Nhạc nềnRecollection

Bẫy Ngôn Từ Trước Cổng Tông Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm mười tám tháng Chín, Thần Đô chìm sâu vào cái lạnh buốt giá của tiết trời cuối thu. Bóng tối bao trùm lấy những mái ngói rêu phong của khu chợ phàm nhân nghèo khổ nằm ở rìa ngoài kinh thành, đối lập hoàn toàn với ánh sáng linh quang rực rỡ phát ra từ những tòa bảo tháp của giới tu tiên lơ lửng trên không trung.


Trong căn nhà gỗ nhỏ tồi tàn được thuê tạm làm văn phòng luật Phương Nam tạm thời, ngọn đèn dầu tù mù hắt lên vách tre những chiếc bóng đổ dài, cô độc. Nguyễn Cãi Lý ngồi bên chiếc bàn gỗ lung lay, cẩn thận dùng tấm vải thô thấm nước ấm lau đi vệt máu khô trên lòng bàn tay phải. Vết bỏng do mảnh lôi thạch vỡ gây ra đêm mưa giông hôm ấy vẫn râm ran ngứa rát, kinh mạch phàm trần của cô rệu rã sau những ngày đêm di chuyển liên tục. Đầu cô nhói đau từng cơn, di chứng của việc bộc phát năng lực tâm linh "Chạm thấu ức" vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến, khiến mỗi nhịp thở của cô đều mang theo sự mệt mỏi rã rời.


Ở góc phòng, gia nhân trung thành A Lực đang lẳng lặng mài mực chu sa trên chiếc nghiên đá thô. Cánh tay lực lưỡng đầy vết sẹo bỏng lò rèn của anh di chuyển đều đặn, đôi mắt chữ điền lộ rõ vẻ lo âu tột độ. Anh nhìn vệt máu loang lổ trên lớp băng gạc cũ của Cãi Lý, khàn giọng nói:


"Tiểu thư, nha môn Bộ Hình tuy đã nhận đơn dưới áp lực của Công chúa Triệu An và đám đông, nhưng Vương Định là kẻ xảo quyệt. Hắn nhận linh thạch của Vô Cực Tông, chắc chắn sẽ tìm cách thủ tiêu tờ sớ gốc ngay trong đêm. Hay là chúng ta..."


"Không thể rút lui, A Lực," Cãi Lý cắt ngang, giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng chứa đựng một sự kiên định lạnh lùng đến đáng sợ. Cô nhìn xuống cuốn Thiên Luật Cổ Thư nát bướm đang được giấu kỹ dưới đáy giỏ mây đặt sát chân giường, rồi chạm tay vào ngực áo lam nhạt, nơi mảnh lôi thạch vỡ được bọc lụa mạ bạc kháng ma vẫn đang tỏa ra hơi ấm nhẹ. "Vương Định chỉ là một phán quan phàm trần hèn nhát. Hắn sợ hoàng thất, sợ bạo loạn. Nhưng kẻ thù thực sự của chúng ta là Vô Cực Tông. Ngày mai, ta phải đích thân đến cổng ngoại môn của chúng để tống đạt lệnh triệu tập của Bộ Hình. Chỉ có đưa vụ án này ra ánh sáng công luận của cả hai giới, chúng mới không thể âm thầm thủ tiêu ta."


Cô nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên gương mặt nhợt nhạt vì sốt của Lê Văn Mạnh tại quê nhà, cùng đôi chân liệt teo tóp của người cha Nguyễn Văn Đất đang mỏi mòn chờ đợi tin tức của cô. Nỗi dằn vặt và gánh nặng sinh mệnh của hàng ngàn dân làng Bình Yên đè nặng lên đôi vai mảnh mai của nàng trạng sư hai mươi ba tuổi. Cô không có tu vi, không có ma pháp, thứ duy nhất cô có để đối đầu với nắm đấm bạo lực của những kẻ nghịch thiên cải mệnh chính là ngòi bút, luật pháp và một ý chí sắt đá không biết cúi đầu.


Sáng hôm sau, ngày mười chín tháng Chín, sương mù dày đặc bao phủ khắp Thần Đô. Nguyễn Cãi Lý khoác lên mình bộ y phục lụa thô màu lam nhạt sạch sẽ, mái tóc đen dài được buộc hờ gọn gàng sau gáy. Cô cầm theo giỏ mây chứa cổ thư, một mình tiến thẳng về phía cổng ngoại môn Vô Cực Tông – nơi ngự trị của những tu sĩ kiêu ngạo luôn xem phàm nhân như cỏ rác.


