Nhạc nềnRecollection

Chứng Cứ Dưới Hố Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù rạng sáng ngày mười chín tháng Chín dày đặc và lạnh buốt, bao phủ lấy những tàn tích cháy sém của văn phòng luật Phương Nam. Khói xám từ đống tro tàn của làng Bình Yên vẫn chưa tắt hẳn, quyện vào gió tuyết tạo nên một mùi hôi nồng nặc của lưu huỳnh và gỗ cháy. Nguyễn Cãi Lý ngồi tựa lưng vào bệ đá cũ trước cửa văn phòng, hơi thở mỏng manh phập phồng dưới lớp khăn lụa màu lam nhạt quấn chặt quanh cổ. Vết bầm tím đen hình năm ngón tay rỉ máu do chính tay Đế quân Thẩm Diệc Kính bóp nghẹt trong cơn ma tính đêm trước vẫn còn đau rát bỏng lên mỗi khi nàng hít thở. Cánh tay phải của nàng tê liệt hoàn toàn, buông thõng bất lực, lòng bàn tay rách da rỉ ra những vệt máu tươi đã khô cứng lại thành những vệt đỏ thẫm đáng sợ.


Bên cạnh nàng, Lê Văn Mạnh đang cẩn thận băng bó lại mảng lưng bỏng sém cho em trai nàng, Nguyễn Hoài Nam. Cậu thiếu niên mười lăm tuổi run rẩy vì lạnh và đau, nhưng đôi mắt sáng lanh lợi vẫn nhìn chị gái không chớp. Cha nàng, ông Nguyễn Văn Đất, đang được các bô lão phàm nhân trong làng tạm thời di tản vào căn hầm ngầm của nhà Lý Thị Bưởi đầu ngõ.


Cãi Lý khẽ nhắm mắt, cảm nhận nhịp tim của mình đang đập dồn dập. Cổ tay trái của nàng – nơi mang vết sẹo hình sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn – nhấp nháy một luồng ánh sáng tím đỏ nhạt râm ran nhói buốt. Qua mối liên kết sinh mệnh đầy dằn vặt ấy, nàng cảm nhận được nhịp thở yếu ớt của Thẩm Diệc Kính từ vạn dặm Thần Đô truyền về. Sự hy sinh nguyên thần của anh để kích hoạt lá chắn bảo hộ cứu mạng nàng lúc rạng sáng đã khiến vết rạn nứt linh cốt của anh trầm trọng hơn. Nàng dằn vặt, lòng căm ghét tu sĩ hủ bại hòa quyện cùng sự thấu cảm thầm lặng trước nỗi đau cô độc của vị thần tối cao kia.


“Cãi Lý,” tiếng khàn khàn của Mạnh kéo nàng về thực tại. Anh chàng thợ rèn vạm vỡ đứng dậy, siết chặt chiếc búa rèn bằng sắt đen ngàn năm đen bóng loáng, vết sẹo bỏng lớn trên lưng anh nhói lên dưới làn sương lạnh. “Trương Ba đã phái tay sai đi báo tin cho Trưởng lão Vương Hoài. Lý Bá tuy rút lui vì sợ uy danh vương phủ, nhưng một khi Vương Hoài biết người giữ khế ước mệnh hồn chỉ là một phàm nữ không có tu vi, lão chắc chắn sẽ phái truy binh lôi hỏa tinh nhuệ đến phong tỏa hẻm núi làng Bình Yên để diệt khẩu. Chúng ta không có nhiều thời gian.”


Cãi Lý mở mắt, ánh mắt nàng sắc sảo và lạnh lùng như dao cạo găm thẳng vào khoảng không sương mù. Nàng dùng bàn tay trái còn cử động được, vịn vào bệ đá gượng đứng dậy. Thể xác phàm trần của nàng suy kiệt cực hạn, đầu óc quay cuồng đau đớn do di chứng của linh áp vượt ngưỡng, nhưng ý chí của nàng chưa từng lung lay.


“Ta biết,” Cãi Lý thều thào, giọng nói khàn đặc do ngạt khói nhưng đầy kiên định. “Vương Hoài phóng lôi kiếp bừa bãi tàn phá làng không phải là thiên tai ngẫu nhiên. Lão làm vậy để tạo hiện trường giả che giấu lượng lôi thạch thô khổng lồ bị bòn rút lậu dâng nộp cho Thẩm Cao. Muốn lật ngược thế cờ tại phiên tòa sơ thẩm Thần Đô, chúng ta bắt buộc phải có chứng cứ thép. Mạnh, đưa ta đến Vực sâu Vô Tận.”


