Nhạc nềnRecollection

Bản Di Chúc Bị Chôn Giấu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc màu xám tro dưới đáy Vực sâu Vô Tận cuồn cuộn như những dải lụa ma mị, quấn chặt lấy thể xác phàm trần lạnh buốt của Nguyễn Cãi Lý. Tiếng sét lép bép từ trận pháp dọn dẹp sạt lở của lính tuần ngoại môn Vô Cực Tông phía trên vách đá vọng xuống mỗi lúc một dồn dập, kéo theo những vụn đá nhỏ rơi rào rào. Nhưng ngay lúc này, mọi giác quan của Cãi Lý đều bị đóng đinh vào chiếc hộp gỗ cổ đang ôm chặt trong lòng.


Chiếc hộp bằng gỗ đào ngàn năm đã mục nát một góc, nhưng những đường vân chạm khắc rồng phượng cổ xưa của Thẩm gia vương phủ vẫn hiện lên sắc nét dưới ánh chớp tím nhạt. Từ kẽ nứt của thớ gỗ, một luồng lôi uy ôn nhu, ấm áp lạ lùng tỏa ra, len lỏi qua lớp y phục lụa thô màu lam nhạt rách rưới, xoa dịu đi cơn rát phổi buốt nhói do khí độc tàn phá.


Cổ tay trái của nàng – nơi mang vết sẹo hình sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn – nhịp lên từng cơn đau nhói râm ran. Luồng nhiệt lượng ấm nóng từ huyết mạch liên kết sinh tử truyền về dồn dập, mang theo cả nhịp tim hỗn loạn của Thẩm Diệc Kính từ vạn dặm Thần Đô. Sự dằn vặt khôn nguôi dâng lên trong lòng Cãi Lý. Vị Đế quân tối cao kia vì kích hoạt lá chắn bảo hộ cứu mạng hai cha con nàng lúc rạng sáng mà khiến linh cốt rạn nứt thêm một vết sâu. Nàng căm ghét giới tu tiên hủ bại, nhưng trước nỗi đau bất tử cô độc của anh, nội tâm nàng lại rung lên một nhịp thấu cảm thầm lặng.


“Cãi Lý! Cô có sao không? Lính tuần phía trên đang dồn sấm sét xuống ngách đá sát bên rồi!”


Tiếng khàn khàn lo lắng của Lê Văn Mạnh vọng xuống từ sợi dây thừng thô ráp đang căng lên bần bật. Ở phía trên vách đá hiểm trở, anh chàng thợ rèn lực điền đang dùng hết sức lực phàm nhân, gồng đôi vai vạm vỡ giấu dưới lớp gile da thú để giữ chặt điểm tựa cho nàng.


“Mạnh, giữ chắc dây! Ta cần thêm một chút thời gian!”


Cãi Lý thều thào đáp, giọng nói khàn đặc do ngạt khói độc. Nàng nén cơn ho sặc sụa đang dâng lên tận cổ họng, khóe môi rách nhẹ rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm. Nàng biết, nếu không giải mã chiếc hộp này ngay tại đây, dưới sự che chở của sương độc dày đặc đánh lừa thần thức lính tuần, nàng sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai.


Nàng đặt bàn tay phải trần trụi, run rẩy lên bề mặt nắp hộp gỗ cổ. Vết thương rách da rỉ máu ở lòng bàn tay chạm khít vào ấn ký rồng phượng cổ xưa. Dòng máu phàm nhân nóng hổi thấm sâu vào thớ gỗ mục nát, lập tức kích hoạt năng lực Chạm thấu ức bẩm sinh của nàng.


*OÀNG!*


Một luồng sáng màu lam nhạt mờ ảo bùng lên, nuốt chửng lấy thần trí của Cãi Lý. Không gian tối tăm dưới đáy vực sâu biến mất. Trước mắt nàng, một ảo ảnh mộng cảnh ngàn năm trước hiện về sống động như một thước phim lịch sử đầy đau thương.


Đó là một đêm mưa bão kinh hoàng của ngàn năm trước, ngay tại chính lòng Vực sâu Vô Tận này, khi khe nứt vách đá chưa bị sương độc phong tỏa. Giữa trận pháp vạn kiếm lơ lửng rực lửa sấm sét trên không trung, một nam tử mặc chiến bào màu hoàng kim uy nghiêm đang đứng thẳng lưng. Gương mặt người đó có những nét tương đồng kinh ngạc với Thẩm Diệc Kính, nhưng đôi chân mày lại mang một nét u sầu thâm trầm của người đã trải qua vạn nẻo nhân gian.