Cổng ngoại môn Vô Cực Tông là một vòm đá khổng lồ cao vút chạm khắc những hình vẽ sấm sét tím rực rỡ, lơ lửng phía trên là trận pháp Vạn Kiếm với hàng ngàn thanh kiếm linh lực tỏa ra luồng linh áp sắc lạnh, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ phàm nhân nào dám bước qua ranh giới. Từ sáng sớm, hàng trăm phàm nhân lao động, nho sinh và các tu sĩ cấp thấp đã tụ tập đông nghẹt xung quanh bảng thông cáo của tông môn, xầm xì bàn tán về việc nha môn Bộ Hình hôm qua đã tiếp nhận đơn kiện chống lại Trưởng lão Vương Hoài.


Cãi Lý bước đi điềm tĩnh giữa đám đông, dứt khoát dán bản sao đơn kiện có dấu đỏ của Bộ Hình và lệnh triệu tập triệu thẩm lên ngay chính giữa bảng thông cáo đá của tông môn. Hành động táo bạo của cô lập tức khiến đám đông xung quanh nín thở kinh hoàng.


"Ả phàm nữ kia điên rồi sao? Dám dán sớ kiện lên cổng tông môn?"


"Một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, rốt cuộc lấy gan từ đâu ra thế này?"


"To gan lớn mật! Kẻ nào dám bôi nhọ thanh danh Vô Cực Tông trước công chúng!"


Một giọng nói lanh lảnh, sắc lạnh như băng tuyết đột ngột vang lên từ phía sau vòm cổng đá, cắt ngang những tiếng bàn tán xôn xao. Đám đông tu sĩ ngoại môn lập tức dạt ra hai bên, cúi đầu kính cẩn nhường lối.


Từ trong làn sương mù linh áp, một nữ nhân trung niên quyến rũ bước ra. Nàng ta khoác trên mình bộ y phục trạng sư tông môn màu lục sẫm quý phái dệt bằng tơ tằm thượng hạng, mái tóc búi cao cài chiếc trâm ngọc bích sắc sảo. Đôi mắt dài xếch, lạnh lùng và đầy khinh miệt của nàng ta quét qua Nguyễn Cãi Lý như nhìn một con sâu kiến bẩn thỉu. Tay nàng ta cầm một cuốn luật thư Vô Cực Tông bản gáy ngọc, xung quanh tỏa ra luồng dao động linh lực nhẹ của cảnh giới Trúc Cơ Kỳ trung kỳ.


Đó chính là Tào Mỹ Nhân – nữ trạng sư sắc sảo và tàn nhẫn nhất của Vô Cực Tông, kẻ chuyên dùng các kẽ hở luật pháp để bôi nhọ nhân chứng và bảo vệ lợi ích tối cao cho các đại lão tu tiên giới.


Tào Mỹ Nhân bước đến trước bảng thông cáo, khẽ phất ống tay áo rộng, một luồng kiếm khí vô hình lập tức chém rách bản sớ kiện của Cãi Lý thành trăm mảnh bay lả tả trong gió bụi. Nàng ta nhìn Cãi Lý, khinh khỉnh cười nhạt:


"Ngươi chính là Nguyễn Cãi Lý? Một con kiến hôi phàm trần từ xó xỉnh Bình Yên, cậy vào chút quan hệ hoàng thất phàm tục mà dám vác đơn đi kiện tiên nhân? Theo Thiên Quy Đệ Tam Chương của Chấp Pháp Điện Thiên Đình, phàm nhân hoàn toàn không có tư cách tố tụng tu sĩ trước bất kỳ công đường nào. Mọi khiếu nại của phàm giới đối với tông môn đều bị khép vào tội phản nghịch, xúc phạm uy nghiêm thần thánh!"


Nguyễn Cãi Lý không hề nao núng trước sự xuất hiện đầy áp chế của đối thủ. Cô đứng thẳng lưng, đôi mắt sắc sảo tập trung quan sát từng biến động nhỏ nhất trên gương mặt của Tào Mỹ Nhân. Áp dụng kỹ năng "Phân tích vi biểu cảm", Cãi Lý nhận thấy khi Tào Mỹ Nhân nhắc đến cụm từ "tư cách tố tụng", khóe mắt trái của nàng ta khẽ giật nhẹ, cơ hàm căng cứng trong một phần mười giây, và nhịp thở có phần dồn dập hơn bình thường.


