Tia Sét Bảo Hộ
Tiếng rít của sợi xích sắt lôi điện xé rách màn đêm xám xịt, mang theo luồng tử lôi điên cuồng lao thẳng xuống đỉnh đầu Nguyễn Cãi Lý. Sức nóng từ tia sét nhân tạo tỏa ra nồng nặc mùi ozone, thiêu rụi những hạt tuyết mỏng chưa kịp chạm đất.
Cơ thể phàm trần của Cãi Lý hoàn toàn bất động dưới áp lực linh áp nặng nề của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ trung kỳ. Cánh tay phải của nàng đã tê liệt hoàn toàn từ đòn phản phệ trước đó, buông thõng bất lực bên hông, máu tươi từ lòng bàn tay rách da vẫn không ngừng nhỏ giọt xuống nền đất bùn nhão nhoét. Nàng có thể cảm nhận được từng sợi tóc gáy dựng đứng lên vì tĩnh điện, da đầu rát bỏng như bị lửa thiêu. Ngưỡng áp chế linh áp của nàng đã chạm đến giới hạn cực hạn. Khóe mắt và tai trái của nàng, vốn đã tổn thương từ Thần Đô, lại rỉ ra một vệt máu ấm nóng, thấm vào chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn quanh cổ.
“Cãi Lý! Tránh ra!”
Lê Văn Mạnh gào lên trong bất lực. Anh chàng thợ rèn lực lưỡng cố dồn toàn lực vào đôi chân vạm vỡ, chiếc búa rèn bằng sắt đen ngàn năm siết chặt trong tay, nhưng luồng linh áp khóa chặt của Lý Bá như hai gông cùm vô hình đóng đinh chân anh xuống đất bùn. Anh chỉ có thể trương mắt nhìn sợi xích sét tàn nhẫn kia giáng xuống người con gái mình thầm thương.
“Chị hai!” Nguyễn Hoài Nam nằm dưới đất bùn, cánh tay bị bỏng lạnh do xích sắt trói buộc co rút lại, tiếng khóc nghẹn ngào hòa vào tiếng lửa cháy hoang tàn của văn phòng luật Phương Nam.
Nguyễn Văn Đất, người cha bị liệt chân, dùng đôi bàn tay chai sần cào cấu mặt đất, gào khóc vô vọng: “Đừng... đừng giết con tôi!”
Mũi roi sấm sét của Lý Bá chỉ còn cách đỉnh đầu Cãi Lý một gang tấc. Gương mặt mỡ màng của gã quan chấp pháp hủ bại vặn vẹo trong sự đắc ý tột cùng. Gã nghĩ chỉ cần một đòn này, mọi chứng cứ lôi thạch vỡ và đơn kiện chữ ký máu sẽ biến thành tro bụi, mạng lưới tham nhũng của gã và Thẩm Cao sẽ mãi mãi nằm trong bóng tối.
Nhưng ngay trong tích tắc sinh tử ấy, chiếc sáo ngọc truyền âm đeo trên cổ Cãi Lý bỗng nhiên rung lên rít gào.
*UỲNH!*
Một tiếng nổ lôi đình trầm đục vang lên ngay từ trong lồng ngực Cãi Lý. Không phải từ bầu trời đỏ rực lửa cháy ngoài kia, mà là từ chiếc sáo ngọc nhỏ bé bằng ngọc bích linh cấp. Luồng linh quang tím nhạt ấm áp vốn dịu nhẹ bỗng chốc bùng phát, hóa thành một cột sáng lôi điện màu tím rực rỡ, phóng thẳng lên không trung rồi đổ ụp xuống, tạo thành một lá chắn hình vòm cầu bao bọc hoàn toàn cơ thể mảnh mai của nàng trạng sư phàm trần.
Sợi xích sắt lôi điện của Lý Bá quất mạnh vào lá chắn lôi điện tím.
*OÀNG!*
Một tiếng chấn động đinh tai nhức óc vang dội khắp làng Bình Yên. Sợi xích sắt linh lực của Lý Bá không những không thể xuyên qua lá chắn, mà còn bị luồng thần lực tối cao tích hợp trong sáo ngọc đánh bật ngược trở lại. Luồng lôi điện tím cuồn cuộn phản phệ ngược theo sợi xích, truyền thẳng vào đan điền của Lý Bá.
“A!”
Lý Bá hét lên một tiếng đau đớn. Thể xác béo lùn của gã bị hất văng lùi lại hơn mười bước, đôi giày da dẫm nát đống đổ nát, lồng ngực nghẹn thắt. Gã loạng choạng quỳ sụp một gối xuống đất bùn, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm. Cuốn sổ báo cáo giả mạo trên tay gã bị lôi điện thiêu rụi thành tro đen bay tán loạn trong gió bấc.
Lá chắn lôi điện tím xung quanh Cãi Lý khẽ gợn sóng rồi thu nhỏ lại, hóa thành một màng sương mỏng lấp lánh bảo hộ sát da thịt nàng.