*Cựu gia chủ Thẩm gia – Thẩm Vạn Thiên.*


Đối diện với vị thần tối cao ấy là một nam tử phàm trần mặc y phục trạng sư thô sơ màu xám nhạt, tay cầm bút lông viết chữ bằng mực chu sa đỏ thẫm. Ánh mắt người phàm nhân ấy sáng rực như thấu suốt nhân gian, chính trực và kiên định tuyệt đối trước uy áp sấm sét của Đế quân.


*Tổ tiên dòng họ Nguyễn gia – Trạng sư huyền thoại Nguyễn Công Lý.*


“Thẩm gia chủ, nếu người muốn dẹp yên cuộc nổi dậy của vạn tộc phàm nhân, muốn giữ cho huyết mạch Thẩm gia không bị thiên quy Thiên Đình trừng phạt, người bắt buộc phải ký vào bản hiệp ước này,” giọng nói của Nguyễn Công Lý vang lên dõng dạc, vang vọng khắp lòng vực sâu. “Phàm nhân không có tu vi, không có linh lực, nhưng sinh mệnh của họ không phải là cỏ rác để các tu sĩ tùy ý giẫm đạp, phóng lôi kiếp luyện kiếm bừa bãi.”


Thẩm Vạn Thiên nhìn xuống bản sớ da thú đặt trên chiếc hộp gỗ cổ, thở dài một tiếng u uất: “Nguyễn trạng sư, ngươi có biết việc phàm nhân ép buộc một vị thần ký kết khế ước hòa bình là phạm vào luật trời hà khắc thế nào không? Chấp Pháp Điện sẽ không để ngươi yên.”


“Nguyễn Công Lý ta dùng cả mạng sống phàm trần này để đòi lại công lý cho chúng sinh phàm thế,” tổ tiên nàng mỉm cười kiêu hãnh, không một chút run rẩy trước cái chết. “Bản di chúc ẩn này sẽ cấm vĩnh viễn việc khai thác lôi thạch thô tại làng Bình Yên để bảo vệ long mạch phàm trần. Nếu Thẩm gia vi phạm, khế ước mệnh hồn liên kết giữa hai dòng họ sẽ tự động phản phệ, tiêu hủy một nửa nguyên thần của gia chủ Thẩm gia vương phủ.”


Thẩm Vạn Thiên nhắm mắt, từ từ vung tay đeo nhẫn ngọc sấm sét, đóng một ấn ký nguyên thần rực sáng chớp tím lên bản di chúc bằng da thú cổ, rồi đặt nó vào trong chiếc hộp gỗ đào ngàn năm.


*“Ta chấp nhận lời ước định này. Thẩm gia vĩnh viễn bảo hộ phàm giới Bình Yên.”*


Bức tranh ký ức đột ngột vỡ tan thành trăm mảnh thủy tinh ánh sáng nhạt. Cãi Lý giật mình thoát khỏi ảo ảnh Chạm thấu ức. Thần trí nàng quay cuồng dữ dội, đầu óc đau đớn như bị hàng vạn cây kim châm cứu nung lửa đâm thẳng vào thái dương. Khóe mũi và tai trái của nàng rỉ ra những vệt máu tươi ấm nóng do di chứng bộc phát năng lực tâm linh quá sâu dưới đáy vực độc.


Nàng ho khan sặc sụa, gục đầu xuống đất bùn lạnh giá, nhưng bàn tay trái vẫn siết chặt chiếc hộp gỗ cổ đã tự động mở nắp sau khi nhận diện dòng máu khế ước của nàng. Bên trong chiếc hộp, một cuộn da thú cổ xưa rực sáng ánh chớp tím nhạt vẫn vẹn nguyên sau ngàn năm chôn giấu.


