Nhạc nềnRecollection

Đường Về Kinh Đô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những ngọn thông cô độc trên mép vách đá phía Tây Bắc ngoại ô làng Bình Yên. Tuyết đầu mùa bắt đầu rơi lấm tấm, những bông tuyết mỏng manh, lạnh buốt đáp xuống bờ vai gầy guộc của Nguyễn Cãi Lý, lập tức tan ra thành những giọt nước buốt giá thấm sâu vào tà y phục lụa thô màu lam nhạt đã rách nát nhiều chỗ.


Cơ thể phàm trần của nàng lúc này đã chạm đến giới hạn cực hạn của sự chịu đựng. Từng hơi thở hít vào đều mang theo vị rỉ sắt nồng nặc của máu tươi dâng lên từ cuống họng. Dưới vách đá sâu hoắm của Vực sâu Vô Tận, dư chấn của việc kích hoạt năng lực Chạm thấu ức quá lâu dưới làn sương độc rạn nứt linh cốt vẫn đang tàn phá lục phủ ngũ tạng của nàng. Tai trái nàng ù đi, thỉnh thoảng lại có một vệt máu tươi ấm nóng khẽ rỉ ra từ khóe tai, chậm rãi lăn dài xuống cổ. Nàng khẽ đưa bàn tay trái còn chút sức lực, kéo lại chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn quanh cổ, thắt nút thật chặt để che giấu đi vết bầm tím đen hình năm ngón tay rỉ máu – vệt thương thực thể tàn nhẫn do chính tay Thẩm Diệc Kính bóp nghẹt đêm trước trong cơn cuồng nộ ma tính bộc phát.


Nàng không muốn cha và em trai nhìn thấy vệt thương này. Nàng càng không muốn họ biết nàng đang gánh chịu một phần nỗi đau rạn nứt linh cốt của vị Đế quân tối cao kia truyền qua Khế ước mệnh hồn.


*Nhói!*


Cổ tay trái của Cãi Lý đột ngột co rút lại trong một cơn đau buốt nhói xé rách da thịt. Vệt sẹo hình sợi chỉ đỏ của khế ước mệnh hồn dưới da nàng rực sáng lên một luồng linh quang tím đỏ nhạt, nhấp nháy liên tục theo nhịp tim hỗn loạn của nàng. Qua mối liên kết sinh mệnh đầy dằn vặt ấy, nàng cảm nhận được nhịp thở yếu ớt, dồn dập của Thẩm Diệc Kính từ vạn dặm Thần Đô truyền về. Sự hy sinh nguyên thần của anh để kích hoạt lá chắn bảo hộ cứu mạng hai cha con nàng lúc rạng sáng đã khiến căn bệnh rạn nứt linh cốt vạn năm của anh trầm trọng thêm một phần. Nàng căm ghét giới tu tiên ngạo mạn, nhưng trước nỗi đau bất tử cô độc của anh, nội tâm nàng lại rung lên một nhịp thấu cảm thầm lặng, dằn vặt khôn nguôi.


“Cãi Lý! Nhanh lên, xe ngựa của Mã Tiến đang đợi ở lối ngách bìa rừng rồi!”


Tiếng gọi khàn đặc, lo lắng của Lê Văn Mạnh kéo nàng về thực tại. Anh chàng thợ rèn lực lưỡng lúc này đang dùng bờ vai vạm vỡ giấu dưới lớp gile da thú thô ráp để dìu nàng đi qua những bụi gai phủ đầy tuyết. Trên vai anh, chiếc búa rèn bằng sắt đen ngàn năm đen bóng loáng, dính đầy bụi đá xám từ trận lở đất dưới đáy vực sâu vừa rồi. Sức mạnh phàm nhân cực hạn của Mạnh là chỗ dựa thể xác duy nhất giúp nàng không ngã quỵ xuống thảm tuyết lạnh.


Ở bìa rừng thông, một cỗ xe ngựa bằng gỗ lim đen chắc chắn đang đỗ khuất sau những tán lá dày. Đứng cạnh xe là Mã Tiến, vị võ tướng phàm trần trung niên dưới trướng vương phủ được phái đi hộ tống nàng. Ông khoác trên người bộ giáp nhẹ màu xám bạc bám đầy bụi đường vạn dặm, gương mặt cương nghị hằn sâu những nếp nhăn lo âu, tay tì chặt vào chuôi thanh trường đao bằng thép ròng dắt hông. Thấy Mạnh dìu Cãi Lý bước ra từ làn sương tuyết, Mã Tiến lập tức tiến tới, cúi đầu dứt khoát:


“Mợ cả! Sát thủ Ám Dạ Các chắc chắn sẽ sớm phát hiện ra bọc lụa chứa đá hộc dưới Đông Nam vực sâu là giả. Chúng ta bắt buộc phải lên đường trở lại Thần Đô ngay lập tức để nộp đơn kiện phúc thẩm lên triều đình trước khi Vô Cực Tông dùng quyền lực phong tỏa hoàn toàn phàm giới.”