Cùng lúc đó, cổ tay trái của Cãi Lý nhói lên một cơn đau xé rách như có hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đâm sâu vào tủy xương. Vết sẹo hình sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn rực sáng lên, huyết dịch dưới da nàng như sôi trào. Qua mối liên kết sinh mệnh dằn vặt ấy, nàng cảm nhận được một tiếng rên rỉ đau đớn từ vạn dặm xa xôi truyền về.
*Anh ấy đã tỉnh lại...*
Nàng biết, việc lá chắn bảo hộ tự động kích hoạt từ xa đã rút đi một lượng lớn linh lực từ nguyên thần đang suy kiệt của Thẩm Diệc Kính tại Thần Đô, khiến vết rạn nứt linh cốt của anh nhói buốt dữ dội. Sự dằn vặt nội tâm dâng trào trong lòng Cãi Lý. Nàng căm ghét giới tu tiên, nàng phòng thủ trước sự lạnh lùng của vị Đế quân tối cao kia, vậy mà giờ đây, nàng lại phải sống sót nhờ vào thần lực của chính người đàn ông đã từng bóp nghẹt cổ nàng trong cơn điên loạn.
Nén cơn đau nhói ở tim, Cãi Lý cắn chặt răng đứng vững. Nàng không để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào trước kẻ thù. Nàng dùng bàn tay trái còn cử động được, chậm rãi vuốt ngược ống tay áo lụa thô màu lam nhạt lên, để lộ hoàn toàn cổ tay mảnh mai.
Ở đó, sợi chỉ đỏ khế ước đang rực sáng ánh chớp tím nhạt, tỏa ra uy áp thần thánh mỏng nhưng vô cùng tôn nghiêm.
“Lý Bá,” giọng nói của Cãi Lý cất lên, raspy do ngạt khói và linh áp, nhưng từng chữ từng câu lại sắc bén như dao cạo găm thẳng vào không khí. “Ngươi có nhận ra ấn ký này là gì không?”
Lý Bá gượng dậy, đôi mắt ti hí co rút lại tột độ khi nhìn thấy sợi chỉ đỏ đang tỏa ra lôi uy quen thuộc của Thẩm gia tối cao. Gã lắp bắp, gương mặt mỡ màng cắt không còn giọt máu: “Khế... Khế ước mệnh hồn? Sợi chỉ đỏ mệnh hồn của Đế quân?”
“Đúng vậy,” Cãi Lý tiến lên một bước, tà áo lam rách nát bay phần phật, phong thái kiêu hãnh đứng thẳng lưng trước kẻ mạnh không hề giảm sút. “Ta là Nguyễn Cãi Lý, dâu chính thống đã ký khế ước sinh tử với Đế quân Thẩm Diệc Kính. Danh phận mợ cả Thẩm gia vương phủ của ta đã được bô lão viện công nhận!”
Nàng giơ cao tờ đơn kiện dính máu phàm trần ở tay trái, dõng dạc tuyên bố: “Theo luật bảo hộ bạn đời của Thiên Luật Đệ Nhất Chương: Bất kỳ tu sĩ nào tự ý tấn công người đồng hành khế ước mệnh hồn của Đế quân đều bị khép vào tội phản nghịch chống lại vương triều Thẩm gia! Nếu ta mất đi một sợi tóc tại làng Bình Yên này, khế ước phản phệ sẽ lập tức báo động về Thần Đô. Thần lực của Đế quân sẽ san phẳng toàn bộ phân sở ngoại môn Vô Cực Tông của các ngươi trong vòng một canh giờ!”
Lý Bá run rẩy tột độ. Gã nhìn lá chắn lôi điện tím đang lấp lánh sát da thịt nàng, cảm nhận được lôi uy chính tông của Thẩm Gia Thần Lôi Quyết không thể giả mạo. Gã chỉ là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ trung kỳ nhát gan, hành động phóng hỏa này hoàn toàn vì những đồng linh thạch hối lộ bẩn thỉu của Thẩm Cao. Gã có gan bóc lột phàm nhân, nhưng tuyệt đối không có gan đối đầu với cơn thịnh nộ của vị Đế quân tối cao cai trị tam giới.
“Quan... quan chấp pháp,” Trương Ba từ dưới đất lết dậy, ôm cánh tay gãy rên rỉ. “Nó chỉ là một con nhỏ phàm nhân hù dọa... mau giết nó đi!”
“Câm miệng!” Lý Bá quay sang tát thẳng vào mặt Trương Ba một cú trời giáng, khiến gã ác bá văng ra xa, răng rụng máu tươi đầy đất. Lý Bá quay lại nhìn Cãi Lý, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, giọng nói run rẩy gượng gạo: “Mợ... mợ cả bớt giận. Hạ quan... hạ quan chỉ là thực thi công vụ dọn dẹp hỏa hoạn theo lệnh cấp trên... hoàn toàn không biết thân phận cao quý của người.”
Lê Văn Mạnh lúc này đã phá vỡ được luồng linh áp đang suy yếu của Lý Bá nhờ chiếc búa sắt đen ngàn năm kháng ma. Anh lập tức lao đến, đứng chắn trước mặt Cãi Lý, chiếc búa tạ rèn rực lửa đen chỉ thẳng vào mặt gã tu sĩ hủ bại.
