Nhạc nềnRecollection

Đế Quân Hạ Phàm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn mưa đen kịt trút xuống mái ngói dột nát của ngôi miếu hoang ngoại ô Thần Đô, tiếng sấm rền rĩ như muốn xé toạc cả bầu trời đêm mười chín tháng Chín. Nguyễn Cãi Lý đứng chết trân trước bệ đá tượng Phật đổ nát, hơi thở phập phồng nghẹn thắt nơi lồng ngực phàm trần. Lưỡi kiếm mang theo độc khí Tuyết Cốt Hương màu xanh lục sẫm của sát thủ Hắc Phong chỉ còn cách cổ họng nàng chưa đầy một tấc. Luồng linh áp lạnh lẽo từ mũi kiếm sắc lẹm khiến da thịt nàng rát buốt, mái tóc đen dài bết chặt vào hai bên thái dương đẫm nước mưa. Nàng nắm chặt chiếc Dao găm mạ bạc trong bàn tay phải run rẩy, nén cơn đau nhói từ khuỷu tay rách da rỉ máu. Đằng sau lưng nàng, người cha liệt chân Nguyễn Văn Đất đang gào khóc trong tuyệt vọng, cố dùng đôi tay gầy guộc kéo lê thân thể teo tóp để chắn cho con gái.


Nhưng lưỡi kiếm tử thần đã không thể hạ xuống.


*Oành!*


Một luồng sấm sét khổng lồ màu tím rực rỡ đột ngột giáng xuống từ đỉnh trời, xé toạc mái ngói mục nát của ngôi miếu hoang. Luồng ánh sáng tím chói lòa đến mức nuốt chửng cả không gian tối tăm trong một tích tắc, mang theo một sức mạnh hủy diệt tuyệt đối. Cãi Lý bị luồng xung kích cực mạnh hất văng lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào bệ đá tượng Phật. Tai nàng ù đi, khóe mắt rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng do chấn động linh áp quá lớn vượt quá hạn mức chịu đựng của cơ thể phàm nhân.


Ngay trước mắt nàng, sát thủ Hắc Phong – kẻ vừa rồi còn ngạo mạn vung kiếm đòi lấy mạng hai cha con cô – thậm chí còn chưa kịp hét lên một tiếng. Luồng sét tím giáng thẳng vào đỉnh đầu hắn, thiêu rụi hoàn toàn kiếm khí độc hại và cơ thể vật lý của gã tu sĩ Luyện Khí Kỳ đỉnh phong trong chớp mắt. Tro tàn của hắn rã ra, hòa lẫn vào dòng nước mưa xối xả chảy tràn trên nền đất miếu hoang, chỉ để lại một mùi ozone và lưu huỳnh nồng nặc trong không khí.


Từ trong luồng lôi điện tím đang dần tiêu tán, một bóng người từ từ đáp xuống.


Đó là một nam tử tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tạc. Anh khoác trên mình bộ chiến bào màu lam đậm thêu chỉ bạc lấp lánh hoa văn sấm sét, mái tóc bạc dài xõa tự nhiên tung bay trong gió bão. Đôi mắt anh sắc lạnh như hai lưỡi kiếm ngưng đọng ánh chớp tím, tỏa ra một khí chất tôn nghiêm, cô độc của vị thần tối cao ngự trị vạn vật. Trên ngón tay cái bên phải của anh, chiếc Nhẫn ngọc sấm sét vẫn còn rực sáng những tia điện tím nhỏ rò rỉ.


Đế quân Thẩm Diệc Kính hạ phàm.


Sự xuất hiện của anh mang theo một luồng linh áp khổng lồ, đè nặng lên toàn bộ miếu hoang. Không khí xung quanh đột ngột hạ nhiệt độ xuống mức đóng băng, khiến những hạt mưa rơi xuống đất lập tức hóa thành những tinh thể băng nhỏ li ti. Áp lực tinh thần khủng khiếp ấy khiến Nguyễn Văn Đất lập tức ngất lịm đi bên cạnh bệ đá tượng Phật.