“Cha và Hoài Nam thế nào rồi?” Cãi Lý thều thào hỏi, giọng nàng khàn đặc do ngạt khói độc.


“Họ đã an toàn ở trong khoang xe,” Mã Tiến vội vã đỡ nàng bước lên thềm gỗ của cỗ xe. “Tôi đã lót đệm dày cho lão gia Nguyễn Văn Đất, cậu trẻ Hoài Nam đang chăm sóc ông ấy.”


Ngay khi bước vào trong khoang xe ấm áp, Nguyễn Hoài Nam – cậu em trai mười lăm tuổi lanh lợi – đã nhào tới ôm chặt lấy cánh tay trái của nàng, nước mắt giàn giụa: “Chị hai! Chị có sao không? Tai chị... tai chị lại chảy máu rồi!”


“Chị không sao, Hoài Nam,” Cãi Lý mỉm cười yếu ớt, dùng bàn tay trái run rẩy lau đi những giọt nước mắt trên má em trai. Cánh tay phải của nàng lúc này đã hoàn toàn tê liệt, rũ rượi bên hông do linh áp phản phệ và sương độc tàn phá kinh mạch phàm trần dưới đáy vực sâu.


Trên chiếc phản gỗ lót nệm dày ở góc xe, Nguyễn Văn Đất – người cha bị liệt hai chân của nàng – đang nằm co quắp dưới tấm chăn thô màu xám tro. Gương mặt già nua sạm đen hằn sâu những nếp nhăn khổ cực của ông nhợt nhạt không một vệt máu, đôi mắt đục ngầu nhìn con gái đầy vẻ dằn vặt, đau đớn:


“Cãi Lý... cha lại làm gánh nặng cho con rồi... Nếu mười năm trước cha không bị lôi kiếp hại liệt đôi chân này, con đã không phải liều mạng đi kiện tụng tu sĩ, không phải dấn thân vào cái vương phủ đầy rẫy hiểm họa ấy...”


“Cha, đừng nói vậy,” Cãi Lý quỳ sụp xuống bên cạnh phản gỗ, nén cơn nhói tim dằn vặt. Nàng lén luồn bàn tay trái vào ống tay áo rộng của chiếc áo choàng tơ tằm che giấu thần thức, chạm vào cuộn da thú cổ xưa rực sáng lôi uy tím nhạt ấm áp đang được giấu kín sát da thịt nàng.


*Bản di chúc ẩn gốc của Thẩm Vạn Thiên. Chứng cứ pháp lý tối cao chứng minh hành vi khai thác lậu lôi thạch của Thẩm Cao và Vô Cực Tông là bất hợp pháp.*


“Con đã tìm thấy di chúc của cựu gia chủ rồi. Sư phụ Trần Minh không chết oan, dượng Cày và dân làng Bình Yên sẽ được bồi thường. Chúng ta chỉ cần về đến Thần Đô, đưa bản cáo trạng này ra ánh sáng công lý của triều đình phàm trần, Vô Cực Tông sẽ không thể dùng bạo lực áp chế chúng ta được nữa.”


“Mợ cả! Bám chắc! Chúng ta xuất phát!”


Tiếng hét lớn của Mã Tiến vang lên từ mui xe. Ông vung chiếc roi da thô, thúc mạnh vào hông hai con hắc mã dũng mãnh. Cỗ xe ngựa nặng nề lập tức chuyển bánh, lao vút đi trên con đường mòn phủ đầy tuyết trắng, hướng thẳng về phía dải hẻm núi hiểm trở ngăn cách giữa làng Bình Yên và Thần Đô.


Lê Văn Mạnh ngồi sát bên cửa khoang xe, chiếc búa rèn sắt đen ngàn năm đặt ngang đùi, đôi mắt bộc trực, dũng cảm canh chừng từng biến động nhỏ nhất bên ngoài qua khe cửa sổ gỗ.


