Lửa Cháy Làng Bình Yên
Cơn gió bấc rít gào qua những rặng thông già ngoại ô Thần Đô, mang theo những hạt mưa tuyết lạnh buốt quất thẳng vào cỗ xe ngựa phàm trần đang điên cuồng lao đi trong đêm tối. Nguyễn Cãi Lý ngồi bên trong khoang xe chật hẹp, hai tay ôm chặt chiếc giỏ mây cũ kỹ sát vào lồng ngực phàm trần để tìm kiếm chút hơi ấm ít ỏi. Chiếc áo choàng tơ tằm dệt từ tơ tằm băng hàn ngàn năm – bảo vật mà Thẩm Diệc Kính trao cho nàng – lúc này đã được xếp gọn dưới đáy giỏ, nhưng cái lạnh thấu xương của nó dường như vẫn còn vương vấn trên làn da nhợt nhạt của nàng, khiến lục phủ ngũ tạng không ngừng run rẩy.
Trên cổ tay trái của Cãi Lý, vết sẹo sợi chỉ đỏ của Khế ước mệnh hồn đang nhấp nháy một luồng ánh sáng tím đỏ nhạt, râm ran truyền về những nhịp đập nhói buốt. Nhịp tim của nàng đập dồn dập, đồng điệu một cách kỳ lạ với tần số hỗn loạn từ vương phủ phía sau lưng. Nàng nén một tiếng rên rỉ, khẽ kéo lại chiếc khăn lụa màu lam nhạt quấn quanh cổ để che giấu vệt bầm tím đen hình năm ngón tay rỉ máu do chính tay vị Đế quân tối cao kia bóp nghẹt trong cơn ma tính bộc phát đêm trước. Vết thương thực thể ấy vẫn đau rát bỏng lên mỗi khi nàng hít thở, nhưng nỗi lo lắng tột cùng dành cho cha và em trai lúc này đã hoàn toàn nuốt chửng nỗi đau thể xác.
“Cãi Lý! Sắp đến ranh giới làng Bình Yên rồi!”
Tiếng hét khàn khàn của Lê Văn Mạnh vang lên từ phía trước mui xe, bị tiếng gió rít át đi phân nửa. Anh chàng thợ rèn lực lưỡng lúc này đang điên cuồng thúc ngựa, tấm lưng vạm vỡ giấu dưới lớp áo gile da thú thô ráp vẫn còn vương vất vệt sẹo bỏng sém mảng lớn từ trận lôi kiếp trước. Trên đùi anh, chiếc búa rèn bằng sắt đen ngàn năm đen bóng loáng dưới ánh chớp xa xăm, sẵn sàng trở thành lá chắn vật lý trung thành nhất bảo vệ nàng trạng sư phàm trần.
Cãi Lý vén bức rèm da thú nhìn ra ngoài. Bầu trời phía trước không phải là màu đen sẫm của đêm giông bão, mà là một màu đỏ rực đầy chết chóc. Lửa. Ngọn lửa lôi điện nhân tạo bùng cháy dữ dội, nhuộm đỏ cả một góc trời phía làng Bình Yên. Mùi tro tàn của rơm rạ ẩm ướt và lúa cháy sém theo gió bấc xộc thẳng vào mũi nàng, nồng nặc và tanh nồng mùi ozone.
“Mạnh, nhanh lên!” Cãi Lý siết chặt ngón tay vào vạt áo lam nhạt, khóe mắt nàng rỉ ra một vệt nước mắt nóng hổi trước cảnh tượng quê hương bị tàn phá. Mật tin giải mã từ tiếng đàn vĩ cầm của Trịnh Nhã Phương không hề sai lệch: Thẩm Cao đã ngầm liên kết với Vô Cực Tông để tổ chức cuộc truy quét này nhằm diệt khẩu gia đình nàng, ép nàng phải rút đơn kiện lôi kiếp trước ngày phiên tòa phúc thẩm diễn ra.
