Vật Chứng Đêm Giông Bão
Bóng tối sụp xuống cánh đồng làng Bình Yên nhanh hơn thường lệ, mang theo hơi lạnh buốt giá của những cơn gió lốc rít gào từ phía Lôi Trì Hoang Mạc dội về. Trên mặt đất nham nhở, khói xám từ những gốc rạ cháy đen vẫn cuộn lên từng vệt mỏng, khét lẹt mùi lúa chín bị thiêu rụi và lưu huỳnh nồng nặc. Nguyễn Cãi Lý quỳ bên mép hố sét, hai tai vẫn còn lùng bùng đau đớn, khóe môi dính vệt máu khô nhạt – dấu vết tàn dư của luồng linh áp Trúc Cơ mà tên thiếu chủ kiêu ngạo Tống Thanh Vân đã cố ý phóng ra lúc chiều để áp chế cô.
Dưới đáy hố sét sâu hoắm, một mảnh tinh thể màu tím đậm rực sáng sắc lạnh, không ngừng rò rỉ những tia chớp nhỏ ti ti kêu xèo xèo trên nền bùn ẩm. Đó chính là lôi thạch vỡ, vật chứng pháp lý vô giá duy nhất chứng minh trận thiên tai này thực chất là nhân tai do trận pháp lôi kiếp nhân tạo của Vô Cực Tông gây ra.
"Cãi Lý! Con điên rồi sao? Mau lên đi con!" Giọng nói run rẩy, khản đặc của cha cô, ông Nguyễn Văn Đất, từ phía bờ ruộng vọng lại. Ông đang cố dùng hai tay kéo lê thân thể liệt nửa người trên nền đất bùn ẩm ướt, đôi mắt đục ngầu co rút lại trong nỗi sợ hãi tột cùng. "Bọn lính tuần của tông môn có thể quay lại bất cứ lúc nào để xóa dấu vết. Nếu chúng thấy con giữ thứ đó, cả nhà mình sẽ không còn mạng mạng đâu con ơi!"
Cãi Lý không ngoảnh đầu lại, nhưng bàn tay cô giấu trong ống tay áo lam nhạt khẽ siết chặt. Cô thấu hiểu nỗi sợ hãi tột cùng của cha. Mười năm trước, chính một trận lôi kiếp bừa bãi của tu sĩ đã cướp đi đôi chân của ông và mạng sống của người mẹ hiền Lê Thị Nhàn. Nhưng nếu hôm nay cô im lặng, nếu cô không lấy được mảnh vật chứng này trước khi linh áp tiêu tan hoặc bị tông môn phong tỏa, thì dượng Trần Văn Cày và hàng trăm nông dân làng Bình Yên sẽ mãi mãi mất đi sinh kế, chịu cảnh đói rét gục ngã dưới chân những kẻ tu tiên ngạo mạn. Cô không thể quỳ lạy chịu nhục. Cô phải đấu.
"Bác Đất, bác cứ yên tâm, có cháu ở đây rồi."
Một bóng người cao lớn, vạm vỡ bước ra từ màn sương đêm đang dần dày đặc. Đó là Lê Văn Mạnh, anh thợ rèn lực lưỡng của làng Bình Yên. Mạnh mặc chiếc áo gile da thú thô ráp, bả vai rộng u thịt bắp lấm tấm mồ hôi dù gió đêm thổi lạnh buốt. Trên tay anh là chiếc búa rèn khổng lồ bằng sắt đen ngàn năm – thứ vũ khí phàm trần duy nhất trong làng có khả năng triệt tiêu phần nào linh lực rò rỉ.
Mạnh bước đến bên mép hố, nhìn xuống Cãi Lý với ánh mắt đầy lo lắng nhưng kiên định: "Cãi Lý, bác Đất nói đúng đấy. Khí độc và lôi điện còn sót lại dưới hố này rất mạnh. Cơ thể phàm nhân của em không chịu nổi đâu. Để anh xuống lấy cho."
