Nhạc nềnRecollection

Vết Máu Trên Trang Sách Luật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm mười lăm tháng Chín rít gào qua những rặng tre già của làng Bình Yên, trút xuống mái ngói sứt mẻ của Văn phòng luật Phương Nam những luồng nước lạnh buốt. Nguyễn Cãi Lý loạng choạng dìu Lê Văn Mạnh bước qua cánh cổng tre đổ nát. Bả vai u thịt bắp của anh thợ rèn nóng rực như than hồng, tà áo da thú rách tả tơi để lộ mảng lưng bị sét đánh cháy sém, rỉ máu thịt khét lẹt. Thể xác phàm nhân của Mạnh đã đi tới giới hạn chịu đựng sau khi lấy thân mình chắn luồng lôi điện dư chấn dưới hố sập. Mỗi bước đi của anh đều nặng nề như đeo đá, hơi thở khè khè đứt quãng đầy đau đớn.


"Anh Mạnh, ráng lên một chút nữa thôi. Sắp tới nhà rồi..." Cãi Lý khàn giọng nói, nước mưa xối xả tràn vào khóe môi cô, mang theo vị mặn chát của nước mắt và muội than lưu huỳnh. Tai cô vẫn còn rỉ ra những vệt máu nhạt, đầu đau như búa bổ do di chứng linh áp của trận pháp Vô Cực Tông dưới hố sâu.


Trong lòng bàn tay phải của cô, mảnh lôi thạch vỡ được bọc vội trong tấm lụa thô mạ bạc kháng ma vẫn không ngừng tỏa ra những nhịp đập râm ran. Những ký tự cổ màu tím-vàng rực sáng lúc nãy dường như đã lặn sâu vào huyết quản, khiến lồng ngực cô nhói lên từng cơn theo nhịp tim dồn dập. Cô không có tu vi, không có linh lực, nhưng lúc này cô cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, một sợi dây vô hình đang kéo căng lấy sinh mệnh phàm trần yếu ớt của mình.


Từ gian nhà sàn kế bên, ông Nguyễn Văn Đất đang dùng hai cánh tay gầy guộc kéo lê thân thể liệt nửa người ra thềm cửa. Nhìn thấy con gái và Mạnh lấm lem bùn đất, máu me đầy người, ông lão gào lên trong nước mắt: "Cãi Lý! Mạnh! Trời đất ơi, hai đứa bay làm cái gì thế này? Đã bảo đừng đụng vào bọn tu sĩ mà! Chúng nó sẽ giết cả nhà ta mất thôi!"


"Cha!" Cãi Lý vội vã đỡ Mạnh nằm nghiêng lên chiếc phản gỗ ngoài hiên, tránh đụng vào vết bỏng sau lưng anh. "Cha giúp con lấy rổ ngải cứu tuyết sơn giã nát với rượu phàm để đắp vết thương cho anh Mạnh. Con phải vào thư phòng tìm sư phụ ngay. Bản vẽ đo đạc hiện trường và mảnh lôi thạch này cần được sư phụ kiểm tra gấp."


Ông Nguyễn Văn Đất vừa khóc vừa dùng tay lết đi tìm thuốc, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời oán hận tu tiên giới. Cãi Lý quẹt ngang dòng nước mưa trên mặt, nén cơn đau nhói ở ngực, quay người đẩy cánh cửa gỗ của Văn phòng luật Phương Nam.


"Két..."


Tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ một âm thanh kéo dài, lạnh lẽo đến gai người.


Bên trong tối đen như mực. Đèn dầu vốn luôn thắp sáng thâu đêm của sư phụ Trần Minh đã tắt ngấm từ bao giờ. Một mùi hương lạ lùng xộc thẳng vào khứu giác của Cãi Lý – không phải mùi nhang thảo dược ấm áp quen thuộc của sư phụ, mà là mùi mực loãng hòa lẫn với mùi tanh nồng của máu tươi và mùi khét lẹt của giấy cháy.


Tim Cãi Lý bỗng nảy lên một nhịp đầy bất an. Cô bước vội vào trong, đôi chân trần dẫm lên những mảnh vụn sắc nhọn. Dưới ánh chớp từ cửa sổ hắt vào, cô kinh hoàng nhận ra toàn bộ văn phòng luật đã bị lục lọi đến hoang tàn. Hàng trăm cuốn sách luật dân sự Đại Hạ, những bản chép tay án lệ cổ xưa mà cô và sư phụ dày công sưu tầm bị xé rách tả tơi, rải rác khắp nền nhà ẩm ướt. Chiếc bàn gỗ lim nơi sư phụ thường ngồi viết sớ kiện bị chẻ làm đôi bởi một vết chém sắc lẹm, cháy sém viền đen.


