Cổng Nha Môn Khóa Chặt
Cơn bão đêm mười lăm tháng Chín cuối cùng cũng tan đi, để lại một bầu trời Thần Đô cuối thu nắng gắt như dội lửa xuống những bức tường thành xám xịt của hoàng thành Đại Hạ. Khác với sự ẩm ướt, nhớp nháp của làng quê Bình Yên nghèo khổ, Thần Đô hiện ra trước mắt Nguyễn Cãi Lý như một con quái thú khổng lồ bằng đá và vàng ròng, lộng lẫy nhưng lạnh lùng đến tột độ.
Ba ngày đêm ròng rã đi bộ vượt ngàn dặm đường đất gồ ghề, đôi chân trần của nàng trạng sư phàm trần đã phồng rộp, rỉ máu dưới lớp giày cỏ rách nát. Đầu nàng vẫn nhói lên từng cơn đau buốt – di chứng của việc bộc phát năng lực tâm linh "Chạm thấu ức" đêm mưa hôm đó vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến. Khóe tai nàng thỉnh thoảng vẫn còn tiếng ù ù như sấm rền, và vệt bỏng nhẹ do lôi thạch trên lòng bàn tay phải đã được băng bó vội vã bằng lá ngải cứu tuyết sơn giã nát giờ đang ngứa rát dưới lớp vải thô nhuộm chàm.
Trước khi đi, cô đã lén giã nát rổ ngải cứu tuyết sơn cuối cùng trộn với rượu phàm để đắp lên mảng lưng cháy sém cho Lê Văn Mạnh. Anh thợ rèn lực điền thều thào trong cơn sốt, đôi bàn tay vạm vỡ cố nắm lấy vạt áo cô: "Cãi Lý... đừng đi... Thần Đô là đầm rồng hang cọp... tu sĩ Vô Cực Tông sẽ không để cô sống sót bước vào nha môn đâu...". Cha cô, ông Nguyễn Văn Đất, cũng khóc lóc thảm thiết, đôi bàn tay gầy guộc kéo lê thân thể liệt nửa người dưới đất để ôm chặt lấy chân cô: "Con ơi, mẹ con đã chết dưới sấm sét của chúng rồi, cha không thể mất cả con nữa!".
Nhưng Cãi Lý không thể lùi bước. Ánh mắt căm hận của sát thủ Hắc Phong và gương mặt nham hiểm của Trưởng lão Vương Hoài trong ảo ảnh ký ức của sư phụ Trần Minh là ngọn lửa nung nấu huyết quản cô mỗi đêm. Cô giắt mảnh lôi thạch vỡ được bọc kỹ trong lụa thô mạ bạc kháng ma vào sát ngực áo lam, ôm chặt cuốn Thiên Luật Cổ Thư nát bướm dưới đáy giỏ mây, một mình tiến về phía Nha môn Bộ Hình Thần Đô.
Nha môn Bộ Hình – cơ quan tư pháp cao nhất của triều đình phàm trần Đại Hạ – hiện ra với những bậc thềm đá hoa cương cao vút, uy nghiêm nhưng ngột ngạt. Trước cổng chính, hai hàng lính nha sai mặc giáp sắt đen, tay cầm trường thương sáng loáng đứng sừng sững như những pho tượng.
Cãi Lý hít một hơi thật sâu, nén cơn đau đầu đang hành hạ, bước từng bước kiên định lên bậc thềm đá. Cô nâng cao tập đơn kiện viết bằng mực chu sa trên giấy sắc chỉ Bộ Hình – tập đơn kiện chứa đựng chữ ký máu của hàng ngàn dân làng Bình Yên bị thiên tai lôi kiếp cướp đi sinh kế, và chứa đựng cả linh hồn oan ức của sư phụ cô.
"Oan ức! Phàm nhân Nguyễn Cãi Lý, đại diện cho vạn dân làng Bình Yên, nộp đơn kiện Trưởng lão ngoại môn Vô Cực Tông Vương Hoài tội phóng lôi kiếp bừa bãi tàn sát phàm nhân và bức tử trạng sư Trần Minh!" Giọng cô trong trẻo nhưng vang dội, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của thềm nha môn.