Mạnh biến sắc, bước chân lùi lại một nhịp: “Vực sâu Vô Tận? Nơi đó là cấm địa ranh giới làng. Sương độc bốc lên từ lòng đất chứa luồng sát khí có thể làm rạn nứt linh cốt của tu sĩ, đối với thể xác phàm trần của cô, nó là chất độc chết người! Cô đang bị thương nặng, làm sao chịu nổi?”


“Nếu không có chứng cứ lôi thạch lậu gốc, tờ đơn kiện chữ ký máu này chỉ là một tờ giấy lộn trước công đường hào môn,” Cãi Lý giơ cao tờ sớ dính máu phàm trần ở tay trái, gương mặt kiêu hãnh không một chút sợ hãi trước cái chết. “Cha ta đã bị liệt chân mười năm, mẹ ta đã chết, sư phụ Trần Minh đã bị bức tử dã man. Ta không thể để máu của họ chảy vô ích. Đi thôi, Mạnh. Chiếc búa sắt đen của anh có khả năng triệt tiêu linh lực cấp thấp, nó sẽ là lá chắn bảo vệ chúng ta dưới đáy vực.”


Nhìn vào đôi mắt kiên định tột cùng của nàng trạng sư phàm trần, Mạnh biết mình không thể ngăn cản. Anh thở dài, cúi xuống nhặt chiếc búa rèn khổng lồ đeo lên vai, rồi đỡ lấy bờ vai mảnh dẻ của Cãi Lý. Hai người l lặng bước đi trong màn mưa tuyết lạnh buốt, hướng về phía vách đá hoang vu nơi Vực sâu Vô Tận ngự trị.


***


Vực sâu Vô Tận hiện ra trước mắt họ như một khe nứt khổng lồ, đen hoắm và sâu hoắm, cắt đôi đại địa sát làng Bình Yên. Đây là tàn tích của một trận chiến cổ xưa giữa tiên và phàm từ ngàn năm trước, quanh năm bị bao phủ bởi làn sương mù xám xịt dày đặc. Từ dưới lòng vực, những luồng khí độc lạnh thấu xương bốc lên liên tục, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và tiếng rít gào của gió chướng rợn người. Chất độc này chính là sương độc rạn nứt linh cốt, kẻ thù truyền kiếp của mọi tu sĩ, và là nỗi khiếp sợ của phàm nhân.


Cãi Lý đứng sát mép đá lởm chởm, nhìn xuống lòng vực sâu ngàn trượng mà không hề chớp mắt. Gió lạnh quất thẳng vào gương mặt tái nhợt của nàng, chiếc khăn lụa lam bay phần phật để lộ vệt bầm tím đen rỉ máu nhạt trên cổ. Nàng khẽ ho khan một tiếng, lồng ngực phàm trần lập tức thắt lại đau đớn khi hít phải một ngụm khí độc nhẹ.


Mạnh nhanh chóng cột chặt một sợi dây thừng thô phàm trần quanh eo Cãi Lý, nút thắt được thắt tỉ mỉ và chắc chắn. Anh nắm chặt đầu dây còn lại, bắp tay cuồn cuộn gân xanh siết chặt cán búa sắt đen ngàn năm để tạo điểm tựa vững chắc trên vách đá.


“Cãi Lý, giữ chặt lấy dây thừng,” Mạnh nghiêm giọng, ánh mắt đầy vẻ lo âu. “Ta sẽ từ từ thả cô xuống. Khi chạm đất, lập tức giật dây ba lần. Nếu có biến cố, chiếc sáo ngọc truyền âm trên cổ cô sẽ tự động rung lên, ta sẽ lập tức kéo cô lên bằng mọi giá.”


“Được,” Cãi Lý gật đầu. Nàng dùng bàn tay trái còn lành lặn nắm chặt sợi dây thừng thô ráp, nén cơn đau buốt từ vết sẹo khế ước rỉ máu trên cổ tay. Nàng từ từ bước lùi qua mép đá, để cơ thể phàm trần mảnh mai trượt dần xuống lòng vực sâu hoắm tối tăm.


Sương độc màu xám tro lập tức nuốt chửng lấy nàng. Cái lạnh buốt giá ập đến như hàng vạn cây kim châm cứu nung đá đâm sâu vào da thịt. Phổi của Cãi Lý nóng rát, lồng ngực nghẹt thắt lại, nàng phải dùng khăn lụa bịt chặt mũi để cản bớt độc khí. Mỗi mét đi xuống là một cực hình đối với thể xác không có tu vi của nàng. Tai nàng bắt đầu ù đi, khóe mũi rỉ ra một vệt máu tươi mỏng nhạt do áp lực u minh dưới đáy vực.