"Sư phụ!" Cãi Lý hét lên, giọng nói lạc đi trong tiếng sấm rền ngoài trời. Cô loạng choạng chạy sâu vào gian thư phòng mật phía sau.


Ngay giữa đống đổ nát của những trang giấy sớ rách nát, một bóng người già nua đang nằm bất động trên vũng máu đỏ tươi đã dần đông cứng. Trần Minh – người thầy kính yêu, người cha thứ hai đã nuôi nấng và dạy cô từng nét chữ luật pháp – đang nằm nghiêng, mái tóc hoa râm xơ xác bết chặt vào bùn đất và máu.


"Sư phụ! Không... không thể nào!"


Cãi Lý khuỵu gối ngã xuống bên cạnh thi thể ông. Bàn tay cô run rẩy chạm vào bờ vai lạnh ngắt của Trần Minh. Lồng ngực ông có một vết đâm hình chữ thập sâu hoắm, tỏa ra một luồng linh lực lạnh giá, tàn nhẫn của sát thuật chấp pháp cấp cao. Kẻ ra tay không dùng vũ khí phàm trần, hắn dùng linh kiếm để bức tử một lão nhân phàm trần không có tấc sắt che thân.


"Sư phụ, thầy tỉnh lại đi! Con lấy được lôi thạch vỡ rồi! Con vẽ được sơ đồ góc nghiêng lôi trận rồi! Chúng ta sắp thắng rồi thầy ơi!" Cô gào khóc, hai tay điên cuồng ấn lên lồng ngực lạnh giá của ông, cố gắng thực hiện những động tác hô hấp nhân tạo phàm trần mà ông từng dạy cô để cứu người chết đuối. Nhưng mạch đập phàm nhân của Trần Minh đã ngừng hẳn, đôi mắt ông nhắm nghiền, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn đau đớn nhưng đầy bất khuất.


Trong vòng tay co quắp của mình, Trần Minh vẫn ôm chặt lấy một cuốn sách luật sờn cũ gáy sách – cuốn sách mà ông luôn coi là mạng sống của mình. Vết máu từ ngực ông loang lổ, nhuộm đỏ rực cả trang bìa da thú cổ xưa.


Nỗi đau thương tột độ như một lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua trái tim phàm trần của Nguyễn Cãi Lý. Sư phụ chết rồi. Người duy nhất tin tưởng vào ngọn lửa công lý của cô, người đã dũng cảm đứng ra bảo vệ dân làng Bình Yên trước cường quyền tu sĩ, đã bị sát hại một cách dã man ngay tại thánh địa của pháp luật. Vô Cực Tông... Vương Hoài... bọn chúng đã dùng bạo lực tối thượng để bịt đầu mối, để dập tắt tiếng kêu oan của những con người phàm trần thấp cổ bé họng.


Lòng căm hận cuồn cuộn dâng trào trong huyết quản của Cãi Lý, xua tan đi nỗi sợ hãi và sự kiệt quệ thể xác. Cô nhìn chằm chằm vào vết máu đỏ tươi đang rỉ ra từ trang sách luật cũ.


Bàn tay phải của cô – nơi vẫn còn dính vết bỏng nhẹ do lôi thạch và râm ran những ký tự cổ tím-vàng – từ từ vươn ra, áp chặt lòng bàn tay trần lên vệt máu nóng ấm còn sót lại trên trang sách của sư phụ.


"Oanh!"


Một tiếng nổ vô hình vang lên trong sâu thẳm linh hồn Nguyễn Cãi Lý.


Cơ thể cô giật mạnh, hai mắt đột ngột chuyển sang màu lam nhạt mờ ảo, mất đi tiêu cự phàm trần. Toàn bộ không gian tối tăm của văn phòng luật biến mất, thay vào đó là một luồng ánh sáng xám xịt của mộng cảnh quá khứ dồn dập kéo cô vào vòng xoáy ký ức của vật thể.


Năng lực đặc thù "Chạm thấu ức" bẩm sinh của dòng họ Nguyễn gia, vốn bị phong ấn bấy lâu, nay dưới sự kích thích của linh lực lôi thạch vỡ và nỗi đau thương tột cùng, đã hoàn toàn thức tỉnh.


Trong ảo ảnh ký ức, Cãi Lý nhìn thấy gian thư phòng một canh giờ trước.