Tuy nhiên, đáp lại cô không phải là sự tiếp đón của quan phủ, mà là những tiếng cười nhạo cợt đầy khinh bỉ từ toán lính nha sai. Tên bộ đầu dẫn đầu, một gã đàn ông mặt rỗ hợm hĩnh, bước tới dẫm mạnh chiếc ủng da xuống bậc thềm đá ngay trước mũi giày cỏ của cô. Gã liếc nhìn bộ y phục lụa thô lam nhạt vá víu của cô, khinh khỉnh rít qua kẽ răng:
"Một con kiến hôi phàm trần từ xó xỉnh nào tới, dám vác đơn đi kiện trưởng lão tông môn? Ngươi chán sống rồi sao? Mau cút đi trước khi đại nhân nổi giận phế bỏ đôi chân của ngươi!"
"Ta là trạng sư chính thức được Bộ Hình Đại Hạ cấp sắc chỉ!" Cãi Lý đứng thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo như dao cạo nhìn thẳng vào mắt tên bộ đầu. "Theo luật pháp Đại Hạ, phán quan không có quyền từ chối tiếp nhận đơn kiện của dân chúng khi có đủ vật chứng và nhân chứng hợp pháp! Các ngươi ngăn cản ta là phạm vào luật hành chính triều đình!"
"Luật pháp triều đình?" Một giọng nói trầm mập, mang theo luồng linh áp nhẹ đầy ngạo nghễ vang lên từ phía lầu cao của nha môn.
Cãi Lý ngước mắt nhìn lên. Trên ban công gỗ đàn hương đỏ rực thêu hạc trắng sang trọng, Thượng thư Bộ Hình Vương Định đang đứng đó. Gã mặc quan phục gấm đỏ hoa lệ, chòm râu dê vuốt nhọn, tay cầm quạt ngọc khẽ phe phẩy. Đôi mắt ti hí đầy mỡ của gã nhìn xuống Cãi Lý như nhìn một sinh vật hạ đẳng bẩn thỉu.
Vương Định đã nhận hàng trăm viên linh thạch hạ phẩm hối lộ từ Vô Cực Tông để dập tắt vụ kiện này ngay từ vòng ngoài. Gã cười nhạt, gõ nhẹ chiếc quạt ngọc xuống lan can:
"Luật pháp Đại Hạ chỉ bảo vệ những phàm nhân biết điều. Còn kẻ điên rồ dám xúc phạm đến tiên nhân tông môn như ngươi, chính là tội phản nghịch! Lính đâu, đóng chặt cổng nha môn! Trục xuất ả phàm nữ này khỏi thềm công đường!"
"Rầm!"
Chiếc cổng sắt đúc nặng nề của nha môn Bộ Hình từ từ khép lại, tạo ra một âm thanh va chạm chói tai, khóa chặt mọi hy vọng công lý của phàm giới sau bức tường im lặng.
Toán lính nha sai lập tức xông tới. Tên bộ đầu mặt rỗ giật phắt lấy tập đơn kiện phụ trên tay Cãi Lý, thô bạo xé rách tả tơi rồi ném những mảnh giấy sắc chỉ Bộ Hình bay lả tả trong gió bụi Thần Đô. Một tên lính khác vung cán trường thương gạt mạnh vào bả vai gầy guộc của cô, đẩy cô ngã nhào xuống thềm đá nóng rực.
"A!" Cãi Lý rên khẽ, lòng bàn tay phải bị bỏng va chạm với đá hoa cương gây ra một cơn đau nhói tim buốt óc. Vết b thương rách nhẹ, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp băng gạc bằng lá ngải cứu.
Nhưng cô không khóc, cũng không bỏ chạy. Cô biết rõ Vương Định đang dùng quyền lực hành chính để ép cô vào đường cùng, hòng dụ cô dùng bạo lực hoặc bỏ cuộc. Nàng trạng sư phàm trần từ từ đứng dậy, quẹt đi vệt máu loang trên khóe môi, ánh mắt kiêu hãnh đến lạnh lùng nhìn thẳng lên lầu cao nơi Vương Định đang đắc ý quay lưng bước vào trong.
