Đêm Mưa Sinh Tử
Cơn gió lạnh buốt từ phía bắc Thần Đô tràn về, mang theo những đám mây đen kịt nuốt chửng chút ánh sáng tàn cuối cùng của ngày mười chín tháng Chín. Tiếng sấm rền rĩ từ xa vọng lại như tiếng gầm của một con quái thú đang thức giấc. Nguyễn Cãi Lý quỳ dưới đất, hai bàn tay phàm trần găm chặt vào nền đất lạnh, cảm nhận rõ rệt độ nhám của những mảnh gỗ vụn từ chiếc bàn làm việc Phương Nam vừa bị đập nát. Bên cạnh cô, gã ác bá Trương Ba – bang chủ hắc bang Thiết Huyết – vẫn đang gí thanh gậy sắt lạnh ngắt vào gò má cô. Gương mặt đầy mỡ của hắn rung lên theo từng tiếng cười khẩy tàn nhẫn, lời đe dọa thiêu rụi gia đình cô ở làng Bình Yên vẫn còn văng vẳng bên tai.
Nhưng Trương Ba không biết rằng, Nguyễn Cãi Lý hoàn toàn không nghe thấy những lời nhục mạ của hắn. Đầu cô nhói đau như có hàng ngàn cây kim châm thẳng vào thái dương, di chứng của lần bộc phát năng lực “Chạm thấu ức” trước cổng ngoại môn Vô Cực Tông hồi sáng vẫn chưa hề tiêu biến. Mỗi nhịp thở của cô đều nặng nề, lồng ngực phập phồng nghẹn thắt dưới áp lực linh áp còn sót lại trong không khí. Cô khẽ liếc mắt về phía góc phòng. Gia nhân trung thành A Lực đang nằm rên rỉ trên vũng máu, vệt thương rách sâu trên trán vẫn không ngừng rỉ ra thứ chất lỏng đỏ thẫm làm ướt sũng cả mảng áo thô.
"Mày nghe rõ chưa, con nhóc phàm trần miệng còn hôi sữa?" Trương Ba rít qua kẽ răng, lực gậy sắt đè mạnh thêm khiến da thịt trên má Cãi Lý rát bỏng. "Rút đơn kiện trước ngày mai, bằng không cả dòng họ nhà mày sẽ phải chôn thây dưới tro tàn!"
Cãi Lý cắn chặt môi đến bật máu, dùng vị mặn chát của máu tươi để giữ cho thần trí phàm trần của mình không bị ngất đi. Cô không nói một lời, đôi mắt sắc sảo đầy phòng bị nhìn thẳng vào đồng tử của Trương Ba. Sự im lặng kiêu hãnh của cô dường như đã chọc giận gã ác bá. Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất, vung gậy sắt ra hiệu cho đám thuộc hạ:
"Đập nát cái ổ chuột này cho tao! Đốt sạch mọi thứ! Không để lại một tờ sớ nào!"
Toán côn đồ lập tức vung đuốc. Những ngọn lửa phàm trần liếm vào vách tre khô khốc, nhanh chóng bùng lên thành một quầng lửa đỏ rực. Nhưng ngay khi ngọn lửa vừa chạm đến chiếc giỏ mây đặt sát chân giường – nơi giấu cuốn Thiên Luật Cổ Thư – một sự dị thường bộc phát. Không khí xung quanh đột ngột hạ nhiệt độ xuống mức đóng băng, một luồng nhiệt lượng ấm áp vô hình từ đáy giỏ mây tỏa ra, tạo thành một màng chắn mỏng triệt tiêu hoàn toàn sức nóng của ngọn lửa đang lao tới.
Cãi Lý nhận ra sự biến đổi này. Cô biết Thiên Luật Cổ Thư đang tự động vận hành ngầm để bảo vệ chính nó. Cô không thể để hắc bang phát hiện ra bảo vật pháp lý này. Nén cơn đau buốt ở khuỷu tay phải vốn bị rách da rỉ máu do cú ngã lúc nãy, Cãi Lý dùng hết sức lực bò tới, ôm chặt lấy chiếc giỏ mây vào lòng. Cô giấu nhẹm cuốn cổ thư dưới lớp áo lam nhạt, đồng thời chạm tay vào ngực áo, nơi mảnh lôi thạch vỡ được bọc lụa mạ bạc kháng ma vẫn đang tỏa ra hơi ấm nhẹ.