*Ta không được gục ngã ở đây...*


Nàng cắn chặt môi đến bật máu, dùng vị mặn chát của máu tươi để giữ cho thần trí phàm trần luôn tỉnh táo. Thông qua khế ước mệnh hồn, nàng cảm nhận được nhịp tim của Thẩm Diệc Kính từ vạn dặm xa xôi bỗng nhiên đập dồn dập, như thể anh đang cảm nhận được cơn ngạt thở của nàng và đang cố gắng truyền đi những luồng nhiệt lượng ấm áp để bảo vệ tim nàng từ xa.


*Bịch.*


Chân Cãi Lý cuối cùng cũng chạm vào nền đất đá gồ ghề dưới đáy vực. Nàng lập tức giật mạnh sợi dây thừng ba lần để báo hiệu cho Mạnh phía trên.


Đáy Vực sâu Vô Tận là một thế giới hoang tàn, đầy rẫy những khối đá sạt lở và tàn tích vũ khí rỉ sét từ ngàn năm trước. Sương độc ở đây dày đặc đến mức che khuất tầm nhìn trong vòng ba bước chân. Cãi Lý quỳ xuống đất bùn lạnh giá, rút từ trong giỏ mây ra chiếc la bàn đồng phàm trần và một tờ giấy sắc chỉ Bộ Hình chống nước để chuẩn bị thực hiện phương pháp khám nghiệm hiện trường lôi kiếp.


Nàng tỉ mỉ đo đạc góc nghiêng của các vệt cháy sém trên vách đá, đo độ sâu của những hố sụt do lôi điện để lại. Với kiến thức khoa học phàm trần tự học từ sổ tay của sư phụ Trần Minh, nàng nhanh chóng vẽ lại sơ đồ phân bố năng lượng lôi điện dưới đáy vực.


“Góc rơi của lôi điện là sáu mươi lăm độ hướng Tây Nam... đây không phải là hướng sét tự nhiên rơi từ đỉnh trời,” Cãi Lý lẩm bẩm, ánh mắt sắc sảo lấp lánh sự thông tuệ vượt trội. “Sét rơi theo hướng này chỉ có thể được kích hoạt từ trận pháp lôi kiếp nhân tạo đặt tại Lôi Trì Hoang Mạc phía trên. Vương Hoài đã nói dối trước quan phủ.”


Nàng lết cơ thể mệt mỏi về phía một hố sụt sâu hoắm sát vách đá lở. Dưới lớp đất đá cháy đen, nàng phát hiện ra những mảnh tinh thể màu tím nhạt đang nhấp nháy ánh sáng mờ ảo. Đó chính là lôi thạch vỡ – vật chứng cốt lõi chứng minh tội ác bòn rút lậu linh thạch của Vô Cực Tông.


Cãi Lý dùng bàn tay trái run rẩy, cẩn thận nhặt từng mảnh lôi thạch vỡ bọc vào tấm lụa thô mạ bạc kháng ma để ngăn chặn lôi áp rò rỉ. Khi những mảnh tinh thể sét tiếp xúc gần với Thiên Luật Cổ Thư trong giỏ mây của nàng, cổ thư bỗng nhiên phát ra một luồng sáng vàng kim dịu nhẹ, triệt tiêu hoàn toàn luồng lôi điện nhẹ đang rục rịch phát nổ trên tay nàng.


*Rắc... rắc...*


Tiếng đá lở đột ngột vang lên từ phía trên vách vực sâu, kéo theo tiếng bước chân nặng nề và tiếng nói chuyện trầm đục của tu sĩ. Cãi Lý giật mình, lập tức giấu hòm vật chứng vào sát ngực áo lam nhạt.


“Trưởng lão Vương Hoài ra lệnh phải kiểm tra kỹ lưỡng đáy Vực sâu Vô Tận,” một giọng nói ngạo mạn, khàn khàn của đệ tử tuần tra ngoại môn Vô Cực Tông vang lên từ trên vách đá lở. “Con nhóc phàm nhân Nguyễn Cãi Lý kia rất xảo quyệt. Lão sợ nó sẽ lẻn xuống đây tìm kiếm lôi thạch vỡ làm vật chứng.”


“Hừ, một phàm nữ không có tu vi làm sao chịu nổi sương độc rạn nứt linh cốt dưới đáy vực này?” một giọng nói khác cười khẩy đầy khinh miệt. “Chỉ cần bước xuống ba bước, phổi của ả sẽ tự động vỡ vụn mà chết. Nhưng cứ quét thần thức một lượt cho chắc chắn.”


Cãi Lý nín thở, cơ thể phàm trần đông cứng lại sau một khối đá sập lớn. Nàng biết, nếu đối phương quét thần thức tầm rộng, thể xác phàm nhân có nhịp tim dồn dập của nàng sẽ lập tức bị phát hiện. Nàng không thể dùng bạo lực chiến đấu, nàng hoàn toàn bất lực trước hai tu sĩ Luyện Khí Kỳ đỉnh phong phía trên.