Nắng gắt Thần Đô cuối ngày dội xuống đỉnh đầu, cơ thể phàm trần của Cãi Lý bắt đầu suy kiệt nghiêm trọng. Cơn khát cháy cổ họng và di chứng nhức đầu do "Chạm thấu ức" khiến tầm nhìn của cô đôi lúc mờ đi, sương mù linh áp từ các trận pháp bảo vệ nha môn đè nặng lên lục phủ ngũ tạng phàm nhân của cô làm cô lảo đảo. Nhưng cô vẫn cắn chặt răng, bước tới trước chiếc trống kêu oan khổng lồ bằng da trâu cổ đặt bên cạnh cổng nha môn – chiếc trống bám đầy bụi bặm vì đã hàng chục năm qua không có phàm nhân nào dám gõ.
Cô vươn đôi tay gầy guộc, dùng hết sức lực phàm trần còn sót lại để nâng chiếc dùi trống bằng gỗ lim nặng nề lên.
Đúng lúc đó, từ phía xa đầu phố, tiếng móng ngựa dồn dập vang lên. Một cỗ xe ngựa hoàng gia hoa lệ thêu hình phượng hoàng vàng quý phái, được hộ tống bởi các võ sĩ triều đình tinh nhuệ, từ từ giảm tốc độ và dừng lại sát rìa quảng trường nha môn.
Bên trong cỗ xe ngựa, tấm rèm lụa mỏng khẽ vén lên một góc nhỏ. Công chúa Triệu An – nàng công chúa bướng bỉnh nhưng chính trực của Đại Hạ – đang ẩn danh quan sát hiện trường. Ánh mắt sắc sảo của Triệu An dừng lại trên cơ thể mảnh mai nhưng kiên cường của Nguyễn Cãi Lý dưới nắng gắt. Hoàng thất Đại Hạ từ lâu đã bất bình trước việc Vô Cực Tông thao túng hoàng quyền và bòn rút tài nguyên phàm giới, nhưng chưa có cái cớ hợp pháp nào để can thiệp. Sự xuất hiện của một nữ trạng sư phàm nhân dám kiện tông môn chính là quân cờ chính trị hoàn hảo mà công chúa đang tìm kiếm.
Một vệt sáng màu lục bích nhẹ nhàng bay ra từ khe rèm xe ngựa, rơi không tiếng động xuống bãi đất bùn ngay sát chân Nguyễn Cãi Lý.
Cãi Lý khẽ liếc mắt xuống. Đó là một chiếc ngọc bội bằng bích ngọc thượng hạng thêu rồng phượng tinh xảo, tỏa ra một luồng hoàng khí uy nghiêm ẩn hiện – Ngọc bội công chúa Triệu An. Với đầu óc nhạy bén của một trạng sư, Cãi Lý lập tức hiểu được ý đồ của người ngồi trong xe ngựa. Đây chính là lá bùa hộ mệnh chính trị tối cao giúp cô bẻ gãy lệnh trục xuất của Vương Định.
Cô cúi xuống nhặt chiếc ngọc bội giấu vào ống tay áo rộng, rồi quay người hướng về phía chiếc trống kêu oan khổng lồ.
"Tùng!"
Tiếng trống đầu tiên vang lên, trầm đục và mạnh mẽ, xé toạc không gian ngột ngạt của Thần Đô.
"Tùng! Tùng! Tùng!"
Tiếng trống kêu oan dồn dập liên hồi, rung chuyển cả thềm đá nha môn Bộ Hình. Hàng ngàn dân chúng lao động nghèo khổ, những thương nhân phàm trần bị tu sĩ chèn ép kinh doanh tại khu chợ gần đó nghe tiếng trống bèn tò mò kéo đến, vây kín cả quảng trường nha môn thành một bức tường người khổng lồ.
Toán lính nha sai tức giận vung trường thương xông tới định khống chế cô: "Ả điên này! Ai cho phép ngươi gõ trống kêu oan! Mau bắt lấy ả!"