"Tiểu... tiểu thư... chạy... chạy mau..." A Lực thều thào, cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng đẩy một tên thuộc hạ đang định tiến về phía Cãi Lý.
"A Lực!" Cãi Lý hét lên, nhưng cô biết mình không thể cứu được anh ngay lúc này nếu không bảo toàn được sớ kiện và tính mạng của người cha đang gặp nguy hiểm ở quê nhà.
Mưa bắt đầu đổ xuống. Những hạt mưa nặng hạt, lạnh buốt nện xối xả lên mái ngói rách nát của văn phòng luật Phương Nam tạm thời. Nhưng ngọn lửa bùng lên từ phía góc phòng không hề bị dập tắt, ngược lại càng cháy mãnh liệt hơn. Đó không phải là ngọn lửa thông thường, mà là Hắc Hỏa – thứ lửa ma pháp cấp thấp do tu sĩ Vô Cực Tông gia trì cho hắc bang để tiêu hủy chứng cứ.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một bóng đen gầy gò lặng lẽ xuất hiện trên mái nhà đối diện. Hắn mặc y phục dạ hành màu đen bám mùi máu tanh, gương mặt quấn vải đen chỉ lộ ra đôi mắt ti hí sắc lạnh đầy sát khí. Đó chính là sát thủ Hắc Phong, kẻ thực sự được Trưởng lão Vương Hoài thuê đến để thực hiện phi vụ ám sát sinh tử này. Hắn nhìn xuống căn nhà đang bốc cháy, khẽ vẫy tay, ba cây độc châm tẩm kịch độc Tuyết Cốt Hương cấp thấp lập tức phóng ra, xuyên qua màn mưa lao thẳng về phía A Lực và Cãi Lý.
"Vút!"
Theo bản năng sinh tồn phàm trần, Cãi Lý lăn lộn trên nền đất bùn nhão nhoét. Một cây độc châm sượt qua vai cô, cắm phập vào cột gỗ phía sau, lập tức ăn mòn thớ gỗ thành một vệt đen kịt bốc khói khét lẹt. Cô biết, sát thủ tu tiên đã ra tay. Trương Ba và hắc bang chỉ là quân cờ dụ rắn ra khỏi hang, kẻ đứng sau muốn lấy mạng cô thực sự đang ẩn nấp trong bóng tối đêm mưa.
Không còn thời gian để do dự. Cãi Lý ôm chặt giỏ mây chứa cổ thư, bò sát đất tiến về phía lối cửa ngách dẫn ra rừng thông ngoại ô. Cô biết làng Bình Yên đang bị phong tỏa, và người cha bị liệt Nguyễn Văn Đất của cô đang nằm trong vòng vây nguy hiểm. Cô phải trốn thoát ngay trong đêm nay để mang vật chứng lôi thạch vỡ trở về giải cứu gia đình.
Cơn mưa bão tầm tã xối xả trút xuống Thần Đô, biến những con đường mòn ngoại ô thành những bãi bùn lầy lội, trơn trượt. Nguyễn Cãi Lý chạy điên cuồng dưới làn mưa lạnh buốt, mái tóc đen dài xõa tung bám chặt vào khuôn mặt tái nhợt vì kiệt sức. Khuỷu tay rách da của cô liên tục bị nước mưa tạt vào, đau rát như bị muối xát, nhưng ý chí sinh tồn và lòng căm hận tột cùng trước sự tàn bạo của tu sĩ đã ép đôi chân phàm trần của cô phải bước tiếp.
Phía sau cô, tiếng bước chân không hề phát ra âm thanh nhưng linh áp lạnh lẽo của Hắc Phong vẫn bám theo như hình với bóng. Hắn không vội vã kết liễu cô, mà ngự trên những ngọn thông già, dùng thần thức quét tầm rộng để chơi trò mèo vờn chuột với một phàm nữ không có tu vi.
"Vút!"