Nàng nhanh chóng quan sát hành vi của đối thủ qua khe đá. Luồng ánh sáng quét thần thức màu tím nhạt của chúng chỉ tập trung rà soát ở những khu vực sáng hoặc nơi sương độc loãng. Chúng rất hời hợt, ỷ vào tu vi tối cao và coi thường sự sống sót của phàm nhân dưới độc khí.


*Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất...*


Cãi Lý đưa ra quyết định dứt khoát. Nàng ra hiệu cho Mạnh thông qua sợi dây thừng khẽ buông lỏng, rồi l l lút bò sâu vào vùng sương độc xám xịt dày đặc nhất sát khe nứt vách đá – nơi độc khí bốc lên nồng nặc nhất mà tu sĩ thường né tránh vì sợ rạn nứt linh cốt.


Nàng bịt chặt mũi bằng khăn lụa lam, hạ nhịp tim phàm trần xuống mức tối thiểu bằng Quy tức thuật thô sơ tự điều hòa nhịp thở. Phổi nàng đau đớn như bị xé rách, máu tươi rỉ ra từ khóe môi rách cũ thấm đỏ cả lớp khăn lụa, nhưng nàng không hề phát ra một tiếng động nào.


Luồng quét thần thức của tu sĩ lướt qua khối đá sập nơi nàng vừa trốn, nhưng bị làn sương độc dày đặc và từ trường tự nhiên của vực sâu cổ xưa hấp thụ, triệt tiêu hoàn toàn linh áp dò tìm.


“Không có dấu vết nào cả,” tiếng đệ tử tuần tra ngoại môn vang lên đầy chán nản phía trên vách đá. “Đi thôi, sương độc dưới này đang dày lên, linh cốt của ta bắt đầu nhói đau rồi. Trở về báo cáo với Trưởng lão là đáy vực hoàn toàn trống rỗng.”


Tiếng bước chân của chúng xa dần rồi biến mất hẳn sau tiếng gió rít của vực sâu.


Cãi Lý thở phào nhẹ nhõm, nhưng thể xác phàm trần của nàng đã chạm đến giới hạn chịu đựng cực hạn. Nàng ngã quỵ xuống đất bùn lạnh giá, ho khan dữ dội, từng ngụm máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ nền tuyết mỏng dưới đáy vực. Cơn đau nhói buốt từ tim truyền qua vết sẹo khế ước mệnh hồn rỉ máu khiến nàng gần như mất đi ý thức.


Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mơ dưới đáy hầm tối, bàn tay trái run rẩy của nàng vô tình quệt vào một lớp đất đá sạt lở sát vách khe nứt.


*Sột sạt...*


Lớp đất đá khô cằn rã ra, lộ ra góc của một chiếc hộp gỗ cổ bị chôn giấu sâu dưới lòng đất từ ngàn năm trước. Khi những ngón tay phàm trần đầy máu tươi của Cãi Lý chạm vào bề mặt gỗ mục nát của chiếc hộp, một hiện tượng kỳ lạ bộc phát.


*VÙNG!*


Chiếc hộp gỗ cổ bỗng nhiên tỏa ra một luồng linh lực ấm áp, nhẹ nhàng và dịu mát lạ thường, bao bọc lấy đôi bàn tay đang run rẩy của nàng. Luồng ấm áp ấy không hề mang theo linh áp hủy diệt của tu sĩ, mà ngược lại, nó vô cùng ôn nhu, hòa hợp hoàn hảo với huyết dịch phàm nhân và nhịp tim khế ước mệnh hồn đang nhấp nháy trên cổ tay nàng. Hơi ấm lan tỏa thẳng vào lồng ngực phàm trần, xoa dịu đi cơn đau rát phổi do hít phải sương độc, giật lại thần trí đang mờ nhạt của nàng từ cõi chết.


Cãi Lý rúng động kịch liệt. Nàng cố gượng dậy, dùng đôi bàn tay rỉ máu điên cuồng cào cấu lớp đất đá xung quanh để lôi chiếc hộp gỗ cổ ra ánh sáng mờ ảo của đáy vực.


Chiếc hộp được chế tác từ loại gỗ đào ngàn năm đã mục nát nhiều chỗ, trên nắp hộp có khắc những hoa văn rồng phượng cổ xưa vô cùng tinh xảo của Thẩm gia vương phủ, tỏa ra một luồng lôi uy tím nhạt chính tông nhưng vô cùng ấm áp, giống hệt như lôi uy phát ra từ nhẫn ngọc sấm sét của Thẩm Diệc Kính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!