Cỗ xe di chuyển với tốc độ chóng mặt, bánh xe nghiến lên đá dăm phát ra những tiếng *lộc cộc* dồn dập. Sương mù và tuyết rơi dày đặc che khuất tầm nhìn, nhưng Mã Tiến với kỹ năng đánh xe đỉnh phong phàm trần vẫn điều khiển cỗ xe vượt qua những đoạn sạt lở đá hộc một cách ngoạn mục. Ông biết rõ, từng nhịp thở lúc này đều là sự chạy đua sinh tử với thời gian.


Tuy nhiên, giới tu tiên hủ bại không bao giờ để phàm nhân dễ dàng chạm tay vào công lý.


*OÀNG... OÀNG... OÀNG!*


Ba tiếng sấm sét dữ dội đột ngột nổ tung trên đỉnh trời, xé toạc màn sương tuyết xám xịt. Ánh sáng đỏ rực của hỏa lôi nhuộm hồng cả một vùng mây đen cuồng nộ. Luồng linh áp nóng rực, nồng nặc mùi lưu huỳnh cháy từ trên cao ập xuống, đè nặng lên mui xe ngựa khiến hai con hắc mã phàm trần hoảng loạn, hí vang lên một tiếng kinh hoàng rồi chao đảo suýt lật nhào cỗ xe.


“Có truy binh! Là tu sĩ lôi hỏa của Vô Cực Tông!” Mã Tiến gầm lên, hai tay ghì chặt dây cương để giữ thăng bằng cho xe.


Cãi Lý vén bức rèm da thú nhìn lên bầu trời qua khe cửa sổ. Giữa làn sương tuyết đỏ rực lửa cháy, hàng chục tu sĩ mặc đạo bào Vô Cực Tông màu xám viền đỏ đang ngự kiếm bay lượn lờ như những bóng ma khát máu. Dẫn đầu bọn chúng là một nam tử cao lớn khoác chiến giáp đỏ rực thêu hình ngọn lửa sấm sét rực rỡ, gương mặt hung dữ có vết bỏng lớn ở cổ vặn vẹo trong sự tàn bạo.


*Thống lĩnh đội truy sát của Vô Cực Tông – Lôi Hỏa.*


“Lũ sâu kiến phàm trần dũng cảm!” Giọng nói mang theo linh lực mạnh mẽ của Lôi Hỏa vang vọng khắp hẻm núi, chấn động đến mức làm rung chuyển cả những tảng đá lớn bên vách núi. “Trưởng lão Vương Hoài có lệnh, tiêu diệt toàn bộ cỗ xe, thu hồi cổ thư và di chúc! Kẻ nào phản kháng, tru diệt nguyên thần!”


Lôi Hỏa vung mạnh thanh trường thương Lôi Hỏa rực lửa đỏ, phóng ra hàng loạt luồng hỏa lôi tàn phá dữ dội từ trên không trung xuống thẳng hướng cỗ xe ngựa đang điên cuồng trốn chạy.


*VÚT... VÚT... VÚT!*


Những tia sét mang hỏa diệm đỏ rực lao xuống như một cơn mưa lửa hủy diệt, nổ tung trên mặt đất tạo thành những hố cháy đen sâu hoắm sát bánh xe ngựa. Sức nóng kinh hoàng tỏa ra khiến lớp tuyết đầu mùa lập tức bốc hơi thành những luồng hơi nước trắng xóa mù mịt.


“Mã tướng quân! Đổi hướng vào con đường mòn rậm rạp phía dưới tán thông!” Cãi Lý hét lớn qua khe cửa, đôi mắt sắc sảo nhạy bén quan sát địa hình. “Tu sĩ ngạo mạn thường phóng hỏa theo quy luật cố định từ trên cao. Tán thông dày đặc sẽ che khuất tầm nhìn thần thức của chúng, làm giảm độ chính xác của hỏa lôi!”


Mã Tiến nghe vậy, lập tức giật mạnh dây cương bên trái. Hai con hắc mã dũng cảm rẽ ngoặt cỗ xe lao thẳng vào con đường mòn nhỏ hẹp, gập ghềnh khuất dưới những tán thông cổ thụ phủ đầy tuyết dày.


Quả nhiên, những tán lá thông dày đặc và sương mù ngưng tụ đã che khuất tầm nhìn vật lý của bọn tu sĩ phía trên. Những luồng hỏa lôi phóng xuống bắt đầu chệch hướng, nổ tung trên các ngọn cây thông, thiêu rụi các cành lá thành những bó đuốc đỏ rực giữa đêm đông lạnh giá. Khói đen đặc nồng nặc mùi nhựa thông cháy bốc lên cuồn cuộn, càng làm mù mịt tầm nhìn của truy binh.