Một luồng kiếm khí màu xanh lục sẫm, mang theo độc tố Tuyết Cốt Hương, chém đứt đôi một cây thông cổ thụ ngay bên cạnh Cãi Lý. Thân cây khổng lồ đổ sập xuống, kéo theo hàng loạt cành lá nhọn hoắt quất mạnh vào vai và lưng cô. Lực va chạm mạnh đến mức hất văng Cãi Lý ngã nhào vào vũng bùn nhão. Chiếc giỏ mây tuột khỏi tay cô, cuốn Thiên Luật Cổ Thư văng ra ngoài, nằm im lìm dưới làn nước mưa xối xả.
Cãi Lý ho sặc sụa, bùn đất bám đầy miệng và mắt. Cô cố gắng gượng dậy, đôi bàn tay run rẩy bò về phía cuốn cổ thư. Đúng lúc đó, bóng đen của Hắc Phong từ trên cao đáp xuống, đứng sừng sững trước mặt cô. Thanh trường kiếm trong tay hắn tỏa ra luồng khí độc màu xanh nhạt, nước mưa chạm vào lưỡi kiếm lập tức bốc hơi thành những làn khói trắng ma mị.
"Phàm nhân hèn mọn," Hắc Phong khàn giọng nói, giọng nói của hắn như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. "Dám kiện Trưởng lão Vương Hoài, dám phơi bày bí mật lôi thạch lậu của tông môn. Cái chết của sư phụ Trần Minh của ngươi vẫn chưa đủ làm ngươi tỉnh ngộ sao?"
Nhắc đến cái chết oan khuất của sư phụ, một luồng phẫn nộ tột cùng bùng lên trong lồng ngực Cãi Lý. Cô ngước mặt lên, bất chấp dòng nước mưa đang chảy tràn qua khóe mắt rỉ máu, dõng dạc nói:
"Sư phụ ta chết vì công lý! Vô Cực Tông các ngươi dùng bạo lực để che giấu tội ác bòn rút linh thạch phàm giới, nhưng luật trời có mắt, Thiên Luật Cổ Thư này sẽ là bản án chung thân dành cho các ngươi!"
"Luật trời?" Hắc Phong cười lớn, tiếng cười của hắn bị tiếng sấm sét gầm rú trên bầu trời nuốt chửng một phần. "Ở hạ giới này, nắm đấm của kẻ mạnh chính là luật trời! Chết đi!"
Hắc Phong vung kiếm, một đòn kiếm khí độc hại mang theo luồng linh lực Luyện Khí Kỳ đỉnh phong lao thẳng về phía lồng ngực phàm trần của Cãi Lý. Đòn đánh quá nhanh, quá tàn nhẫn, cô hoàn toàn không có khả năng né tránh.
Trong giây phút sinh tử ấy, chiếc vòng bạc mộc mạc đeo trên cổ tay trái của Cãi Lý – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Lê Thị Nhàn để lại – bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng bạc dịu nhẹ nhưng vô cùng kiên định. Luồng sáng bạc ngưng tụ thành một màng chắn mỏng hình mai hoa trước ngực cô.
"Oành!"
Kiếm khí độc hại va chạm dữ dội với màng chắn bạc. Một tiếng nổ lớn vang lên, luồng linh áp dội ngược hất văng Hắc Phong lùi lại ba bước. Nhưng chiếc vòng bạc hộ thân cũng đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn của nó trước linh lực tu sĩ.
*Rắc... rắc... xoảng!*
Chiếc vòng bạc mộc mạc nứt vỡ thành trăm mảnh nhỏ, rơi rụng loảng xoảng xuống vũng bùn đất lạnh lẽo, mất đi hoàn toàn linh quang.
"Mẹ..." Cãi Lý thốt lên trong nghẹn ngào, lồng ngực cô đau nhói như bị xé rách. Kỷ vật cuối cùng của người mẹ hiền đã vỡ nát để bảo vệ mạng sống cho cô. Nỗi đau thương tột cùng biến thành một sức mạnh tinh thần thép, cô nén cơn đau, nhặt nhanh cuốn Thiên Luật Cổ Thư, ôm chặt vào lòng rồi vùng dậy chạy trốn vào bóng tối của rừng thông.