Sư phụ Trần Minh đang ngồi dưới ánh đèn dầu tù mù, cẩn thận viết những dòng sớ kiện lên giấy sắc chỉ Bộ Hình. Bỗng nhiên, một luồng gió đen lạnh buốt thổi tung cánh cửa gỗ. Một nam tử gầy gò mặc y phục dạ hành màu đen bám mùi máu tanh bước vào. Gương mặt gã quấn vải đen, chỉ để lộ đôi mắt ti hí sắc lạnh đầy sát khí. Đó chính là sát thủ Hắc Phong.


"Lão già, hòm gỗ chứa chứng cứ lôi thạch và đơn kiện lôi kiếp ở đâu? Khôn hồn thì giao ra, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây!" Hắc Phong lạnh lùng rít lên qua kẽ răng.


Trần Minh không hề run sợ. Ông đứng thẳng lưng, ôm chặt cuốn sách luật cổ vào ngực, dõng dạc nói: "Các ngươi có thể giết ta, nhưng vương pháp Đại Hạ và thiên quy bảo hộ phàm nhân vẫn còn đó! Học trò của ta sẽ mang đơn kiện này lên tới tận Thần Đô!"


"Ngu xuẩn! Phàm nhân mà đòi bàn chuyện thiên quy!"


Hắc Phong vung tay, một luồng kiếm khí màu xám đen hình chữ thập phóng ra, đâm xuyên qua lồng ngực Trần Minh. Sư phụ ngã quỵ xuống bên hòm sách, máu tuôn xối xả. Gã sát thủ điên cuồng lục lọi khắp phòng nhưng không tìm thấy chiếc hòm gỗ chứa chứng cứ thực sự (vốn đã được Cãi Lý mang đi).


Trong lúc Hắc Phong định dùng lửa linh lực thiêu rụi cả văn phòng, một lá bùa truyền tin bằng giấy vàng bên hông gã bỗng phát ra luồng sáng tím nhạt. Một giọng nói trầm khàn, nham hiểm và đầy ngạo mạn vang lên từ đầu dây bên kia:


"Hắc Phong, lính tuần báo cáo có động tĩnh lớn ở hố sét ruộng lúa. Nha môn phàm trần đang chú ý. Mau rút lui, không được để lại dấu vết ma pháp quá rõ ràng. Việc tiêu hủy đơn kiện cứ để ta lo liệu tại Thần Đô."


Cãi Lý căng mắt nhìn vào luồng sáng tím phát ra từ lá bùa truyền tin. Luồng sáng ấy ngưng tụ thành hình ảnh phản chiếu của một lão già ngoài sáu mươi tuổi, gương mặt nham hiểm đầy nếp nhăn tàn ác, tay cầm cây phất trần tỏa lôi điện tím rực rỡ. Đó chính là Trưởng lão ngoại môn Vương Hoài của Vô Cực Tông – kẻ đã trực tiếp phóng lôi kiếp hủy diệt làng Bình Yên và ra lệnh mưu sát sư phụ cô.


Cùng lúc đó, dưới khe nứt của tấm ván sàn nơi Trần Minh ngã xuống đè lên, Cãi Lý nhìn thấy một cuốn cổ thư nát bướm bằng da thú cổ xưa đang phát ra luồng ánh sáng vàng kim chói mắt, xua tan đi làn sương đen của sát thủ. Đó chính là Thiên Luật Cổ Thư – bảo vật chứa đựng các kẽ hở pháp lý bảo hộ phàm nhân của Thiên Đình mà sư phụ đã liều chết dùng thân mình che giấu.


"Hự!"


Cãi Lý hộc ra một ngụm máu tươi nhạt, cơ thể phàm trần suy kiệt ngã nhào ra đất, thoát khỏi ảo ảnh Chạm thấu ức. Khóe mũi cô rỉ máu ròng ròng, đầu óc quay cuồng đau đớn như muốn nổ tung do cái giá phải trả khi bộc phát năng lực tâm linh quá sâu.


Nhưng đôi mắt cô không còn nước mắt. Chỉ còn lại một sự lạnh lùng và kiên định đến cực hạn.


Cô đã nhìn thấy kẻ thù. Cô đã biết cuốn cổ thư quý giá đang ở đâu.


Cãi Lý cắn răng gượng dậy, dùng đôi tay run rẩy lau đi vết máu trên mặt sư phụ, rồi từ từ thọc tay xuống khe ván sàn bị máu nhuộm đỏ rực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!