Cỗ xe ngựa phàm trần phanh gấp trước lối vào làng, bánh xe gỗ trượt dài trên nền đất bùn nhão nhoét trộn lẫn tuyết tan. Cãi Lý không đợi xe dừng hẳn, nàng lập tức ôm chặt giỏ mây nhảy xuống đất, bước chân lảo đảo suýt ngã quỵ nếu không có bàn tay thô ráp, chai sần của Mạnh kịp thời đỡ lấy.
Cảnh tượng trước mắt khiến tim nàng như ngừng đập. Ngôi nhà gỗ nhỏ bé của văn phòng luật Phương Nam – thánh địa công lý duy nhất của phàm nhân, nơi lưu giữ những bản chép tay luật pháp sờn gáy của người thầy quá cố Trần Minh – lúc này đang chìm trong biển lửa đỏ thẫm. Tấm biển gỗ khắc ba chữ “Phương Nam” nứt đôi, rơi rụng dưới đất bùn và bị dẫm đạp không thương tiếc bởi những đôi ủng da của đám côn đồ.
“Đốt! Đốt sạch cho tao! Một mảnh giấy, một sợi cỏ của văn phòng này cũng không được để lại!”
Tiếng gầm rú hống hách vang lên giữa tiếng lửa cháy xèo xèo. Trương Ba – gã ác bá địa phương béo phì, ngực xăm trổ hình hổ dữ tợn – đang vung thanh gậy gỗ to bản bọc sắt chỉ đạo đám đàn em thuộc hắc bang Thiết Huyết ném đuốc vào những mái nhà tranh xung quanh. Đám côn đồ phàm trần này hành động vô cùng tàn bạo, hoàn toàn vì những đồng linh thạch bẩn thỉu mà Vô Cực Tông ban phát.
“Dừng tay lại!”
Cãi Lý dõng dạc hét lớn, giọng nói của nàng tuy nhỏ bé giữa tiếng lửa cháy nhưng chứa đựng một sự kiên định lạnh lùng khiến đám đông phải khựng lại. Nàng đứng thẳng lưng, chiếc khăn lụa lam nhạt bay phần phật trong gió bấc, đôi mắt sắc sảo đầy phòng bị khóa chặt vào Trương Ba.
Trương Ba quay đầu lại, đôi mắt ti hí híp lại đầy khinh bỉ khi nhìn thấy nàng: “Ồ, tưởng ai, hóa ra là con nhóc trạng sư phàm trần dám trèo cao kiện tụng tiên nhân đây sao? Mày về muộn quá rồi, văn phòng luật rách nát của thầy trò mày đã thành tro bụi rồi!”
“Trương Ba, ngươi tự ý phóng hỏa giết người, hủy hoại tài sản của phàm nhân, đã vi phạm nghiêm trọng Bộ Luật Hình Sự Đại Hạ Chương Năm, Điều Một Trăm Linh Tám!” Cãi Lý tiến lên một bước, dõng dạc tuyên bố. “Ta là Thiên Luật Trạng Sư được triều đình công nhận, mọi hành vi của ngươi hôm nay đều được ghi chép lại làm vật chứng trước công đường!”
“Vương pháp phàm trần? Ha ha ha!” Trương Ba cười hô hố, chỉ gậy sắt vào mặt nàng. “Ở cái làng Bình Yên này, lời nói của tu sĩ Vô Cực Tông mới là vương pháp! Bọn tao nhận lệnh từ quan chấp pháp địa phương để dọn dẹp đống rác rưởi này!”
Từ trong bóng tối của ngọn lửa đang thiêu rụi ngôi nhà bên cạnh, một bóng người béo lùn chậm rãi bước ra. Hắn mặc đạo bào chấp pháp màu xám bẩn thỉu của Vô Cực Tông, gương mặt đầy mỡ bóng loáng mồ hôi dưới ánh lửa, tay cầm cuốn sổ báo cáo rách nát và con dấu chấp pháp địa phương. Đó chính là Lý Bá – quan chấp pháp hủ bại nhận hối lộ linh thạch để làm giả báo cáo lôi kiếp.