Hắc Phong kinh ngạc nhìn thanh kiếm của mình bị đẩy lui, rồi nhìn những mảnh vỡ vòng bạc dưới đất. Hắn nhận ra chiếc vòng bạc phàm trần kia chứa đựng một loại trận pháp phòng ngự cổ xưa cực kỳ tinh xảo. Sự thèm khát và tức giận bùng lên, hắn lập tức ngự kiếm đuổi theo ráo riết.
Nguyễn Cãi Lý chạy đến kiệt lực. Phía trước cô hiện ra bóng dáng đổ nát của Miếu hoang ngoại ô – ngôi miếu hoang tàn nằm sâu trong rừng thông hoang dã. Đây là nơi duy nhất cô có thể ẩn nấp tạm thời để hạn chế góc tấn công của sát thủ tu tiên. Cô lảo đảo bước qua thềm cửa đá rêu phong, cõng theo người cha Nguyễn Văn Đất đang run rẩy lo sợ tột độ phía sau tượng Phật đổ nát.
"Cãi Lý... con ơi... chạy mau đi... đừng lo cho cha nữa..." Nguyễn Văn Đất khóc nghẹn, đôi bàn tay gầy gò của ông cố đẩy cô ra. "Cha bị liệt nửa người, sống cũng chỉ làm gánh nặng cho con... Hãy để cha ở lại cản chân hắn!"
"Không, cha!" Cãi Lý dứt khoát đặt cha ngồi tựa vào bệ đá tượng Phật, ánh mắt cô kiên định đến đáng sợ dưới ánh sáng của những tia chớp ngoài trời hắt vào. "Mẹ đã mất dưới lôi kiếp của chúng, sư phụ đã chết dưới lưỡi kiếm của chúng. Con tuyệt đối không để mất cha đêm nay!"
Cô rút từ trong ống tay áo ra một gói giấy nhỏ chứa "bột ớt kháng ma" – thứ bột ớt phàm trần trộn với muối bạc và bột thạch anh do cô tự chế tạo để phòng thân. Khi bóng đen của Hắc Phong bước qua thềm cửa miếu hoang, Cãi Lý dứt khoát ném mạnh gói bột về phía mắt hắn.
Nhưng cuộc chơi của số phận quá nghiệt ngã. Nước mưa tầm tã dột từ mái miếu hoang dột nát đã làm ướt sũng gói giấy, biến bột ớt thành một vệt nước nhão nhoét trôi tuột xuống đất trước khi kịp chạm đến mặt sát thủ.
"Hahaha! Phàm nhân hèn mọn, dở chút trò mèo phàm tục!" Hắc Phong cười lớn đầy khinh bỉ. Hắn vung kiếm, luồng kiếm khí độc hại quét qua hất văng gói giấy ướt sũng ra xa.
Cãi Lý bị luồng linh áp chấn động ngã lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào bệ đá tượng Phật. Cơn đau đầu nhói buốt do backlash Chạm thấu ức lại bùng lên dữ dội, khiến cô khuỵu gối xuống đất, khóe mắt và tai lại rỉ máu tươi. Cô hoàn toàn không còn đường lui.
Nhưng cô vẫn không chịu khuất phục. Cãi Lý cắn răng đứng thẳng dậy, chắn trước mặt người cha đang run rẩy. Cô rút từ trong ống tay áo bên phải ra thứ vũ khí tự vệ cuối cùng: chiếc Dao găm mạ bạc – con dao găm nhỏ bằng thép ròng mạ bạc do thợ rèn Lê Văn Mạnh tự tay đúc tặng cô phòng thân. Lưỡi dao găm mạ bạc lấp lánh dưới ánh chớp đêm mưa, phản chiếu ánh mắt kiên định, không biết cúi đầu của nàng trạng sư phàm trần.
Hắc Phong chậm rãi bước tới, mũi kiếm độc hại kề sát cổ Cãi Lý. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt của một kẻ phán quyết tối cao:
"Trò chơi kết thúc rồi, Nguyễn Cãi Lý. Hãy mang cuốn cổ thư và đơn kiện của ngươi xuống địa ngục mà biện hộ!"
Lưỡi kiếm độc hại của Hắc Phong vung lên, mang theo luồng kiếm khí màu xanh sẫm chết chóc, dứt khoát đâm thẳng về phía trái tim phàm trần của Nguyễn Cãi Lý.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!