỉ còn để lại một vệt sẹo dài rỉ đỏ nhạt tựa như một sợi chỉ máu mảnh mai.


Sự dằn vặt xuất hiện trong tâm trí Cãi Lý khi cô nhận ra mình đã chính thức bước vào một trò chơi quyền lực không lối thoát cùng vị thần tối cao này. Từ nay về sau, sinh mệnh của cô không còn thuộc về riêng cô nữa. Mỗi bước đi pháp lý của cô, mỗi đòn tấn công của kẻ thù nhắm vào cô, đều sẽ kéo theo sự dằn vặt sinh tử của cả hai.


Nhưng cô không hối hận. Cô đứng dậy, ôm lấy giỏ mây chứa Thiên Luật Cổ Thư, phong thái điềm tĩnh và kiêu hãnh của một nữ trạng sư phàm trần lại quay trở về trong ánh mắt sắc sảo.


Cổ tay trái của Cãi Lý bỗng nhiên nhói lên một cơn đau buốt râm ran, vệt sẹo sợi chỉ đỏ khẽ rỉ ra một giọt máu nhỏ màu đỏ thẫm. Cùng lúc đó, cô cảm nhận được nhịp tim và tiếng thở dốc đầy đau đớn của Thẩm Diệc Kính truyền qua khế ước, báo hiệu linh cốt của anh đang có biến động linh lực dữ dội từ xa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!