“Lý Bá!” Cãi Lý nghiến răng, lồng ngực phập phồng thở dốc.
“Nguyễn Cãi Lý, ngươi dám trốn khỏi Thần Đô để trở về đây quấy rối sao?” Lý Bá híp mắt cười giả tạo, giọng nói đầy rẫy sự khinh miệt. “Ta đang thực thi công vụ, dọn dẹp các công trình bất hợp pháp có nguy cơ gây hỏa hoạn lôi kiếp. Ngươi dám cản trở quan sai hành pháp, tội đáng phạt trượng!”
“Ngươi ngụy tạo báo cáo, dùng hỏa lôi nhân tạo để thiêu hủy vật chứng lôi thạch vỡ dưới hố sạt lở ruộng dượng Cày!” Cãi Lý vạch trần không chút kiêng dè. “Ngươi sợ bản đơn kiện phúc thẩm của ta đưa ra ánh sáng Thần Đô sẽ bóc trần mạng lưới bòn rút linh thạch lậu của ngươi và Thẩm Cao!”
Sự thật bị bóc trần khiến gương mặt mỡ màng của Lý Bá giật giật đầy tức giận. Hắn không ngờ một phàm nữ không có tu vi lại dám đối chất trực diện và nắm rõ các kẽ hở tài chính của hắn đến vậy. Hắn quay sang Trương Ba, rít qua kẽ răng: “Bắt lấy ả! Tiêu hủy cuốn cổ thư và giỏ mây của ả ngay lập tức!”
“Mơ đi!”
Lê Văn Mạnh gầm lên một tiếng như sấm nổ. Bước chân vạm vỡ của anh thợ rèn dậm mạnh xuống đất bùn, vung chiếc búa rèn sắt đen ngàn năm lao thẳng về phía Trương Ba.
Trương Ba hoảng hốt vung thanh gậy gỗ bọc sắt lên đỡ.
*KENG!*
Một tiếng va chạm sắt thép chói tai vang lên giữa màn đêm. Sức mạnh thể chất cực hạn của một người thợ rèn quanh năm quai búa đã hoàn toàn áp đảo gã ác bá béo phì. Thanh gậy sắt của Trương Ba nứt toác, chấn động mạnh khiến hai bàn tay gã rách da rỉ máu, gã loạng choạng lùi lại năm bước rồi ngã quỵ xuống đống bùn nhão nhoét, rên rỉ đầy nhục nhã. Đám thuộc hạ hắc bang Thiết Huyết thấy bang chủ bị đánh bại chỉ trong một chiêu, lập tức hoang mang lùi lại, không dám tiến lên.
“Bọn phàm nhân ngu xuẩn!”
Lý Bá tức giận hét lớn. Hắn là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ trung kỳ, tuy tu vi thấp kém đối với giới tu tiên nhưng đối với phàm nhân, hắn vẫn sở hữu sức mạnh áp đảo của linh lực. Hắn vung tay, phóng ra một sợi xích sắt linh lực (xích sắt trói hồn) tỏa ra luồng hàn khí xanh lam buốt giá.
Sợi xích sắt di chuyển nhanh như rắn độc trong không trung, không nhắm vào Mạnh hay Cãi Lý, mà lao thẳng về phía góc tối của văn phòng luật đang cháy. Ở đó, Nguyễn Hoài Nam đang cố gắng dùng hai tay kéo lê cơ thể liệt nửa người của cha, ông Nguyễn Văn Đất, thoát khỏi đống đổ nát của mái nhà sụp đổ.
“A!”