“Khốn kiếp! Lũ chuột phàm trần trốn chạy!” Lôi Hỏa tức giận gầm rú trên không trung. Hắn hạ thấp độ cao, ngự kiếm bay sát trên ngọn thông, vung trường thương quét ra những luồng kiếm khí mang lửa sét đỏ rực để phạt đứt các ngọn cây, cố sức tìm kiếm hành tung cỗ xe.


Một luồng hỏa lôi lạc hướng xuyên qua tán lá thông, giáng thẳng xuống mui xe ngựa.


*UỲNH!*


“Mạnh! Bảo vệ mui xe!” Cãi Lý hét lên.


Lê Văn Mạnh không một chút do dự, vung chiếc búa rèn sắt đen ngàn năm, đạp cửa khoang xe lao thẳng lên mui xe ngựa đang rung lắc bần bật. Gió tuyết quất thẳng vào khuôn mặt ngăm đen bóng loáng mồ hôi của anh chàng thợ rèn. Mạnh gầm lên một tiếng dũng mãnh, giơ cao chiếc búa rèn chặn đứng luồng hỏa lôi đang lao xuống.


*XOÀNG!*


Sức mạnh vật lý cực hạn phối hợp với lớp sắt đen kháng ma của chiếc búa rèn ngàn năm đã triệt tiêu hoàn toàn luồng lôi điện tím đỏ, phát ra một tiếng nổ chấn động đẩy lùi luồng năng lượng ra ngoài. Tuy nhiên, sức nóng kinh hoàng của hỏa diệm vẫn làm sém đen một mảng lớn da thú chống cháy phủ trên mui xe do Mạnh chuẩn bị trước.


“Chị hai! Khói độc đang tràn vào khoang xe!” Hoài Nam ho khan kịch liệt, cố dùng hai tay che mũi cho người cha đang thở dốc yếu ớt trên phản.


Cãi Lý cắn chặt môi đến bật máu. Nàng biết, nếu cứ tiếp tục phòng thủ thụ động thế này, thể xác phàm trần của cha và em trai sẽ không chịu nổi khói độc và linh áp đè nặng trước khi về đến Thần Đô. Nàng bắt buộc phải chủ động tạo ra một biến động năng lượng để gây nhiễu loạn lôi trận của đối phương, kéo dài thời gian cho Mã Tiến bứt phá.


Nàng dùng bàn tay trái còn lành lặn, thọc sâu vào ngực áo lam nhạt, lấy ra mảnh lôi thạch vỡ được bọc kỹ trong tấm lụa thô mạ bạc kháng ma. Mảnh tinh thể sét tím rực sáng ký tự cổ đang nhấp nháy liên tục, tỏa ra nhiệt lượng nóng hổi phản ứng với nhịp tim hoảng loạn của nàng.


*“Ta phải ném thứ này ra ngoài để làm mồi nhử kích hoạt phản ứng lôi điện tự nhiên, phá vỡ liên kết trận pháp của Lôi Hỏa...”* Cãi Lý tính toán nhanh trong đầu.


Nàng vén rèm cửa sổ xe, dồn hết sức lực phàm nhân của tay trái, ném mạnh mảnh lôi thạch vỡ ra phía sau cỗ xe ngựa.


Tuy nhiên, cơ thể phàm trần suy kiệt cực hạn của nàng đã tính toán sai một yếu tố chí mạng: sức gió bão tuyết gào thét trong hẻm núi.


*VÚT!*


Ngay khi mảnh lôi thạch vỡ vừa rời khỏi tay nàng, một luồng gió bấc cực mạnh đột ngột thổi ngược lại từ phía sau hẻm núi. Luồng gió lạnh buốt cuốn theo những bông tuyết dày, hất ngược mảnh tinh thể sét tím rực sáng trở lại sát mui xe ngựa.


*OÀNG!*


Mảnh lôi thạch vỡ chạm vào lớp da thú chống cháy sém trên mui xe, lập tức kích hoạt một vụ nổ lôi điện tím đỏ dữ dội. Sức nổ xung kích hất văng Lê Văn Mạnh suýt rơi khỏi mui xe, anh phải dùng một tay bám chặt vào thành gỗ xe để giữ thăng bằng. Lửa sét tím đỏ bùng lên, thiêu rụi hoàn toàn phần đuôi của cỗ xe ngựa gỗ lim đen, khói đen đặc nồng nặc mùi gỗ cháy khét lẹt lập tức tràn ngập vào trong khoang xe.