Cãi Lý ngước lên, đôi mắt sắc sảo phản chiếu ánh sáng tím nhạt của mảnh lôi thạch vỡ. Cô lắc đầu, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ: "Không được, anh Mạnh. Khám nghiệm hiện trường lôi kiếp đòi hỏi phải đo đạc chính xác góc rơi, độ sâu và hướng phân tán của vệt cháy. Sư phụ Trần Minh từng dạy em, chỉ cần sai lệch một li, bọn trạng sư tông môn sẽ dùng kẽ hở đó để bác bỏ toàn bộ đơn kiện của chúng ta trước công đường Thần Đô. Anh hãy đứng trên này cảnh giới, giúp em che chắn nếu có luồng điện rò rỉ."
Nói rồi, Cãi Lý nín thở, bám vào rễ cây cháy sém bên vách đất để tuột xuống đáy hố sét sâu gần trượng. Ngay khi chân cô chạm vào lớp đất đen nham nhở, một luồng linh áp rò rỉ đè nặng lên lồng ngực phàm nhân yếu ớt của cô. Cãi Lý cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, từng nhịp thở trở nên khó khăn, nóng rát như thể đang hít phải tàn tro nóng. Tai cô lại bắt đầu rỉ máu, cơn đau nhức nhối giật mạnh liên hồi nơi thái dương. Nhưng lý trí cực hạn của cô đã áp chế nỗi sợ hãi thể xác.
Cô rút chiếc la bàn đồng phàm trần và cuộn thước dây vải thô ra khỏi túi áo lam. Dưới ánh sáng lập lòe của mảnh tinh thể sét, Cãi Lý bắt đầu tỉ mỉ đo đạc hiện trường hố sét ruộng lúa cháy.
"Góc rơi nghiêng ba mươi độ về hướng Tây Bắc... Độ sâu bốn thước..." Cô vừa lầm bầm vừa dùng cây bút lông ngòi bạc tốc ký nhanh chóng lên tờ giấy sắc chỉ Bộ Hình chống nước. "Sét tự nhiên luôn đánh thẳng đứng theo đường dẫn điện ngắn nhất. Nhưng hố sét này lại nghiêng một góc hoàn hảo hướng thẳng về phía Lôi Trì Hoang Mạc – nơi đặt trận pháp thử nghiệm của Vô Cực Tông. Đây chính là nhân tai bòn rút!"
Khi Cãi Lý tiến lại gần mảnh lôi thạch vỡ chỉ còn cách ba bước chân, luồng linh áp đột ngột dâng cao dữ dội. Những tia sét tím ti ti từ mảnh tinh thể bò ra ngoài đất ẩm, kêu xèo xèo như những con rắn độc nhỏ đang chực chờ cắn nuốt kẻ xâm phạm. Cơ thể phàm nhân của cô bắt đầu run rẩy, huyết quản ở thái dương giật mạnh liên hồi, mắt cô mờ đi vì linh áp vượt ngưỡng chịu đựng.
"Cãi Lý! Cẩn thận!" Mạnh hét lớn từ trên miệng hố. Nhìn thấy những tia chớp tím đang bò về phía chân cô, anh không ngần ngại nhảy thẳng xuống hố sâu.
"Oành!"
Mạnh vung chiếc búa rèn sắt đen ngàn năm đập mạnh xuống đất, chắn ngay trước người Cãi Lý. Chiếc búa sắt đen tỏa ra một luồng hắc khí mộc mạc, triệt tiêu và hút sạch những tia chớp tím đang lan truyền trên mặt đất ẩm. Sức mạnh thể chất cực hạn của anh thợ rèn gồng lên, gương mặt ngăm đen nổi đầy gân xanh dưới áp lực lôi điện rò rỉ.
"Anh Mạnh, đừng chạm vào đất trần!" Cãi Lý hét lên cảnh báo.
"Anh chịu được! Em mau lấy vật chứng đi!" Mạnh nghiến răng, hai tay giữ chặt cán búa, chiếc búa sắt đen ngàn năm run lên bần bật dưới luồng điện tích tụ.
Cãi Lý biết thời gian không còn nhiều. Cô cố gắng dùng chiếc kẹp gỗ phàm trần dắt bên hông để gắp mảnh lôi thạch vỡ. Nhưng ngay khi đầu kẹp gỗ vừa chạm vào tinh thể sét, nhiệt lượng ma pháp khổng lồ tích tụ bên trong đã lập tức thiêu rụi chiếc kẹp gỗ thành tro bụi trong nháy mắt.
"Gỗ không chịu nổi lôi nhiệt..." Cãi Lý kinh hoàng thốt lên.