Hoài Nam hét lên một tiếng đau đớn khi sợi xích sắt linh lực quấn chặt lấy cánh tay gầy gò của cậu thiếu niên mười lăm tuổi. Luồng hàn khí từ xích sắt lập tức ăn mòn da thịt phàm trần, khiến vùng da quanh cánh tay cậu bỏng lạnh, đỏ rực và rỉ máu tươi. Cậu ngã khuỵu xuống đất, nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy chân cha.
“Hoài Nam! Cha!”
Cãi Lý kinh hoàng hét lớn. Nàng không do dự, lập tức rút con dao găm mạ bạc giấu trong ống tay áo lam ra, lao thẳng về phía sợi xích sắt linh lực đang trói chặt em trai. Con dao găm bằng thép ròng mạ bạc kháng ma này do chính tay Mạnh rèn đúc, cực kỳ sắc bén.
*XOẠNG!*
Cãi Lý dồn toàn bộ sức lực phàm trần chém mạnh lưỡi dao vào xích sắt linh lực. Tuy nhiên, nàng hoàn toàn không có tu vi. Sự chênh lệch giữa sức mạnh phàm nhân và linh lực tu sĩ là một vực sâu vạn trượng. Ngay khi lưỡi dao mạ bạc chạm vào xích sắt, luồng linh áp phản phệ cực mạnh từ sợi xích lập tức đánh bật nàng ra ngoài.
Cơ thể mảnh mai của Cãi Lý bị hất văng lùi lại ba thước, ngã quỵ xuống nền đất bùn lạnh giá. Cánh tay phải của nàng tê liệt hoàn toàn, con dao găm mạ bạc văng ra xa, lòng bàn tay rách da rỉ máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ cả vạt áo lam nhạt. Khóe tai và khóe mắt nàng nhói đau, rỉ ra vệt máu tươi do hạn mức chịu đựng linh áp bị vượt ngưỡng.
“Cãi Lý!” Nguyễn Văn Đất gào khóc trong bất lực, đôi bàn tay chai sần nứt nẻ của ông cố lết trên đất bùn để chạm vào con gái. “Cha van con... rút đơn kiện đi con ơi! Đừng chống lại bọn chúng nữa, chúng nó sẽ giết sạch nhà ta mất!”
“Không... cha... con không thể lùi bước...” Cãi Lý cắn chặt môi đến bật máu, dùng vị mặn chát của máu tươi để giữ cho thần trí phàm trần không bị ngất đi. Nàng dùng cánh tay trái còn lại, run rẩy bám vào bệ đá cũ để gượng đứng dậy. Vết sẹo sợi chỉ đỏ khế ước mệnh hồn trên cổ tay trái của nàng lúc này rực sáng lên một luồng ánh sáng tím đỏ dữ dội, nhấp nháy điên cuồng theo nhịp tim hoảng loạn của nàng. Qua mối liên kết sinh mệnh dằn vặt ấy, nàng cảm nhận được một luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng đầy đau đớn đang truyền từ Thần Đô vạn dặm về đây, sưởi ấm lồng ngực đang lạnh giá của nàng.
Lý Bá cười khẩy, bước từng bước nặng nề về phía hai cha con nàng, con dấu chấp pháp địa phương trên tay hắn tỏa ra một luồng linh áp xám xịt đè nặng lên không gian: “Một con nhóc phàm trần không có tu vi, dám dùng dao găm chống lại thiên quy? Nguyễn Cãi Lý, hôm nay ta sẽ phế bỏ đôi tay vô lễ này của ngươi, xem ngươi còn viết đơn kiện được nữa không!”
Hắn vận hành linh lực đan điền, luồng uy áp Luyện Khí Kỳ trung kỳ lập tức bộc phát tầm rộng, đè nặng lên toàn bộ khu vực xung quanh. Lê Văn Mạnh đang cố dập lửa gần đó lập tức bị luồng linh áp khóa chặt chân phàm nhân xuống đất bùn, không thể di chuyển. Hoài Nam và ông Nguyễn Văn Đất ngã quỵ dưới đất, thở dốc trong đau đớn.