“Lý Bá, cút ngay khỏi làng Bình Yên trước khi chiếc búa này đập nát đan điền của ngươi!” Mạnh gầm lên.
Lý Bá nhìn chiếc búa sắt đen ngàn năm có khả năng triệt tiêu linh áp, lại nhìn lá chắn lôi điện tím bảo hộ quanh người Cãi Lý, biết hôm nay không thể ra tay giết người bịt đầu mối được nữa. Gã lùi lại một bước, cung kính cúi đầu giả tạo: “Hạ quan lập tức rút quân. Mong mợ cả lượng thứ cho sự mạo phạm vô tình này.”
Gã vẫy tay ra hiệu cho đám thuộc hạ hắc bang Thiết Huyết đang hoang mang thu quân. Trương Ba dù ấm ức và đau đớn tột cùng vẫn phải ngậm máu phun người, lết theo sau gã quan hủ bại trốn chạy khỏi lối vào làng Bình Yên.
Ngay khi bóng dáng của Lý Bá khuất sau rặng thông già, lá chắn lôi điện tím quanh người Cãi Lý lập tức tiêu tan.
*PHỤT!*
Cãi Lý không thể chịu đựng thêm được nữa, nàng phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm, cơ thể mảnh mai lảo đảo ngã quỵ xuống đất bùn lạnh giá. Thể xác phàm trần của nàng đã kiệt quệ hoàn toàn sau khi chịu đựng luồng linh áp Nguyên Anh từ xa truyền qua sáo ngọc.
“Cãi Lý!”
Mạnh vội vã buông búa rèn, lao đến đỡ lấy thân thể lạnh ngắt, run rẩy của nàng.
“Mạnh... mau... cứu Hoài Nam và cha...” Cãi Lý thều thào, đôi mắt sắc sảo đã mờ đi vì mệt mỏi cực hạn, nhưng bàn tay trái vẫn giữ chặt tờ đơn kiện dính máu.
Mạnh bế Cãi Lý đặt ngồi tựa vào bệ đá cũ của văn phòng luật đang cháy, rồi nhanh chóng lao vào đống đổ nát dùng sức mạnh thể chất cực hạn nâng mái xà gỗ cứu Nguyễn Hoài Nam và ông Nguyễn Văn Đất ra ngoài. Hoài Nam bị bỏng lạnh nặng ở cánh tay do xích sắt linh lực trói buộc, da thịt rộp đỏ rỉ máu. Cãi Lý dùng chút sức lực phàm trần cuối cùng, hướng dẫn Mạnh dùng rượu phàm trần rửa sạch vết thương và đắp lá ngải cứu tuyết sơn giã nát để làm dịu kinh mạch phàm nhân cho em trai.
Nằm trong vòng tay của cha và em trai giữa đống tro tàn đổ nát của văn phòng luật Phương Nam, Cãi Lý nhìn ngọn lửa đỏ rực đang dần lụi tàn dưới cơn mưa tuyết lạnh buốt. Thánh địa công lý của nàng đã thành tro bụi, nhưng tờ đơn kiện chữ ký máu và mảnh lôi thạch vỡ vẫn an toàn giấu sát ngực nàng.
Nàng nhìn xuống cổ tay trái mang vết sẹo sợi chỉ đỏ đang âm ỉ rỉ đỏ nhạt nhấp nháy ánh sáng tím, lòng dâng trào một nỗi dằn vặt vô bờ bến. Nàng đã sống sót, gia đình nàng đã an toàn, nhưng cái giá phải trả là sự suy kiệt nguyên thần của Thẩm Diệc Kính vạn dặm xa xôi. Mối khế ước đầy dằn vặt này đang kéo nàng lún sâu hơn vào vòng xoáy ân oán tiên phàm.
Trong khi đó, ở góc tối của rặng thông ngoài rìa làng, Trương Ba đứng tựa vào gốc cây, một tay bó gạc rỉ máu, đôi mắt ti hí tràn đầy sát khí nhìn chằm chằm về phía văn phòng luật đổ nát. Gã khạc ra một ngụm máu bẩn, quay sang tên tay sai thân cận đang đứng khúm núm bên cạnh.
“Mày mau đi ngay trong đêm,” Trương Ba rít qua kẽ răng đau đớn. “Lách qua các trạm tuần tra phàm trần, đến thẳng tổng đà ngoại môn Vô Cực Tông báo tin cho Trưởng lão Vương Hoài. Nói với lão là con nhóc mợ cả hờ của Thẩm gia đang có mặt tại làng Bình Yên để thu thập chứng cứ lôi thạch vỡ. Bảo lão lập tức phái truy binh lôi hỏa tinh nhuệ đến phong tỏa toàn bộ hẻm núi, tuyệt đối không được để nó mang chứng cứ lôi thạch lậu trở về Thần Đô!”
Tên tay sai run rẩy gật đầu, lập tức lẩn khuất vào bóng tối của rừng thông đêm đông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!