Cơ thể phàm trần của Nguyễn Cãi Lý run lên bần bật. Xương tủy nàng đau nhức như bị hàng vạn tảng đá đè nặng, lồng ngực nghẹt thở đến mức tưởng chừng như tim sắp vỡ tung. Nhưng nàng cắn chặt môi đến bật máu, dùng vị mặn chát của máu tươi để giữ vững thần trí phàm trần không bị ngất đi. Nàng ôm chặt chiếc giỏ mây chứa cuốn Thiên Luật Cổ Thư trước ngực, cắn răng đứng thẳng lưng, đôi mắt sắc sảo đầy phòng bị nhìn thẳng vào vị thần tối cao trước mặt.


Nàng không quỳ lạy. Nàng phá vỡ hoàn toàn nghi thức bái kiến Thần vị cổ hủ.


Thẩm Diệc Kính khẽ nhíu mày. Đôi mắt tím sắc lạnh của anh lướt qua cơ thể đầy vết thương bầm dập và khuôn mặt tái nhợt rỉ máu của nàng trạng sư phàm trần. Ánh mắt anh dừng lại nơi chiếc giỏ mây cô đang ôm chặt.


"Một phàm nhân không có tu vi, lại dám đứng thẳng trước mặt ta?" Giọng nói của Thẩm Diệc Kính vang lên, trầm mặc và lạnh lẽo như tiếng băng nứt dưới lòng hồ sâu.


Cãi Lý nén cơn nhói tim dữ dội, giọng nói của cô tuy run rẩy dưới linh áp nhưng vô cùng đanh thép: "Luật pháp Đại Hạ quy định, phàm nhân chỉ quỳ trước hoàng quyền và công lý. Ngài dù là thần tiên, cũng không có quyền bắt ta phải quỳ lạy khi ta chưa phạm tội vương pháp."


Thẩm Diệc Kính không trả lời. Anh tiến lại gần một bước, chiếc Nhẫn ngọc sấm sét trên tay khẽ rung lên. Anh vung tay, ngầm vận hành một luồng thần thức (*thần thức*) quét mạnh về phía chiếc giỏ mây của cô, định cưỡng chế đọc nội dung cuốn Thiên Luật Cổ Thư ẩn giấu bên trong.


Nhưng ngay khi luồng thần thức của Đế quân vừa chạm vào lớp vải thô của chiếc giỏ mây, một sự dị thường bộc phát. Cuốn Thiên Luật Cổ Thư tự động cảm nhận được sự xâm nhập của linh lực ngoại giới, trang bìa bằng da thú cổ xưa rực sáng một luồng hào quang bảo hộ màu vàng kim chói mắt.


*Uỳnh!*


Luồng hào quang bảo hộ phàm nhân bùng lên, tạo thành một màng chắn mỏng đẩy lùi hoàn toàn thần thức của Thẩm Diệc Kính. Sự phản phệ nhẹ từ cổ thư khiến lồng ngực anh thắt lại, vết rạn nứt linh cốt sâu trong tủy cốt bỗng nhiên nhói lên đau đớn, khiến anh phải lùi lại nửa bước, chân mày khẽ nhíu chặt.


Nguyễn Cãi Lý vốn nhạy bén tuyệt vời. Sử dụng kỹ năng Phân tích vi biểu cảm, cô lập tức bắt được cái cau mày thoáng qua của vị Đế quân tối cao, cùng sự run rẩy rất nhẹ của bàn tay anh đang đeo nhẫn ngọc. Nàng nhận ra một chân tướng chấn động: Vị thần tối cao này đang chịu đựng một cơn đau đớn tột cùng từ bên trong kinh mạch, linh cốt của anh đang bị rạn nứt.


Nàng lập tức dùng Thiên Luật Cổ Thư làm đòn bẩy đàm phán. Cô giữ im lặng, ôm chặt cuốn cổ thư vào lòng, ánh mắt lộ rõ vẻ tự tin của một trạng sư đã nắm giữ được nhược điểm của đối phương.


Thẩm Diệc Kính thu hồi linh áp. Anh nhìn sâu vào đôi mắt sắc sảo của cô, nhận ra phàm nữ này đã nhìn thấu sự yếu ớt đang che giấu của mình. Anh trầm mặc một lúc, rồi lạnh lùng nói:


"Ngươi đang giữ thứ không thuộc về phàm giới. Cuốn Thiên Luật Cổ Thư đó chứa đựng các kẽ hở pháp lý của Thiên Đình. Ta cần nó để lách qua luật trời, che giấu vết rạn nứt linh cốt của mình trước sự thanh trừng của Chấp Pháp Điện."