*Bản di chúc ẩn gốc của Thẩm Vạn Thiên. Chứng cứ pháp lý tối cao chứng minh hành vi khai thác lậu lôi thạch của Thẩm Cao và Vô Cực Tông là bất hợp pháp, vi phạm nghiêm trọng luật gia tộc chính thống.*


Cãi Lý run rẩy cuộn bản di chúc lại, nhét sâu vào ống tay áo rộng của chiếc áo choàng lam nhạt, rồi ôm chặt chiếc hộp gỗ cổ vào lòng ngực phập phồng thở dốc. Nàng khẽ kéo lại chiếc khăn lụa lam quấn quanh cổ để che giấu vết bầm tím đen rỉ máu nhạt – dấu vết tàn nhẫn từ cơn ma tính bộc phát đêm trước của Thẩm Diệc Kính.


*“Ta đã tìm thấy nó rồi... Sư phụ, con sắp đòi lại được công lý cho người rồi...”* lòng nàng dâng lên một luồng cảm xúc nghẹn ngào, kiêu hãnh.


“Cãi Lý! Cẩn thận! Có kẻ đang xuống!”


Tiếng hét kinh hoàng của Lê Văn Mạnh từ phía trên vách đá cắt ngang bầu không khí im lặng của vực sâu.


Cãi Lý giật mình ngước mắt nhìn lên. Giữa làn sương mù xám xịt dày đặc, năm chiếc bóng đen di chuyển không tiếng động, lướt nhanh như những con chim ưng săn mồi đang lao thẳng xuống đáy vực.


*Sát thủ Ám Dạ Các dưới trướng Thẩm Cao.*


Chúng mặc y phục dạ hành màu xám đậm, đeo mặt nạ sắt nửa mặt lạnh lùng. Tên đi đầu vung đoản đao linh lực tỏa ra luồng kiếm khí sắc lạnh, mục tiêu nhắm thẳng vào chiếc hộp gỗ cổ trên tay nàng hòng tiêu hủy vật chứng sinh tử.


“Phàm nữ guốc mộc! Giao chiếc hộp ra!” tiếng rít lạnh lùng của tên sát thủ xé toạc màn sương.


Cãi Lý biến sắc. Thể xác phàm trần của nàng đang suy kiệt cực hạn do ngộ độc khí nhẹ và backlash Chạm thấu ức, cánh tay phải tê liệt hoàn toàn không thể cử động. Nàng không có tu vi, không có ma pháp để chống lại đòn tấn công linh lực của tu sĩ Luyện Khí Kỳ đỉnh phong kia.


Nàng dứt khoát rút con dao găm mạ bạc nhỏ từ trong ống tay áo trái bằng bàn tay còn lành lặn. Con dao găm bằng thép ròng mạ một lớp bạc nguyên chất do Lê Văn Mạnh tự tay rèn đúc lấp lánh dưới ánh sáng mờ. Nàng giấu chiếc hộp gỗ cổ ra sau lưng, đứng thẳng lưng đối diện với lưỡi đao đang lao tới, ánh mắt sắc sảo không một chút sợ hãi.


*KENG!*


Một tiếng va chạm kim loại chấn động vang lên, rung chuyển cả lòng vực sâu hoắm. Lê Văn Mạnh đã kịp thời đu dây thừng tuột xuống, vung chiếc búa rèn sắt đen khổng lồ chặn đứng lưỡi đoản đao linh lực của tên sát thủ trong gang tấc. Luồng linh lực từ đoản đao va chạm với lớp sắt đen kháng ma của búa rèn, lập tức bị triệt tiêu, phát ra những tia lửa xèo xèo rồi tắt ngấm.


“Cãi Lý! Chạy mau! Chúng đông quá!” Mạnh gầm lên, bắp tay cuồn cuộn gân xanh cố sức đẩy lùi tên sát thủ đang áp sát.


“Mạnh, cẩn thận phía sau!” Cãi Lý hét lớn.


Hai tên sát thủ khác đã vượt qua Mạnh, vung đoản đao linh lực lao thẳng về phía nàng. Cãi Lý nhanh chóng quan sát địa hình xung quanh vách đá lở. Trí tuệ nhạy bén của nàng trạng sư lập tức phát hiện ra một sợi dây thừng phàm trần cũ kỹ của đội tuần tra ngoại môn dùng để neo giữ các khối đá sụt phía trên ngách đá hẹp.


Nàng không do dự, dùng hết sức lực phàm nhân của cánh tay trái, vung con dao găm mạ bạc cắt đứt phựt sợi dây thừng neo đá phía trên.