"Bà ta đang phòng thủ," Cãi Lý thầm nghĩ, lý trí lạnh lùng của cô lập tức phân tích ra sơ hở. "Nàng ta cố tình dùng thiên quy hà khắc để dọa dẫm ta ngay từ đầu vì biết rằng nếu đi sâu vào chi tiết vụ án, Vô Cực Tông sẽ không có lý lẽ để bào chữa."


Cãi Lý mỉm cười điềm tĩnh, dõng dạc nói lớn để giọng nói của mình vang vọng khắp đám đông đang chứng kiến:


"Tào trạng sư trích dẫn Thiên Quy Đệ Tam Chương rất trôi chảy. Nhưng dường như tiên cô đã cố tình 'quên' đọc phần chú giải phụ của chính điều luật đó. Theo Hiệp ước cổ tiên-phàm được ký kết giữa hoàng thất Đại Hạ và các tông môn ngàn năm trước dưới sự chứng giám của Thiên Luật Các, phàm nhân tuy không thể kiện tu sĩ về các tranh chấp tu luyện, nhưng hoàn toàn có quyền đòi bồi thường dân sự nếu tu sĩ gây thiệt hại nghiêm trọng đến tài sản, sinh kế và sinh mệnh phàm giới thông qua các hành vi nhân tạo."


Tào Mỹ Nhân biến sắc, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại. Nàng ta không ngờ một phàm nữ lại am hiểu các điều khoản chú giải cổ xưa đến thế. Nhưng với bản lĩnh của một trạng sư lão luyện, nàng ta lập tức lấy lại vẻ ngạo nghễ, gõ nhẹ cuốn luật thư gáy ngọc xuống lòng bàn tay:


"Thiệt hại nhân tạo? Trận lôi kiếp tại làng Bình Yên ngày mười lăm tháng Chín là thiên tai tự nhiên do ý chí của trời đất vận hành để thanh lọc linh khí, không hề có sự can thiệp của con người. Vô Cực Tông ta chỉ thực hiện nghi thức hộ pháp theo thiên mệnh. Thiên tai vô tình, phàm nhân các ngươi gánh chịu là do mệnh số yếu ớt, lấy tư cách gì bắt tông môn bồi thường?"


"Thiên tai tự nhiên?" Cãi Lý cười lạnh, ánh mắt cô chợt sáng lên như hai lưỡi dao sắc bén găm thẳng vào mặt đối thủ. Cô bắt đầu áp dụng thủ đoạn "Đánh tráo khái niệm" để bẻ gãy hoàn toàn lập luận của đối phương. "Tào trạng sư định nghĩa thế nào là 'thiên tai'? Thiên tai là sự vận hành ngẫu nhiên của tạo hóa, không có mục đích trục lợi và không để lại vết tích nhân tạo. Nhưng trận 'lôi kiếp' hôm đó lại xảy ra với một góc nghiêng chính xác ba mươi độ hướng thẳng vào mỏ lôi thạch thô của làng Bình Yên. Hơn nữa, tàn dư lôi điện để lại trên các mảnh lôi thạch vỡ hoàn toàn mang theo runic trận pháp ngưng tụ năng lượng đặc trưng của Vô Cực Tông!"


Cãi Lý tiến lên một bước, dõng dạc tuyên bố trước hàng trăm con mắt đang đổ dồn về phía mình:


"Đây không phải là 'Thiên tai lôi kiếp', mà là một vụ 'Nhân tai bòn rút' quy mô lớn! Vô Cực Tông các ngươi đã cố tình kích hoạt trận pháp lôi kiếp nhân tạo để khai thác lậu lôi thạch thô dưới lòng đất phàm giới, rồi dùng danh nghĩa 'thiên tai' để trốn tránh trách nhiệm bồi thường và che giấu hành vi bòn rút tài nguyên bất hợp pháp! Theo Điều 47 trong Luật Bảo hộ Tài sản của chính Vô Cực Tông các ngươi: bất kỳ hành vi khai thác tài nguyên nào gây hủy hoại tài sản của cư dân bản địa đều phải bồi thường gấp mười lần giá trị thiệt hại để tránh nghiệp lực tác động đến vận khí tông môn. Tào trạng sư, tiên cô muốn phủ nhận luật lệ của chính tông môn mình sao?"


"Ngươi...!" Tào Mỹ Nhân cứng họng, gương mặt quyến rũ bỗng chốc đỏ bừng rồi chuyển sang tái nhợt vì kinh ngạc và tức giận. Lời lập luận sắc bén, logic chặt chẽ của Cãi Lý đã hoàn toàn bóc trần bản chất bẩn thỉu của vụ án lôi kiếp, dồn nàng ta vào thế bí trước sự chứng kiến của hàng vạn dân chúng.