Anh chỉ tay về phía Nguyễn Văn Đất đang nằm bất động: "Vô Cực Tông sẽ không để ngươi sống sót rời khỏi Thần Đô. Trưởng lão Vương Hoài đã phái sát thủ bao vây mọi ngõ ngách. Nếu không có sự bảo hộ của ta, cha con ngươi sẽ phải chôn thây trong đêm nay."


Cãi Lý khẽ cười nhạt, sự kiêu hãnh của nàng trạng sư phàm trần không hề bị lung lay trước lời đe dọa: "Ngài cứu ta vì ngài cần cuốn cổ thư này để giữ mạng cho chính mình trước Chấp Pháp Điện. Đây là một giao dịch lợi ích, thưa Đế quân. Và đã là giao dịch, ta có quyền đưa ra điều khoản của mình."


"Ngươi dám mặc cả với ta?" Sát khí tím nhạt lại bùng lên trong mắt Thẩm Diệc Kính.


"Mạng sống của ta không đủ để đổi lấy cuốn cổ thư vô giá này," Cãi Lý đứng thẳng lưng, dõng dạc tuyên bố. "Ta muốn sự bảo hộ tuyệt đối từ ngài. Không chỉ bảo vệ mạng sống của ta, mà ngài phải bảo đảm an toàn tính mạng cho cha ta, Nguyễn Văn Đất, và toàn bộ người dân làng Bình Yên khỏi sự tàn phá, trả thù của Vô Cực Tông. Ngài phải dùng thần lực của mình để chắn mọi lôi kiếp và ám sát nhắm vào chúng ta."


Thẩm Diệc Kính nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác kinh ngạc chưa từng có. Suốt vạn năm qua, chưa từng có một phàm nhân nào dám đứng trước mặt anh đòi hỏi những điều khoản bảo hộ ngang ngược như vậy. Nhưng anh biết, vết rạn nứt linh cốt của mình đang lan rộng, và Chấp Pháp Điện chỉ còn ba ngày nữa là cử mật sứ xuống hạ giới kiểm tra huyết mạch của anh. Cuốn Thiên Luật Cổ Thư trên tay cô chính là chìa khóa duy nhất giúp anh sống sót.


Anh khẽ vuốt chiếc Nhẫn ngọc sấm sét, đưa ra đề xuất khế ước đầy dằn vặt:


"Được. Ta chấp nhận điều khoản của ngươi. Nhưng để che mắt Thiên Đình và hợp thức hóa sự bảo hộ tối cao này, ngươi phải ký vào bản khế ước hôn nhân giả với ta. Chúng ta sẽ lập Khế ước mệnh hồn – một khế ước đồng sinh cộng tử bằng máu tim phàm nhân của ngươi và ấn ký nguyên thần của ta. Chỉ có danh phận mợ cả vương phủ mới giúp ngươi có quyền miễn trừ tư pháp tuyệt đối trước các tu sĩ tông môn."


Anh tiến sát lại gần cô, sương mù lạnh buốt tỏa ra từ chiến bào của anh bao phủ lấy cơ thể cô: "Nhưng hãy nhớ, khế ước này là một sự dằn vặt sinh mệnh. Một khi đã ký bằng máu tim, sinh mệnh của hai ta sẽ liên kết làm một. Nếu ngươi bị tổn thương, nguyên thần của ta sẽ chịu đau đớn; và ngược lại, mỗi cơn đau linh cốt của ta cũng sẽ hành hạ thể xác phàm trần của ngươi."


Nguyễn Cãi Lý nhìn sâu vào đôi mắt đầy dằn vặt, cô độc nhưng kiên định của Thẩm Diệc Kính. Nàng nghe thấy nhịp tim đập dồn dập đầy phòng bị của chính mình đối lập với sự lạnh lẽo vô tình của anh. Nàng biết, bước vào Thẩm gia vương phủ là bước vào hang cọp đầy rẫy nguy hiểm, một trò chơi quyền lực đầy đau đớn thể xác và dằn vặt đạo đức.


Nhưng nhìn lại người cha bị liệt đang nằm co quắp dưới đất, nghĩ đến cái chết oan khuất của sư phụ Trần Minh và người mẹ Lê Thị Nhàn dưới lôi kiếp năm xưa, cô biết mình không còn lựa chọn nào khác. Đây là cơ hội duy nhất để cô sống sót, thâm nhập vương phủ để tìm kiếm chân tướng và đòi lại công lý cho phàm giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!