*RÀO RÀO... OÀNG!*


Hàng chục khối đá tảng khổng lồ mất đi điểm tựa, lập tức đổ sập xuống như một trận lũ quét đá hộc, chắn ngang lối đi giữa nàng và hai tên sát thủ. Bụi đá mù mịt bốc lên cuồn cuộn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn dưới đáy vực tối tăm. Tiếng gầm rú tức tối của bọn sát thủ bị kẹt phía sau đống đổ nát vang lên nghẹn ngào.


“Mạnh! Lối này!” Cãi Lý ho sặc sụa vì bụi đá, nắm lấy vạt áo da thú của Mạnh, kéo anh lao thẳng vào một ngách đá hẹp, bán trong suốt khuất sau làn sương độc dày đặc.


Nàng định đưa chiếc sáo ngọc truyền âm đeo trên cổ lên miệng thổi để kích hoạt lá chắn bảo hộ lôi điện của Thẩm Diệc Kính từ vạn dặm xa xôi. Nhưng ngay khi ngón tay nàng chạm vào sáo ngọc, nàng khựng lại. Sương độc rạn nứt linh cốt dưới đáy vực quá dày đặc, luồng khí u minh lạnh lẽo đã hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động sóng âm linh lực tầm xa. Chiếc sáo ngọc chỉ rung nhẹ một nhịp yếu ớt rồi tắt lịm.


*“Không thể gọi Diệc Kính... Sóng âm bị chặn đứng rồi. Ta phải tự mình giải quyết cuộc truy sát này...”* Cãi Lý cắn răng, lý trí lạnh lùng hoạt động hết công suất.


Nàng liếc nhìn chiếc hộp gỗ cổ trong tay, rồi nhìn ra hướng lối ngách thoát hiểm tối tăm dẫn ra phía sau tháp cổ của làng. Sát thủ Ám Dạ Các rất nhạy bén, chúng chỉ nhắm vào chiếc hộp gỗ đào chứa di chúc. Một khi bụi đá tan đi, chúng sẽ dùng thần thức quét định vị chiếc hộp và đuổi kịp hai người trong vòng mười nhịp thở.


*Ta phải dùng mồi nhử...*


Cãi Lý dứt khoát tháo dải lụa thô màu lam nhạt bọc mảnh lôi thạch vỡ sát ngực ra, bọc chặt một khối đá hộc sắc cạnh có kích thước tương đương chiếc hộp gỗ cổ. Nàng giấu bản di chúc gốc và chiếc hộp gỗ thật vào ống tay áo rộng của chiếc áo choàng tơ tằm che giấu thần thức, ôm sát vào lồng ngực phàm trần.


“Mạnh, ném cái bọc này xuống khe nứt sâu phía Đông Nam!” Cãi Lý ra lệnh khẩn cấp, ánh mắt nàng lạnh lùng và sắc bén.


Mạnh lập tức hiểu ý. Anh vung cánh tay lực lưỡng, ném mạnh chiếc bọc lụa lam chứa đá hộc xuống khe nứt sâu hoắm, tối đen như mực phía Đông Nam vách đá. Khối đá rơi xuống, va chạm vào vách đá phát ra những tiếng *bịch... bịch...* lớn dội lại giữa lòng vực sâu.


“Chúng chạy hướng Đông Nam rồi! Đuổi theo chiếc bọc lụa lam!” tiếng tên thủ lĩnh sát thủ quát lớn phía sau đống đá sập.


Năm chiếc bóng đen lập tức lao vút về phía khe nứt Đông Nam, ngự kiếm bay thẳng xuống lòng vực sâu hơn để truy đuổi chiếc bọc giả mạo.


Tận dụng khoảnh khắc vàng ngọc ấy, Cãi Lý và Mạnh nhanh chóng luồn lách qua ngách đá hẹp phía Tây Bắc, men theo đường mòn tối tăm để leo lên mặt đất. Cơ thể phàm trần của Cãi Lý suy kiệt hoàn toàn, nàng phải bám chặt vào vai Mạnh, từng bước chân đi trong mưa tuyết lạnh giá đều như dẫm trên bàn chông, lồng ngực nhói đau rát bỏng.


Nhưng dưới ống tay áo rộng, bản di chúc ẩn gốc của Thẩm Vạn Thiên dính những vệt máu phàm trần của nàng vẫn đang tỏa ra luồng lôi uy ấm áp, như một lời hứa hẹn về một bản án công lý tối cao sắp được phơi bày ra ánh sáng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!