Cãi Lý cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thắt lại, xương sườn như muốn gãy vụn dưới sức ép của linh áp. Nhưng nàng vẫn đứng thẳng lưng, không chịu quỳ xuống chịu nhục trước cường quyền hủ bại. Nàng thọc bàn tay trái rỉ máu vào ngực áo lam, rút ra bản đơn kiện có chữ ký máu của hàng nghìn bô lão làng Bình Yên kết hợp cùng mảnh lôi thạch vỡ được bọc kỹ trong lụa thô mạ bạc kháng ma.
“Lý Bá! Ngươi nhìn cho kỹ đây!” Cãi Lý dõng dạc hét lớn, giọng nói của nàng vang vọng giữa tiếng lửa cháy. “Đây là bản đơn kiện tập thể có chữ ký máu của bô lão làng Bình Yên! Và đây là mảnh lôi thạch vỡ chứa tàn dư ma pháp lôi kiếp nhân tạo của Vô Cực Tông! Ta đã nộp bản sao hợp pháp lên Bộ Hình Thần Đô dưới sự bảo lãnh của Công chúa Triệu An và Thẩm gia vương phủ!”
Lý Bá khựng lại, đôi mắt ti hí co rút lại khi nhìn thấy mảnh lôi thạch vỡ đang nhấp nháy ánh sáng tím rực rỡ phản ứng với tờ sớ chữ ký máu. Hắn biết rõ tính pháp lý của những vật chứng này một khi được đưa ra công đường triều đình phàm thế.
“Ngươi... ngươi dám đe dọa ta?” Lý Bá cố giữ vẻ hống hách nhưng giọng nói đã run rẩy.
“Theo Thiên Luật Đệ Nhất Chương quy định: Mọi tu sĩ gây thiệt hại tài sản phàm nhân bằng thiên tai nhân tạo đều phải chịu sự phán quyết của phiên tòa Tam ban triều thẩm!” Cãi Lý ho khan rỉ máu, nhưng lời biện hộ của nàng vẫn đanh thép, bẻ gãy mọi lập luận của hắn. “Ngươi chỉ là một quan chấp pháp địa phương cấp thấp, tự ý phóng hỏa tiêu hủy vật chứng triều đình, tội danh này đủ để Bộ Hình phát lệnh truy nã toàn quốc, phế bỏ tu vi và trục xuất ngươi khỏi tông môn!”
Nàng liên tục đọc lớn các điều luật Bộ Hình, sử dụng nghiệp vụ Kế toán pháp lý để chỉ ra các khoản thâm hụt tài chính lôi thạch lậu mà Lý Bá đang cố che giấu. Từng lời nói của nàng như những nhát búa đập thẳng vào tâm lý nhát gan, tham lam của gã quan hủ bại, buộc hắn phải do dự để kéo dài thời gian cho Mạnh dùng búa sắt đen ngàn năm đập vỡ xiềng xích linh lực giải cứu Hoài Nam.
Tuy nhiên, sự kiên cường và ngôn từ sắc bén của phàm nữ đã hoàn toàn chọc giận luồng kiêu ngạo tu sĩ của Lý Bá. Hắn nhận ra nếu hôm nay không tiêu diệt được nàng tại đây, tiền đồ chính trị và mạng mạng của hắn sẽ kết thúc tại phiên tòa phúc thẩm sắp tới.
Gương mặt Lý Bá vặn vẹo đầy tàn ác, hắn gầm lên: “Phàm nhân cãi lý với tu sĩ? Chết đi!”
Hắn vung mạnh cánh tay béo múp, cây roi linh áp xích sắt tỏa ra những tia chớp tím rền rĩ quấn quanh kinh mạch, mang theo sức mạnh hủy diệt của tu sĩ Luyện Khí Kỳ trung kỳ, chuẩn bị quất thẳng vào đầu Nguyễn Cãi Lý để cưỡng chế bắt giữ và tiêu diệt nàng ngay tại chỗ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!