Trong đầu cô chợt hiện lên lời dạy của sư phụ Trần Minh năm xưa về các kẽ hở kháng ma của phàm nhân: "Vật chất phàm trần muốn chạm vào tiên vật mà không bị hủy diệt, phải dùng những thứ có tính kháng chế tự nhiên. Bạc nguyên chất mạ lên lụa thô có thể tạm thời ngăn chặn linh lực cấp thấp rò rỉ."
Nhanh như cắt, Cãi Lý rút ra tấm lụa thô mạ bạc kháng ma phòng thân – kỷ vật duy nhất cô mang theo từ văn phòng luật Phương Nam. Cô quấn chặt tấm lụa quanh lòng bàn tay phải, từ từ vươn tay về phía mảnh lôi thạch vỡ rực sáng sắc lạnh.
Đúng lúc đó, mây đen trên bầu trời đột ngột cuộn trào dữ dội. Một luồng lôi điện dư chấn từ trận pháp Lôi Trì Hoang Mạc chưa tắt hẳn, bị kích thích bởi chiếc búa sắt đen của Mạnh, bất ngờ ngưng tụ thành một tia sét tím khổng lồ, phóng thẳng xuống đáy hố nơi hai người đang đứng.
"Cãi Lý! Tránh ra!"
Mạnh gầm lên một tiếng vang dội. Bằng phản xạ của một người thợ rèn quen đối đầu với lửa nóng, anh buông cán búa, lao thẳng người tới ôm chặt lấy Cãi Lý, dùng tấm lưng vạm vỡ của mình chắn toàn bộ hướng sét đánh, đẩy cô ngã nhào về phía vách hố sạt lở.
"Uỳnh!"
Tiếng nổ kinh hoàng xé toạc đêm giông bão. Sức ép của vụ nổ hất tung bùn đất và tàn tro nóng hổi bay mù mịt khắp không gian. Tia sét đánh sập một góc hố, khói đen lưu huỳnh bốc lên nghi ngút. Mạnh rên rỉ một tiếng đau đớn, tà áo da thú sau lưng anh bị cháy sém một mảng lớn, nhưng anh vẫn dùng hai tay bao bọc chặt chẽ thân thể mảnh mai của Cãi Lý dưới lòng đất đá sụt lở.
Mưa giông bắt đầu trút xuống xối xả, gột rửa bớt lớp khói bụi lưu huỳnh ngột ngạt. Cãi Lý loạng choạng đẩy đống đất đá đè lên người ra, ho sặc sụa. Cô vội vã kiểm tra hơi thở của Mạnh: "Anh Mạnh! Anh có sao không?"
Mạnh từ từ mở mắt, gương mặt lấm lem bùn đất nặn ra một nụ cười yếu ớt: "Anh... anh chưa chết được. Em... em lấy được thứ đó chưa?"
Cãi Lý nhìn xuống bàn tay phải của mình. Tấm lụa thô mạ bạc kháng ma đã bị cháy sém loang lổ, nhưng bên trong nó, mảnh lôi thạch vỡ vẫn đang nằm gọn gàng, tỏa ra ánh sáng tím nhạt ấm áp. Cô thở phào nhẹ nhõm, giọt nước mắt nóng hổi hòa lẫn nước mưa lăn dài trên má. Họ đã lấy được vật chứng thép duy nhất cho vụ kiện.
Thế nhưng, trong lúc lóng ngóng đỡ Mạnh dậy, tấm lụa thô mạ bạc kháng ma vô tình bị tuột ra một góc nhỏ.
Lòng bàn tay trần không có bảo hộ của Nguyễn Cãi Lý trực tiếp chạm vào bề mặt sắc lạnh của mảnh tinh thể sét tím.
"Oanh!"
Một luồng điện tích ấm áp, mang theo những ký tự cổ tự nhiên rực sáng lấp lánh như những con rồng nhỏ, đột ngột bùng lên từ mảnh đá sét, chạy thẳng dọc theo kinh mạch cánh tay phải vào sâu trong lồng ngực cô. Cơ thể phàm nhân của Cãi Lý run lên bần bật, nhịp tim cô đột ngột đập dồn dập, đồng điệu hoàn hảo với tần số nhấp nháy của mảnh tinh thể sét tím rực sáng khi chạm vào tay cô, kích hoạt phản ứng kỳ lạ trong cơ thể.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!