"Dừng tay!" Cãi Lý dõng dạc hét lên, dứt khoát rút chiếc ngọc bội thêu rồng phượng của Công chúa Triệu An từ ống tay áo ra, giơ cao trước mặt toán lính nha sai. "Ngọc bội hoàng gia tại đây! Kẻ nào dám chạm vào một sợi tóc của người giữ ngọc bội, chính là phạm tội khi quân phạm thượng, chu di tam tộc!"
Nhìn thấy hoa văn rồng phượng độc quyền của hoàng thất rực sáng trên tay cô, toán lính nha sai lập tức biến sắc, hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, không một tên nào dám bước tới gần cô nửa bước. Áp lực chính trị tối cao của hoàng quyền phàm trần đã hoàn toàn khóa chặt tay chân của quan phủ hủ bại.
Cãi Lý đứng thẳng lưng giữa nắng gắt, vết thương trên lòng bàn tay phải rỉ máu nhuộm đỏ cả chiếc dùi trống gỗ lim. Cô lấy hơi từ lồng ngực phàm trần yếu ớt, dõng dạc đọc to bản cáo trạng tội ác của Trưởng lão Vương Hoài bằng một giọng nói đanh thép, vang vọng khắp phố xá Thần Đô:
"Vô Cực Tông Trưởng lão ngoại môn Vương Hoài, cậy thế tu tiên, phóng lôi kiếp bừa bãi tàn phá ruộng vườn sinh kế của hàng vạn phàm nhân làng Bình Yên, thiêu rụi nhà cửa, cướp đi mạng sống của những con người vô tội! Bọn chúng còn hèn hạ phái sát thủ bức tử trạng sư phàm trần Trần Minh ngay tại văn phòng luật để bịt đầu mối! Hôm nay, phàm nhân Nguyễn Cãi Lý ta, dù thể xác suy kiệt, vẫn quyết dùng vương pháp Đại Hạ đòi lại công lý cho vạn dân phàm giới!"
Lời biện hộ đanh thép, chứa đựng nỗi uất hận tột cùng của phàm giới trước sự tàn bạo của tu sĩ, lập tức kích động lòng trắc ẩn sâu sắc của hàng ngàn dân chúng tụ tập xung quanh. Những tiếng xầm xì bàn tán bắt đầu lan rộng, rồi bùng nổ thành những làn sóng phẫn nộ đòi công lý của đám đông quần chúng:
"Đúng vậy! Bọn tu sĩ coi mạng chúng ta như cỏ rác!"
"Bộ Hình phải nhận đơn! Phải xét xử công bằng!"
"Mở cổng nha môn! Mở cổng nha môn!"
Áp lực dư luận khổng lồ như một cơn triều dâng cuồn cuộn ép thẳng vào nha môn Bộ Hình. Vương Định đứng trên lầu cao, gương mặt mập mạp bỗng chốc tái mét không còn một giọt máu. Gã không ngờ một nữ trạng sư phàm trần lại có thể lấy được ngọc bội hoàng gia bảo lãnh và kích động được làn sóng phẫn nộ lớn đến thế của dân chúng. Nếu gã tiếp tục từ chối, một cuộc bạo loạn phàm nhân ngay giữa kinh đô sẽ nổ ra, và hoàng thất sẽ lấy cớ đó để phế truất gã lập tức.
"Két... rầm..."
Chiếc cổng sắt nặng nề của nha môn buộc phải hé mở một lần nữa dưới áp lực của dư luận và hoàng quyền. Tên bộ đầu mặt rỗ run rẩy bước ra, cúi đầu nhận lấy tập đơn kiện gốc từ bàn tay rỉ máu của Nguyễn Cãi Lý.
Cãi Lý nhìn tập đơn kiện được đưa vào trong cổng nha môn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhõm đầy tự hào. Cô đã giành chiến thắng bước đầu bằng trí tuệ và sự kiên cường phàm trần của mình.
Nhưng ngay khi cô vừa buông dùi trống, Vương Định từ trên lầu cao cúi xuống nhìn cô, đôi mắt ti hí híp lại tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo đến xương tủy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!