Đám đông phàm nhân xung quanh bắt đầu xôn xao, những tiếng reo hò ủng hộ lập luận của Cãi Lý vang lên ngày một lớn:


"Đúng thế! Góc nghiêng ba mươi độ! Có cả runic trận pháp!"


"Bọn chúng bòn rút lôi thạch lậu rồi đổ tội cho ông trời!"


"Vô Cực Tông phải bồi thường! Công lý cho phàm nhân!"


Chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn và sự thua cuộc nhục nhã của mình trước một phàm nữ, sát khí trong mắt Tào Mỹ Nhân bùng lên dữ dội. Nàng ta không thể dùng lý lẽ để tranh biện, bèn quyết định dùng đến bạo lực tối thượng của tu sĩ để bịt miệng đối thủ.


"Ả phàm nữ to gan! Dám dùng lời lẽ ngụy biện để phỉ báng uy nghiêm tông môn! Chết đi!"


Tào Mỹ Nhân ngầm vận hành linh lực trong đan điền, phóng ra một luồng linh áp nhẹ nhưng sắc lạnh như băng tiễn, đè nặng thẳng vào lồng ngực của Nguyễn Cãi Lý.


"Hự!" Cãi Lý rên khẽ, cơ thể phàm trần của cô lập tức phải gánh chịu một áp lực khổng lồ. Lồng ngực cô thắt chặt lại như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng, không khí nghẹn lại nơi cổ họng khiến cô không thể thở nổi. Tai cô ù đi, khóe mũi và khóe môi rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm. Đôi chân phàm trần của cô run rẩy kịch liệt, xương khớp kêu răng rắc dưới sức ép của linh áp tu sĩ.


Tào Mỹ Nhân nhìn cô với ánh mắt tàn nhẫn, chờ đợi cảnh tượng cô phải quỳ rạp xuống đất chịu nhục. Nhưng Cãi Lý không quỳ. Cô cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí sinh tồn cực hạn và sự kiêu hãnh của một trạng sư để ép bản thân đứng thẳng lưng. Từ bên trong chiếc giỏ mây đặt sát chân cô, cuốn Thiên Luật Cổ Thư dường như cảm nhận được máu phàm trần đầy kiên định của chủ nhân, khẽ tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp vô hình chạy dọc theo sống lưng cô, giúp cô giữ vững thần trí và triệt tiêu một phần luồng linh áp tàn phá.


Cô đứng thẳng lưng, ngước đôi mắt sắc sảo đầy phòng bị nhìn thẳng vào mắt Tào Mỹ Nhân, khóe môi rỉ máu khẽ nhếch lên đầy thách thức:


"Tào trạng sư... tiên cô đuối lý... nên muốn dùng bạo lực giết người bịt đầu mối ngay trước cổng tông môn sao? Thần Đô vương pháp vẫn còn đó! Ngọc bội hoàng gia của Công chúa Triệu An vẫn đang nằm trong ống tay áo ta! Tiên cô dám ra tay sát hại ta trước mặt hàng vạn nhân chứng này, Vô Cực Tông các ngươi sẽ phải đối mặt với lệnh trừng phạt của toàn bộ hoàng thất Đại Hạ!"


Nhìn thấy vệt sáng bích ngọc ẩn hiện nơi ống tay áo của Cãi Lý và nghe tiếng la hét phẫn nộ ngày một lớn của đám đông quần chúng phàm nhân đang chuẩn bị bạo động, Tào Mỹ Nhân run lên vì giận dữ nhưng buộc phải thu hồi linh áp trong sự nhục nhã tột cùng. Nàng ta biết nếu tiếp tục ra tay, hậu quả chính trị sẽ vượt tầm kiểm soát của ngoại môn.


"Nguyễn Cãi Lý, ngươi hãy đợi đấy! Công đường sơ thẩm ngày mai sẽ là mồ chôn của ngươi!" Tào Mỹ Nhân rít qua kẽ răng, quay lưng bước nhanh vào trong cổng đá ngoại môn, chiếc cổng sắt đúc nặng nề đóng sập lại sau lưng nàng ta.


Nguyễn Cãi Lý thở dốc, lảo đảo suýt ngã nhưng kịp thời vịn vào bảng thông cáo đá để giữ thăng bằng. Cô đã giành chiến thắng thuyết phục trong cuộc đấu trí pháp lý công khai đầu tiên, bảo toàn danh dự pháp lý của phàm giới và dồn đối thủ vào góc chết không thể ngụy biện. Nhưng cô biết, sự trả thù hèn hạ bằng bạo lực vật lý của kẻ thua cuộc sẽ ập đến ngay trong đêm nay.