Một tia chớp rò rỉ từ vụ nổ sượt qua chân một con hắc mã dũng mãnh phía trước, làm tổn thương nhẹ kinh mạch phàm trần của nó. Con ngựa hí lên đau đớn, bước chạy bắt đầu khập khiễng, khiến tốc độ di chuyển của cỗ xe đột ngột giảm đi phân nửa.


“Mợ cả! Xe ngựa bị hư hại nghiêm trọng phần đuôi! Một con hắc mã bị thương rồi!” Tiếng Mã Tiến hét lớn đầy căng thẳng từ phía trước mui xe. “Chúng ta không thể duy trì tốc độ này lâu nữa!”


Cãi Lý gục đầu xuống sàn xe, nén cơn ho sặc sụa rỉ máu tươi nơi khóe môi rách rát bỏng. Nàng dằn vặt tột cùng trước sai lầm của mình.


*“Là tại ta... Ta không có tu vi, không thể kiểm soát được dòng chảy linh lực... Ta suýt nữa đã hại chết tất cả mọi người...”* Nước mắt nàng chực trào ra, nhưng nàng nhanh chóng cắn chặt răng để giữ vững lý trí lạnh lùng.


*Không được khóc! Nguyễn Cãi Lý, ngươi không có quyền yếu đuối lúc này! Hãy nhìn kỹ địa hình phía trước!*


Nàng ngước mắt nhìn qua khe cửa sổ gỗ bị cháy xém. Phía trước con đường mòn, con đường độc đạo dẫn ra khỏi hẻm núi hiểm trở để tiến về phía bình nguyên Thần Đô chính là cây cầu gỗ độc đạo bắc qua vực sâu thẳm ngăn cách hai vách núi đá vôi.


*Cây cầu gỗ độc đạo làng Bình Yên.*


Chỉ cần vượt qua cây cầu gỗ đó, Mã Tiến có thể cắt đuôi được truy binh nhờ địa hình bình nguyên bằng phẳng dễ dàng di chuyển xe ngựa tốc độ cao.


Nhưng Lôi Hỏa cũng đã nhận ra ý đồ của bọn họ.


Từ trên bầu trời đỏ rực lửa cháy, Lôi Hỏa ngự kiếm bay vút lên cao, vượt qua những tán thông cổ thụ. Hắn nhìn xuống cỗ xe ngựa đang lết đi khập khiễng hướng về phía cây cầu gỗ độc đạo với nụ cười vặn vẹo, tàn độc tột cùng.


“Lũ sâu kiến phàm trần hèn hạ! Các ngươi nghĩ có thể mang bản di chúc đó thoát khỏi tay Vô Cực Tông sao? Đi chết đi!”


Lôi Hỏa gầm lên, dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ Kỳ trung kỳ vào thanh trường thương Lôi Hỏa. Thân thương rực sáng lên một luồng ánh sáng đỏ rực như dung nham núi lửa, sấm sét hỏa lôi rền rĩ quấn quanh ngòi thương phát ra những tiếng nổ chấn động cả hẻm núi.


Hắn vung mạnh cánh tay đeo giáp đỏ, phóng thẳng thanh trường thương mang theo một luồng hỏa diệm sấm sét đỏ khổng lồ, lao nhanh như một con rồng lửa hủy diệt xuống thẳng hướng cây cầu gỗ độc đạo phía trước xe ngựa.


*OÀNG... UỲNH!*


Luồng hỏa diệm sấm sét đỏ khổng lồ giáng thẳng vào giữa cây cầu gỗ độc đạo. Tiếng nổ kinh hoàng vang lên, rung chuyển cả hai vách núi đá vôi xung quanh. Cây cầu gỗ đào ngàn năm vỡ vụn thành trăm mảnh, bùng cháy dữ dội trong ngọn lửa hỏa lôi đỏ rực rồi đứt gãy hoàn toàn, đổ sập xuống vực sâu thẳm tối tăm phía dưới.


Ngọn lửa hỏa lôi từ vụ nổ bốc cao hàng chục trượng, thiêu rụi hoàn toàn lối thoát duy nhất của cỗ xe ngựa phàm trần ngay trước mắt Nguyễn Cãi Lý.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!