Chiều muộn ngày mười chín tháng Chín, Nguyễn Cãi Lý trở về căn nhà gỗ tạm thời ở khu chợ phàm nhân Thần Đô trong tình trạng kiệt quệ thể xác. A Lực vội vã đỡ cô ngồi xuống phản, lo lắng dùng nước ấm lau vết máu trên mặt cô.


"Tiểu thư, người đã làm được! Cả Thần Đô đang truyền tai nhau về cuộc tranh luận trước cổng tông môn!" A Lực vừa mừng vừa lo nói.


"Đây mới chỉ là bắt đầu, A Lực," Cãi Lý thầm thì, giọng cô mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sáng rực dưới ánh đèn dầu. "Chúng ta phải bảo vệ toàn bộ hồ sơ chứng cứ lôi thạch vỡ đêm nay. Vô Cực Tông đuối lý, chắc chắn sẽ thuê hắc bang địa phương đến cướp phá văn phòng."


Lời của cô chưa dứt, từ bên ngoài con phố vắng, tiếng bước chân dồn dập và tiếng la hét thô lỗ đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm tối.


"Rầm!"


Chiếc cửa gỗ mỏng manh của văn phòng luật bị một lực lượng khổng lồ đạp bay, vỡ vụn thành nhiều mảnh bắn tung tóe vào trong phòng.


Một toán côn đồ hung hãn, mặt mũi bặm trợn, tay cầm gậy gộc bọc sắt xông vào như một đàn sói đói. Dẫn đầu chúng là Trương Ba – gã bang chủ hống hách của hắc bang Thiết Huyết. Gã đàn ông béo phì, ngực xăm trổ hình hổ báo đầy dữ tợn, mặc áo thô cộc tay hở bụng, tay lăm lăm thanh gậy gỗ to bản bọc sắt ở đầu phát ra những tiếng cười khẩy đầy sát khí. Hắc bang Thiết Huyết chính là công cụ bẩn thỉu được Vô Cực Tông thuê dùng linh thạch để khủng bố tinh thần và tiêu hủy chứng cứ của cô.


"Đập nát cái ổ chuột này cho tao! Tìm hòm hồ sơ và cuốn cổ thư tiêu hủy hết!" Trương Ba quát lớn, vung gậy sắt đập sập chiếc bàn làm việc của Cãi Lý, làm sớ sách và nghiên mực bay tung tóe.


"Tiểu thư, chạy mau!"


A Lực gầm lên một tiếng dũng cảm, vung thanh gậy gỗ lim đen cứng chắc dấn thân lao ra chặn lối đi của toán côn đồ. Cánh tay lực điền của anh vung gậy đập trúng bả vai một tên thuộc hạ, khiến hắn ngã nhào ra đất. Nhưng toán côn đồ quá đông, ba tên khác lập tức ập tới, vung gậy sắt quật mạnh vào hông và vai của A Lực.


"Bộp! Bốp!"


A Lực đau đớn rên rỉ, máu tươi từ vết rách trên trán chảy ròng ròng xuống mặt, nhưng anh vẫn cắn răng ôm chặt lấy hông tên thuộc hạ đang lao về phía giỏ mây của Cãi Lý, liều mạng bảo vệ hòm tài liệu chứng cứ.


"A Lực!" Cãi Lý hét lên, cô cố lao tới đỡ anh nhưng bị Trương Ba vung gậy chặn lại. Sức mạnh thể chất thô bạo của gã ác bá phàm trần khiến cô ngã nhào xuống đất, khuỷu tay va vào vách tre rách da rỉ máu.


Trương Ba bước tới, dẫm mạnh chiếc ủng bẩn thỉu lên đống sớ sách rách nát dưới sàn nhà. Gã cúi người xuống, dí sát khuôn mặt đầy mỡ và mùi rượu nồng nặc vào mặt Nguyễn Cãi Lý. Gã vỗ vỗ thanh gậy sắt lạnh ngắt vào má cô, cười nham hiểm đầy tàn nhẫn:


"Ả phàm nữ to gan, mày tưởng có hoàng thất bảo lãnh là ngon sao? Tiên nhân muốn mày chết, thì mày không thể sống qua ngày mai!" Gã siết chặt gậy sắt, ánh mắt lóe lên tia sát khí lạnh người dội thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!